Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Toward Perfection

 

Home
Up
Hoá Nhơn Thành Đạo

 

The key to become One with God the Father, is to Change. Change your inner Energy by opening yourself to the Supreme Energy of God and let Him guide you toward perfection.

Change will occur when you make a deep and sincere commitment to Live your Life from the highest level of your understanding of Truth.

You are a dynamic being of Light. Your level of consciousness shapes the frequency and brightness of your inner Light. By choosing to open yourself to the Higher Energy of Love and Truth, you change quality of your Light and determine reality of your Life.

.

Tu Chơn

Tu là "Sửa Ḿnh", tức là Sửa Điển nơi ḿnh
 

Muốn sửa trị cho đặng cái Vô-H́nh Thân Hửu vốn là Cái Ḿnh Điển Hạ-Thiên cũa thế-giái hửu-h́nh th́ phải dùng cho đặng cái Sức Sáng Sống của TrờiĐiển Lực Vô-Vi, chớ có cái sức phàm nào sửa Điển cho được đâu v́ cái sức phàm vốn là Điễn lực của Hạ-Thiên, càng dùng cái sức nầy càng hại thân ḿnh th́ có, ấy là giúp sức cho cái ta c̣n hoài với ḿnh và nó làm cho người càng mê trần mà không hay. Khác nào muốn rửa bùn mà lấy bùn tô thêm vào. Nên cái chế-độ văn minh vật chất ngày nay của xă-hội đă đi đến chổ cực điểm của nó là tinh-thần của Tứ-Giả để hại lẩn nhau th́ có chớ nào phải cái Đạo-Lư của Chơn-Lư của Vơ-Trụ đâu! Cũng v́ đó mà thế-gian khó mà hưởng đặng sự Ḥa-B́nh chơn-chánh thiên-nhiên.

Thế gian mỗi nơi đều do cái thành kiến của ḿnh vốn là Điển lực của Hạ-Thiên dặt ra kiểu mẫu là cái chủ nghĩa đóng ngục nhốt người do quyền nhơn-tạo thuộc về nhơn-tâm. Cái mối loạn phân chia nhơn loại là đây; cái mối khổ của đời cũng đây.

Vậy, phải dùng cho đặng Điển lực Vô-Vi của Trời mới có thể sửa trị đặng các Mối Điển Hạ Thiên của Vật ở trong châu thân ḿnh cho nó đặng trong trống trong sáng trong sạch trong ngần cho nó c̣n cái Linh Căn của nó, tức là ḿnh lập Thân Danh cho ḿnh đó, mới có Tên Tuổi với Trời, với Non Sông Đất Nước.

Có lập đặng Thân Danh cho Đạo rồi, th́ tuy cái xác thân nầy c̣n tại thế, mà cũng Người đây, mà Người đây đă ra Người thiêng liêng rồi v́ dă hưởng đặng sự thanh nhàn trong cảnh thanh nhàn của Hư Vô Cảnh Giái là cái Chơn Tâm của Người thiệt thiệt Người đó vậy.

Nay đă đặng biết Chơn Thân Người có hai phần: KhíChất song vô-h́nh.

Khí bởi mà ra, nhờ sức Thần;

Chất bởi Khí mà có, nhờ sức ThầnHóa muôn ngàn h́nh trạng thấy ra trước mắt, mới có câu: "Lư Sanh Khí Hóa". Nên KhíHồn Xác tinh-thần của Con Người vậy lại là Thể Hồn của Đạo.

Người Chơn Lư của Tam-Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản đều biết ḿnh có cái Chơn Thân nên phải trao dồi nó cho thành cái Bổn Thân là cái Thân chánh gốc đầu bài tức là cái Chơn Ngươn của Người vậy.

Người Chơn Lư nầy biết phải cho có lại với ḿnh cái Bổn Thân mới trường sanh nên phải TU, nên việc Tu của Người Chơn-Lư không phải về bề h́nh thức chay mặng cho phần xác.

