Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Thánh-Giáo

 

Home
Up
Lữ Thánh Đế Quân
Ái Trước Thiên Tôn

 

Human has used the power of the Intellect to build a world where material possession become the main pursuit of life, where achievement and recognition are based on win-lost competition. The world that Man has created is a world of illusion, because he has forgotten his true Divine nature and ignored guidance from God within.   

Thánh-Giáo:

Đức Phù Hựu Lữ Thánh Đế Quân

Đc Lữ Thuần Dương Chơn Nhơn

Giám-Đốc Giảng-Đàn Chơn-Lư Vô-H́nh

 

Thánh-Giáo đoạn đầu - c̣n tiếp

Thánh-Giáo - in unicode format

Lược S

(theo truyện Bát Tiên và Thần-Tiên Bút-Kư)

 
Đức Lữ-Tổ Thuần Dương Chơn-Nhơn vốn là họ Lư, con nhà thế-phiệt, ḍng dơi trâm-anh, một họ với vua nhà Đường (Lư Cao Tổ). Ngài tên là Huỳnh, tự là Bá-Ngọc. Khi Ngài lớn lên được 10 tuổi th́ biết làm văn, qua 15 tuổi th́ ưa đánh gươm, kịp đến 20 tuổi th́ tiếng tâm nổi dậy trong ngoài. Qua đến 50 tuổi mới thi đậu, bổ ra làm quan, thường lấy đức mà hóa dân. Vợ Ngài là Kim-Thị sanh ra được 4 người con.

Lúc đó nhà Châu có Vỏ Tắc Thiên đoạt ngôi nhà Đường, chuyên quyền toan diệt cả ḍng họ Lư. Ngài nghe tin nên sợ, lật-đật bỏ quan, dắc vợ con trốn qua nước Ngô vào ẩn ở núi Hổ-Khẩu-Sơn mà tu-luyện. Lúc vào núi chỉ có hai vợ chồng mà thôi, nên mới cải họ Lư ra họ Lữ. Về sau vợ Ngài qua đời, Ngài ở một ḿnh hiu quạnh nên đổi hiệu lại là Thuần Dương.

Ngày nay trên núi Hổ-Khẩu-Sơn c̣n có một cái động gọi là Tiên Nhơn Động, người ta truyền rằng đó là động của Lữ-Tổ lập ra khi xưa để ẩn ḿnh tu luyện.
 

 

Người Trường Sanh

 

Nầy tṛ, nầy các tṛ sĩ tử có chơn nơi Giảng-Đàn Chơn-Lư, các tṛ có nghe lời Ta thường nắc nhở các tṛ rằng:

"Người Trời một Thể một Ngôi

chớ nào không. Ta biết các tṛ mỗi lần đọc đến, nhớ đến lời Ta đă nói đă dạy ấy, các tṛ cũng có để ḷng suy xét đến. Ta vui thấy các tṛ chí quyết học hỏi theo lời Ta giảng dạy, nên Ta cũng vui chỉ vạch thêm chút ít tinh-thần cho các tṛ phân-biện biện-phân cho cùng lư, có vậy các tṛ đi mới mới cùng bước đường Trường-Sanh mà Thầy d́u dẫn các tṛ đi cho đến nơi đến chốn.

Các tṛ cũng biết rằng Người mà Thiệt Người của Trời muốn có để làm Người Giống gầy dựng một Thế-Giái Chơn-Nhơn đặng lập xong danh phận Tam Tài của ḿnh, Người Giống nầy Sống theo một Thể Trường Sanh của Trời lập Trời ban cho, chớ nào phải như có tṛ đă đem ḿnh vào cửa Giảng-Đàn Chơn-Lư mà Ta thấy c̣n sống theo Thể Hữu-H́nh của cái vật cặn bả hồng trần. Thể Người Trường Sanh vốn là Thể của Người vô-ưu vô-lư, thung-dung tự-toại.

Thể nầy Có mà Không, Không mà Có. Bởi nó rất vô-h́nh nên gọi "Có mà "Không", nó "Không" mà lại "Có", là "Có" hiện-hữu với Người Trường Sanh; Thể của Người Trường Sanh vô-ưu vô-lự là cái Thể Sống vô-cùng vô-tận của Người bao giờ nó cũng , cũng Tại, lại cũng Thường có, Thường Tại với Người vô-ngă vô-nhơn.

