Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Spiritual Painting

 

Home
Up

 

 

Một bức tranh tinh thần

 

Nghe bằng chỗ không nghe mà nghe,

Thấy bằng chỗ không thấy mà thấy,

 

Trích Bài Đạo của Đức Tây Sư Tinh Quân

Tân An, 12 Dec 1946

 

            Có kinh nghiệm, có thật nghiệm, có đặng sống mà là sống thiệt thiệt sống với tinh thần sự sống nơi ḿnh mới biết Đạo Trời là quí, Người Trời là quí nhứt, chớ cái vật có sanh có tử, cái vật phải chụi Luật Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng kia đâu phải là “Người”, v́ Thiệt Người Người Thiệt là Người vô cùng vô tận, nên cái vật gọi là thân hữuđây là để cho Người Trời dùng làm thể đặng tỏ bày Bổn Thể Thiên Nhiên, nó là cái động cơ của Tạo Hóa Công đó.

            Người Vốn bởi Gốc Lư Sanh Khí Hóa, cái vật kia vốn sanh bởi khuôn Tứ Giả vậy, Vốn đồng một sự Sống, song khác bực tinh thần.

            Rơ đặng Lư nầy th́ biết Tạo Hóa sanh loài Người nào phải để làm tôi tớ cho vật chết sống bao giờ v́ Trời Đất với Người đồng một thể và một chức vụ là để tuân theo Đạo mà làm sự Sống cho muôn vật mà thôi.

            Ai kia nghe nói lời vừa nói đây th́ rất lấy làm lạ v́ cho rằng Người đây làm sống thêm cho ḿnh c̣n hoài cũng chẳng đặng thay huống chi đă làm sống cho ḿnh lại c̣n làm sự sống cho muôn vật, Người đây c̣n có ngày phải chết, tránh sao cho khỏi cái Luật sanh tử th́ có tài ǵ, đă làm sống thêm cho ḿnh lại c̣n làm thêm sự sống cho muôn vật, lời nói ấy không thể tin đặng.

            Thưa phải – Không thể tin đặng cho người ấy, người sống riêng tư ấy mà thôi, chớ nào là không thật với Đạo. 

            Vậy, tôi xin ai đó cho tôi trạng vẽ một bức tranh tinh thần về sự sống của Người đang sống cho Người có thể thấy biết và hiểu đặng câu đă nói: “Người để tuân theo Đạo mà làm sự Sống cho vạn vật mà thôi”. 

            Ai kia lại đáp: Sự Sống đă vô h́nh mà trạng vẽ thể nào ra cho đặng?

            Thưa - Đặng chớ! Sự vật có ra hữu h́nh v́ bởivô h́nh mà có, nên thiệt thấy và thiệt biết một sự vật chi phải thấy đến cái lư tinh thần của sự vật ấy mới rằng thiệt thấy. 

            Đáp - Sự vậy lại c̣n khó hiều nữa, sự sống đă là khó thấy, lại c̣n thấy đến tinh thần sự sống nữa, chỉ có bực Thánh Thần mới có thể thấy đặng như vậy thôi.

            Thưa phải - Chỉ có bực Thánh Thần, nhưng Thánh Thần cũng là Người đây không đâu xa. Thưa Thấy đặng vậy gọi là “Cách Vật”, Biết đặng vậy gọi là “Trí Tri”, nên chỉ có cách trí tinh thần th́ đặng vậy. Ví như xét một bài thi của người làm ra đặng tơ tâm sự ḿnh, xét ra mà thấy đặng tinh thần sự sống của Người ấy không phải là tả một bức tranh tinh thần của sự sống hay sao?

- - - - -

            Tâm Người sống về tuyệt đối. Mà “tuyệt đối” th́ chỉ có Trời mới là tuyệt đối, v́ không chi dối với Trời đặng. Tiếng “Trời” đây không phải là trời đất, cũng không phải cái xanh xanh biệ mù kia, tiếng “Trời” đây là “Ngôi Chủ” của cá mối thần ẩn trong trung tâm của trung tâm là Trung Tâm Điểm. Nên Tinh Tâm có thể làm “Tâm Định” trở về Chơn Tâm. Tâm Định là Tâm trở lại cái Ngôi Thường của nó là một cái sức mạnh rất điềm tỉnh. 

            Rơ vậy th́ Trời có nơi Tâm của Trời mà hiện giờ là Tâm Người đây, của Người đứng ra luận giải về tinh thần đó, v́ Tâm Người đây với Tâm Trời đặng là một rồi. 

