Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Funeral

 

Home
Up
Thường Dụng
Tam-Thập Tam-Thiên

 

The following prayers are to be used in funeral ceremonies to remind the departed being of his Divine Origin and to help him find his way back to his True Home. The prayers in Vietnamese are received through automatic writing. 

 

Kinh Tang L

Những bài kinh sau đọc lúc tang-lễ đặng nhắc nhỡ người sắp ra đi hoặc mới ra đi nhớ con đường trở vêà nơi quê xưa cảnh thật của người để tránh lầm đường lạc ngơ.

Trong lúc Bá-Nhựt, Vong Hồn phải cần dùng nghe kinh cho lắm mới được Giác Ngộ đặng tự ḿnh lo ăn năn lấy tội lổi xưa, lúc sanh tiền quá ỷ ḿnh, hoặc v́ tự-phụ tự-kiêu, hay dốt nát mà chẳng Tu, nay đă ĺa xa phàm cảnh mới thấy rơ Chơn-Lư là chi, mới nh́n-nhận Chơn-Lư là chánh Đạo Trời, không c̣n dám ngỗ-nghịch nữa, nên phải cần dùng kinh của Chơn-Lư, đặng nghe mà tự sửa lấy Thần-Hồn cũa ḿnh cho được mau siêu thoát.

Kinh Thường Dng

Kinh đọc lúc tang-lễ. Bài kinh nầy đọc tại chỗ linh-sàng, hoặc lúc đi ra đường.

Ngôi Thn Vng

Kinh dùng đặng đọc trong lúc người bịnh ngặt-nghèo hấp-hối và dùng đọc trước linh-cữu.

Tam-Thp-Tam-Thiên

Bài Tam-Thập Tam-Thiên được thông dụng trong cả các lễ, dầu cho cầu-an, cầu-bịnh, hoặc trong các giờ rảnh, lúc tang-sự từ đầu đến chót, đến mảng tang, lúc nào khuya sớm đều được dùng nó mà đọc, ví chẳng khác như Kinh Di-Đà của Phật vậy.

 

Kinh Cáo-Phó

 

Đốt hương dưng thấu chín từng,
Nguyền chư Tiên Phật, Thánh Thần chứng minh,
(Tên họ người mới qua đời) thoát linh,
Tách thân khỏi Có, nhẹ ḿnh về Không.
Cầu cho Thần đến Đại-Đồng,
Rơ đàng Chơn Chánh khỏi ṿng muội-mê.
Thần Hồn chớ luyến cựu quê,
Phải phân trong sạch các bề nhơn-gian.
Nguyền xin mở lượng hồng khoang,
Chỉ đường dẫn lối khỏi đàng luân-xa.
Tu-tŕ hôm sớm gần Cha,
Giồi Tâm sửa Tánh cho ra Chơn-H́nh.
Tam Hồn trong sạch hiển linh,
Giúp Trời hành Đạo sắc đinh một ḷng.
Khẩn cầu Thần Phật chí-công,
Thành tâm cáo nguyện muôn trùng thọ ân.

 

Bài kinh nầy đọc trước Thiên Bàn, khi nào người bịnh đă thiệt dứt hơi thở rồi. Chẳng luận là người thát đă chôn rồi hay chưa, miểng là ḿnh mới hay tin th́ ḿnh cứ đọc đặng cầu nguyện cho vong linh ấy.
 

 

Kinh Cầu Hn

 

Trời đă định hoằng khai Đại-Đạo,
Độ năm châu Tôn-giáo Hiệp Ḥa;
Sống tuy khác cửa khác nhà,
Thác rồi nh́n thấy Một Cha Một Trời.

Trời đả dạy nhiều lời tha-thiết,
Sống mảng lo ḿnh biết lấy ḿnh;
Ngày nay măng kiếp phù-sinh,
Nh́n coi vật gọi của ḿnh thể nao?

Trời thường nói ảo bào cảnh giả,
Sống không lo cải quá tự tân;
Lo xây nghiệp chướng nặng oằn,
Nay nh́n thử lại hồng-trần là chi?