Các tṛ vừa nghe Ta nói đến tiếng "Người vô-ngă vô-nhơn" các tṛ liền lấy làm lạ, song Ta, trái lại, Ta chẳng có chi là lạ, v́ Ta vô-ngă, c̣n các tṛ lại lạ là bởi các tṛ hữu-ngă. Các tṛ lầm tưởng đâu Ta vô-ngă là ta chẳng hề có, c̣n các tṛ hữu-ngă là các tṛ thiệt có, nên các tṛ chẳng chịu rời xa cởi bỏ cái ngă của các tṛ. Các tṛ lầm lộn ḿnh của các tṛ nên cho ḿnh hữu-ngă là ḿnh thiệt có rồi gọi Ta "vô-ngă" là Ta chẳng có, bởi cớ ấy các tṛ vẩn xa Ta cách với Ta hoài mà chẳng biết bao giờ các tṛ cởi cho dứt sạch cái lốt của cái ḿnh giả hôi-tanh của các tṛ gọi là hữu-ngă đó. Ta vô-ngă là ta không có ḿnh mà là ḿnh riêng tư nên Ta có ḿnh thiệt thiệt ḿnh của ta là ḿnh vô-ưu vô-lự, nên Ta sống theo Thể Trường Sanh.

Các tṛ có vô-ngă mơi mong đi theo con-đường sống vô-cùng vô-tận của Thầy lập để d́u dắt các tṛ trở về với Thầy. 

Các tṛ vẫn biết con-đường trường sanh của Thầy lập ra nó là vô-h́nh, mắt tṛ khó thấy đến. tai tṛ khó nghe đến, trí tṛ khó tưởng đến, bụng tṛ khó tính khó lường đến, ư tṛ khó nghĩ đến, sao ta lại c̣n thấy có tṛ lại c̣n để ư đến đặng cân gióng bàn căi nghi nang làm vậy.

Các tṛ biết đặng Con-Đường Trường Sanh Thầy lập ra cho các tṛ nó đă là vô-h́nh rồi sao các tṛ chẳng thể theo Thể Vô-H́nh của Thầy ban cho các tṛ mà Sống theo, Tập theo cho trúng mối cảm-ứng ḥa-hiêp Thiêng-Liêng.

Các tṛ Sống theo Thể Vô-H́nh Trường Sanh của Trời lập sẵn cho các tṛ, các tṛ có phải ḿnh là Sống vô-cùng vô-tận không, các tṛ có phải là Vô-Ngă không; vậy tiếng "Vô-Ngă Vô-Nhơn" của Ta mới nói đâu lạ tai khó hiểu, khó tập các tṛ, mà các tṛ chẳng vui nghe lời dạy của ta đặng học tập cho ḿnh Trường Sanh vô-cùng vô-tận.

Con Người Trời sanh
Thể Sống vô-ưu vô-lự

Vốn là kiếp sống vô-h́nh
của Con Người Trời muốn có
Người Giống của Trời
mà các tṛ đă dặng Thầy chấm Thầy chọn

Con đường Trường Sanh vốn chẳng vô-cùng vô-tận với hạng Con Người Trời đă chọn làm Người Giống mà lại khó để bước đi cho cùng bước ḿnh.

Các tṛ nghe qua lời Ta vừa nói cũng c̣n cho là lạ tai khó hiểu, song Ta cho lời ấy chẳng có chi là lạ. Chẳng lạ cho Ta và con-đường của Ta đi, c̣n lạ cho các tṛ là các tṛ chứ để bước đến mà thôi.

Các tṛ mảng đi theo con-đường Trí để t́m xét sự-lư của sự-vật của Cái Người, c̣n Ta lại tuân theo Đạo-Lư để t́m xét Lư Chơn Thật của Tự-Nhiên.

Hai con-đường khác nhau rất xa.

Các tṛ đi con-đường các tṛ lập ra cho các tṛ băng tẻ qua nẻo luân-xa xây chuyển, lâu ngày chầy kiếp quá quen đường ḿnh lập cho ḿnh đi nên quên lửng Con-Đường Trời sấm cho con Trời đi cho vửng bước mà về đến tận Thầy.

Người Thiêng-Liêng Vô-Cùng Vô-Tận phải chọn con-đường nào mà về cho đến Thầy, lại phải đi làm sao, bước thể nào mới đến nơi đến chốn? Ai đi, ai bước? Thể nào phải đi phải bước?