Tu:

về phần Khí, th́ phải hườn về Nguyên Lư của nó là cái Hư Vô Chi Khí;

về phần Chất, th́ phải hườn về Bổn Chất của nó là Tứ Đại Thiệt hay Thiệt Tứ Đại.

Như thế th́ Chơn Thân mới đặng nhẹ-nhàn trong-sạch v́ ḿnh đă đem ḿnh đến chỗ chí thiện chí mỉ của nó là Nguồn của Nguồn Gốc của GốcNguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Đạo, nên tuy ở trần mà không nhiểm bụi trần.

Trường Sanh cũng là đó. Trường Sanh v́ đă có lại với ḿnh Thể Trường Sanh của Đạo là cái Thể vô-h́nh, vô-ưu, vô-lự vốn là Kiếp Sống vô-h́nh của Trời muốn có Người Giống của Trời.

Hăy xét coi trong ḿnh Người chỗ nào cũng có Sự Sống hết:

bulletMắt thấy biết phân biệt,
bulletTai biết cân gióng,
bulletḶng biết suy gẩm,
bulletMũi biết ngưỡi mùi.

Không phải đó là Sự Sống hay sao?

Xét coi phần vật chất mà c̣n đặng vậy, huốn chi phần vô-h́nh của sự Sống vô-h́nh là "Vô-Vi".

Mỗi sự Sống về phần vô-h́nh của mỗi phần tử trong ḿnh Người là sự Sống nhỏ, Người tinh thần là Người có lại với ḿnh Chơn Ngươn trọn đủ nên nhờ Thần lực của Điển lực Vô-Vi mà lọc lừa phần Chơn của sự Sống nhỏ đem về một sự Sống chung. Cái sự Sống nầy cũng gọi đặng là sự Sống lớn. Đến sự Sống lớn rồi phải giữ-ǵn cho nó trọn đủ Ngươn Khí Hóa Sanh cho nó sanh thêm sống thêm cho đến Sống vô cùng vô tận, th́ tuy mắt thấy có Người đây, Người nói đây, mà Người đây có chứa Sự Sống, bao giờ cũng c̣n, như vậy th́ làm sao Người nầy mất cho đặng, v́ thật Người đây là sự Sống rồi mà là cái Công Dung của Đạo tức là Tinh-thần sự Sống thiêng liêng.

Tóm tắc:

Sắc sắc lóng xong hườn Bổn Thể,
Không không giữ vẹn hiệp Tinh-thần.

Làm đặng vậy, sống sáng suốt như vậy, th́ hăy nh́n kỹ lại nơi ḿnh mà coi có phải sự sáng kia sáng nhờ Hơi chăng? Hơi nầy là Hơi Điển chăng? Điển nầy vốn là Thần Điển do Nguồn Thanh Điển trong Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời.

Chơn Tâm nầy là chỗ chứa đựng các mối Điển ấy mà!

Nay Người đây biết ḿnh Sống tận gốc sanh sống là Một với Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời th́ cái Nguồn nầy, lẽ tự nhiên, có trong sự sống hiển nhiên vô-h́nh với Người, tức nhiên là Lư của Trời mà là Chơn Lư đó.

Có phải Người sanh Người sống cũng bởi Điển mà ra chăng?

Về phần Khí th́ đặng như vậy, c̣n phần Chất th́ sao?

Xét đủ các triết hợc của Bốn Giáo Chủ và theo Thánh Giáo Chơn Lư th́ biết:

Cái xác thân nầy là Trời muốn phải có cho Con Trời dùng đặng sấp đặt cơi hồng hoan hay là quản trị cả thế-gian. Trời phải mượn nơi Kho Không Không ḱa những món Âm Dương Ngũ Hành song không phải sấm một lần nầy mà có ra cho đặng đâu, cũng phải sấm nhiều lần mới trọn đủ, vốn nó là các chất vô-h́nh ở cơi vô-h́nh nên gọi là Chất Vật. V́ nó một vật làm ra bởi các tánh chất của các chất vật nên cũng kêu là "cái thân cặn bă của các chất vật của các từng không gian".

