Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
|
God is the Universal Law which governs all aspects of existence. God is the source of Life. He is Within every human being. True Faith True Faith is faith in the Eternal Life Force within every human being. True Faith is faith in the Eternal Truth. There is no need for any form of external authority because True Guidance always comes from within. This all powerful Light shines within to reveal the right path back to God, the Original Source of Life. La Foi La Vrai Foi, c’est la certitude que la Vie dans toute sa puissance, sa richesse, réside éternellement en chacun de nous, quelles que soient les insuffisances, les carences de notre personnalité. La Foi, non pas la foi en une autre personne, quelles que soient son évolution et sa supériorité, mais la Foi en la Réalité que chacun porte en soi, la Vrai Foi, c’est se comprendre qu’en nous-même réside le Tout en puissance et que notre tâche est d’appréhender cette Totalité.
Trời có Hiện-Diện
Cái Trí Lương-Tri của Ta nó bảo Ta như vầy: là Ta không chịu nh́nh nhận cảnh Tạo-Vật nầy nó có ra đó rồi thôi. Ḿnh lại tự hỏi ḿnh: cái Tạo-Vật nầy ở đâu mà có ra, lại ai đứng mà tạo thành nó vậy. Mỗi vật đều có cái nguyên do của nó (một bổn thủy nguyên, nhơn-sanh bổn hồ tổ), nên Ta hằng muốn biết cái bổn-sơ của cả cái Tạo-Vật hữu-h́nh nầy. Ta suy nghĩ đến đó, Ta thử hỏi các bác Thánh-Hiền nào để ư suy tầm, th́ ai cũng cho rằng: Tạo-Vật bởi Trời mà có ra. Trời chẳng phải là căn-bổn tạo thành Vơ-Trụ nầy mà thôi. Chỉ có một Đấng sáng láng vô cùng vô tận vô biên mà hóa ra đặng cái cảnh Tạo-Vật, muôn loài, muôn vật nầy, và làm cho đặng điều-ḥa thuận-thảo đầm-ấm vậy. Xét một bộ máy nào khác của đời cũng phải do một anh thợ sáng tạo. Một cái đồng hồ đẹp cũng có một anh thợ hay làm ra, v́ cũng bỡi lư đó nên cả vạn-vật của vơ-trụ mà đặng diều-ḥa êm ái, vận chuyển từ ngôi Tinh Tú Nhựt Nguyệt, sự mùa tiết thay đổi, đến mỗi việc nhỏ nhích như côn trùng thảo mộc cũng do nơi một Đấng sáng-láng khôn-khéo vô-cùng, là do Trời mà có ra. Biết mà phân-tích ra đặng đây v́ biết có Tạo Hóa Công nơi ḷng Người Chơn-Chánh vô tà vô tư, nơi ḷng Người Thiệt là bực Chí-Nhơn đó. Có đặng sự Thông, Hiểu, Biết tự-nhiên nầy nên: Cả kêu
một tiếng lạy Thầy,
Và dầu cho xem các ảnh muôn loài trước mắt mà chẳng thấy Trời Hóa Sanh vận chuyển hằng ngày, khi Ta xét lấy trong ḿnh Ta, cái Lương-Tâm Ta nó không pho bày, không xưng tụng hằng giời cho ta biết Trời nơi Tâm Ta sao? V́ nếu Ta không công-nhận rằng trong luật lệ của vơ-trụ đều có cái Lư Thiên-Nhiên của Trời sáng-láng mạnh-mẽ, công-b́nh, Ta há không nh́n nhận rằng trong Thân Ta có sẵn một Ngôi Chúa-Tể sáng láng chỉ dạy một cách oai-cường, nghiêm-nghị, cho Ta biết phân sự mà làm mỗi ngày sao? Lại khi tấy kẻ hung bạo thắng cảnh, kẻ hiền lành bị áp chế, người vô-tội bị hành hà khổ cực, người gian-dối đặng tạnh-thế, quyền-lực hiếp Lư công-b́nh, th́ Ta làm sao tin cho rằng tiếng than của kẻ yếu hèn không ai xét thấu, không có Luật Chí Công hành phạt vay trả sao? Ḱa có câu: Chưởng qua đắc qua, chưởng đậu đắc đậu. Đó chẳng phải là Luật Chí Công sao? Không có chỗ trông cậy nơi Luật Công-B́nh của Tạo-Hóa th́ cái đời của Người đây chẳng là một nơi thảm khóc buồn bả lắm ư! Đó là Luật Công Thiên-Lư. Đức Chí Tôn có chỉ: Trời đây là Luật, con ôi! phải nh́n. Nhưng nào cái Thiên-Lư nơi Tâm Ta nó có cho rằng cuộc đời nầy đành giao hẵng cho cái bạo-lực, cho sự mơ màng chi, nên từ khi có lào Người và có Người Thánh Hiền biết xét, th́ ai cũng tin có Luật Công-B́nh của Trời và ngưỡn vọng nơi ḷng Bác-Ái của Tạo-Hóa, của Cha Thiêng-Liêng, ấy là Ngôi Trời Độc-Nhứt Chúa-Tể đó vậy. Đức Chí Tôn có dạy: Luật Trời Luật Nước phải tuân mọi đàng. Thế như Luật Nước Cộng-Ḥa Việt-Nam độc-lập, công-dân Việt-Nam phải thấu rơ mà tuân theo Luật Nước mới phải là tôi dân trong Nước. C̣n đây là Luật Trời th́ thần dân của Nhơn-Loại phải thể theo ḷng Bác-Ái của Trời mà thuận-thảo ở ăn, sống chung nhau trong một bầu không-khí nhẹ-nhàn, êm-ḥa, đầm-ấm, mới phải là Con Người Trời Sanh. C̣n Luật Đạo là sao? Ở đâu? Hăy nghe Thánh Kinh:
Luật Đạo ở nơi ḿnh. Người Đạo hành tṛn sứ mạng của Trời phú giao mới thiệt là Người Chánh Giống Tam-Kỳ đặng nên vậy. Ớ Người thế-gian!