            Cái vật mà là “chữ ” kia nó có tinh thần của nó, mà nó cũng vốn là tinh thần, vậy có phải tinh thần sanh tinh thần chăng, có phải Người nầy làm sự sống cho vạn vật không? “Người” là vật báu của Trời sanh mà! Nếu đặng thật nên Người là vô giá bữu vậy. 

            Đừng tưởng tinh thần không có thể chất mà lầm, v́ nó có thể chất nên nó mới có thể hóa sanh vật hữu h́nh đặng.

            Tinh thần không biết là mấy bực tinh thần mà kể, cũng như không gian không biết mấy từng không gian mà kể lại không gian nào có thời gian nấy, bực tinh thần nào có điển lực nấy.

            Nghe bằng tinh thần là nghe bằng bực điển là chỗ không nghe mà nghe, tức là “một mối động tâm”, th́ Tâm nầy nó có động rồi, Người mới có nghe, nhưng chưa rơ nó động mà tịnh, tịnh mà động, hay là nó động là động. Nếu nó động mà tịnh, tịnh mà động, th́ nó giử tṛn cái Đạo Thường của nó, c̣n như nó động là động th́ Đạo Thường không có nơi ấy th́ tâm nầy là “tâm vọng”, là cái tâm thần của người chủ phần xát, chớ không phải là Tâm của Trời là chủ của chủ phần xát: Trời ở nơi Người là vậy đó. Người biết là Trời biết, Trời biết là Người biết. Mà Người biết v́ có thấy nên biết, có nghe nên biết, th́ cái biết nầy không phải là của Tự Nhiên nên gọi là cái trí biết. Trời nơi Tâm biết, Người nhờ “Đó” mà biết th́ Người nầy là Người Trời th́ cái biết nầy là của Tự Nhiên. Tự Nhiên sẵn biết nên gọi là Lương Tri, v́ Lương Tri Tự Nhiên sẵn biết, nên cũng gọi Lương Tri Tánh Trời, là Thầy Nhà, Thầy của một Người có xát thân chớ không phải là Thầy ai đặng.

- - - -

    Nhưng ḱa:

Hỏi dậm là bao có ích ǵ,

Sông lần lần chảy tháng lần đi,

Tháng thành thế kỷ, sông thành biển,

Sông biển đâu nào có hỏi chi?

            Th́, sự sống là sự sống, nào phải cái tử sanh sanh tử gọi đặng là sự sống đâu! Như Đạo là Đạo muôn đời cũng Đạo, Trời là Trời muôn kỷ cũng Trời, th́ Người là Người muôn thuở cũng Người; rơ vậy, th́ có đặt tên tuổi vào ḷng mà làm chi cho “Mạng” ra “số mạng”, Người vô cùng ra Người hữu hạng. 

Đường ngay có Một không hai,

Đường ngay từ thuở Thiên Khai đến giờ.

- - - -

            Cái Hư Tâm là Tâm không có người nơi đó kía, tuy không có người nơi đó mà tự nó có một cái sức mạnh thiêng liêng của nó nên nó mới có thể rướt nỗi cái sức mạnh của Ngôi Thần ẩn trong Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời; Tâm Người rướt đặng cái sức mạnh điềm tỉnh của Ngôi Thần về tron Trung Tâm Điểm th́ Tâm ấy đổi ra Tâm Sống của Trời rồi đó. Tâm của Trời mớc có Trời Ngự nơi Trung Tâm Điểm. 

            Ngôi Trời đây là chi nơi trung tâm của Tâm Trời?

            Ấy là Ngôi Chủ của các Mối Thần đă qui về một Ngôi Một, tức là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.

            Tâm của Trời Gốc Nguồn Hư Vô Ngươn Khí, tự nó đă trọn đủ sanh lực thần lực, nên tự thể nó biết vận chuyển đúng theo một mực rất điềm tỉnh của Ngôi Thần ẩn trong nó. Nhờ sức Thần ấy mà nó hoạt bát vô ngần. Tâm thiệt của Trời luôn luôn lưu chuyển theo một sức điềm tỉnh của Tâm mới Sống mới Sanh. Tâm dường thể ấy mới c̣n măi là Tâm của Trời của Đạo. 

