Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

The Law of Nature

 

Home
Up
Life

 

L'humain est une fusion des facultés humaines libérées de toute conscience de soi  (Cái Ta) . L'homme libéré de la conscience de soi a rejoint la Vie Universelle, il est cette Vie en acte  (Vô-Vi ), il est l'accomplissement de la totalité de la vie et la consommation du temps. Dans cette Réalité (Lư-Chơn), le temps ni l'evolution n'ont plus de sens.

 

Luật Đạo

Luật Thiên Điển
 

Thưa Chư Vị,

Giảng Đàn hôm nay do theo Thánh-Giáo Chơn-Lư đă chỉ dạy và chỗ đă lập tâm hiểu rơ thấy rơ - trong ḿnh của ḿnh nên đem ra đây luận-xét, cùng chư-vị trau đổi ư-kiến pḥng giúp ích cho nhau trong sự Tu-Hành thường nhựt.

Luật Thiên Điển thuộc về sự sống thiên-nhiên ở trong châu thân Con Người mà cũng là Luật Sanh Sanh Hóa Hóa của Vơ Trụ vạn vật, trật-tự phân-minh nên mới có tiếng gọi "Đạo là Trật-Tự".

Chư-vi nghe đặng rồi, hiểu đặng rồi, thấy đặng rồi th́ tự ḿnh hăy "Tu Tỉnh" lấy ḿnh cho khỏi Luật thiên Điều báo ứng, cho gặp đặng Trời Trong trong Người th́ mới có thể sống vui theo Đạo.

Đầu đề nầy là:

"Sự Sống của Người và trong Người"

Hiểu đặmg rồi, Biết đặng rồi, Thông đặng rồi, Sống đặng như thế Một thể Vô-Vi, thung dung tự-toại, tự ḿnh ḿnh biết, tự ḿnh ḿnh hay th́ mới Biết:

"Đạo Trời có Một cứu Người thế-gian"

Người Trời quí nhứt, trọng nhứt mới có thể dứt được cái tánh mê trần là cái màng vô-minh vậy!

Vô-minh che án trẻ thơ,
Lạy Thầy cứu trẻ đến bờ giác mê.

Một kiếp sống nầy, Tu Tỉnh đặng ḿnh, gặp Trời gặp Đạo là Phước nhà đó.

Trưóc hết phải biết sự sống của Người là:

  1. Cái Xác thân hữu-h́nh nầy, Đạo gọi nó là Cái Người của Tứ Giả, thuộc về vật-chất hữu-h́nh.
  2. Trong Cái Người của Tứ Giả nầy có phần Hồn của nó là: Cái Vô-h́nh thân-hữu. Sự sống của Vô-h́nh thân-hữu phát ra bằng những cảm giác: vui, buồn, lo sợ, tủi, hổ, v.v...
  3. Trong cái Vô-h́nh thân hữu có cái Vô-h́nh tinh-thần. Hồn là những ư-tưởng, cảm-tưởng, trí-tưởng v.v... về nhữnh sự vật hữu-h́nh là: cái tinh thần của Vô-h́nh thân hữu.
  4. Trong cái Tinh-thần Vô-h́nh thân-hữu c̣n có: Cái Tinh-thần tinh-thần là: Lư-tưởng về Đạo Đức vô-h́nh, vô-vi, v.v... gọi là cái Tinh-thần của tinh-thần Vô-h́nh thân-hữu thuộc về Tinh Khí Thần của Tiên-Thiên vậy.
  5. Trong cái Thể Người đây c̣n có cái Thể Tinh Anh thuần túy hơn là: Cái Tinh-thần Đoàn-kết, đoàn-thể phát ra trong những sự là vô-tư, t́nh thương vô-tư, biết thương người và biết hy-sinh.

Loài Thảo Mộc Hoa Cỏ cũng đều có cái Thể tinh-anh thuần-túy nầy cũng gọi là cái Xuân của nó sẵn có. Nếu nó không có có cái Thể ấy th́ nó nhờ đâu cũng trong vật mà tiết ra đặng mùi hương thơm tho, trái chín ngọt bùi, lá màu tươi tốt.

C̣n "Người" chẳng phải là cái Hoa tươi-tắn của Trời hay sao?