Khi Trời sấm Trời cho mượn, chất nào cũng đều trong sạch hết v́ nó c̣n là vô-h́nh. Nay nó bị sai lạc v́ cái Người làm sai lạc cái Sanh Khí của nó.

Ngày nay Người rơ đặng Đạo Lư Chơn Chánh của Trời rồi, không bỏ nó đặng, v́ nó là một vật mượn đặng dùng, người phải đem nó trả lại kho Không Không cho Thầy.

Ban sơ dùng các chất vật đặng lập thành cái thân vật chất.

Ngày nay Người có cái thân vật chất nầy đây là ở trong nó đă sẵn có cái chất của vật. Người phải dùng các chất nầy mà lóng nó cho ra cái chất của vật, lóng, lóng hoài, cũng như lóng nước vậy, cho đặng cái chất trong trắng trong ngần. Đến dây mới đến cái Nguyên Chất của Đất, Nước, Gió, Lửa.

Đất, Nước, Gió, Lửa dây không phải như vật mà người ta thấy trước mắt đó. Nó là Địa, Thủy, Hỏa, Phong gọi là Tứ Đại Thiệt.

Lời của Nho, Thích, Đạo cũng nói như thế. Trời mượn ở Kho Không Không kia bốn món Địa, Thủy, Hỏa, Phong.

Vật nầy pha trộn rồi thí gọi là Tứ Đại Giả, là bốn món mượn hay là Bốn Món Giả lớn.

Các bực hiền triết xưa đều nói: "Khi úp khi mở phải cho đúng Lư mới rơ đặng". Dưới đây là một cách giải của Đức Hổn Ngươn Thiên Sư khi Người c̣n thân hữu. Giải thích như Người đây, dầu ai sao cũng hiểu đặng:
 

  1. Những vật chi có tánh chất vững vàng, th́ gọi là "Địa": vật nào có chất nầy mới đủ sức chống chỏi, ǵn-giữ, chịu đựng muôn vật thế gian.
  2. Những vật chi có tánh chất ẩm thấp, ướt át, th́ gơi là "Thủy", v́ vật nào có tánh chất nầy mới có sức thâu rút các vật khác.
  3. Những vật chi có tánh chất ấm-áp th́ gọi là "Hỏa", v́ vật có tánh chất nầy mới đủ sức điều ḥa muôn vật làm cho nóng cho chín cho vàu sức hơi phải nóng.
  4. Những vật chi có tánh chất rung động th́ gọi là "Phong", v́ cái tánh nầy làm cho mát mẽ, nhẹ-nhàn, thơ-thới, muôn vật đều nhờ có nó mới sống mới lớn.

Bốn món lớn nầy lúc nó c̣n ở riêng chỗ của nó kêu là Bốn Món Lớn Thiệt - Tứ Đại Thiệt hay Thiệt Tứ-Đại.

Thánh kinh của Thiên Chúa Giáo có lời: "Đức Chúa Trời lấy Đất nắng h́nh Người rồi hà Hơi th́ Người mới có sự sống". Ấy cũng dồng một ư nghĩa, đồng một Lư.

Người Tu Chơn, điều cần ích, là phải lúc nào cũng yên-tịnh, lặng-lẽ , điều-ḥa, nhẹ-nhàn, đầm-ấm trong ḿnh của ḿnh, đặng cho cái Thần nó đặng mạnh. Thần có sanh mới có Khí. Có đặng cái Sanh Khí nầy th́ cái Tinh-Thần của Tinh-Thần của Người mới trưởng dưỡng mới sanh. Cái Sanh Khí có trưởng dưỡng, cái Tinh-Thần của Tinh Thần của nó mới trở về mà hiệp sức với Nguồn Ngươn Khí, có vậy mới c̣n hoài, mới trợ lực với Nguồn Ngươn KhíHóa Sanh vạn-vật, ấy là:

Thần nuôi Đạo như cơm nuôi vóc.