            Trên kia có nói: Tâm của Người không trở lại đặng cái Thể Hư của nó, v́ c̣n có Người ẩn trong, nghĩa là Tâm nầy đă chưa cái sức phàm bởi người tạo ra v́ Thần của nó đă lià Ngôi Ngương Thần của nó nên nó mới có thâu thập chất chứa nhửng điển lực trên không gian ô tạp bởi sức trần gian biến hóa nêm tâm nầy hóa ra tâm phàm, chớ trong Người có cái tâm ṇo gọi là tâm phàm đâu. Càng chất chứa như vậy, người thế gian lại càng chịu càng ưa thích. (mémoire auto-protective).

            Người Tự Nhiên là khác, c̣n Người của xát thân nầy là khác. 

1.      Người là một vật bởi Tinh Thần của sự sống tinh thần mà có;

2.      Người của xát thân cũng là một vật bởi tinh thần mà có, nhưng nó là tinh thần mà Vốn nó sanh trong Khuôn Tứ Giả;

3.      Cái xát thân Người đây cũng là một vật của chất vật tạo thành ra mới có, Vốn nó là đồ cặn băcủ Tứ Giả.

Rơ đặng vậy th́ liền biết: 

      Trong Người c̣n có Người Thiệt ở trong, chính là Người Trong Trong Người vậy, là “Ta” của “Người” đó. Người trong trong Người là Người thiêng liêng, nên Con Người vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm vốn là thiêng liêng.

            Có tích: Một người kia ban ngày th́ biết ḿnh là Người, ban đêm khi ngủ th́ thấy ḿnh hóa ra con bướm bay liện tr6n bờ hồ mà tự hỏi lấy ḿnh: Ta có khi thành con bướm chăng? Con bướm có khi thành ta chăng?

            Người hỏi đây đă “lộn ḿnh” cho rằng người chỉ có người phần xát, nên  người đây là Người thế gian cho ḿnh là Người thế gian, cội gốc tổ tông nơi đây mà thôi, như thế Con Người với Cái Người cũng chưa phân, th́ Đạo với Đời cũng chưa phân rành, th́ Người dầu là ở vào hạng nào mà thốt ra lời nầy là c̣n Người của xát thân. Người có sống có chết là Người Đời, chưa phải là Người của Trời, của Đạo, của Sự Sống, của Trời thiêng liên vô h́nh là Đấng Tạo Hóa. 

            Nhưng câu nầy là câu của Người nay nhắc lại, vậy, Người xưa kia cũng c̣n lộn ḿnh, c̣n lầm hay sao? 

            Không đâu! Không lầm đâu! Người trước kia tỏ ra lời ấy là có ư muốn chỉ tỏ ra rằng:  

            Ở đời có bực sống trong giắc mộng, có bự sống ngoài giắc mộng, mà Người ấy lại sống thiệt, sống ngoài giắc mộng. 

            Sống với giắc mộng là sống với tư tưởng lư trí của Cái Người; sống ngoài giắc mộng là sống với cái Tâm Thiên Lư của Con Người vậy.

            Bào ảnh, ảnh bào là thuộc về phần tư tưởng của lư trí vậy thôi.

            Người ai dùng tích nầy, trong trí nhớ phát sanh ra th́, nói cho có nói, chớ thật nó kém tinh thần lắm vậy. 

            Sống với ảo bào mộng ảnh là sống không chưng đứng, sống không có chưng đứng là sống không có gốc, khác nào cất nhà rường cột trên bải sa mạc. 

            Muốn Sống thật là phải Sống cùng sự Sống mới là phải Đạo, chớ sống theo “thế sự”, th́ sao rằng là thiệt Sống! 

            “Thế sự” là ảo bào vậy: thấy đó mất đó, có đó không đó.

            Sao không biết Sống với tinh thần của Vơ Trụ là Sống cới cái Tâm Thiên Lư nơi ḿnh.

- - - -

            Phần hữu h́nh là sắc tướng của bề Hóa Công. 

            Phần vô h́nh là phần tịnh bởi tinh thần mà có, chính là Người thiêng liêng, mà Người thiêng liêng nầy là Bóng của Cảnh Không, Bóng Ngọc Kinh, là Con Người Trời Sanh. Người Giống nầy c̣n hoài trong Giống Người là nhơn loại, nên trường sanh măi. 