Về thảo mộc hoa cỏ, cái vật tối linh ấy gọi là cái Xuân của nó sẵn có, ấy là một sức mạnh, sức sống, sức hóa, sức sáng vô-h́nh tinh-thần đoàn-kết đoàn-thể. Loài thảo mộc hoa cỏ đều đứng cứng một chỗ mà tiết mùi hương, khoe vẽ đẹp, giúp sự sanh hóa của Trời, bồi đấp công sanh thành cho nó có sự sống, cũng chỗ Hiệp chỗ Ḥa của vạn-vật vậy.

Vậy, Người là một vật sống khôn hơn muôn loài vật lại không có cái Thể ấy hay sao?

Có chớ! Song Người không biết đó thôi, nên Thể ấy không phát hiện ra đặng v́ Người mảng đua chen theo t́nh-dục vật-dục nên mất cả cái vật tối linh ấy.

Hăy nghe Thánh-giáo của Đức Chí Tôn có nói:

"Cần phải Tu Tỉnh đặng tỏ bày vẽ đẹp thiên-nhiên với Đấng Hóa Công là giúp Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời".

Người nầy không phải làmột cái Bông đầy vẽ đẹp màu tươi để dâng lại cho Trời hay sao? Cái Bông - đồng Thể với Trời, biết sự Cảm hóa như Trời, thiết lời cầu-nguyện, cái Hơi cầu-nguyện của Người không phải là Hơi Hương sao, mà là Hơi sanh sống tự-nhiên, tự-nhiên nó tiết ra mùi hương.

Sự Sống sát cận mật thiết của Người từ mặt hữu-h́nh đến vô-h́nh, từ lớp vật-chất nặng-nề đến cái tinh-ba thuần-túy gom có bấy nhiêu Thể-chất và Tánh-chất đó.

Nhưng cái Thể-chất và Tánh-chất đó sống trong ṿng của Tiên Hậu Thiên luân-chuyển tấn-hóa và sanh hóa măi măi như cái xác thân nầy, th́ phần Thể hữu-h́nh của nó thay đổi hoài mới có ra Sanh, Lăo, Bịnh, Tử v.v... c̣n từ sự sống Vô-H́nh Thân-Hữu đến sự sống Tinh-Thần của Lư-Tưởng Đoàn-Kết cũng đều ở trong Luật Biến-Chuyển Tấn-Hóa từ những cảm-tưởng, tư-tưởng, lư-tưởng của Người đều c̣n chịu sự thay đổi trong công cuộc liên tiếp của hoàn-cảnh khác nhau măi măi v́ con đường tấn-hóa của Người là ǵ nếu chẳng phải là con đường sanh sống và sanh hóa biện phân và biện biệt sao? Đó:

Đạo dạy kỹ Một, Hai, Ba, Bốn,
Đến Năm rồi định chốn Trung-Ương.

Do tinh-thần biến chuyển đó, th́, lẽ tự-nhiên, trong Người phải có Một Thể Sống Vô-H́nh Vô-Vi Vô-Thỉ Vô-Chung, Thường Thường hoài, không thay đổi, do "ĐÓ" mà Người mới thông đặng chỗ sống luôn luôn biến-chuyển kia, ấy là: "Trung-Ương là giữa Trung Tâm" đó.

Cái thể sống tinh-thần vô thỉ vô chung không hề thay đổi đă chứng kiến biết bao cuộc đổi thay kia là chi trong Người nếu chẳng phải là cái Thể Vô-Vi hiện tại của Trời Độc-Nhứt nơi Tâm Con Người. Một Mối Vô-Vi liên lạc với Người làm căn bản sự sống tinh-thần cho Người do "Đó" mà Người biết biện-phân so-sánh, nghiệm tường lẻ chánh đó chăng?

"Mối Vô-Vi Âu Mỹ đương t́m"

mà Thầy dạy tất tim con cái Thầy đây.

