|


| |
Hoá Nhơn
Thành Đạo
Người với Đạo hai ḥa lại Một,
Đặng Một rồi cổi lốt nhơn sanh;
Sạch-sành-sanh, Thể Tinh-Anh,
Hiệp cùng Ngươn-Khí Âm Thanh chuyển vần.
Ǵn Đạo Một lâng lâng ḷng trúc,
Giữ mực Thường chẳng chút dợn-xao;
Tánh Trời tự bản năng chào,
Tỏ bày Bổn Thể ra vào Ngôi xưa.
Điềm tỉnh nối sớm trưa một dạ,
Sức mạnh nầy Điển lạ phi thường;
Nhẹ-nhàn dứt cả vấn-vương,
Êm-đềm lướt cả đau thương của đời.
Thần nhập Định ḥa Hơi Thanh Khí,
Người thoát trần Thể ví non cao;
Vô-Vi Điển ánh Động Đào,
Rạng ngời Cảnh Thật một màu Tự-Do.
Thuận mái chèo đưa, thuận chuyến đ̣,
Đưa Người đến bến rơ Nguyên do;
Gặp Trời gặp Bạn Tri Âm đó,
Cảnh cũ đường xưa rất dễ ḍ.
Tây-Sư Tinh-Quân
|