Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
|
Định Tâm means quietening of the mind and opening of the heart to awareness of your Higher Self and to realization of Truth of Life. Your mind is used to rampaging like a wild horse. It generates a stream of thoughts which reflect your personal judgements and ideas. Attachments to those constructions of the mind and to desires of your ego obscure your vision and obstruct your understanding of Truth. Meditation introduces you to a dynamic and creative state of emptiness which allows you to be receptive to the Pure Energy of Intelligence in Action, manifesting as Enlightenment or Buddhahood.
Định Tâm
Định Tâm trúng Mối hay là
không trúng Mối ḥa hiệp Thiêng-Liêng là tại
chổ "Biết" mà thôi. Trúng Mối tức là
Nhầm Lư mới thiệt là Biết Định Tâm, Thiệt Định
Tâm. Tâm bao giờ không Định mà phải Định Tâm. Tâm Định
là Tâm Sống. Người Định là Tâm chết. Nay sự Học Định, sự Hành Định đă là ḿnh rồi th́ sự Định Tâm phải Hiểu thấu đền chổ Lư Sâu Nguồn của nó là: "Thiệt Định Tâm có ba bài học"
Thiên Tánh hiện ra là sự
Thông, Hiểu, Biết trong Hơi Sanh-Hóa Tự-Nhiên vô-h́nh,
nên sự thở sự Sống của thân nầy được yên-lặng, th́ chỗ yên-lặng tự-nhiên rất
điềm tĩnh là Trung-Tâm mà là Trung-Tâm-Điểm,
Sự Sống Tinh Thần ở Trung-Tâm-Điểm
là Thầy, Gốc của sự sống tinh thần Thiêng-Liêng. Trong bài Định Tâm Thầy có dạy: "Phải lo kiến thức cho tṛn, Sự Thông, Hiểu, Biết là một giống Hơi Thiên-Thiên Vô-H́nh ở trong Tâm Trời mà
c̣n đi Định Tâm đặng kiếm Trời nào ở ngoài mà phải gặp quỉ bởi cái vọng tâm. "Sự Tu" là các
Mối Thần nó tỉnh lại
mới gọi rằng Tu. Tu Chơn là Tu về bên Vô-H́nh, nên Tu là Tu lấy phần Hồn là Tu về bên Vô-H́nh vậy. Phần Hồn là phần Sáng Sống Thiêng-Liêng hượt-bát. Nên muống Tu th́ phải thật tu mới thành, tức là sửa chữa ḿnh theo Điển Vô-Vi của Thầy, sửa Điển ở trong ḿnh ḿnh v́ toàn thân toàn thể Con Người là Điển mà Điển nơi ḿnh phần xác là Điển Hạ Thiên nó rất nặng nề không được trong sạch nhưng mà nó là cái Thông Hiểu Biết của Con Người sau khi có xác thân rồi biết nên cai biết vụng về thô sơ đó là cái Điển Quang lạc Mối chánh chơn mà nó lại che án khuất cái Thiên Ngươn thanh tịnh không hiện ra được. Tu cho quỉ phục thần kiên th́ Người ḿnh, Con Trời đó được phục hồi Cựu-Vị nơi Vô-Vi của Vô-Vi Cảnh Giái tức là Điển Hạ Thiên nối liền lại với Điển Trung Thiên Cao Thiên tới Cao Việt Thiên Đài hóa thành Một Hơi Thanh Khí sanh hóa của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh từ Trời mà ra, như thế làThầy thở đặng dài Hơi th́ con đặng việc đặng lời nghe con. Vui thay ! Lạy Thầy Chúa Tể Kiền Khôn, Tây Sư Tinh Quân Đốc Tràng Giảng-Đàn Chơn-Lư Jan 8, 1957
Định Tâm
Thánh Giáo - Đắc Nhứt Chơn Nhơn