Thưa chư vị,

"Con Nhà Trời", chư vị đây, có hiểu do đâu mà những Bực Đắc Đạo, toàn Chơn toàn Giác muốn biết điều quá khứ vị lai của một ai chỉ Định Thần dùng Điển-Lực Vô-Vi mà cảm ứng với cái Thể sống vô-vi ấy khiến đó giao-thông với Trời Độc Nhứt nơi Tâm Con Người mà trả lời lại đó vậy. Cái Thể Tinh-Thần ấy làm sao trả lời đặng nếu "Đó"" chẳng phải là cái Thể Vô-Vi Vô-Thỉ Vô-Chung đă chứng kiến biết bao cuộc sống luân hồi của Người đó vậy.

Trung Tâm báu lạ vô cùng là thế.

Đó là Một Mối Vô-Vi mà Trời Thiêng-liêng Vô-h́nh đặt để liên lạc trong Người, ai ai cũng có, song Người chẳng rơ đó thôi.

Vậy, Người muốn đến với Trời Độc Nhứt nơi Tâm th́ phải thể theo Tánh Trời nầy làm Thể sống Vô-Vi cho ḿnh sống hằng giờ hằng phút th́ lo ǵ Tâm chẳng Định, Thần chẳng An, lo chi không vẹt nổi cái màng vô-minh che án mà cảm ứng với Trời Trong trong Người, như vậy mới thấu câu:

Bạch phân Lư chánh gắng công t́m,
Thắng đặng phàm Tâm thấu Bạch Âm,
Chơn-Lư phăng cầm noi Mối Một,
Nhơn nhơn tự tỉnh giấc muôn năm.

Nên đặng là Con Trời ở thế-hạ là không phải dễ.

Người thiệt Người Người của Trời ở thế-hạ. Con Người Trời sanh nầy có hiện-diện tại thế-gian đây.

Người đây đă có lại với ḿnh cái Thể Vô-Vi của Trời: "Thể Người dây vốn Thể của Trời" là vậy đó.

Người của Trời là c̣n trong ranh hạng thuộc về Tinh Khí Thần của Tiên Hậu Thiên. Thể của Trời là đến cơi Vô-Vi: làm mà chẳng thấy làm, có mà chẳng thấy có mà có, chẳng thấy có mà thiệt có.

Vậy, Người học Đạo, Người Tu-Chơn, Người tu theo Chơn-Lư Tầm Nguyên, phải đứng về mặt Tinh-Thần của Thiêng-Liêng mà học mà nghe mà thấy mà hiểu, mà sống theo Thể Vô-Vi sống theo Chơn-Thân Chơn-Thể của ḿnh thiệt thiệt ḿnh chớ có chi lạ.

Đứng về mặt Tinh-Thần của Thiêng-Liêng mà nghe mà hiểu đặng tức là "Sống Tại" là tại Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.

Thể nầy có mà không, không mà có là có hiện-hữu với Người Vô-Ngă Vô-Nhơn:

Cái Thể Trường Sanh của Đạo vậy,
Con Người Trời sanh,
Thể sống vô-ưu vô-lự,
Vốn là kiếp sống vô-h́nh
của Con Người Trời muốn có Người Giống của Trời ở thế-hạ.

Sống theo Thể vô-h́nh trường-sanh cúa Trời lập cho con Trời có phải ḿnh sống vô cùng vô tận không, ḿnh nầy có phải là vô ngă không? Ḿnh nầy là Ḿnh Điển trọn đủ Hồn.

I
Nhớ nhớ đâu là cảnh sắc không,
Vô-Vi thanh Điển Điển Trời Trong,
Bao luồng Quang Tuyến đương liền "Đó",
Thân-thể Người đây khỏi Đại-Đồng.

I I
Đại Đồng qua khỏi mộng trần quên,
Dứt sạch bợn đời cặn tuổi tên,
Phơn-phớt cánh hồng thanh thoát nhẹ,
Một vừng Ngươn bẩm khí thênh thênh.

I I I
Thênh Thênh vô-tướng lại vô-nhơn,
Tợ Ngọc Đài Gương giá trắng ngần,
Thông suốt dưới trên Đường cảm ứng,
Điển Linh Thầy rọi quí muôn phần.

I V
Muôn phần trong suốt Ngọc Non côn,
Ḿnh Điển ngày nay trọn đủ Hồn,
Hiệp nhứt Vô-Vi Ngôi Thánh Định,
Trời trong Chúa Tể Tiểu Kiền Khôn.
 