            Cũng v́ Người Giống của Trời có ra nay là Giống Người đây th́ Người nầy là Người của Tự Nhiên, cái Gốc Vốn bởi Mối Lư Sanh Khí Hoá

            Vậy, trong ḿnh có Hai Người, hai ḿnh, chung đi trên một con đường, song Người kia là con đường, Một với Đạo, Người nọ c̣n ở bực đường, c̣n ở bực đường là c̣n với sự sống nhỏ của tấm thân sanh, Người kia là Người vô tận, Người nầy c̣n trong ranh hạng.

            Người c̣n trong ranh hạng là Gốc sanh trong khuôn Tứ Giả. Người vô tận là Vốn bởi Tự Nhiên mà có th́ Mối đầu bởi Lư Sanh Khí Hoá mà có ra. 

            Người gốc bởi tinh thần của Tứ Giả gọi cái vật là tấm thân sanh nầy là ḿnh mà không c̣n biết Thiệt Ḿnh là vật nào, lại bởi đâu mà có. Thiệt Ḿnh là Chơn Thân

            Tinh thần có nhiều bực: Thân của Người thiệt thiệt Người là Chơn Thân do Nguồng Ngươn Khí. Thể của Người thiệt thiệt Người là Chơn Thể, vốn bởi Nguồn Thanh Điển của Nguồn Ngươn Khí Hoá Sanh. Vật vô h́nh th́ thuộc về Đạo lư của vơ trụ, là Luật Sanh Hoá. C̣n cái vật hữu h́nh là vật của vật vô h́nh tạo thành.

            Con đường cả do Khí Hư Vô xuống lần lần; nơi từng không gian của Tứ Đại nào th́ mượn chất vật nấy mà lập thân. Ngoài cái thế giới hữu h́nh nầy c̣n không biết mấy từng không gian mới lập nên Kiền Khôn Vơ Trụ nầy được.

            Rơ vậy th́:

            Vật Vô H́nh thuộc về Đạo Lư của vơ trụ là Luật Sanh Hóa th́ do Vô H́nh Chủ Tể Pháp Luật điều qui.

            Vật Hữu H́nh là vật của chất vô h́nh tự nhiên tạo thành th́ khi có khi không, khi c̣n khi mất. Nguyên Bổn của nó mời có c̣n, mới có sanh có hóa măi măi.

            Người th́ thuộc về Chơn Lư của Đại Đạo, là của Tự Nhiên Sanh Hóa, nên Người sống ngoài cái Luật sanh hóa của Kiền Khôn vơ trụ, là Luật Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng, th́ Người là Trường Sanh, là sự Sống thường tồn, thường tại, sự Sống vô tận.

            Tự Nhiên là nên Người Vốn bởi Lư Sanh. V́ có sanh nên có hóa th́ sự Sanh Hóa nầy là do Khí, có Khí mới có ra sự sống cho vật vô h́nh; cái sức tự nhiên vận chuyển vô ngằn ấy là Thần. Khí nầy là Ngươn Khí, Lư đây là Chơn Lư, nhờ sức Thần vô cùng hượt bát nên Lư Khí phải Hiệp. Sự Hiệp nầy là phần Tinh của Lư Khí, nên Lư Khí là hồn xát thiêng liêng của Tinh, là Người thiêng liêng, tức là sự Sống thiêng liêng tinh thần đầy đủ Chơn Ngươn.

            Đạo Lư của vơ trụ cũng bởi Chơn Lư của Đại Đạo mà có ra, nên Đạo Lư, Chơn Lư cũng một con đường nhưng khác bực đó thôi.

            Vậy, Sanh, Lăo, Bịnh, Tử, của Đại Đạo là an là thuận với Chơn Lư, hễ an thuận với Chơn Lư th́ được hoàn toàn với Lư với Đạo mà Hiệp Nhứt với Vô Vi đặng về với Thầy, chớ nào có Khổ chi đâu mà phải lo diệt.

            Có Xuân, Hạ, Thu, Đông mới có đủ oai lịnh mà thi hành sự Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng.

- - - -

            Người khôn biết sống với tinh thần của tinh thần trong ḿnh ḿnh th́ đă lià với vạn vật trong ḿnh vật, th́ nơi ḿnh ai đâu làm chủ nó. Nếu không ai làm chủ nó th́ đó là đám rừng oan rồi vậy.  Người tinh thần phải biết ḿnh là chủ vạn vật, khắp cả vạn vật, mới có thể chủ trương tấm thân sanh, chớ người tên tuổi kia đâu đặng biết thế.