Ngày sống gởi chẳng suy nghĩ kỹ,
Lo tranh đua cho phỉ theo đời;
Ngày nay vật đổi sao dời,
Linh Hồn khá tỉnh nghe lời dạy khuyên.

Kiếp sống tạm nhiều phen bay nhảy,
Quên cuộc trần nước khuấy nên hồ;
Vui nh́n vách đất vôi tô,
Tưởng rằng của báu nức-nô reo mừng.

Kiếp sống tạm ái ân khắn-khích,
Quên thân-phàm túi thịt hôi tanh;
Vui xem sóng sắc đưa t́nh,
Tưởng câu thệ-nguyện vửng ngh́n muôn năm.

Kiếp sống tạm phơi dầm sương nắng,
Dốc ḷng lo gầy dựng cơ-đồ;
Nào hay nghiệp lớn báo to,
Nào hay lớn sức ăn no bao giờ?

Kiếp sống tạm chẳng chừa lợi nhỏ,
Coi mồ-hôi người đổ như không;
Tóm thâu báu biển vàng sông,
Nào hay của gởi có trông ǵ cầm!

Kiếp sống tạm ăn nằm sang trọng,
Coi xác thân trứng mỏng chẳng b́;
Nào hay hơi thở nín đi,
Thua loài thảo-mộc vô-tri c̣n dùng.

Kiếp sống tạm hưng sùng thế-lực,
Càng hưng sùng càng cực thân sau;
Khá mau thức tỉnh hồi đầu,
Hồi đầu mới gặp nhịp cầu thiêng-liêng.

Cầu thiêng-liêng tự nhiên để bước,
Có tiền duyên có phước có phần;
Khuyên hồn tỉnh mộng ân-cần,
Khuyên đừng dùng-thẳng khuyên đừng lương-khương.

Hồn thức-tỉnh t́m đường Chánh-Giác,
Hồn mau chừa nghiệp ác trước sau;
Hồn nghe hồn phải hồi đầu,
Hồn tin hồn được chực chầu Ngọc-Kinh.

Hồn nay ở u-minh cảnh giái,
Hồn biết rành khôn dại là chi;
Hồn khôn hồn khá qui-y,
Hồn khôn hồn phải kịp kỳ mới khôn.

Hồn phải nhớ Chân-Hồn hượt-bát,
Hồn đừng cho xiêu-lạc xa vời,
Hồn khôn hồn biết nghe lời,
Hồn khôn hồn gặp Cha Trời thiêng-liêng.

Hồn thấy rơ tiền kiên nghiệp quả,
Hồn mới hay sự giả-dối đời;
Hồn khôn hồn biết sợ Trời,
Hồn khôn hồn phải nghe lời Trời khuyên.

Hồn được thấy trần duyên ảo mộng,
Hồn mới hay sự Sống là Hồn;
Hồn than hồn thở hồn buồn,
Hồn phiền xác-thịt điên cuồng say mê.

Hồn thấy rơ hồn tê-tái dạ,
 Hồn giựt-ḿnh hồn lạ cho hồn;
Hồn rằng sáng-láng là hồn,
Hồn sao nỡ để đời chôn Linh-Hồn?

Hồn thấy rơ vực cồn dâu bể,
Hồn có đâu c̣n trễ chuyến đ̣;
Hồn khôn hồn phải rán lo,
Hồn khôn hồn phải đừng cho luân-hồi.

Hồn chữ dạ Một Ngôi Chúa Tể,
Hồn dặn hồn đừng để mắc lừa;
Hồn đà minh-thệ buổi xưa,
Hồn mau sám-hối day dưa trễ chầu.

Hồn nhớ lại trước sau mấy kiếp,
Hồn cũng v́ chẳng hiệp chẳng ḥa;
Hồn đành rẻ-rúng Ngôi Cha,
Hồn mê hồn chướng hồn xa Chơn-Hồn.