Ớ nầy tṛ! Ta có để lời khuyên giải tṛ phải chí công Định Tâm vững trải để tiếp Điển của các Đấng thiêng liêng muốn giao thông với tṛ, cùng các tṛ, để nối chặc Giây Cảm Ứng thiêng liêng. Về phần tṛ, Ta xem chẳng đặng tin-tấn mau lẹ; ấy cũng tại tṛ chưa trọn ḷng Tin Ḿnh mà ra vậy. Tṛ hăy Định Tâm con Người thiêng liêng của tṛ cho thường tại nơi Ngôi Bổn Giác Thầy ban. Ấy là một Mối Định Tâm của Ta trao riêng về phần tṛ, v́ Ta thấy tṛ có công phu ung đúc rèn tập về khoa Định Tâm, hầu theo kịp bước đường tṛ muốn bước theo đàng anh tṛ. Về Định Học, tṛ hăy chí công trau dồi lấy ḿnh đặng bồi bổ tinh thần ḿnh cho mau Sung Điển để giúp lại cho sức mạnh thiêng liêng nơi Ngôi Bổn Giác trọn đủ Thần Lực, để vượt qua đế các cơi vô h́nh Tiên Thiên Khí Hóa, là chỗ Con Người của tṛ thường ngự, thường tồn nơi Ngôi bổn Giác. Con Người nơi Ngôi Bổn Giác bao giờ cũng biết có Một Trời Độc Nhứt vô nhị trong Tâm Người vô ngă vô nhơn, nên khiến tṛ phải thường nhớ đến Ngôi Độc Nhứt ấy mà tin cậy nơi Đó cho hoàn toàn, chẳng cần có đều chi làm cho tṛ phải lay chuyển nao núng. Ḷng tṛ vững trải th́ Trăm Mối Thần qui về nơi Ngôi Chủ của nó là cái Tâm Thiêng Lư. Tâm nầy có Ngôi Bổn Giác để chủ trương các Mối Thần đặng qui về Một Mối Một lúc chúng nó phóng túng. Các Mối Thần nơi Ngôi Bổn Giác đặng yên vững th́ Tâm Thần Định Tỉnh. Con Người của tṛ mới đủ thần lực của Ngôi Thần để nương theo làm một sức mạnh vô h́nh thông đồng với Ngôi Vô Kiệt Chủ Tể các cơi vô h́nh Tiên Thiên Khí Hóa. Cái sức mạnh vô h́nh của Con Người của tṛ đến tận các cơi vô h́nh đặng thông đồng khắp cùng vơ trụ kiền khôn lập thành một giây cảm ứng thông đồng giửa Người với các Đấng thiêng liêng nơi cơi vô h́nh. Người chí dốc theo Thầy đặng về cho đến Thầy, ai ai cũng phải nương theo Súc Mạnh thiêng liêng nầy, mới mong về đến Cội Gốc của Người là Trời vậy. Cái Mối của Sức Mạnh thiêng liêng của Người phải phăng theo mà về cho đến Trời là Mối Điển Vô Vi, Thầy đă ban cho Người sẳn nơi Ngôi Bổn Giác. Ngoài Mối nầy ra, nào có Mối nào khác nữa đáng tin cậy để phăng tầm cội gốc của Người. Mối Điển Vô Vi là một Sức Mạnh rút trong các sức mạnh của các Mối Thần đă qui về Một Ngôi Chủ nơi Ngôi Bổn Giác. Ngôi Bổn Giác vững trải, sức mạnh của các Mối Thần sung túc th́ lo chi Điển Vô Vi lại không thông đồng với Trời. Có sự Ḥa Hiệp thiêng liêng là nhờ Điển Vô Vi nơi Ngôi Bổn Giác cảm ứng không hề sai lạc mối, v́ Tâm đă Định, Thần đă Vững. Ta xin kiếu.
Đắc Nhứt Chơn Nhơn Sep 1942
Định Tâm
Thánh Giáo - Thiên Long Đồng Tử
Ta mừng tṛ. Ta đến Vô Vi để nhắc nhở tṛ về cách Định Tâm cho trúng với Chơn Lư trong Thời Kỳ Đạo Dụng theo bực Cao Thiên đặng tṛ có hành cho ḿnh cho vẹn toàn cái Đạo Học của tṛ về khoa Định Tâm. Tự bấy lâu nay, hễ ai nghe đến hai tiếng Định Tâm đều cho rằng Định Tâm là tầm kiếm một cách thế nào để làm cho Tâm ḿnh không c̣n xao dợn phóng túng nữa; ấy là làm sao cho Tâm trở thành một khối tinh thần bền chặc vững chắc không hề lay chuyển nhút nhít ly hào, nói tóm lại là làm cho Tâm ḿnh phải cho cứng như sắc đá vậy. Người tưởng đâu cách Định Tâm thế ấy là đă trúng mối nhầm theo Lư Đạo rồi, nào dè đâu Tâm đă làm cho cứng chắt như sắc đá rồi không c̣n vận chuyển lưu thông đặng nửa là Tâm đă chết v́ tinh thần của nó nào c̣n sự sống tự nhiên đâu. Tâm như vậy là Tâm hư mục, nó đă mất sanh khí không c̣n sanh lực của Điển lực Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Tâm đă mất sự lưu chuyển hượt bát tự nhiên của nó bởi cách Định vụng về làm cho nó phải chết cứng trong cái khuôn khổ cái hửu tâm do sức phàm gian kềm chế nên nó mất cả phần tinh thần linh thông linh diệu, hư vô, trong trống hoạt bát vô ngằn. Tâm ấy đâu c̣n phải là Tâm