Thưa chư-vị,

Chư-vị hăy ôn lại cho thuần thục trong Linh Quang của ḿnh. Học Đạo là phải như vậy đó, th́ sự Hành Đạo mới một Thể Vô-Vi tự ḿnh ḿnh biết tự ḿnh ḿnh hay v́ ḿnh là cái hiện-tướng của sự Sống rồi đó.

Vui thay!

Tây-Sư Tinh-Quân

1955
 

 

Trời khai Đạo nơi Tâm của con Trời

 

Cao Đài Đại Đạo Đạo Trời sanh,

Đạo dạy Người phân chuyện dữ lành,

Đạo chẳng bảo lo hành sắc tướng,

Đạo lo giải cứu vọng nhân t́nh.

 

     Có người lại nói:

     Tự cổ chí kim không thấy kinh sách nào nói rằng “Trời có tiếng ǵ”. Đức Khổng Phu Tử cũng có lời: “Thiên Hà Ngôn Tại! Trời có tiếng ǵ đâu!” 

     Thưa phải. Hỏi thế th́ rất đúng, rất đúng cho ai chưa thông Lư Đạo, chưa có nghe, thật nghe đặng tiếng nói của Trời, chớ Người đặng sáng suốt về thiêng liêng tinh thần có giờ phút nào mà chẳng nghe đặng tiếng nói của Trời ở nơi ḷng là Hơi Điển đó. 

     Trời ở nơi ḷng có th́ Trời thiêng liêng vô h́nh ắc có. Không Cha sao có con, có con rồi quên Cha th́ chịu lấy! 

   Nên ờ nơi Người, cái ḿnh nào nghe đặng tiếng nói của Trời, cái ḿnh nào không biết Trời ở đâu mà nghe, nên ai kia “phải thông hai chữ Hà Ngôn” mới có thể nghe đặng tiếng nói của Trời. 

   Ḱa, Người mà Tâm đặng trọn sáng lại phải tự tin lấy ḿnh rằng ḿnh đủ nghị lực can đăm ǵn giử sự sáng đă có trở về nơi ḿnh rồi, chẳng cho nó ra khỏi Tâm mà là Trung Tâm của Trung Tâm là Trung Tâm Điểm. Nơi Trung Tâm Điểm mà thật có sự sáng rồi th́ Đức Tin mới thường c̣n, “Cái Đó”, cái của Trời ban phú cho đó mới thường phát hiện làm cho Trời Người hiệp nhứt, và Thường Thiệt Tin rằng chẳng hề rời ră nhau. 

     V́ vậy, ai kia c̣n sống trong ṿng âm, thinh, sắc tướng th́ ắc Ngôi Ngươn Thần phải bị che lấp. 

     Cũng v́ Tâm Người đă vọng lại muốn biết cái vọng của ḿnh, mà quên Con Người vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm vốn là thiêng liêng. Cũng bởi ước mơ như vậy, v́ quá nặng về “vật chất học” mà quên vói tới “tinh thần học”. 

Cung tường cao vọi ngúc mây,

Muốn t́m Chơn Lư phải tầm Đầu Giây. 

     Người nghĩ lại coi, một vật chi của Người thương yêu, kính mến, trao cho ḿnh để làm kỹ niệm, đinh ninh dặn ḍ rằng đừng quên, đừng để mất để lạc, v́ vật ấy có một không hai, một lần cách mặt đây chưa ắc bao giờ thấy lại, gập lại nữa. Tôi xin hỏi: khi Người kia thọ lảnh vật ấy rồi, vậy có cất kính, ǵn giử kỹ lưỡng, để làm Vật Quí hay không? Có lẽ nào không. Đă cất kỹ lưỡng rồi, mỗi khi nào Người nhớ đến người ấy nên đem vật ấy ra cầm tay, châm chỉ nh́n vào vật ấy th́ liền thấy h́nh dạng người thương kia, nghe đủ lời đinh ninh dặn ḍ sau trước, chẳng sót một măy chớ nào không? Có khi nh́n vào vật ấy, mà vật ấy cũng biết nói nói cười cuời chẳng khác chi người sống đứng truớc mặt vậy. Có vậy hay không? Một vật mà là đồ vật chất của một cái người kia trao tay cho cái người nọ mà c̣n biết hiện h́nh ra ăn nói tṛ chuyện được như vậy thay, sao một vật quí báu vô cùng vô tận nơi thiêng liêng mà Trời là Đấng rất yêu thương Người nên ban phú cho Người để là bùa hộ thân, hộ mạng sống, mà Người lại không ǵn giữ kỹ lưỡng lại đành bỏ rơi đâu không biết mà t́m? 