- - - -

            Khi tṛn ba giềng – quân thần cang, phụ tử cang, phu thê cang – th́ Tam Cang nầy chưa thấm vào đâu, nó chỉ là một bước đầu của Người muốn nên Người, mà nếu thật đặng là nên Người rồi th́ cũng c̣n cái nợ của sự sống, là cái bổn phận làm thân Con Người cho vẹn toàn đó.

            Biết cư xử với phần huyếtphần chất, sao không biết lẽ phải với phần Hơi, là phần Khí.

            Biết trúc sạch nợ của xát mà chưa biết trả xong nợ của Tất Hơi, là nợ của Vốn bởi đâu mà ḿnh có ra đây. Người nhờ chi mà Sống tự nhiên hằng sao hằng phút hằng giờ, sau lại quên cái nhơn đức của Trời mà chỉ biết phải với phần xát thịt! Nợ ba sinh là nợ của ba tất hơi, ba tất hơi sanh hóa vậy.

- - - -

            Người thế gian nhiều khi sống trong chỗ lầm, là sống với cái ảo bào mộng ảnh, sống với ảo bào mộng ành là sống với tư tưởng lư trí, sống với tư tưởng lư trí là sống với đạo thơ.

            Sao rằng sống với tư tưởng lư trí là sống với đạo thơ?

            Có chi mà khó hiểu v́ trong ḿnh, trong tâm ḿnh đă dứt cái giây tương sanh tương khí là giây Cảm Ứng Người với Trời  là nguồn của nguồn thiêng liêng sáng suốt tinh thần của Người mà ra vậy, nên khi vậy th́ Người nầy không c̣n biết sống cậy nhờ vào đâu nên phải sống nhờ sự học hơi với đời, cho rằng lư trí là cao thượng, mới có sống với tư tưởng mà khôn c̣n biết sống tại “Tâm”, mới có sống với cảnh ngoài mà không hay không biết.

            Hiện giờ, trong thế gian, Người có ra trên mặt trái địa cầu, phần đông lại là phần rất đông, trong hạng Người gọi là hành trí thức, đang sống như thế, bởi sao không tránh khỏi s đua chen khôn dại thị phi 

            Vậy Người thế gian không cần sự học hỏi hay sao 

            Sao lại không cần, phải có sự học hỏi với nhau chớ, mới có biết cư xử với nhau về đời, về mặt h́nh thức, Luật tự nhiên c̣n phả buộc vậy đó, nên thấu Lư của Luật nơi ḿnh th́ cũng không chi làm lạ.

            Trong châu thân Người có làng Đạo Đức và Làng Văn.

            Làng Đạo Đức thuộc về Vô Vi (action pure ou la vie pure: c’est cà l’Intelligence) là thuộc về Tiên Thiên Vô H́nh, là Chơn Lư của Đại Đaọ. Làng Đạo Đức do Đức Dục là sự cảm hóa.

            Làng Văn (action impure – le naturel des instincts) thuộc về Hậu Thiên Vô H́nh là tinh thần của Tứ Giả, là Hậu Thiên Khí Hóa, nên do T́nh Dục mới có ra cảm xút.

            Hai làng nầy tràng lang nhau chẳng đưọc v́ có ranh hạng vô h́nh, nếu tràng lang nhau th́ Người phải bị “lộn ḿnh”, tức là lộn điển. Nên Đạo, đời, hai cuộc phải phân rành: Đời do t́nh cảm, Đạo do Lư là Đức Dục nên cảm hóa.

            Nói rơ: Làng Đạo Đức thuộc quyền tinh thần cũa tinh thần nên do Lư. Làng Văn thuộc quyền tinh thần của Tứ Giả, của phần điển dă pha trộn, nên do Trí la cái biết của Con Người sau khi có xát thân rồi biết.

            Vậy, Làng Văn phải có, mà phải có Làng Đạo Đức mới nên Văn, là mới Hay. Nên rồi, th́ cũng phải Một với con đường Thiên Lư, mới trúng Lư nhầm Đạo. Trật tự phân minh, lễ nghĩa chẳng vừa.

            Về Đạo sanh Trời Đất và Người có trật tự lắm, nên nếu Người sai lạc Tất Hơi, nghĩa là nếu tinh thần không nương nhau, không liên lạc nhau, th́ hóa ra Ngưiời mê muội tối tâm về con đường Phải, dầu cho về con đường đời là một bực tài ba lỗi lạc.

            V́ lẽ đó, Làng Văn có đặng Nên th́ cũng phảicó do mơi Làng Đạo Đức mới đặng trọn Nên Văn.

