Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
|
The following prayers are used to remind each being of his Divine Origin and to help anyone who is not well to restore his spiritual, psychological and physical health. The prayers in Vietnamese are received through automatic writing.
Sự Đau Ốm
Chúng ta đau ốm, đă biết rằng là tại xác thịt nầy hoặc bị nội thương, hoặc bị ngoại cảm không chừng; nói tắt một điều, là tại nơi âm dương khí huyết vận chuyển không đều, nên mới sanh muông ngàn thứ chứng. Tuy rằng hễ đau ốm th́ phải dùng thuốc thang để chữa bịnh, như may mà bịnh mạnh th́ khỏi nói chi, bằng chẳng mạnh, dây dưa chẳng dứt th́ phải làm sao? Hễ đau hoài chẳng dứt th́ xác thịt phải hao ṃn, nếu xác thịt hao ṃn th́ Linh-Hồn nào có khỏe được, v́ xác thịt là cái nhà chứa của Linh-Hồn, nếu xác thịt đau th́ Linh-Hồn cũng phải yếu. Xác thịt đau th́ dùng thuốc thang bổ khỏe điều-trị được. C̣n Linh-Hồn yếu th́ dùng những thuốc chi? Xác thịt biết rằng nếu muốn cần dùng người cứu giúp th́ trông cậy nơi Cha Mẹ, c̣n Linh-Hồn cần dùng người cứu giúp th́ trông cậy nơi ai? Có phải cũng là nhờ nơi Cha Mẹ Thiêng Liêng chăng? Mà Cha Mẹ Thiêng Liêng ấy là ai? Có phải là Đức-Chí-Tôn, Đức Đại-Từ-Phụ, là một người Cha rất nhơn-tư, rất trông mong cho chúng ta ai nhớ đến Người th́ Người sẳn ḷng đưa tay ra cứu vớt chúng ta chăng? Vậy th́ đến lúc chúng ta đau ốm triềng miêng, sao chúng ta chẳng nhớ đến Người, đặng mong mỏi cho Người cứu chữa cho chúng ta? Có người tưởng rằng nếu có cầu cứu nơi Người, th́ Người là một Đấng Vô-H́nh, Người không thể nào đến mà cho ta môit miếng thuốc chi được, song nếu tưởng như vậy là rất lầm, v́ Người là một Đấng dựng cả Kiền-Khôn Thế-Giái c̣n được thay, huống chi Người không phương thế cứu ta trong những lúc bịnh hoạn được sao? Không có một giờ phút nào hay là một việc chi mà Người chẳng lo cứu vớt chúng ta, v́ Người biết chúng sanh cả thảy dưới trần-thế nầy đều là người đau rất trầm-trệ trong phần Thiêng Liêng, nên quên hết những điều Đạo-Đức quí báu, cứ mê sa theo vật-chất hoài, bởi mê sa theo xác thịt vật chất, nên mới mê mệt theo hoài với nó nơi khổ hăi, mài miệt với nó nơi chốn lửa than khói bụi, v́ vậy nên phải cần dùng đến các thứ vật chất đặng ăn uống cho nó no, phải cần dùng hơi không-khí trần gian đặng thở cho nó khỏe. Cũng v́ ăn uống đó nên mới sanh ra các chứng bịnh công phạt tạng phủ, cũng v́ hơi thở đó, nên mới bị Lục Khí cảm dâm nơi b́ phu, rồi lần hồi châu lưu kắp cả trong thân ḿnh, mới sanh ra những chứng âm dương khí huyết hàng nhiệt chẳng đồng; cũng v́ nó mà sanh ra muôn vàng sự khổ khác nữa. Ngày nay v́ những chứng bịnh đó mà đau yếu bạc nhược, ấy là lúc chúng ta phải cầu cứu nơi Người cho lắm, vi chính