Các tṛ biện phân phân biện lại cho ḿnh đi, rồi hăy tập làm theo cho ḿnh đặng chắc lấy ḿnh rằng ḿnh có chịu ra công học tập đi trên Con-Đường Trường-Sanh của ta chỉ dạy nơi Giảng-Đàn Chơn-Lư của Ta Giám-Đốc.

Ta mừng cho các tṛ, cho các bạn tṛ sẽ đặng gặp Con-Đường Trường-Sanh mà để bước lên đi mau về đến Thầy.

Ta mừng thấy nơi Giảng-Đàn Chơn-Lư của Đức Chí Tôn hôm nay có đủ mặt Tứ Vị Thiên-Sư, cac con cái của Thầy.

Ta rất vui thấy Con-Đường Trường-Sanh Thầy mở đă có Người bước lên. Ta vui thấy các sỉ tử một ḷng nối bước theo Người d́u dẩn đi trên Con-Đường Trường-Sanh.


Lử Thánh Đế Quân

Giám Đốc Giảng Đàn Chơn-Lư
 

 

Ḿnh Điển

 

Ớ các tṛ!

Ta hằng nghe các tṛ tự khoe ḿnh rằng các tṛ là người ở trong thời kỳ Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản, Chơn-Lư Tầm Nguyên Đại Đạo, lại cũng là người đă có chơn trong Giảng Đàn Chơn-Lư.

Các tṛ tự biết rằng cũng nḥ các tṛ ở nơi ấy nên các tṛ biết chắ rằng theo thời-kỳ nầy là phải tầm Gốc phăng Cội cho đến Cội Nguồn đặng về với Thầy mơí đặng Hiệp Nhứt với Đức Chí Tôn.

Ta rất khen cho các tṛ đó thật là đúng đắng biết nhớ đế Nguồn-Gốc của ḿnh mà là các tṛ đă quên lửng rằng các tṛ bởi đâu mà Sanh, nhờ đâu mà Sống th́ có lẽ nào các tṛ hiệp với Thầy, hiệp với Đức Chí Tôn cho đặng, v́ cái biết của tṛ là cái biết viễn-vong, chưa thật biết.

Trong các tṛ, có tṛ rất thật thà chơn-chất, nghe Ta nói liền ưng chịu như thế. Ta rất thương cho tṛ đó, tṛ nào đó, Ta rất khen cho đó, tṛ có thể theo Ta vững-vàng trên Con Đường Đạo đặng, song le Ta cũng chẳng khỏi để lời khuyên tṛ rằng các học của tṛ đó chẳng bao giờ tấn hóa thêm đặng. Tha khuyên tṛ hăy xét lại cho kỹ những lời Ta đă nói mà làm căn bản chớ vội nghe người mà quên ḿnh.

Có tṛ nghe Ta nói liền muốn cho Ta phân giải gấp cho tṛ nghe, Ta cũng khen cho tṛ đó mong ḷng lo về Đạo, tṛ có ḷng ham nghe mà thiếu ḷng hiếu học, cách học như tṛ đó, chỉ học cho rộng nghe cho nhiều đặng khoe giác với đời rằng ḿnh thông hiểu kinh sách, có chí thâu thập đặng những lời của Thánh Hiền. Cách học như tṛ đó, tṛ thử ḍm lại trong ḿnh tṛ không khác chi tấm kiến treo trước chợ đông, cua đang lúc trăng rầm vậy, cái học của tṛ càng học càng vọng, càng vọng chừng nào th́ tṛ càng bị Cái Người Cái Ta của tṛ chừng nấy.

Các tṛ nghe Ta nói liền lấy làm lạ, châm chỉ ngó Ta. Ta cũng cho tṛ đó biết rằng Ta trước kia cũng như tṛ, cũng là Người như tṛ. Ta có cái ǵ lạ hơn tṛ mà tṛ pḥng ngó, t́m kiếm đâu nơi ḿnh Ta cho xa. Ta khuyên tṛ hăy ngó lại nơi ḿnh tṛ trong ḿnh tṛ.

Ta cũng cho tṛ biết rằng Ta cũng có điều lạ làm cho tṛ phải châm chú vào Ta là khi Ta nghe điều lành điều phải th́ Ta để ḷng suy nghỉ xét nét đặng dùng làm tài liệu cho ḿnh.