     Vật ấy là Tâm Tánh đó.

     Tâm Tánh là một vật rất quí báu lạ lùng của Cha thiêng liêng ban cho Người, trong lúc ban cho ấy, cũng đinh ninh dạy bảo nhiều lời kỹ cang rằng: “Phải lập xong Danh Phận Tam Tài rồi sẻ trở về, đừng ham mê theo hồng trần, làm cho đến đổi phải luân hồi khổ nảo, Người cũng hết ḷng nguyện giữ lời dạy rồi mới ra đi. Vật ấy bây giờ ở đâu?  

     Vật ấy sáng rỡ như châu nào có tối tâm mê chướng như ḥn đất hầm chín rồi đâu mà khó thấy khó t́m. Tại nơi Người đành bỏ mất đó, đành không coi nó là quí, bởi sao không c̣n có nó nơi Tâm, th́ mỗi khi thấy h́nh dạn Trời cùng là nghe tiếng nói của Trời th́ hăy cầm lấy nó cho kỹ, nh́n lấy nó cho tường tận th́ nào có khó chi mà chẳng nghe chẳng thấy Trời hiện ra nói ra. Ấy cũng bởi Người quá thiên về vật chất, nên cầm và coi món đồ vật chất cùa cái người làm đồ quí c̣n coi của quí thiêng liêng tinh thần làm hèn nên bơ rơi rớt, nên không c̣n nghe c̣n thấy được vậy. Tuy trong hạng Người cũng có Người biết vật thiêng liêng kia là quí song đă làm lạc mất rồi, nay muốn t́m lại nên mỗi khi Người ấy muốn khảo cứu một vật chi, th́ đem hết tư tưởng ḿnh ra, song than ôi! Ấy là cái tư tưởng thuộc về Lư-Trí của Người lượm lặc hằng ngày hằng giờ lộn lạo ô tạp của thời gian, chớ nào phải là của Bổn Nguyên của Trời ban phú đó đâu! 

     Tại sao vậy?

     Là tại không Nhứt Tâm lo cho được có sự sáng cho Thiệt sáng, cho Thường sáng và Tin chắc rằng sự Sáng ấy chắc có Thiệt có Thường nơi trong Trung Tâm Điểm của ḿnh hoài hoài, trước khi muốn khảo cứu một vật khác đó. Đợi đến muốn khảo cứu rồi mới t́m kiếm sự sáng ấy ra, th́ sự Biết ấy nào có thiệt đáng tin bao giờ! Như vậy mà gọi rằng có Lương Tâm, Lương Năng, Lương Tri!

     Theo cái trật tự nơi ḿnh th́ gọi “Con Người” ở nơi ḿnh là “Ta” của Người, tiếng “Ta” đây không phải “Le Moi” là cái bản ngă, mà chính là một Sức Mạnh một Sức Sáng thiêng liêng tinh thần; c̣n gọi “Cái Người” “Cái Ta” là cái xát thân ấy. Nên Người học Đạo, t́m Đạo về sự Sống phải rơ biết chỗ nầy th́ mới biết Tâm của Người thiệt thiệt Người là Tâm của Trời. C̣n Tâm của Cái Người gọi là Nhơn Tâm của Người phần xát. Cái Người phàm thế cho rằng cái xát thân nầy là của ḿnh, nên phần trong vô h́nh của vật là Tâm của vật mà Cái Người ấy lại gọi nó là Tâm của ḿnh. 