Đạo nuôi Thần như lộc nuôi thân,

Thần mà tinh-khiết muôn phần,

Càng vui càng vẻ Đạo càng được khen.

 

Tổng kết-luận

 

"Tu" theo Chơn-Lư Tầm Nguyên Đại-Đạo th́ mỗi chỗ, mỗi cơ-quan, cơ-sở trong châu thân Con Người đều có thấy giải-bày, phân-tường, không c̣n sót một nơi nào mà t́m không ra mối.

Vậy, nay rơ rồi, xin hỏi: "Tu" là ǵ?

Có Tu Chơn, có học hỏi, có học Đạo với sự Sống ở trong ḿnh ḿnh mới biết đặng Thiệt Người, Người Thiệt, tức là "Ḿnh".

Biết được Ḿnh Thiệt rồi mới có thể dẹp đặng Cái Ta, Cái Người giả-dối nơi ḿnh, mới là "Người Ta", là Người khôn hơn muôn vật. Cái thân xác nầy cũng là một vật trong muôn vật.

Người Ta mới chánh giống là Con Trời, v́ gốc Người vốn là Lư Sanh Khí Hóa, nhờ Lư Chơn mới rơ Căn-Cội thiêng-liêng của ḿnh, nên nay là Người vô-tận.

Không vô-tận sao đặng v́ những vật lập thân danh nầy vốn là thiêng-liêng cả. Người vô-tận có cái Thể Trường Sanh nên Sống măi, Sanh măi như Đạo hóa sanh Trời Đất vậy.

Có câu: "Không Thầy đố mầy làm nên". Người thế-gian không Thầy làm sao thấu nỗi đến cái Lư nầy.

Người thế-gian, nói đây là về dân-tộc ít nhiều đặng gọi là văn-minh, th́ một khi có mặt tại thế, thấy ḿnh có một cái thân sống riêng nên sống chi chi cũng ta tư riêng cả. Thậm chí đến việc Học Đạo, hay Tu Hành th́ cũng đứng chỗ tư riêng mà học, học với cái Đạo tư riêng của mỗi dân tộc. Bởi sao "Tôn-Giáo" không chia nhiều môn nhiều phái.

Nay biết rồi, Người Tu Chơn phải đến đặng Mối Vô-Vi ở nơi ḿnh, mới thấy rơ nơi ḿnh có Sức Hữu-Vi từ Trời mà Có, tức là Sự Sống Hữu-H́nh sống tự-nhiên, nên từ đây phải Sống cùng sự Sống mới trường-cửu vĩnh-viễn, hành tṛn sứ mạng thiêng-liêng.

Nên Tu Chơn là đi cho cùng bước đường của nó mới rơ câu của Đức Phù-Hựu, Giám-Đốc Giảng-Đàn Chơn-Lư của Đức Chí Tôn- đă phân:

"Tạo-Hóa sanh loài Người nào phải để dành làm tôi-tớ vật chết bao giờ, Trời Đất và Người vốn đồng mọt Thể và một chức-vụ là để tuân theo Đạo đặng làm sự sống cho muôn vật mà thôi".

Hiện nay, Người thế-gian, bực gọi ḿnh là văn-minh ở đời, tưởng cũng chưa có đặng mấy ai rơ cái Ḿnh Thiệt của ḿnh nó ra sao, nên đứng nơi nào mà biết đặng Trời.

Ai sẵn kiếp Tu nghe nửa tiếng,
Người không ḷng chánh lóng ngàn thu.

Tây Sư Tinh Quân

1953
 

 

Tu là Sửa Ḿnh

 

     Tu là Sửa Ḿnh v́ phài càng ngày càng mới lấy ḿnh, chớ nào phải “Tu” là phải theo Đạo nào, tôn giáo nào mà gọi rằng là Tu đâu, nên Tu là “Tu Chơn” vậy. Nếu Tu th́ phải thật Tu mời thành.