Thiệt của Trời. Tâm Thiệt Vốn là Tâm của Trời, nào phải là của Người lại chịu cho sức người định nó cho đặng. Tâm của Trời Gốc Nguồn Hư Vô Ngươn Khí, tự nó đă trọn đủ sanh lực thần lực nên tự Thể nó mà biết vận chuyển đúng theo một mực rất điềm tỉnh của Ngôi Thần ẩn trong nó, nhờ sức Thần ấy mà nó hoạt bát vô ngằn. Tâm Thiệt của Trời luôn luôn lưu chuyển theo một sức Điềm Tỉnh nên Tâm mới Sống mới Sanh. Tâm có Sống có Sanh th́ Đạo nơi Tâm mới thiệt Sống. Tâm dường thể ấy mới là Tâm của Trời, của Đạo. Người Định Tâm là vụ sửa cái hửu tâm của ḿnh cho trong trống đặng có Thể Hư Vô để rướt lấy cái Hư Tâm của Trời về làm Một với Tâm ḿnh cho Tâm ḿnh Sống theo một Thể với Tâm Thiệt của Trời, như vậy mới gọi là Người biết Định Tâm. Hư Tâm, Tâm Thiệt của Trời, bao giờ cũng trầm tỉnh phẳng lặng theo một mực b́nh thường, không hề thấy có sự nao núng xao động. Nhờ nó giữ một mực trầm tỉnh b́nh thường của nó hoài nên nó mới Sống mới Sanh. C̣n cái hửu tâm của Cái Người, trái lại, không lúc nào đặng yên tỉnh, giờ phút nào nó cũng xao cũng dợn. Bởi nó có sự xao dợn ấy nên Người lo định nó cho yên lặng. Tuy thấy nó mất sự xao động, mà Người nào biết nó vững chắc bao nhiêu là nó đă chết cứng bấy nhiêu, bởi sự Sống hoạt bát của Ngôi Thần ẩn trong nó đă mất cái Thể Sống linh hoạt rồi đó. Tâm Sống của Trời bao giờ có cần đến cái sức nào của ai để Định nó đâu v́ nó sẳn có một sức mạnh của các Mối Thần rất điềm tỉnh để Định cho nó rồi. Sức mạnh của các Mối Thần nầy là cái chi của Tâm Sống của Trời? Ấy là cái Sức Sống Linh Hoạt của Điển Lực Vô Vi lưu chuyển vô ngằn trong Tâm của Trời vậy. Tâm Sống của Trời đă chứa trọn cái Sanh Lực cùa Nguồn Ngươn Khí nên Sanh Sanh Hóa Hóa măi. Nó đặng cái Sanh Lực của Nguồn Ngươn Khí như thế là nhờ cái Thần Lực của nó biết thâu rút cái sức mạnh của Điển Lực Vô Vi rất mực Thường, mực Thiệt, mực Tin, trong Nguồn Thanh Điển Vô Vi nên Tâm Sống của Trời mới đặng linh thông linh diệu vô cùng. Tâm Thiệt của Trời đă Sống đă Định tự nhiên lấy nó v́ đă trọn đủ sanh lực thần lực của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh; nên nó Định mà vẫn Động không biết ngằn nào mà nói, v́ sự Động nó rất vô h́nh. Người muốn Tâm Sống của Trời có lại với ḿnh th́ phải đem hết cái sức phàm ra cho Tâm ḿnh trở lại cái Thể Hư Không của nó. Có trọn Thể Hư Không rồi, Tâm mới rướt nỗi sức mạnh của Ngôi Thần ẩn trong Nguồn Ngươn Khí của Trời. Tâm Người rướt đặng sức mạnh điềm tỉnh của Ngôi Thần về nơi Trung Tâm Điểm th́ Tâm ấy đă đổi ra Tâm Sống của Trời rồi đó. Tâm của Trời mới có Trời ngự nơi Trung Tâm Điểm. Ngôi Trời đây là chi nơi Trung Tâm của Tâm Trời? Ấy là Ngôi Chủ của các Mối Thần đă qui về Một Ngôi Một tức là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm vậy. Các Mối Thần đă qui về Một Ngôi Chủ trong Tâm để đem cái thần lực của nó giúp cho Ngôi Chủ trong Tâm cáng thêm vững trải. Tâm đặng Ngôi Chủ vững bền th́ nào có sự xao dợn nữa, bởi các Mối Thần đă hết phóng túng. Ta nay đem một vài ư kiến phụ giúp vào sự Định Học của tṛ đặng tṛ hành cho vẹn toàn. Tṛ nghiệm xét kỷ càng rồi thi hành cho ḿnh, sau Ta sẻ chỉ tiếp.
Thiên Long Đồng Tử 20 Jan 1943
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|