            Lễ nghĩa ở nơi ḿnh chẳng vừa, nếu Làng Văn tràng lang qua Làng Đạo Đức mà gọi vậy là cao thượng, th́ cái cao thượng nầy dẫn Người vào nẻo luân hồi chạy Trời cũng không khỏi.

Vật chất học khắp miền Âu Á,

Mẩn mê t́m vật lạ địa cầu,

Nghiêng nghèo dồn dập bấy lâu,

Mảng lo dành giựt nhiệm mầu Hóa Công.

Sao không xét lại nơi ḷng,

Bấy nhiêu mầu nhiệm Tâm Trung sẳn sàng.

 

            Thế gian ngày nay thiếu khoa “Tinh Thần Học”.

 

Mối Vô Vi Âu Mỹ đương t́m!

 

            Triết lư nơi nơi đều là triết lư của tư tường lư trí (philosophie) đâu phải là triệt để về tinh thần của tinh thần đâu!

            Vậy, chỉ có cuốn Sách Người dạy về khoa “Cách Trí Tinh Thần”, dạy về “Khoa Học Trường Sanh”, nhưng phải biết Mối mới có thể phăng t́m Chơn Lư Đại Đạo. Phăng t́m đặng Mối Chơn Lư Đại Đạo mới gặp đặng Khoa Học Trường Sanh của Trời lập cho Con Trời ngày nay.

            Nhưng than ôi! Khóa ch́a đă lạc mất, lại chẳng biết lạc vào nơi nào, nên Người không thể lật cuốn sách ấy mà xem cho biết đặng học về “Sự Sống Tinh Thần”.

            Có nói th́ nói cho tất tim, có xét th́ xét cho cùng lư:

            Tinh thần ở trong châu thân Người vơí tinh thần của Vơ Trụ Kiền Khôn vốn Một, là vốn cũng Một Gốc Lư Sanh Khí Hóa, nên cái thân sanh nầy mới gọi được là cái Tiểu Kiền Khôn, Người sống cùng tinh thần của vơ trụ là Người vô tận, là Chơn Nhơn th́ cái Tiểu Kiền Khôn nầy hóa ra thành cái Chơn Nhơn Thế Giái.

- - - -

            Nợ tang bồng là nợ của một kiếp xuống trân, nợ của Người phần xát thịt, nào phải cái nợ của vật có Sanh, có Hóa, có Thành nên Người đâu! Nợ Sanh Hóa là nợ “Ba Sinh” là nợ của Ba Tất Hơi sống.

            Nợ Ba Sinh là:

1.      Nợ của cái Vốn Trời sanh, là nợ của Tâm Lư;

2.      Nợ của Kiền Khôn vơ trụ, là nợ của Tâm Thần,

3.      Nợ củ phẩn sanh hóa của phẩn xát thịt, là nợ về vô h́nh Tâm Huyết.

            Nợ Ba Sinh là nợ vay của Sự Sống đặng làm cho Thân Ḿnh có một Sự Sống lâu dài trường cửu.

            Vậy:

Phần xát thịt ba Giềng làm trọng,

Phần thiêng liêng phải gióng cho cân;

Chớ hao: Tinh, Khí hại Thần,

Tinh thần quí báu phải cần phải chuyên.

 

Thần, Khí, Tinh, Tiên Thiên làm Gốc,

Tinh, Khí, Thần, là nọc hại Người,

Con ôi, đừng tưởng tṛ chơi,

Nếu con sai lạc Đạo Trời dể đâu.

 

Đừng nghe kẻ mượn màu Đại Đạo,

Tiên, Hậu, Thiên ngược ngạo phỉnh đời,

Nếu con sai lạc Tất Hơi,

Luân hồi phải vướn chạy Trời đặng đâu.

* * * 

            Trong châu thân của Người toàn là nhửng vật thuộc về tinh thần. Người phải biết từ món, từ chỗ, món nào vật nào gọi tên chi, ở chỗ nào, Người phải biết mà kiếm nó cho ra đặng học mà Sửa Ḿnh kẻo quên hết cái ḿnh ḿnh mà không hay không biết.

            Vật ở ngoài vơ trụ tên ǵ, đem nó vào ḿnh gọi nó là tên ǵ, đặt để nó vào cho phải chỗ, sai lạc không đặng, không biết không đặng.