     Thành chi?

     Thành một đời sống vui vẻ, một sự Sống hoàn toàn lâu dài như Trời Đất kia sống vậy, một sự Sống vô cùng vô tận th́ Người mới ra Người vô cùng vô tận.

     Nên Người thế gian phải “Tu” mà phải biết Tu như vậy. Tu theo Sự Sống đặng biết mà làm thêm sự Sống cho ḿnh, cho Ḿnh cùng với sự Sống là Một, v́ Người là vật Sống của Trời Sanh, nên tiếng Đạo mà dùng nói đây là Sự Sáng Sống

     Tu là làm cho mỗi vật, mỗi phàn tử, mỗi chỗ ở trong châu thân nó cũng đặng Sống hết thảy, Sống vô cùng vô tận, bằng chẳng đặng vậy th́ trong ḿnh Người vật ấy c̣n phải có chết có sống chẳng biết đời nào cho giứt. 

     Hỏi.- Tự cổ chí kim chưa thấy Kinh sách nào dạy Người đặng Sống như thế, th́ Người do đâu đặng biết mà Tu? 

     Thưa.- Cũng bởi không có Kinh sách nào dạy đặng một cách rơ ràng, Kinh sách của Người đời có nói bóng nói giáng vậy thôi chớ nào ai rơ đặng Sự Sống nó là vật rất huyền bí vô h́nh, tuy miệng Người thường nói thường dùng song cũng là tiếng sống với chết chớ nào chánh là Sự Sống đâu, Sống là tự nhiên đặng Sống hoài đâu.

     Vậy chỉ có cuốn “Sách Người”, ai ai cũng có, mới có đủ vật liệu tài liệu cho Người dùng đặng khảo cứu mà học. Sách nầy b́a dày mà tốt, đóng cũng khéo, phần trong giấy chỉ cũng tinh tấn, lại Tác Giả là Người vô tư nên viết ra đoạn nào chương nào cũng mhầm lư. Cuống sách Sống nầy dạy ṛng về Tinh Thần Học.

     B́a có sự sống theo b́a, giấy có sự sống theo giấy, chữ có sự sống theo chữ, tác giả có sự sống của tác giả lại là sự sống chung toàn thể của sự sống của b́a, của giấy, của chữ, như thế th́ có cuốn sách nào bằng, sách nào hơn! 

     Tu mới tách khỏi với các bực người mà xưa kia cám dổ ḿnh trên con đường tội lỗi. Tu là phổ hóa chúng sanh trong ḿnh ḿnh đây.

Tu là cần phổ độ chúng sanh.  

     Có phổ hóa chúng sanh nên nó đă trở về đặng nơi Gốc Bổn Nguyên của nó là trong các cơi chất vật vô h́nh ở trong tạo hóa.

Mấy ai đặng một lần trọn phải,

Phải sanh đi sanh lại nhiều phen.

     Nhớ lấy Ḿnh mà hiệp với Ḿnh mới có thể đem ḿnh nầy gội nhuần nơi Cội Gốc của Nguồn Thanh Điển ở nơi trung tâm của Trung Tâm Điểm (l’Éternel en soi), th́ nó mới đặng hưởng nhờ cái Điển Lực của Nguồn Ngươn Khi Hóa Sanh.

     Có làm như vậy mới rơ lư câu:

Chơn Thân Chơn Thể sánh đôi,

Thế gian ḥa hiệp Ta, Người, một Ngôi.

     Thân Thể như Hồn với xát chẳng hề rời ră. 

     Đặng vậy th́ cái Tiểu Kiền Khôn nầy hóa ra cái Chơn Nhơn Thế Giái.

     Phần thiêng liêng sáng suốt là tinh thần của Hồn xát.

