Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
|
Tịnh Thần Dưởng Khí
Bài số 1 - 16 Oct 1942
Ta mừng tṛ! Ớ tṛ Chơn Tín! Ta đến Vô Vi trấn thủ đàn tràng v́ Hổn Ngươn Thiên Sư cậy Ta đem Lịnh của Người truyền dạy tṛ, các tṛ. Kể từ đây cho đến hạ tuần của kỳ hạng ba trăng luôn luôn mỗi tư thời đều phài Tịnh Thần Dưởng Khí trong một giờ để rướt Thanh Điền của Người muốn ban thêm cho tṛ, cho các tṛ cho trọn đủ Thần Lực để vượt khỏi các từng không gian của các cỏi khí chất trong cảnh Dục Sắc Vô cho Mối Điển sau nầy đặng trọn đủ một tia sáng trong Nguồn Thanh Điền của Người ban cho mỗi tṛ. Ta mừng thấy tia Điền của Đức Sư Tôn dạy ban cho các tṛ sẻ trao trọn cho mỗi tṛ để các tṛ phụ tiếp cho Chơn Công hành Đạo. Ta mừng thấy các tṛ vững trải dám đem trọn ḿnh dưng cho Thợ Trời. Các tṛ cứ noi theo một đường tấn tới th́ Thầy đâu có phụ mà chẳng rưới thêm Ân Điển cho các tṛ. Về phần tṛ Ta xem thấy c̣n kém vẻ thông thường nên Thanh Điển chẳng thường tại nơi Tâm, lúc sáng chiếu lúc lại ẩn khuất theo luồng quang điển phần hửu h́nh, ấy là lúc tṛ c̣n nhớ ḿnh, c̣n biết ḿnh có hoện hửu nơi đây. Đến tṛ nên biết mà phải thiệt biết rằng ḿnh không c̣n là ḿnh nửa, ḿnh không thiệt có với phần thân hửu. Đến tṛ nên nhớ mà phải thiệt nhớ cho sâu nguồn rằng tṛ Thiệt có, Thường có với phần thiêng liêng vô h́nh. Có cho thiệt với Trời mới gọi rằng ḿnh Thiệt có, c̣n nếu cho ḿnh có với phần hửu h́nh hửu ngă, là ḿnh chẳng thiệt có với Đạo. Tṛ mà có thiệt với Trời là tṛ nào của tṛ? C̣n tṛ chẳng thiệt có với Đạo là ai của tṛ? Tṛ thiệt có của Tṛ Vốn là Người thiệt của tṛ có ra bởi Trời là từ Vô Thỉ mà có mà lại c̣n hoài cho đế vô cùng vô tận. Trái lại, tṛ mà tṛ gọi là tṛ có đó là Cái Người củ kỹ của tṛ đó thôi. Nó đă có ra trong mấy kiếp luân hồi rồi, từ khi Trời Đất hửu h́nh có th́ Cái Người nầy mời có ra, nó có ra v́ bởi kiếp luân hồi của nó mà có vậy. Tṛ nh́n lại tṛ cho kỹ, cho chắc đặng thiệt biết tṛ nào là Ḿnh Thiệt của tṛ, rồi khi ấy tṛ mới đặng gọi tṛ có thiệt với Trời, với Đạo. Tṛ có thiệt với Trời như vậy là tṛ đă có cái Thể Vô H́nh của Đạo. Sống với Thể ấy, tṛ mới gọi Ḿnh đặng thoát kiếp luân hồi, v́ tṛ đă thiệt có, đă thường Tại với Đạo.