     Rơ vật th́ không c̣n lầm lộn Con Người với Cái Người, không c̣ lầm lộn “Ta” với “Cái Ta” nữa mới khỏi “lộn ḿnh” 

     Cũng c̣n có người nói:

     Nếu có Trời th́ Trời là thiêng liêng huyền bí, do đâu mà Người biết cho đặng, chớ cơ bút thấy có nhiều chỗ xưng Trời, xưng Thầy, xưng Đạo, mà rất nên phiền phứt, đă có nhiều lời không chánh đáng, Thi bài không mấy hay, mà cũng c̣n thua nhiều thi nho là khác. 

     Thưa: “Điển ma lộn chớ Điển Trời đau có lộn, Khinh Điển Trời ấy lộn lấy ḿnh”. 

     Đáp: Đă biết ḿnh đây cũng có ḿnh phải ḿnh quấy v́ Người ḿnh khi vầy khi khác, mà trước con mắt người ta nào ai có thấy đôi ba ḿnh, chỉ có một cái thân phàm nầy với một người tên tuổi đây mà thôi, nhiều khi phải khốn cực về nó, mà nếu quả thật có đôi ba ḿnh trong ḿnh th́ phải khốn cực trâm bề với nó, làm sao có đũ mà ăn, lại cái ḿnh nầy của ai, cái ḿnh kia của ai, Người th́ chỉ có thấy một Người, lư đâu ở trong một Người lại có nhiều người cho đặng, th́ làm sao cho phủ phê với đời! 

     Thưa: Hay lắm! Hay lắm! 

     Có một Người mà trong ḿnh có nhiều người th́ làm sao cho phủ phê với đời! Vậy đó, khỗ cực với nó lấm mà!

     Bỡi có tiếng “lộn ḿnh” mới có ra câu hỏi trên đây, đúng với chỗ thấy trước mắt lắm vậy.  

     Hoặc giả có kẽ đáp: Ḿnh kia c̣n không thấy có nhiều, th́ “lộn ḿnh” làm sao lộn cho được!

     Hay lắm! Hay lắm! Vậy đó.

     Thưa: “Lộn Ḿnh” là “Lộn Điển” ở trong Ḿnh ḿnh. Đă có giải rơ ra rồi. Điển là cái Hơi vô h́nh, cái Sáng cái Biết ở trong Ḿnh ḿnh, nên vạch hết trong cái xát thân của Người ra mà t́m “cái Biết” th́ đâu có gặp thứ ấy, chỉ gặp máu thịt xương cốt nhớt nhau, gặp vật hữu h́nh sọ óc chi chi gặp hết duy caí Biết nó theo cái Hơi, cái Điển mà đi mất đó vậy, th́ có cần ǵ cân cái óc cho biết nặng nhẹ đặng kiếm cái hay cái giỏi cái khéo khôn của nó!

     C̣n về “Ḿnh”, về “Người” th́ phải biết: “Ḿnh” là vật có tinh thần lại là tinh thần của vật; c̣n “Người” là Chủ của vật có tinh thần ấy, th́ Người cũng là tinh thần lại tinh thần nầy là tinh thần thiêng liêng là chủ của tinh thần của vật.  

     Thật, quả thật, trong Ḿnh của Người ta đây có nhiều người, nhiều ḿnh, mỗi người một cái thân. Người nào ḿnh nấy. Ḱa, trong ḿnh người có lớp chúng sanh, sanh chúng, sanh nhơn, nhơn sanh, thánh nhơn, chơn nhơn lại c̣n có vô nhơn là khác, đều là những vật có tinh thần. Nếu thật mà không có đông người như vậy, sao tiếng đâu rĩ rầm thầm thỉ cà rà khích khao bên ḿnh. Có rĩ rầm thầm thỉ th́ ḿnh mới có nghe đặng chớ! 

     Có chi lạ mà khó hiểu: Trong ḿnh của Người về vô h́nh có đầy những Vật Sống có tinh thần hay thuộc về tinh thần. Mỗi vật đều có con đường của nó là lư của nó, lại có nhiều bực đường lắm vậy. 

     Nếu biết th́ kể nghe coi!

     Thưa: Phải kể ra cho biết chớ!

     V́ có con đường nên có Người đi. Người với đường cũng một, nếu chẳng vậy, đường có để đó mà làm ǵ! Người Vật đây cũng tinh thần

     Ở cảnh vô h́nh chỉ có con đường tinh thần, v́ đường tức là Đạo mà là Đạo tinh thần. Vậy con đường tinh thần có nhiều bực cũng do ḷng Người Đạo Đức ở trần gian tạo nó ra.