Hồn thức tỉnh biết khôn mới ngộ,
Hồn nay nhờ Phổ-Độ Kỳ Ba;
Hồn mau trở lại với Cha,
Hồn khôn hồn chớ ta-bà thế-gian.

Hồn trong sạch rơ đàng Chơn-Lư,
Hồn mụi-mê th́ quỉ níu tŕ;
Hồn khôn lời dạy cứ ghi,
Hồn theo Độc-Nhứt Vô-Vi Cha Trời.

Trời mở rộng một thời ân-xá,
Trời cho người hối quá tự tân;
Trời khuyên người phải ăn-năn,
Trời rằng muôn kiếp một lần chẳng hai.

Trời mở cửa Cao-Đài rước trẻ,
Trời lâm phàm đành phế Ngọc Kinh;
Trời khuyên con dại phải Tin,
Trời khuyên phải nhớ đinh-ninh lời Thầy.

Trời đâu bỏ cả bầy con dại,
Trời thương cho đứa căi lời Thầy;
Trời rằng quỉ kế tiếp tay,
Trời khuyên tai họa tràng lây phải ngừa.

Trời chỉ rơ đường cưa nét mực,
Trời nào cho quỉ chực dẫn người;
Trời thương cho đứa dễ ngươi,
Trời thương hết lúc vui cười mới hay.

Trời răn dạy hằng ngày hằng bữa,
Trời đâu quên lời hứa của Trời;
Trời rằng Đạo-Thể vơi-vơi,
Trời thương cho trẻ xiêu vời lạc truông.

Trời thương kẻ ma duồng quỉ khảo,
Trời khen người mượn Đạo bán Trời;
Trời rằng thưởng phạt chẳng sai,
Trời cầm Luật Đạo chẳng hai tay cầm.

Trời đă dạy cơ thâm phải lánh,
Trời khuyên đừng ỷ mạnh qua Trời;
Trời đâu đem dạ phụ người,
Trời thương cho kẻ coi Trời rằng chơi.

Trời khuyên kẻ Đạo Đời phân biện,
Trời khuyên đừng quyến-luyến kế ma;
Trời rằng Đạo Một mà Ba,
Trời rằng biết Một rơ Ba hiểu Trời.

Trời không chỗ không nơi không thấy,
Trời thường khuyên chớ cậy già lời;
Trời khuyên ngước mặt nh́n Trời,
Trời không nay đổi mai dời Luật-Công.

Trời mở Đạo Đại-Đồng Thế-Giái,
Trời khuyên cùng Tứ-Đại Bộ-Châu;
Trời khuyên con dại đâu đâu,
Trời khuyên đừng để đớn-đau Linh-Hồn.

Hồn tỉnh giấc hồn c̣n trông đợi,
Hồn giác mê hồn tới Niết-Bàn;
Hồn c̣n phiền năo năo phiền,
Hồn c̣n ư mă tâm viên tại hồn.

Hồn vốn ở cội nguồn chân chánh,
Hồn lạc hồn hồn ngảnh lư chân;
Hồn mê giọng quyển tiếng đờn,
Hồn mê phép lạ hồn chôn hồn hồn.

Hồn đau đớn hồn khôn đă muộn,
Hồn trách hồn phí uổng công-phu;
Hồn tin theo lủ quán mù,
Hồn tin theo lối quyến rù hư thân.

Hồn tỉnh giấc ăn-năn tha-thiết,
Hồn mới nh́n Cha thiệt của hồn;
Hồn xem kiếp số giập-dồàn;
Hồn than hồn trước điên-cuồn ngây-ngô.

Hồn ở thế mồ-hồ kiêu-hănh,
Hồn mảng mê mộng-ảnh ảo-bào;
Hồn quên đất rộng trời cao,
Hồn đành đeo đuổi sang giàu phù-hoa.

Hồn xiêu-lạc cơi ba mấy kiếp,
Hồn đă quên những nhịp Liêng-Đài;
Hồn ngờ hồn tưởng hồn tài,
Hồn đâu có biết hồn sai Chân-Hồn.

