Kính
Mừng Nữ
Phưóc Thần
Kính
mừng Ngôi Chị Thể Liên,
Chơn như đắc quả măng viên Niết Bàn.
Tiền căn danh liệt Tiên ban,
Giáng phàm công-quả, hoàn toàn bổn-lai.
Nhứt-Tâm tín ngưởng Cao-Đài,
Ghe phen sấm sét, chẳng lay chẳng sờn.
Liểu phàm Thầy lại ban ơn,
Độ cho người thấy, noi gương tu hành.
Diêu cung hôm sớm tập tành,
Bái cầu Thánh Mẩu chơn kinh sám truyền.
Công đồng Thần, Phật, Thánh, Tiên,
Cầu phong Bồ-Tát Thể-Liên Đạo-Tràng.
Ngôi Chị v́ mến Kiên-Giang,
Hạ ḿnh cầu chụi bái ban Phước-Thần.
Từ-bi Ngọc-Sắc Thầy phân,
Kiên-Giang vỉnh trấn bủa nhân đức Thầy.
Trời trăng gió tạnh hây hây,
Xuân thu cảm ứng đêm ngày linh-thiêng.
Kính mừng Ngôi Chị Thể Liên,
Chơn như đắc quả măng viên Niết Bàn.

Phát
Minh
Nầy
năm mười chín trăm ba,
Giáng cơ đễ vận nôm-na ít lời.
Rằng khuyên phu-nữ trong đời,
Chớ rằng thấp thỏi mà cười mà khinh.
Người người đều sẵn tánh lành,
Phật Trời ban phú cho ḿnh ban sơ.
Bởi hay lắc-lẽo hỏng-hờ,
Hăy tua ǵn-giữ nghe lời chị khuyên.
Tiên, phàm, tuy có hai tên,
Muốn cho thoát tục thành Tiên khó ǵ?
Hăy tua hôm sớm tu tŕ,
Giồi mài Bổn Tánh qui y Linh Hồn.
Phật Trời Đạo Thể Chí-Tôn,
Ḷng người nham hiểm ba vuôn bảy tṛn.
Đua chen trí xảo tài khôn,
Lâu ngày Bổn Tánh hao ṃn Chơn-Nguyên.
Dẩu cho cửu chuyển Thần Tiên,
Không trau Chơn-Tánh, tự nhiên lụy ḿnh.
Huống chi phận gái hậu sinh,
Quên đường Đạo Đức, nên h́nh thể chi?
Các em vụng tính hẹp suy,
Thấy đời rằn-rực cứ đi theo đời.
Ham ăn, ham nói, ham cười,
Ham bề vật chất, ham mùi phù-vân.
Sao không suy xét cân-phân,
Mấy đời cỏi tạm cho bằng quê xưa.
Hồng trần phơi nắng tắm mưa,
Sao bằng Tiên-cảnh không trưa không chiều.
Hồng trần khổ-hạnh trăm điều,
Sao bằng Tiên-cảnh tiêu-diêu thanh nhàn.
Hồng trần là chốn lửa than,
Bọt nước sôi tràn thấy đó mất đây.
Ai ai chẳng hiểu lệ nầy,
Thác rồi nắm đặng trong tay vật ǵ?
Đua chen khôn dại thị-phi,
Tắc hơi nín thỡ c̣n chi đâu là?
Sao bằng giữ mực thực-thà,
Rảnh rang xác thịt, ta bà hồn-linh.
Cang thường Đạo thể trọn lành,
Phật Trời qui-luật chí thành phương vân.
Hồng trần trọn Nghiả trọn Nhân,
Hồn linh mới bước đến từng mây cao.
Thiện Tâm chẳng dạ lăng-xao,
Thiên đường mới đặng ra vào thung dung.
Một ḷng một dạ thỉ-chung,
Sớm thơm danh giá, thác phong rỡ-ràng.
Hăy xem Thần Thánh muôn ngàn,
Đều người nghĩa khí trung cang mới thành.
Gái mà tiết liệt trung trinh,
Gái mà tiết hạnh, Thiên-đ́nh bia tên.
Cung Diêu, Cung Quế, Cung Sen,
Hàng luôn Tiên Nữ, dảy liền Tiên Nga.
Rèm châu, vách ngọc, cột ngà,
Thủy-tinh bao phủ, sáng loà như gương.
Người đời yêu chuộn thủy xoàn,
Nào hay đồ vụng đài trang Tiên toà.
Người đời yêu chuộn vinh-hoa,
Nào hay bị cái giây ma khớp đàm.
Cơi phàm mà thấu Đạo Trời,
Ḱa trang Tiên Thánh cũng người phàm gian.
Giàu sang sánh với cơ-hàn,
Giàu sang c̣n dễ bước đàng chơn tu.
Đố ai phân biệt trí ngu,
Mây bao bịch phủ sương mù mịch giăng.
Người ngu mối Đạo biết phân,
Người khôn chừng thấy ăn năn muộn rồi.
Thấy vầy nên chị ngùi-ngùi,
Thương em chị phải tới lui giảng bày.
Tam-Kỳ sẵn mối Đạo Thầy,
Khá tua ráng sức cho dày công phu.
Thời giờ thấm thoát bóng cu,
Một ngày qua khỏi, ngàn thu không t́m.
Nữ sanh là phận các em,
Không ḷng sốt sằng, càng thêm lạc lầm.
Chị xin Đức Mẹ chế châm,
Cho chị giáng bút, thánh âm phân trần.
Mẹ cho chị xiết nỗi mừng,
Nên chị vội-vă ân-cần đến đây.
Phái Nam đă đủ chơn tay,
Phái Nữ đến rày, xem thiếu chị em.
Nghĩ coi tự cổ chí kim,
Làm thân con gái mơng mềm súc thua.
Hêu đ̣i cờ-bạc hốt vùa,
Nết xấu ráng chừa, đặng giữ thân-danh.
Khuê môn phận gái đă đành,
Đến việc tu hành lại cũng rút co.
Đường ngay ít kẻ đắn-đo,
Đường gai nẻo gốc lần ṃ lủi đi.
Phật Trời thương xót xiết chi,
Đă bày ngủ-gới, tam-qui rẻ-ṛi.
Ngặt ḷng tín-ngưỡng lôi-thôi,
Có việc cầu Trời khẩn Phật tứ tung.
Từ đây khuyên khá rèn ḷng,
Nghe lời chị bảo, chí công tập-tành.
Công-phu, công-khoá, công-tŕnh,
Phân rành chương thứ phân minh tơ tường.