Thiên Long Đồng Tử 16 Oct 1942
Tịnh Tâm Dưởng Khí
Bài số 2 - 22 Oct 1942
Ta mừng tṛ! Ớ nầy tṛ Chơn Tín! Ta vừa đến Vô Vi trấn thủ đàn trung để hộ Điển tṛ, Ta vừa thấy Thanh Điển của tṛ vượt đến cơi vô h́nh, tách khỏi các luồng quang điển trong các cơi Dục Sắc Vô, thuộc phần khí chất nặng nề. Ta xem thấy Thanh Điển ấy phàt ra sáng chiếu nơi Trung Tâm của Ngôi Trời Độc Nhứt làm cho Con Người thiêng liêng của tṛ thường tại nơi Ngôi Hai là cái Thể tinh thần của Con Người thiêng liêng của tṛ đó. Ta mừng thấy Ngôi Hai Con Người của tṛ đặng vững trải nhờ các Mối Thần đă yên nên gom các sức mạnh về Một Mối mà lập ra Một Ngôi Thần Linh hoạt trong Trung Tâm Điểm. Tṛ biết cái sức mạnh của các Mối Thần nầy là chi của Nguồn Thanh Điển chăng? Sức mạnh ấy thuộc về phần tử trong sạch của Điển lực của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh ra cái Thể vô h́nh mà lập ra Ngôi Hai cho Người thiêng liêng của tṛ vậy. Ngôi Hai nầy nhờ các Mối Thần thâu rút cái Điển lực trong sạch của Nguồn Ngươn Khí nơi Tiên Thiên vô h́nh mà ung đúc ra cho thành cái Tướng vô h́nh của Con Người thiêng liêng của tṛ đặng Người thiêng liêng nầy dùng lấy tướng đó để tỏ bày Bổn Thể của Ngôi Trời Độc Nhứt. Ta dạy tṛ Tịnh Tâm Dưởng Khí để rướt Thanh Điển vào ḿnh là Ta bảo tṛ hăy giử ḷng thanh tịnh, để các Mối Thần nơi Tâm cho yên, đặng lóng phần tử trong sạch thanh tịnh của Điển lực Nguồn Ngươn Khí đặng lập nên một Ngôi Thần vững trải đủ thần lực của Nguồn Thanh Điển. Ngôi Thần gồm trọn đủ phần tử trong sạch của Nguồn Thanh Điển rồi, Ngôi Thần mới vững, mới đủ sanh lực của Nguồn Ngươ Khí mà hóa sanh ra cái Thể vô h́nh là Ngôi Hai cho Con Người thiêng liêng của tṛ. Thể vô h́nh nầy Vốn là Ngôi Hai của Con Người phải nương theo cái Thể Vô Vi của Trời ban đặng lập nên cái Tướng vô h́nh. Có Thể Vô Vi mới có ra cái Tướng vô h́nh để Con Người thiêng liêng dụng nó mà lập xong Danh phận Tam Tài hầu tơ bày Bổn Thể Vô Vi của Trời cho tṛn cái công dụng của Tướng vô h́nh của Con Người vậy. Tṛ nay đă lập cho ḿnh một Thể vô h́nh nhờ dụng sức vô vi, ta khuyên tṛ phải nương theo Thể ấy mà dâng trọn cái Tướng vô h́nh của Con Người tṛ cho Thợ Trời để đem cái Thể Vô Vi bày tỏ ra th́ cái công dụng của Tướng vô h́nh của Con Người tṛ đặng hoàn toàn vậy.
Thiên Long Đồng Tử 22 Oct 1942
Ta Người
Bài số 3 - 26 Oct 1942
Ta đến Vô Vi gọi tṛ. Ta thấy Thanh Điển tṛ phát từ Trung Tâm Điểm gồm có nhiều tia sáng của Nguồn Thanh Khí thâu rút cái tinh lực của nó nơi cơi Tiên Thiên gom về Một Mối nơi Ngôi Hai của Con Người tṛ. Tinh lực của Nguồn Thanh Khí ấy vận chuyển theo sức Vô Vi của Nguồn Hư Vô Chi Khí mà lập nên cái Thể Vô Vi cho Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm Con Người tṛ. Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm Con Người tṛ nhờ tinh lực của Nguồn Thanh Điển của Thể Vô Vi thâu rút các các tinh lực của Nguồn Thanh Khí nơi cơi Tiên Thiên vô h́nh mà thường Tại thựng tồn nơi Ngôi Hai của Con Người tṛ vậy! Ngôi Hai của Con Người tṛ đă bền vững là nhờ các Mối Thần đặn yên. Ngôi Hai nầy đặng bền vững rồi th́ Thanh Điển trong Ngôi Trời Độc Nhứt mới phát hiện ra ở Trung Tâm Điểm của Con Người thiêng liêng để lập một Mối Cảm Ứng với Ngôi Trời Vô Kiệt thông đồng với các cơi Tiên Thiên vô h́nh. Ngôi Trời Độc Nhứt thường