Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
|
The following scriptures are received mostly in Kiên-Giang, Việt-Nam, during the 1930's. The original words are in Vietnamese.
Những bài kinh sau đây được ban ra tại Thánh-Thất Kiên-Giang vào thập niên 1930.
Đọc kinh phải cân phân từ tiếng, Tiếng kinh là Kinh Điển của Thầy, Đọc kinh gẫm được mùi hay, Dẫu cho sắt, đá, cỏ, cây, cũng thành.
Kinh đă ban hành:Tu Chơn Thiệp QuyếtChuyển Mê Khải NgộChánh Tà Yếu LưTây Vương Thánh Mẫu Chơn-Ngôn KinhSám Hối Kinh - Thanh Tịnh Phẩm (Pdf)Thánh-Giáo: Đức Phù-Hựu Lữ-Thánh Đế-Quân
Tiếng Kinh là Kinh Điển của Thầy
Đọc Kinh là nương Mối Điển của Thầy mà sửa trị d́u dẫn Mối Điển của Người trở về Nguyên Gốc của nó. Các Mối Điển nầy trở về Nguyên Gốc th́ được gội nhuần Điển lực của Thầy. Bạch Ngọc Kinh Thầy phóng Điển th́ Điển kia nó vốn là Hơi Điển, đến trần gian rồi nó không c̣n là Hơi Điển mà nó là Chữ Kinh. Chữ của Kinh là Kinh mà viết ra chữ là nó đă có h́nh theo nó rồi. Một khi đọc ra tiếng th́ nó không phải là Kinh Chữ mà đổi ra là Kinh Điển v́ nó đă thành một thứ Hơi bay khắp không gian, v́ vậy mà tai mới nghe. Tai là vật thâu rút các thứ Hơi lại thứ Hơi nầy là Hơi Điển. Tai là các đồ đem các Kinh Điển vào ḿnh nên cái Khóa nầy đóng mở một cách tự nhiên. Kinh Điển đặng vào ḿnh nó sẻ Ḥa với Điển trong ḿnh. Toàn thể của Người phần nào cũng có Điển hết. Điển nầy là cái sức mạnh các Mối Thần nơi ḿnh. Các Mối Thần là ǵ? Cũng là Điển vậy. V́ dùng sái các Mối Điển nơi ḿnh, nớ đă bị sai lạc th́ nó đă mất Mối Chơn. Một khi mất Mối Chơn rồi, nó thâu rút phần của Trời đất hữu h́nh về cho nó thêm. Càng thêm chừng nào lại càng sai lạc chừng nấy. Dùng đặng Điển của Thầy mà sửa trị đặng Mối Điển nơi ḿnh là làm cho Hơi Kinh Điển của Thầy đặng thông truyền trong toàn thể. Đặng một tia Điển tí ti của Thầy cũng đủ cứu Người ḿnh , có lựa chi phải đọc Kinh mà Kinh cũng c̣n Kinh mà Người ấy c̣n Người chẵng đặng mới chút nào! Học làm Trời là học dùng cho đạng cái Mối Cảm Ứng của Người với Trời. Mối Cảm Ứng nầy không phải là Điển c̣n gọi làm sao nữa đây! Lấy chi mà biết ḿnh có Điển? Th́ lấy một phần tử trong ḿnh đụng chạm vào đâu th́ Người biết liền, nếu không phải là Điển th́ có vật ǵ truyền thông mau lẹ đặng như vậy. Song mỗi khi Cảm Xúc lại bị “Người tên tuổi” giựt về phần ḿnh nên nó không c̣n có đặng cái Chơn của nó, mà không Chơn đâu c̣n Chánh Gốc Bổn Nguyên? Các Mối Điển nầy cũng c̣n về phần Điển của vật, nó chứ đặng trong sạch nên không đặng Cảm Ứng với Trời. Người xa Trời là tại Người dùng các mối Điển của vật. Đă không cảm ứng đặng, lại c̣n phá hại Thần Điển là chớ! Cho đặng nói lại th́ Người phần thân hữu phải trả lại các Mối Điển ở phần giác thân. Đặng vậy th́ chỗ Chơn của nó c̣n. Cái Chơn Điển nầy nó cũng mới là phần tử của toàn thể mà thôi. Nó phài đem cái “Chơn” nầy về Trung Tâm Điểm th́ nó mới có trọn đủ Mối Chơn của Chơn Điển. Cái Chơn Điển nầy, tuy nó Chơn, chớ nó cũng c̣n “Chơn Điển của phần vô h́nh thân hữu”. Trong cái Chơ Điển nầy nó có phần tron sạch trong trắng hơn tức là Cái Linh Căn của nó. Cái Linh Căn c̣n th́ Linh Hồn đặng sáng láng. Cho hay: Hồn khôn xát đặng sáng màu, Hồn khôn Hồn đặng mau chầu Chí Tôn. Cái Linh Hồn đặng trọn sáng th́ mỗi khi cảm ứng th́ nó cảm ứng trúng Đường. Mối cảm đặng trúng Đường th́ các mối cảm ấy nhầm Đạo. Cái Mối Cảm nầy Vốn nó ở nơi Trung Tâm Điểm hay là Thiên Tánh của Người. Người đến đặng với Bực Điển nầy, tuy có cái thân hữu nầy đây nhưng Sự Sống của nó không có ở vào không gian ô tạp. Đặng như vậy làm sao phải sa vào nẻo luân hồi cho đặng!
Tây Sư Tinh Quân
Nhà Chung - Tân An - 1960 |
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|