là loài người đến lucù hoạn-nạn khuẩn bách mới nhớ đến Trời Phật Cha Mẹ đó. Hễ nhớ đến Cha Mẹ xác phàm, th́ Cha Mẹ nầy cứu vớt giúp đỡ cho chúng ta, hoặc công hoặc của, đặng cho no ấm tấm thân. C̣n nếu nhớ đến Cha Mẹ Thiêng Liêng, th́ Cha Mẹ nầy sẽ ban cho chúng ta cơm áo thuốc men Thiêng Liêng, đặng cứu vớt phần Linh-Hồn cho được khỏe mạnh, th́ xác thân được vui vẻ, khí huyết được châu lưu, th́ lo chi xác thân không được mạnh khỏe. Hỏi: Cơm áo thuốc men cứu chữa phần Linh-Hồn thiêng-liêng ấy là chi? Làm sao thấy được đặng dùng cho mạnh khỏe được? Trả lời: Đă rằng la phần thiêng-liêng,
th́ là phần Linh-Hồn mới thấy được mà dùng, chớ xác thân nầy sao thấy được, v́
nó c̣n quá cái phàm, nên mới không thấy đó. Chớ chi người nào được ít nữa cũng
là bực Trung-Thừa, có được Thiên-Nhăn Thiên-Nhĩ chút ít, th́ sao lại không thấy
không nghe được mà dùng cho kịp mạnh khỏe. Thuốc thang cơm
áo giúp đỡ cứu chữa phần thiêng-liêng ấy, đều là chững câu kinh-kệ, mhững tiếng
Đạo-Đức, nhắc-nhở xác phàm nầy trong những lúc đau-ốm sợ-sệt mệt-nhọc,
đặng an-ủi ḷng Tín-Ngưỡng cho mạnh-mẽ phấn-chấn thêm lên đó. Muốn cho được
hưởng thuốc ấy cho hiệu nghiệm, th́ trong những lúc đọc kinh, lúc nghe kinh, đều
phải Tín-Thaønh Tín-Ngöôơng chôù xao laûng loøng. Laïi cuơng Phaûi tin caäy Moät Trôøi Ñoäc-Nhöùt, Phaûi aân-caàn tyuyeät döùt phaøm taâm môùi thaáy hieäu-nghieäm cho. Thoaïi Haø Tín-Thành Tín-Ngưỡng chớ xao lảng ḷng. Lại cũng Phải
tin cậy Một Trời Độc-Nhứt, mới thấy hiệu-nghiệm cho.
Thoại Hà
Kinh Cầu Bệnh Lấy theo Chơn-Lư mà hành Đạo, mà xét ḿnh và xét cho cùng cho tột mỗi sự mỗi vật, th́ thấy rơ người nào đương mạnh-giỏi mà rủi mang bịnh vào ḿnh, ví chẳng khác nào người đi rủi ro vấp chơn té xuống vậy thôi. Muốn đứng dậy th́ người ấy tự ḿnh đứng dậy được, chẳng cần phải kêu gọi ai đỡ ḿnh. Bịnh nhẹ cũng như vấp té sơ-sài, tự ḿnh gượng lấy cho ḿnh th́ mạnh. Người vấp té nhẹ c̣n phải giựt ḿnh thay, huống chi người bịnh nhẹ mà không yếu thần, v́ vậy nên mới có bài kinh nầy đểcho người nào có bịnh nhẹ dùng. Bài nầy chẳng phải để cậy mượn người khác đọc cho ḿnh được, phải tự ḿnh độc lấy đặng cầu nguyện cho ḿnh mà thôi; cũng như người gấp rút vấp té nhẹ th́ phải tự ḿnh đứng dậy lấy, đừng kêu gọi ai. Người nào cần dùng đọc
bài nầy th́ phải đọc sau khi làm việc bổn-phận Linh-Hồn của ḿnh trong mỗi ngày
rồi mới đọc, nghĩa là sau khi sám-hối. Hễ sám-hối rồi, th́ người cần dùng đọc
phải tự ḿnh nguyện hương theo bài sau đây, rồi sẽ đọc bài cầu-nguyện thuyên
giảm bịnh kế đó.
Kinh Nguyện Hương Cầu Nguyện cho người có bịnh nhẹ
Rày đệ-tử đệ đầu vọng
bái,
Kinh Cầu Nguyện cho người có bịnh nhẹ
Thân người vốn sanh trong Tứ-Giả,
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|