Hồn thức tỉnh hồn xôn-xao tủi,
Hồn tủi v́ hồn lổi bước đường;
Hồn trông Trời mở ḷng nhơn,
Hồn nhờ hồn cậy hồn nương hồn về.

Hồn tỉnh thấy cơi quê-hương trước,
Hồn phiền hồn lầm chước quỉ ma;
Hồn nguyền tha-thiết thiết-tha,
Hồn nguyền theo Một Một Cha Một Thầy.

Hồn nay gặp ơn Thầy tế độ,
Hồn mau về nơi chỗ Trời ban;
Hồn t́m cho trúng con đàng,
Hồn c̣n hy-vọng chứa-chan cho hồn.

Hồn nhiều kiếp giập-dồn tội phước,
Hồn khá mau lần-lược sửa lần;
Hồn mau noi dấu Nguyên-Nhân,
Hồn mau lần bước bước lần Ngọc-Kinh.
 

Bài kinh nầy đọc trong những lúc người bịnh đă thiệt tắt hơi cho đến khi đưa ra huyệt. Chẳng luận c̣n để quàn mấy ngày. Trong mấy ngày ấy đều phải đọc kinh nầy cho tỉnh Linh Hồn.

Lời dặn: Vưng lịnh Ngôi Chị đến cho bài kinh nầy để dành đọc cho những kẻ vừa tuyệt-tức cho đến khi đủ 100 ngày. Kinh nầy đọc cho Hồn thức-tỉnh, kẻo lúc sanh tiền mẫn-mê theo danh lợi mà gây nhiều nghiệp-chướng, dầu cho có ai dạy theo con đường phải lẽ ngay đường chơn nẻo chánh th́ cũng không chịu để vào tai đem vào ḷng, mặc t́nh cứ say-đắm theo hồng-trần vinh-hoa phú-quí, gây đủ tội ác, hại mất thiêng-liêng, tiêu-tan âm-chất của Tổ-Tông để lại mà không hay không biết, vẫn tưởng ḿnh rằng vững-vàng như núi Thái-Sơn, tin rằng thân-h́nh giả-tạm nầy là vật thiệt của ḿnh, chắc rằng sức ḿnh đủ chống-chơi với những điều chi xảy đến, chẳng chịu nh́n biết rằng ba tất hơi ấy là của Trời cho mượn, mà cũng vẫn nói rằng là của ḿnh. V́ thế-gian quá say mê về phần vật-chất, quên cả Linh-Hồn, đến lúc tuyệt-tức rồi lại than-thở tức-tối khóc-la van-siếc sự tối-tâm khờ-dại mê-muội buổi sanh tiền, nên phải bị luân-hồi trả quả, không phương thế chi cho Linh-Hồn ăn-năn tự hối dược cho nhẹ lổi tiền khiên.

Đă nhiều phen Chư Thần đệ sớ cầu xin ân-xá cho nhiều Hồn biết tự hối như thế, nên có Lịnh Đức-Chí-Tôn phán dạy Chư Thần phải lo trù-nghĩ phương-pháp nào đặng độ-dẫn các Hồn mà lập công đức. Ngôi Chị cho phép tôi đam bài nầy đến lập công, khuyên những bực tu hành có chí giúp người lúc c̣n sống, cũng nên giúp người lú quá văng, v́ sự mê-muội ai ai chẳng khỏi ỷ tài, đến lúc dứt hơi mới thấy Trời là chi th́ ăn-năn đă muộn. Vậy nên tôi có lời khuyên hăy đọc kinh nầy trong 100 ngày cho những hồn mới vừa thoát tục lánh trần xa phàm cổi xác, nghe mà tự tỉnh lấy ḿnh, đặng làm bài sám hối cho Hồn. Mong thay!

Bạch-Thắng Chơn-Nhơn
 

Home ] Up ] Thường Dụng ] Tam-Thập Tam-Thiên ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005