Tại nơi Ngôi Hai th́ Mối Cảm Ứng của Ta trong Ngôi Bổn Giác với Người phần thân hửu giao thông thân mật chặc chịa không c̣n bị lạc hoặc phải gián đoạn nữa. Ta trong Ngôi Bổn Giác tức là Con Người thiêng liêng Trời muốn có để nối chặc với Người phần thân hửu bằng giây Cảm Ứng Ḥa Hiệp thiêng liêng nên Ta Người đặng trọn Một. Ta nhờ Người dâng trọn tinh thần của Người cho Ta nắm giử để Ta d́u dẩn Người đặng Ta tỏ bày Bổn Thể Vô Vi của Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Ta đă Cảm Ứng với Thể Vô Kiệt của Ngôi Trời thiêng liêng để nhắc lại Người cho nhớ Căn Cội thiêng liêng của Người là Ta trong Người đó, đặng Người phăng tầm Mối Cảm của Ta cho Người thấy biết Ta mà nh́n nhận Ta là Trời của Người. Ta là Trời của Người v́ ta do Thể Vô Vi của Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Ta mà làm sự Sống cho Người. Người do Ta th́ Người mới có trọn phần Sáng Sống tinh thần. Ta nương Người để Ta ban sự Sống của Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Ta cho Người Sống theo Ta, đặng cho Ta Người cùng Sống chung một sự Sống lớn của Ngôi Trời thiêng liêng Vô Kiệt ban cho. Người hiệp Ta là Người Sống theo Thể của Ta. Ta ḥa Người là Ta Sống nhờ Người. Người nhờ Ta mà Người đặng Sống theo Trời thiêng liêng, như Ta nhờ Người mà Ta c̣n hoài với Trời vậy. Ta c̣n hoài với Trời để Ta làm Ngôi Bổn Giác cho Người đặng thức tỉnh Người cho Người hiệp với Ta đặng Ta Người ra Người thiêng liêng. Con Người thiêng liêng có ra là nhờ Ta Người đặng trọn hiệp Một nên Ngôi Hai của Con Người thiêng liêng mới thiệt có với Trời. Ngôi Hai có vững trải, Thường Tại nơi Con Người thiêng liêng nên Ngôi Hai mới có Thể Cảm Ứng với Ngôi Trời Độc Nhứt. Ngôi Trời Độc Nhứt có Ứng Cảm đặng với Ngôi Hai của Con Người thiêng liêng là nhờ Ta Người đă ra Người thiêng liêng rồi. Ta Người của tṛ ngày nay đă nên đặng Người thiêng liêng nên tṛ mới đặng gọi là Người Ta để làm Giống Người của Trời muốn có. Nên Giống Người rồi mới ra Người của Trời sấm cho Trời dùng, để Trời ương Hột Giống của Trời làm ra nhiều Người Giống khác mà lập thành một hạng Người là Con Trời Sống ở cơi Thế Giái Chơn Nhơn.
Thiên Long Đồng Tử 26 Oct 1942
Định Tâm
Bài số 4 - 20 Jan 1943
Ta mừng tṛ. Ta đến Vô Vi để nhắc nhở tṛ về cách Định Tâm cho trúng với Chơn Lư trong Thời Kỳ Đạo Dụng theo bực Cao Thiên đặng tṛ có hành cho ḿnh cho vẹn toàn cái Đạo Học của tṛ về khoa Định Tâm. Tự bấy lâu nay, hễ ai nghe đến hai tiếng Định Tâm đều cho rằng Định Tâm là tầm kiếm một cách thế nào để làm cho Tâm ḿnh không c̣n xao dợn phóng túng nữa; ấy là làm sao cho Tâm trở thành một khối tinh thần bền chặc vững chắc không hề lay chuyển nhút nhít ly hào, nói tóm lại là làm cho Tâm ḿnh phải cho cứng như sắc đá vậy. Người tưởng đâu cách Định Tâm thế ấy là đă trúng mối nhầm theo Lư Đạo rồi, nào dè đâu Tâm đă làm cho cứng chắt như sắc đá rồi không c̣n vận chuyển lưu thông đặng nửa là Tâm đă chết v́ tinh thần của nó nào c̣n sự sống tự nhiên đâu. Tâm như vậy là Tâm hư mục, nó đă mất sanh khí không c̣n sanh lực của Điển lực Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Tâm đă mất sự lưu chuyển hượt bát tự nhiên của nó bởi cách Định vụng về làm cho nó phải chết cứng trong cái khuôn khổ cái hửu tâm do sức phàm gian kềm chế nên nó mất cả phần tinh thần linh