Đức Lư Thái Bạch chứng
Thể Liên Tiên Nữ
Lư thừa Đế mạng phó đàng diên,
Thái cực điện tiền Ngọc Sắc tuyên,
Bạch phụng Diêu-Tŕ tương ư chỉ,
Chú ngôn
truyền thỉnh Thể Liên Tiên.
Thương
nỗi Nữ Ban thiếu tín-đồ,
Tiền nhân hậu quả chẳng ḷng lo,
Nên Thầy mở rộng đường
linh-ứng,
Cho thế gian rành kịp ráng tu.
Ráng tu cho kíp để chi chầy,
Sửa tánh toan ǵn sự thảo ngay,
Gởi đặng thơm danh, về đặng hiển,
Này gương
Tiên Nữ Thể Liên đây.
Thể
Liên đây cũng thể như thường,
Thầy độ cho thành đặng để gương,
Khuyên khá trau giồi nền Đạo-Đức,
Nữ Nam Thầy
cũng một ḷng thương.
Đức Lư Thái Bạch
28 tháng 6 năm Canh
Ngũ (1930)

Chú Thỉnh Thể Liên Tiên
Trước
Tam-Giáo mở-mang mối cả,
Kế Ngũ-Chi điểm hóa Nhơn-Tâm;
Chỉ điều phước thiện họa dâm,
Chỉ điều minh
triết cao thâm mọi đường.
Tuy
đă nói Âm-Dương Nhứt-Lư,
Chưa tỏ phân cho kỹ ngọn nhành;
Tam-Kỳ mối Đạo phân minh,
Thánh, Thần,
Tiên, Phật đinh-ninh cạn lời.
Dạy
cho biết máy Trời u-hiển,
Đặng cho ḿnh tập luyện chỉnh-tề;
Có căn mau hiểu xa nghe,
Sống nên chánh
quả thác về hiển linh.
Có
hiển linh
Đức-Tin mới mạnh,
Quí hóa thay Đạo chánh của Thầy;
Dẫu cho cầm-thú cỏ-cây
Có ḷng mộ Đạo có ngày nên duyên.
Thành
chánh quả qui thiên phục vị,
Trước mặt Thầy Ngọc-Chỉ sắc phong;
Tùy theo kẻ ít nhiều công,
Tùy theo âm-chất
tổ-tông ông bà.
Thành
chánh quả vinh hoa chi bẳng,
Dạo tứ phương phép sẵn thần-thông;
Tới lui, đảnh thứu, non bồng,
Đơn tiêu cung điện bạn cùng Thần Tiên,
Rày
đặng thấy Thể Liên Tiên Nữ,
Chốn Kiên-Giang sắc-tứ gia ban;
Cho về tá bút Cao-Đàn,
Cho về dạy-dỗ nữ
ban dại-khờ.
Đạo đặng thạnh cốt nhờ người dẫn,
Người dẫn nhờ có Đấng Thiêng-Liêng;
Mừng thay mối Đạo Cao-Thiên,
Mừng thay kẻ tục
người Tiên trao lời.
Giọng
thảnh-thóat đưa hơi chín bệ,
Ḷng từ-bi trọng lễ thỉnh cầu;
Cao-Đàn xin đến mau mau,
Anh Linh hiển
hích xuống câu nên vần.
Xưa
tại thế ân-cần mau mắn,
Nay qui thần cũng chẳng khác chi;
Rộng ḷng mở lượng từ-bi,
Hửu cầu tắc ứng mựa hề đơn sai.
Đừng
chuộng chốn Diêu-Đài, Kim-Khuyết,
Mà phụ t́nh náo nhiệt dương-gian;
Mùi hương nghi-ngút Cao-Đàn,
Ḷng thành ước vọng dẫy tràng Cao-Xanh.
Hoặc
có vị đồng thanh, đồng tứ,
Hoặc có hàng Tiên Nữ, Tiên Cô;
Quỳnh tương tiếng cậy lời phô,
Đồng xin vui hứng tín đồ muôn ơn.
Ḷng
sở vọng thiệt hơn thấu rơ,
Xin sửa sang áo vơ xiêm nghê;
Xe loan tán phụng hầu kề,
Chỉ đàn hậu tấn viếng quê cảnh nhà.
Phép
linh-hiển dẫu xa cũng chứng,
Ḷng chí thành cảm ứng đâu sai;
Nhơn gian cạn tiếng tỏ bầy,
Linh-cơ xin kiếp chuyển day mựa từ.
Vậy
mới rơ Linh Cơ hiển hích,
Áp tay đồng bút tích phi phong;
Đừng cho kẻ đợi người trông,
Đừng cho kẻ phụ tấm ḷng ước ao.
Linh
Cơ thấy ba đào luân chuyển,
Anh Linh mừng u-hiển giao-thông;
Mừng thay báu lạ vô cùng,
Mừng xin ven phụ tay đồng nên văn.