            Như ở ngoài gọi là thời gian th́ vào ḿnh đó là trí nhớ (la mémoire). Ngoài là không gian th́ trong ḿnh là bực điền.

            Nợ Ba Sinh là nợ thuộc về tinh thấn, nợ nầy không lo trả, lại không nghe nói đến, th́ tự ḿnh không biết công b́nh với ḿnh.

 

            Từ BiLuật,

            Bác Áingọn suối,

            Công B́nhcây cân,

 

            Ba Đức nầy phải có nơi Tâm, bằng thiếu sót th́ ra tâm vọng. 

            Người thế gian chưa mấy ai đặng biết cái ḿnh nầy nó cũng thuộc về vật sống tinh thần.

            Chỗ lầm nầy ví chẳng khác Mạng ra Số Mạng.

- - - - 

            Phải làm cho “ḿnh” sung điển cho ra sự sống đầy đủ Chơn Ngươn (la Plénitude de la Vie):

 

Ḿnh sung điển như câ sung tược,

Tược tốt tươi nhờ nước mát êm,

Bông hoa ngày nỡ trổ thêm,

Lá sum sê phủ, nhánh diềm dà đơm

 

Nước non bồi bổ tinh thần,

Ngươn Chơn ung đúc Bổn Căn trao dồi.

 

            Đặng như vầy mới có thể trả nợ Ba Sinh:

 

            Thân thể ra Chơn Thân Chơn Thể,

            Tâm Người ra Tâm Trời,

            Tánh Người ra Tánh Trời.

 

            Như thế th́ các Mối Thần biết qui nguyên về Mối Chánh Gốc của nó, th́ vạn vật trong ḿng đều sanh đều sống theo Lư Tự Nhiên của nó th́ thân nầy ra cái Chơn Nhơn Thế Giái thông cùng các cỏi tiên thiên vô h́nh th́ Người ra Người Trời vậy.

Trời Người một Thể một Ngôi.

            Tạo Hóa sấm cho cái Tiểu Kiền Khôn, Người hóa nó ra cái Chơn Nhơn Thế Giái cho Người, công ấy sánh tày Trời th́ Người mới đặng Sống ngan hàng với Tạo Hóa Công, th́ Ngườ ra Người vô cùng vô tận.

            Làm nên đặng như vậy mới rằng trả tất nợ Ba Sinh.

            Không gian thời gian chẳng hề cho mượn không bao giờ!

            Vậy,

Tua ung đúc tinh thần phát triễn,

Ráng giữ ǵn Diển tuyến quang minh,

Mấy từng đồ sộ cao xanh,

Đương liền như lưới với ḿnh ḿnh đây.

 

            Cũng v́ Người quên Trời là quên Cội Gốc thiêng liêng của Người nên “quên ḿnh” th́ cái nợ Ba Sinh cũng chưa trả mà cũng chẳng biết phải trả bằng cách nào nên Hột Giống Người của Trời phải bị đốc, khác nào Giống tốt mà ra lúa đốc, không c̣n la Giống rặc như xưa.

- - - -

            Muốn rơ mọi sự mọi lẽ mọi vật thuộc về tinh thần cho thiệt đúng lư, cho triệt để th́ hăy hỏi Lương Tri v́ Lương Tri là cái Sáng Biết Triệt Để của cái thân sống tại thế gian nầy. Vậy muốn hỏi Lương Tri th́ phải hỏi Tâm Không, cần hỏi đâu xa: Tâm Không tức là cái Chơn Tâm đó.

            Chơn Tâm nầy Sống nhờ rút cái tinh thần của vạn vật vơ trụ nên gọi: vạn vật vơ trụ với Người không lạ chi, cũng đồng một sự Sống như nhau.

            “Không” đây chẳng phải là không không v́ nó có cái Thiệt Tướng làm căn bản cho nó rồi, ấy là cái Linh Thông Linh Diệu sáng chói rực rỡvô cùng của Đấng Cha thiêng liêng ban phó cho loài Người thuở ban sơ.

            Chỗ “Chơn Không” nơi Tâm chính là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.

- - - -

            Ḱa,

Con Ác chẳng chúc ngừng nghỉ cánh,

Giúp sanh linh Kiến Tánh Minh Tâm,

Muôn đời một mực chẳng lầm,

Sớm trưa chiều tối quang âm chẳng lờ.

 

            Sự sống có bao giờ ngừng nghỉ, có tạm bao giờ! Nên c̣n cho đời là tạm là c̣n sống với tư tưởng lư trí.