thông linh diệu, hư vô, trong trống hoạt bát vô ngằn. Tâm ấy đâu c̣n phải là Tâm Thiệt của Trời. Tâm Thiệt Vốn là Tâm của Trời, nào phải là của Người lại chịu cho sức người định nó cho đặng. Tâm của Trời Gốc Nguồn Hư Vô Ngươn Khí, tự nó đă trọn đủ sanh lực thần lực nên tự Thể nó mà biết vận chuyển đúng theo một mực rất điềm tỉnh của Ngôi Thần ẩn trong nó, nhờ sức Thần ấy mà nó hoạt bát vô ngằn. Tâm Thiệt của Trời luôn luôn lưu chuyển theo một sức Điềm Tỉnh nên Tâm mới Sống mới Sanh. Tâm có Sống có Sanh th́ Đạo nơi Tâm mới thiệt Sống. Tâm dường thể ấy mới là Tâm của Trời, của Đạo. Người Định Tâm là vụ sửa cái hửu tâm của ḿnh cho trong trống đặng có Thể Hư Vô để rướt lấy cái Hư Tâm của Trời về làm Một với Tâm ḿnh cho Tâm ḿnh Sống theo một Thể với Tâm Thiệt của Trời, như vậy mới gọi là Người biết Định Tâm. Hư Tâm, Tâm Thiệt của Trời, bao giờ cũng trầm tỉnh phẳng lặng theo một mực b́nh thường, không hề thấy có sự nao núng xao động. Nhờ nó giữ một mực trầm tỉnh b́nh thường của nó hoài nên nó mới Sống mới Sanh. C̣n cái hửu tâm của Cái Người, trái lại, không lúc nào đặng yên tỉnh, giờ phút nào nó cũng xao cũng dợn. Bởi nó có sự xao dợn ấy nên Người lo định nó cho yên lặng. Tuy thấy nó mất sự xao động, mà Người nào biết nó vững chắc bao nhiêu là nó đă chết cứng bấy nhiêu, bởi sự Sống hoạt bát của Ngôi Thần ẩn trong nó đă mất cái Thể Sống linh hoạt rồi đó. Tâm Sống của Trời bao giờ có cần đến cái sức nào của ai để Định nó đâu v́ nó sẳn có một sức mạnh của các Mối Thần rất điềm tỉnh để Định cho nó rồi. Sức mạnh của các Mối Thần nầy là cái chi của Tâm Sống của Trời? Ấy là cái Sức Sống Linh Hoạt của Điển Lực Vô Vi lưu chuyển vô ngằn trong Tâm của Trời vậy. Tâm Sống của Trời đă chứa trọn cái Sanh Lực cùa Nguồn Ngươn Khí nên Sanh Sanh Hóa Hóa măi. Nó đặng cái Sanh Lực của Nguồn Ngươn Khí như thế là nhờ cái Thần Lực của nó biết thâu rút cái sức mạnh của Điển Lực Vô Vi rất mực Thường, mực Thiệt, mực Tin, trong Nguồn Thanh Điển Vô Vi nên Tâm Sống của Trời mới đặng linh thông linh diệu vô cùng. Tâm Thiệt của Trời đă Sống đă Định tự nhiên lấy nó v́ đă trọn đủ sanh lực thần lực của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh; nên nó Định mà vẫn Động không biết ngằn nào mà nói, v́ sự Động nó rất vô h́nh. Người muốn Tâm Sống của Trời có lại với ḿnh th́ phải đem hết cái sức phàm ra cho Tâm ḿnh trở lại cái Thể Hư Không của nó. Có trọn Thể Hư Không rồi, Tâm mới rướt nỗi sức mạnh của Ngôi Thần ẩn trong Nguồn Ngươn Khí của Trời. Tâm Người rướt đặng sức mạnh điềm tỉnh của Ngôi Thần về nơi Trung Tâm Điểm th́ Tâm ấy đă đổi ra Tâm Sống của Trời rồi đó. Tâm của Trời mới có Trời ngự nơi Trung Tâm Điểm. Ngôi Trời đây là chi nơi Trung Tâm của Tâm Trời? Ấy là Ngôi Chủ của các Mối Thần đă qui về Một Ngôi Một tức là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm vậy. Các Mối Thần đă qui về Một Ngôi Chủ trong Tâm để đem cái thần lực của nó giúp cho Ngôi Chủ trong Tâm cáng thêm vững trải. Tâm đặng Ngôi Chủ vững bền th́ nào có sự xao dợn nữa, bởi các Mối Thần đă hết phóng túng. Ta nay đem một vài ư kiến phụ giúp vào sự Định Học của tṛ đặng tṛ hành cho vẹn toàn. Tṛ nghiệm xét kỷ càng rồi thi hành cho ḿnh, sau Ta sẻ chỉ tiếp.
Thiên Long Đồng Tử 20 Jan 1943
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|