     Lấy lư mà xét th́ rơ Người trong Người là “Ta” của “Người”, là một cái sức Sáng sức Sống, sức mạnh thiêng liêng tinh thần, là “Trời” của Người, th́ Người là một cái phần tử của Ta, nên Người cũng là tinh thần vậy. 

     Rơ vậy th́ biết:

     “Tạo Hóa sanh loài Người nào phải để làm tôi tớ cho vật chết bao giờ, v́ Người với Trời Đất cũng đồng một thể và một chức vụ là để tuân theo Đạo đặng làm sự Sống cho muôn vật mà thôi”.

     Thấu lư đặng mọi lẽ, nên một sự Sống nhỏ nầy, một Người đây, một nguyên tử nầy, một phần tử của Chơn Ngươn, một Mối Điển nầy, một Hơi nầy, một tinh thần nầy, phải Hiệp với cái Chơn Ngươn toàn thể, ư nghĩa là: 

     Cái phần Hậu Thiên Vô H́nh phải Hiệp Một lại với Tiên Thiên Vô H́nh Chơn Lư của Đại Đạo mà ra Hiệp Nhứt với Vô Vi mà về cùng với Đạo là Thầy. Đến đặng nơi đây rồi th́ Người với Trời nào Hai, có Một thôi! Một nầy là Đức Hiếu Sanh của Đấng Tạo Hóa tạo ra muôn vật và Người.

     Đặng như vậy th́ cái Thể Người đây là cái Thể Sống vô ưu vô lự vốn là kiếp sống vô h́nh của Con Người Trời sanh để làm Người Giống củ Trời. 

     Người đây nay đặng vầy là nhờ chỗ quang thông Đạo Lư của vơ trụ, chỉ là thấu rơ cái Luật Sanh Hóa của Kiền Khôn Vơ Trụ

     Người nầy đă Hiệp Nhứt với Vô Vi lại với Vô Vi làm Một th́ sự Sáng Biết Thông Hiểu của ḿnh là sự Sáng Biết Thông Hiểu của Vô Vi, một Nguồn sáng suốt thiêng liêng tinh thần. Đặng vậy Người nầy mới gọi đặng là Cái Lư của Trời, cái Bóng của Ngọc Kinh, nên Người mới ra Người Tự Nhiên, đặng tự nhiên mới thật là “Vô Ngă”. 

     Người nầy nay đến tận Cội Phúc của Người nên mới có thể Sống Tại, muôn đời cũng “Tại”, lại Sống thung dung tư toại.

 

Vui thay!

 

Lạy Thầy Vô Kiệt Cao Thiên,

Hóa Sanh vạn vật Mối Giềng Người Ta.

 

Tây Sư Tinh Quân

03rd Dec 1946

 

Biết Ḿnh 

 

    Muốn t́m “Người”, tức là muốn t́m “Ḿnh” mà lại t́m măi trong vật th́ t́m đâu ra mối, t́m không thấy mối, lại không biết mối nó ờ đâu mà t́m th́ sự t́m ấy vẩn vơ trên nhánh lá th́ bao giờ mới phăn đến Cội Nguồn Chơn Lư. V́ đó mà cái văn minh tấn bộ về vật chất nó có bổ ích chi đặng cho Con Người về sự Sống đâu. Ḿnh hại ḿnh th́ có chớ nào phải cứu sống cho nhơn loại quần sanh đâu, cho Người trong că thế gian nầy đâu! 

     Thưong thay! Con đường khổ cứ đi, cái vật khổ cứ tạo, rồi tranh nhau mà sống trong cái khổ đó mà không hay không biết.

Bởi vậy:

Đành quên Đạo cả tinh thần,

Đành vùi cát bụi Chơn Thân của ḿnh.