     Bực thấp hơn hết là đường tinh thần về vật, tinh thần của chất, tinh thần của vật chất, tinh thần của chất vật. 

     Đó là các bực đường c̣n ở cảnh Dục Sắc Vô là cảnh ham muốn của ḷng.

     Trên con đường ở cảnh Dục Sắc Vô có con đường Khí Chất, con đường Tinh Khí, con đường Ngươn Khí.

     Trên hết là con đường Hư Vô Chi Khí.

     Các con đường ấy là chi?

     Tức là các Mối Thần Điển vậy. Mốt thần nào đều có Gốc: Gốc nầy là Mối Chánh của nó tức là Tâm vậy. 

     Tâm có Tâm của vật là tinh thần của vật.

     Tâm có Tâm của Người là tinh thần của Người, là tinh thần của tinh thần. Tinh thần của tinh thần của Người có Gốc của nó vốn là cái Nguồn Hư Vô Chi Khí.

     Các Mối Chánh nầy phải liên lạc nhau nơi Mối Chánh Gốc của nó là cái Giềng của Mối vậy. Giềng nầy là Gốc của Gốc là cái Tâm Hư Vô Chi Khí. Nên chỉ có Một Con Đường tinh thần mà Ba Ngôi cậy nhờ nhau vậy, cậy nhờ với nhau vậy.

 

Đường Ngay có Một không hai,

Đường Ngay từ thuở Thiên Khai đến giờ.

 

     Rơ đặng vậy th́ cũng nên hỏi:

     Người muốn cho ḿnh Sống với bực tinh thần nào?

     Bực tinh thần nào là bực tinh thần nhẹ nhàn trong sạch?

     Bực tinh thần nào là bực tinh thần nặng nề ô tạp?

     Người thế gian đâu dè nơi Ḿnh ḿnh có Máy Thiên Cơ rất là mầu nhiệm. Máy nầy Trời đặc để nơi Tâm Người. Nếu con đường nầy bị đứt về chặng nào th́ trong ḿnh Người bị rối về chặng nấy, bị rối nơi chỗ bị đứt ấy vậy. 

     Nhờ Đạo mới biết Người có Gốc Bổn Nguyên của Người, v́ Người thuộc về tinh thần của tinh thần chớ không phải Người là vật của vật, hay là tinh thần của vật. Tinh thần có Gốc của tinh thần Vốn là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh mà Đạo là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Người tinh thần có Gốc của Người tinh thần Vốn là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh, th́ Người với Đạo Vốn Một, lại là Một Vốn: Là Mối Lư Sanh Khí Hóa, nên Con Người Vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm Vốn là thiêng liêng. Vậy,

     Lộn ḿnh là lộn con đường vậy.

     Các bực Đạo Đức tu hành ở trần gian đến con đường Hư Vô Chi Khí mới khỏi luân hồi. 

     Luân hồi không phải về Luật của Trời định bao giờ! Nếu Người không rơ Con Đường Phải phải đi th́ phạm vào Luật, đă phạm vào Luật rồi th́ c̣n chi biết đặng con đường về nên phải bị luân hồi, lộn đi lộn lại hoài ở nơi cỏi trần gian mà không c̣n trỡ lại đặng nơi Vô Vi Cảnh Giái. Trời nào có tạo cái kiếp luân hồi cho ai, nhưng ai không tuân theo Luật Trời là Luật của Tạo Hóa Công th́ chịu lấy. Tạo Hóa Công có nơi Tâm Người, th́ Luật nầy cũng do nơi đó. Phạm Luật th́ chụi lấy. Nên: Khi đi th́ bắt từ “Hư Vô” đi xuống, khi về bắt từ dưới trở lên, con đường nào đă trải qua th́ lần lần bỏ lại, song phải đủ các bực đường mới đặng. 

     Cái Tiểu Kiền Khôn nầy sẳn có Máy Thiên Cơ mà, sao lại gọi Trời không có, mà Trời không có sao lại có Người! 