Ta có một điều lạ nhứt là chẳng giây phút nào Ta quên cái túi Thuốc Vệ-Sanh của Thầy đă ban cho (cái túi Thuốc Vệ-Sanh: Điển-Lực Vô-Vi; Sanh-Lực, Thần-Lực, Tinh-Lực của Điển-Lực Vô-Vi). Đi đâu Ta cũng mang nó theo. Ta chẳng sợ ai chê cười. Bất kỳ nơi nào, chỗ nào ta thường đem báu thuốc kia ra mà thử, mà khử mà trừ mà lọc lừa những điều mắt Ta thấy, tai Ta nghe, cân gióng so sánh việc Ta làm. Chỗ nào dơ bẩn bùng śnh, Ta lấy món thuốc ấy ra Ta khử trừ trước rồi Ta mới lần vào. Ta rất ghét những chất hôi tanh ấy nó nhiễm vào ḿnh Ta. Ta gặp bợm nào muốn phờ-phỉnh gạt-gẫm Ta, Ta không sợ mà lấy món thuốc ấy liện vào mặt nó cho nó bày trường sự giả dối của nó ra cho người ta thấy nó mà tránh xa.

Đến ngày nay ta đặng trách nhậm Giám-Đốc Giảng Đàn, Ta cũng vẫn c̣n mang nó theo trong ḿnh Ta hoài, trái lại, tṛ lại đánh rơi nó làm cho tṛ khổ lao tâm nhọc trí v́ nó.

Có tṛ vừa nghe Ta nói liền đáp rằng: "Mắt tôi thường thấy, miệng tôi thường đọc, tai tôi thường nghe, là trong thời kỳ nầy phải trở về với Thầy, hiệp nhứt với Đức Chí Tôn."

Phải, phải cho tṛ đó, Ta có nói làm sao đâu mà ta chỉ có trách tṛ đă quên bởi đâu tṛ Sanh, nhờ đâu tṛ Sống mà thôi chớ! Ta có cho lời tṛ sai đâu, song Ta khuyên tṛ đó, các anh em các bạn của tṛ đó, hăy b́nh-tâm định-tỉnh, để ḷng thanh-tịnh mà xét cho kỹ, nghĩ cho chính chắn, pḥng cho tṛ, các anh em các bạn tṛ có tự cứu lấy ḿnh.

Lời Ta nói đây chẳng phải là mới mẽ, Ta chỉ nhắc nhở giùm tṛ cho các tṛ mà thôi.

Các tṛ có nhớ đâu, Thầy có dạy:

Đạo trong buổi nầy nhằm Thời-Kỳ Ân-Điển, lại tṛ Sanh, tṛ Sống cũng bởi nơi Điển mà ra,cái ḿnh của các tṛ vốn là Ḿnh Điển, cái Ḿnh-Điển có các mối giao-thông cũng là Điển chớ nào có tai, mắt, trí tri chi đâu! mà tṛ pḥng nói đáp, tai nghe, mắt thấy, miệng nói chi chi...

 

Lử Thánh Đế Quân

Giám Đốc Giảng Đàn Chơn-Lư

 

 

Chơn Nhơn Thế Giái

            

            Các tṛ có thấy đâu, những lời của Ta đă giải cho cho các tṛ! Các tṛ nghe nói:

Chơn Nhơn Thế Giái

liền cho rằng Chơn Nhơn thế giái là bực vô h́nh trên biệt mù cao xanh kia. Các tṛ tưởng Thần Tiên là bực Chơn Nhơn vậy. 

            Phải, Ta rất khen có tṛ hiểu như vậy. Ta rất khen cho tṛ đó, song Ta cũng khuyên tṛ đó phải nhớ rằng Chơn Lư của Đức Chí Tôn giao cho Ta làm Giám Đốc, Ta có giải những đều nào mà ngoài cái Thân của các tṛ đâu. Các tṛ những quên Thân ḿnh là quí, nên cứ mơ tưởng đâu đâu hoài. 

Các tṛ có biết đâu

Nhơn sanh là Tiểu Kiền Khôn”.