     Nói thế là buộc các hạng Người phải Tu hay sao? V́ cho rằng ở con đường đời th́ lấm bề khổ năo dầu có có qyuền quí bực nào, giàu của thế nào cũng không tránh khỏi cái Sanh Lăo Bịnh Tử nên rập nhau trong một đời sống ngắng ngũng, đua chen tranh lấn cho đặng miến mồi phú quí công danh mà hưởng cái thanh nhàn trong thở đầu râu tóc bạc.

Nào dàm nói thế!

Mà nói như thế là chán đời rồi hay sao?

Thưa: Đâu phải như thế!

Đâu có kêu gọi người bảo người Tu!

Đâu phải chê người rằng chán đời! 

     Có phần đông trong hạng người đi tu, càng thấy càng ngày càng mê muội tối tâm, càng thấy đua tranh về phần phải về con đường Tu của ḿnh mà khinh thường con đường Tu của kẽ khác. C̣n Người chán đời lại c̣n tối tâm hơn nữa. Cảnh đời sao mà chán nó. Nếu nó kể đếm đến ḿnh th́ có chán nó mà làm chi! Nếu chán đời, không phải cành đời thiên nhiên, mà chán cái đời của đời tạo th́ người đời cũng không ai kể đếm ǵ đến, th́ cũng không chán nó mà làm ǵ! 

     Nếu chán đời, không phải cái đời thiên nhiên mà chán cái đời của đời tạo. Như thế là có hai hạng chán hai hạng về đời với về cái đời của đời tạo. V́ đâu cũng một Người mà lấm đều mâu thuẫn trong ḿnh?  

     Mà nói cho chí lư, rằng ḿnh là Người Đạo Lư, sao nỡ chia chia ḿnh với vơ trụ vạn vật ; vơ trụ vạn vật với ḿnh khôn đnồ một thể, một sự sống hay sao?  

     Vậy, dầu ḿnh có nên một bực Người th́ cũng nên với một sự sống nhỏ chia rẽ đó vậy thôi. 

            Sự Sống nhỏ là Người thế gian;

            Sự Sống lớn  là Người Đạo Lư;

            Sự Sống vô tận là Người Chơn Lư.

     Nên, cách trí tinh thần mà xét cho ra sự lư chơn thật nầy mơớ là thiệt Người Đạo Lư của Chơn Lư vậy. 

     Người với vơ trụ vạn vật cũng đồng một sự sống như nhau, nếu biết đặng như vậy th́ hăy đem vơ trụ vạn vật vào ḿnh, tức là đem tinh thần của vơ trụ vạn vật là Một vơí Tâm sống ḿnh, th́ ḿnh mới có thể sống ngan hàng với Trời Đất là sống thật cùng với sự sống vậy (vivre la vie), th́ Ḿnh nầy mới bao la vơ trụ.

Thân thể Ta bao la vơ trụ,

Thân thể Người bao phủ thế gian.

     Thân thể Người bao phủ thế gian th́ caí thân nầy là cái Tiểu Kiền Khôn; c̣n thân thể Ta bao la vơ trụ th́ sự sống của Ta là sự sống của Kiền Khôn vơ trụ. Thấy rơ, tinh thần của Người sống đến bực nào cũng đặng, th́ c̣n trông chi c̣n ngóng đợi chi mà chẳng Tu cái Chơn Thân Chơn Thể là cái Ḿnh Thiệt cùa ḿnh, đem nó đến cơi phúc của nó.  

     Biết Ḿnh th́ phải Tu mới có thể thoát tục trần.  

     “Hồng Ân” là Ân Điển của Trời. Trời ban cho sự sáng sống như vậy. 

     Khi “Đi”Lịnh. Lịnh nầy là Mạng. Mạng Lịnh tức là Hồng Ân của Trời, là bùa hộ thân sống, nhờ “Đó” mà ḿnh có “Đây”, lại đặng thung dung tự toại. 

     Khi Về, th́ cùng vui trong chỗ làm tṛn sứ mạng. 

     Về, Đi, Đi Về, cũng Một, là Một vồng tṛn; Về, Đi, Đi, Về, chẳng chút ngừng nghỉ, có phải là Sự Sống Vô Vi hay không? (Sans commencement signifie: c’est l’immortalité, c’est la vie éternelle). 