Luật Trời, trước mắt đó. Rơ ràng:
Trời có Hiện-Diện Tân-An, 30 Dec 1955
Tiếng nói của Trời
Thiên hà ngôn tại! Trời nào có tiếng ǵ!
Phải thông hai chữ “Hà Ngôn” Âm, Thinh, Sắc, Tướng phải chôn Ngươn Thần.
Nhờ một tia sáng tinh thần của Đức Đại Sư Phụ đă ban cho trong cuộc hành Đại Lễ Rước Xuân nên về chỗ nầy đặng thấy biết rơ ràng: Tiếng nói của Trời tức là “Hơi Điền” của Nguồn Thanh Điển nơi Trung Tâm mà là Trung Tâm Điểm của Người chính là cái Tinh Lực Thần Lực của Điển Lực Vô Vi phát sanh ra sự Thông, Hiểu, Biết mà không cần học hỏi nơi nào: tự nhiên biết vậy thôi. Đức Sư Phụ chỉ rơ: “Cái Xuân của Đạo là cái ǵ?” “Nầy các con! Nó vốn là cái sức Sanh, sức Sống, sức Hóa, sức Sáng tự nhiên vô h́nh đó. Đă biết là vô h́nh song không phải nó ở đâu xa cái thân của các con đó. Nó ở trong Trung Tâm Điểm của các con nên cũng gọi là “Lương Năng”. Mỗi khi các con tuân theo Lịnh Một Trời Độc Nhứt đặng thi hành phận sự, nó liền đổi ra một danh từ khác là: Thông, Hiểu, Biết (1). Ba cái Thông, Hiểu, Biết nầy nó ở nơi Tâm của các con. Chính nó là một thứ Hơi, mà là Hơi Điển vậy. Hơi Điển nầy thông truyền cùng khắp ngũ giác thân, nó làm cho các bộ phận cũng đặng thông truyền. Như vậy, cái Tâm của các con đó là chỗ chưa đựng các Mối Điển ấy, cái thứ Hơi thông truyền sáng suốt ấy nó mới đặng gọi là cái Bàn Điển cho chớ. Các con có nh́n nhận cái Tâm của các con là cái Bàn Điển th́ các Mối Điển ấy tùy theo danh từ phận sự như: Thông, Hiểu, Biết, Nghe, Thấy, đều do nơi Nó mà phát ra, ở ngoài cũng vào ngay nơi đó. Lời ấy, hành vi ấy, tức là Lời của Thầy vậy. Nơi nào mà có đặng lời Thầy phát ra tức là Thầy đă có ngự nơi đó. Thầy có ngự nơi đó th́ nơi đó mới đáng gọi là cái Bàn Điển để thờ Thầy.” Tiếng của Trời ở nơi Người thế-gian là vậy đó. Sao lại Người không nghe đặng cái tiếng nói của “Trời”. Người không nghe đặng, v́ Tâm người đă Vọng, mà hễ Vọng th́ nào có cái Chơn. Có chỗ gọi “Đạo” ở nơi ḿnh Người là sự Thông Hiểu vậy. Mà Đạo là Con Đường thiêng liêng sáng suốt tinh thần; Con Đường nầy ở tại Tâm con Người, nó là Con Đường ngay của ḷng, Con Đường Hư Vô Chí Khí: Thật là: Đường ngay có một không hai, Đường ngay từ thuở thiên khai đến giờ. Ấy là Con Đường Trời lập cho Con Trời đi vững bước cho đến nơi đến chỗ là cùng với Tạo Hóa. (1) Đạo là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Nghe bằng chỗ không nghe mà nghe, thấy bằng chỗ không thấy mà thấy, tức là nghe thấy nhờ sự Thông, Hiểu, Biết về Đạo
Tây Sư
Tinh Quân |
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|