     Vậy, ai đâu biết cái bộ máy nầy mà đặt để vào ḿnh Người, cái máy rất mầu nhiệm huyền vi nầy, ai đâu biết mà chỉ lại cho Người mà Người lại nói: “Có lẽ đâu mà Trời Khai Đạo”. Trời không rưới Hồng Ân của Trời th́ làm sao Người nhớ lại đặng cái Gốc Bổn Nguyên tinh thần của Người!  

     Bởi Người có nhớ mà không biết nhưng cũng vọng niệm cho rồi là chờ đến lúc gập sự hoạn nạn mới nhớ đến Trời đến Đạo:

     “Ước chi một trận mưa tầm tă,

      Tưới tắt lửa thành cứu cá ao.” 

     Người thế gian ngày nay đă nguyện vậy, lại cũng dư triệu triệu Người thầm nguyện vậy, th́ có lư đâu Trời là Trời Tự Nhiên không biết trước sự như vậy hay sao, v́ Tự Nhiên biết trước mới có mở lượng Đại Từ Đại Bi mở lượng khoang hồng Khai Đạo đặng cứu vớt sanh linh đồ tháng trong cơn nước lửa. 

     Vậy, nhiều bực đường ắc có nhiều bực Điển: Điển của vật, Điển của chất, Điển của chất vật. Không Điển đâu có Hơi, không Hơi đâu có Sống.

     Trong châu thân của Người mỗi chỗ đều có Điển hết nên mỗi chỗ được sống sáng tự nhiên. Không Điển th́ có vật nào thông thruyền mau lẹ: thân đụng chạm vào nơi nào th́ nơi ấy biết liền có cần hỏi lại đầu óc mới biết đâu. 

     Trên các bực Điển nầy có Điển của Khí chất, Điển của Tinh Khí, Điển của Hư Vô Chi Khí.

     Trên chỗ cao siêu tuyệt vời Vô Kiệt tuyệt đối c̣n có Điển Vô Vi.

     Như thế: “Điển ma lộn chớ Điển Trời tuyệt đối đâu có lộn, mà khinh Điển Trời ấy lộn lấy ḿnh”, nên: 

     “Lộn ḿnh là lộn Điển Nơi ḿnh

     Đă biết: Thiên tri, Điạ tri, quỉ thần tri, th́ Người đừng để cho cái ḿnh riêng nào nó “lộn nghe” lời của Điễn mà là Thanh Điển. Tâm nầy phát sanh ra “Hơi Điển” đây.

   Vậy, Người mà Nên Người th́ Người phải biết sống và thở bằng tinh thần.

     Người sống trong “Cao Đài Đại Đạo” buổi Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản ở nơi Giảng Đàn Chơn Lư Vô H́nh của Đức Chí Tôn, đă có Người, có nhiểu Người sống đặng như thế. Lại cũng có Người, ḿnh là Ḿnh Điển, c̣n Người là Người Rướt Điển, chính là cái Ḿnh rướt đặng Điển Vô Vi của Trời, Người Ḿnh Mối Cảm Ứng Ḥa Hiệp Thiêng Liêng

     Thở bằng tinh thần nào phài thở bằng cái không khí ô tạp từng không gian trên mặt trái địa cầu nầy đâu, mà chính là tự nhiên biết Tâm Trời có nơi Tâm Người  sống và thở đó vậy, thở bằng Hơi Điển của Nguồn Thanh Điển của Nguồn Ngươn Khí Hoá Sanh sẳn có tự nhiên nơi Trung Tâm Điểm. Thở đặng vậy là nhờ các Mối Thần đả qui nguyên hiệp nhứt về Ngôi Chủ: Người tinh thần nầy là Tâm của Trời đó.  

     Nghe thi:

            Thiên công yên tánh lại yên hơi,

            Mà lóng tai nghe chẳng chút rời;

            Đừng tưởng vường hoan cây cỏ loán,

            Ba Giềng khắn khích vững Ba Ngôi.

     Vậy:

            Đạo chẳng bảo ai cùng với Đạo,

            Ai cùng với Đạo, Đạo nhà nên.

 

Đức Tây Sư Tinh Quân

Tân An, 01st Dec 1946

 

 

Home ] Up ] Life ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005