     Người Đạo Lư phải nên Người Chơn Lư. Vậy cuộc hồng trần để lại cho hồng trần: Sống thôi. Tự ḿnh Sống vui thôi. Vậy là vui cùng với Đạo.

 

“Laisses la Vie peindre sa beauté sur la toile de ton être;

Fais de toi le sol où elle s’épanouira,

N’arrêtes pas son flux incessant.

L’homme qui marche parmi les chaos, droit à son but,

Voilà l’Amour de la Vie

 

Tự thuật

Con Người tại Thế

(Tàn cư từ cơi Tiên Thiên Khí Hóa đến tận cơi trần gian)

 

Tánh Mạng vừa gieo tách dậm ngàn,

Ngươn Thần vận chuyển lướt trùng sang,

Thiên Chơn ung đúc Thân trong trắng,

Căn bản dồi trao Thể diệu hoàng.

Hiệp Nhứt Vô Vi Ngôi Thánh Định,

Ḥa xong vạn vật Mối thần Linh.

Giống Trời ương sẳn nên Người Thiệt,

Vơ trụ từ đây Một với Ḿnh.

 

Nguyễn văn Kiên

Thánh danh: Tinh Quân

 

     Có nghiệm xét, có kinh ngiệm, có thật nghiệm, th́ mới biết mới thấy sự vui thật nó có cái Gốc Vui của nó là Cội Phúc của đời sống của Con Người, th́ thấy mỗi vật có tinh thần sống trong châu thân Con Người đều có Gốc hết. Sự vậy không phải là vô vi sao?

     Cha mẹ tổ tông ông bà có để lại cái Đức cho cháu con nên ngày nay con cháu mới “vơng dù nghinh ngan trên con đường tinh thần”, trên con đường sống tinh thần mà thiệt là tinh thần, th́ cái Danh Thinh của cha mẹ đâu có mất, cũng c̣n trong Ḿnh ḿnh đây.

     Như thế có phải Người tṛn chữ “Hiếu” không?

Suốt thông Hiếu Đễ mới ngoan,

Lầm thông Hiếu Đễ hại càng xiết bao!

     Tiếng nói mà là Hơi Điển ra thành chữ đây là tiếng tinh thần của tinh thần đó.

     Nói đế đây là bước một bước rất xa với câu mở đầu là “T́m Ḿnh”.

     Không xa đâu, v́ củng là “Ḿnh” đó mà nay thấy rơ ràng trước mắt.

     Ḿnh nầy, Người nầy, sự Sống nầy, Ḿnh Điển nầy, nó có chê cái cảnh đời thiên nhiên kia đâu, mà nó cũng không mơ cái cảnh đời của người đời tạo, v́ vậy nó mới là “Vô Nhơn”, mà Vô Nhơn tức là mà là Chơn Lư vậy.

     Đạo Trời Khai sáng rỡ như thanh thiên bạch nhựt nào có khuất lấp ai, có làm cho ai mê muội đâu, mê muội chi cũng bởi chỗ “lộn ḿnh”, lầm tưởng ḿnh là Người xát thịt hoài, nên tuy gập đặng

Người Gốc của Nguyên Gốc Bổn Nguyên

Mà không thấy biết đặng th́ biết bao giờ mới ra khỏi cái Khuông Tứ Giả.

     Trời Khai Đạo, rơ ra, là tới thời kỳ Khai Đạo đặng cứu vớt sanh linh ai c̣n chúc điểm lương tâm, biết ḿnh là Nhơn loại, pḥng có tránh cái Kiếp Ngũ Lôi. 

     Nay Biết Ḿnh nên phài Tu mà cứu ḿnh.

 

Tây Sư Tinh Quân

02nd Dec 1946

 

 

Home ] Up ] Hoá Nhơn Thành Đạo ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005