            Cái Tiểu Kiền Khôn của các tṛ đó, cái Thân mỗi tṛ đó, mỗi tṛ làm cho nó trở nên một thế giái tanh hôi. Ta dạy các tṛ phải giăi phá cái thế giới tanh hôi ấy đi cho thành cái Thế Giái Chơn Nhơn. Có giăi phá cái thế giái tanh hôi nhơ-nhớp ấy đi mới c̣ ḷi cái Thế Giái Chơn Nhơn đặng. Ngày nàocác tṛ c̣ giử cái thế giái tanh hôi nhơ nhớp th́ không bao giờ các tṛ thông đồng đặng với Cơi Vô H́nh vậy. Các tṛ có cái nhơn thân là cái thân hửu đây mà các tṛ đặng giao thông với Cơi Vô H́nh thiêng liêng, chừng ấy mới có thấy Ḿnh là quí, Đạo Trời là quí! Các tṛ có giao thông đặng với Cơi Vô H́nh thiêng liêng đang buổi các tṛ c̣n tại thế đây th́ các tṛ mới có Thể tiếp rướt những đều của Trời muốn nói, muốn dạy. Đặng vậy mới đem lời của Trời ra mà dạy Người. Một tṛ đặng vậy, nhiều tṛ đặng vậy, th́ sao Đạo Thầy phải c̣n ai chê bai khinh dể nửa đặng. 

            Các tṛ hăy ráng cho Chơn lấy ḿnh, có chơn lấy ḿnh mới raChơn Nhơn” vậy, chớ có vị Chơn Nhơn nào ở cỏi vô h́nh nào khác mà thật có vậy. 

            Các tṛ sao lại quên lời Thánh Giáo:

Tu hành là học làm Trời” 

hay sao? Chớ nói chi cái bực Chơn Nhơn là bực thấp thỏi quá mà!

            Các tṛ phải nhớ rằng: các tṛ là bộ máy truyền thinh của Đạo. Bộ máy nầy muốn cho đặng truyền thông với cơi vô h́nh th́ nó phải cho thiệt là bộ máy của Trời sấm ra ḱa mới đặng. Các tṛ đă cho ḿnh là bộ máy của Trời sấm ra, sao Ta c̣n thấy có tṛ bo bo giữ cho ḿnh hoài vậy? Cứ giữ như vậy hoài rồi làm sao đem nó cho đến bực Chơn Nhơn của tṛ đang hiểu đó.

            Muốn đặng một bộ máy truyền thinh cho vừa ḷng Trời th́ ít nữa các tṛ phải nghe lời Trời trong của các tṛ mới đặng chớ.

            Các tṛ ngoài miệng cho ḿnh là một bộ máy của Trời sấm mà trong các tṛ có tṛ những ǵn giữ kính đáo cái nhà của tṛ hoài. Các tṛ cứ chất chứa đầy dẩy trong nhà ấy những vật thiếu vệ sanh th́ bảo sao không c̣n măi là thế giái hôi tanh.

            Các tṛ hăy ngó lại ḿnh ngó lại Ta th́ thấy rơ. Ta lúc b́nh sanh có khác chi các tṛ, nhưng Ta khác với các tṛ là Ta có tánh ham Học, các tṛ có tánh ham nghe vậy. 

            Ta rất vui thấy các tṛ sẽ nghe, sẽ tầm kiếm xét nét kỷ cang những đều Ta khuyên giải trên đây, đến ngày Đạo chuyển xong, Ta sẽ d́u dẩn các tṛ đi khắp cùng vơ trụ giao thông với cơi vô h́nh. 

            Đặng vậy thế gian mới thấy Đạo Trời là quí. Đặng vậy c̣n ai giám chê bai Đạo Thầy, mà có chê khen là cũng tại các tṛ mà ra vậy.

 

Đức Phù Hựu Lữ Thánh Đế Quân

Giám Đốc Giảng Đàn Chơn-Lư  

1943

 

 

Nước biếc non xanh một tấm ḷng,

Tinh-thần tao nhă tận Hư Không,

Chuyển Ngươn đắt thọ noi Trường Đạo,

Luyện Tánh Thuần Dương tiến Đại-Đồng.

Xét Lư Tầm Nguyên hườn Bổn Thể,

Liên Đài Thánh Đức hội Hoa Long,

Tri-âm ai tá! hành chơn vạc,

Vẹn đủ, tṛn ba chiếm thượng phong

 

Thiên Ngươn Tinh Quân

 

 

 

Home ] Up ] Lữ Thánh Đế Quân ] Ái Trước Thiên Tôn ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005