- - - -

            Hảy nghe:

Người Hiệp Ta th́ Người mới Sống,

Ta Hiệp Người mới gọi Người Ta,

Ta Người đă Hiệp lại Ḥa,

Ta Người Hiệp Một, nào ba với Trời.

 

Người Hiệp Ta th́ Người mới Sống,

Ta Hiệp Người chánh Giống muôn đời.

 

            Người trong là “Ta” đă Hiệp với “Người” rồi lại cần có Ḥa mới rằng là thật Hiệp, v́ Hiệp mà không Ḥa sao rằng là Ḥa Hiệp.

            “Ta”là cái sức mạnh sức sáng sống tinh thần của tinh thần thiêng liêng. Chính là cái phần Tinh của Tinh Thần. Phần Tinh là phần trắng trong của tinh thần, tức là cái Bổn Căn của nó vậy.

            “Người” là tinh thần của Ta. Ta là phần tinh anh của Người, nên Tánh Người mới rằng bẩm tại Lư Trời, th́ Ta Người mới ra Người thiêng liêng, th́ Người mới là vô cùng vô tận, nên vô thỉ vô chung  mới là Sống Tại, th́ thời gian đâu c̣n với Người nên sanh tử tử sanh có biết nó là vật chi!

            Ta đă hiệp với Người nên Người mới có cái Tâm rất sáng láng minh mẩn về tinh thần. Người chưa chịu nh́n Ta là sự Sáng ấy v́ Người chỉ gọi rằng nhờ sự học vấn của Người mà nên. Nên như Người tưởng đó là nên với đời, nào phải là thông Lư Đạo của Trời đâu. Ta hiệp Người mà Người chưa hiệp với Ta là do đó.  Vậy Người quên Ta  th́ Người sa ngă vào tư tưởng lư trí là bàn môn đạo ngoài.

            Con Người hiệp với Ta rồi th́ Ta, Người, ra Người thiêng liêng th́ nào ba với Trời, th́ Ta, Người đâu c̣n là Ta Người nữa, chỉ c̣n cái mà thôi: Lư nầy là Chơn Lư. Lư nầy có nơi ḷng th́ ba Đức Tánh mời trọn đủ: Trời sao Người vậy.

            Hăy hiệp ḿnh với Ḿnh th́ là hiệp với Trời vậy.

 - - - -

            Sống Tại, là sống tại cái Tâm thiên lư, là cùng vơí cái Tâm thiên lư làm một, th́ cũng đẳng một với Ngôi Ngươn Thần ẩn trong nguồn thanh điển của Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm. Tâm Người nhờ nhuần gội cài Điển Lực Vô Vi của tự nhiên ở nguồn thanh điển. Điển nầy là một Giống Hơi vô h́nh – Ngươn Khí – Hơi nầy mát mẻ khoẻ khuắng lại cũng thiêng liêng sáng suốt làm cho Tâm Định nên Người mới đặng sống vui, sống sáng, sống vô tận, sống tuyệt đối.

            Người thiệt là tinh thần nên sống thở bằng tinh thần.

            Sống Tại, là sống tại Tâm thiên lư lại cùng Tâm thiên lư là Một th́ Giây tương sanh tương khí Ḿnh Thiệt của ḿnh, th́ ḿnh nầy là Ḿnh Điển của Mối Vô Vi, th́ Người với Vô Vi cũng Một mà ra Vô Vi Hiệp Nhứt th́ nào ba với Trời: Một Thể, Một Ngôi, Trời sao Người vậy.

* * *

 

Tự Thuật

Con Người

Sự Sống nên Người

Người thành sự Sống

 

Sống tả Giống gịng một vẽ tranh,

Tự nhiên ung đúc Chí Hùng Anh,

Tiên Thiên hóa Khí Tâm như lọc,

Hậu vận thuần Hơi Tánh mới Linh.

Sắc Sắc Kiên Khôn công Tạo Hóa,

Không Không Thế Giái phận nhơn sinh,

Tam Kỳ Mi Đạo Vô Vi Nhứt,

Đạt Lư Huyền Cơ vẹn chữ Thành.

 

Vô Vi Hiệp Nhứt

Tinh Quân

Kiên

 

Thật là:

 

Không không có có, Có chi đâu,

Có đó, rồi Không, thật rất mầu.

Muốn Có, Có cho, Không cũng được,

Có Không hỏi thử Chỗ Cao sâu.

             

 

Home ] Up ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005