Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lý Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Đạo - The Way

 

Home
Up
Thiên-Nhãn

 

Nature's Universal Soul

L'Âme Universelle de la Nature

Universal Force

Force Universelle

 

Tao is the Natural Way governing Eternal Life. Human beings are Divine Spirits springing from Nature's Universal Soul to experience Truth and Love within the Way (Tao) and to reunite with God through growth and perfection. God is Life. Being One with God, we help God create new Life and repeat the creation process ad infinitum.

 

What does God wants?

God wants Man to return to his natural and permanent Human state, an original place he has forgotten while pursuing his separate life on Earth.

Once free from all egoistic motives, his individual life becomes pure manifestation of the Eternal Truth, and merges with Universal Life to expand Life in the universe, co-creating with God a new world where he can experience and discover his true identity.

At this stage, when his ego self renounces to all its build-up to contribute to a larger Life, his gift to Universal Life earns him true “Freedom”. The ego must die for Life to manifest.

 

Quelle est la vôlonté de Dieu?

Dieu veut que l'homme soit devenu l'Humain, état naturel qu'il a dû avoir de tout temps et qu'il s'est oublié dans dans sa vie séparée.

Purifiée de tout l'égotisme, la vie individuelle apparaît dans toute sa véracité éternelle, alors elle est le siège de la Vie Universelle. Ainsi toute vie individuelle multiplie l'Univers en donnant à l'Absolue un nouveau monde dans lequel il peut découvrir et recréer son Être.

Le point où ce don est offert à la Vie Universelle est ce que nous appelons la "Libération", car c'est alors que l'égo renonce à ce qu'il avait contribué à construire et une plus grande Vie en prend la place. L'égo meur afin que la Vie puisse Vivre.

 

 

Đạo là gì?

 

"Đạo là Con Đường Tự-Nhiên; Đạo là Sự-Sống mà là Sự-Sống Tự-Nhiên. Con Đường Tự-Nhiên nầy, Sự-Sống Tự-Nhiên nầy nó phải ở trong mình vạn-vật; nó phải sống trong mình vạn-vật. Con Đường Tự-Nhiên nầy, Sự-Sống Tự-Nhiên nầy phải cho đặng linh-thông linh-diệu thiêng-liêng hượt-bát chỉ ở một nơi mình của các con mà thôi vậy. Vì vậy nhờ vậy mà các con là một vật mà đặng quí-báu tối-linh trong vạn-vật đó con à.

Cũng vì đã mấy muôn ngàn kiếp rồi các con làm cho xiêu lạt Con-Đường ấy, làm cho Sự-Sống ấy mất tánh chất Linh-Thông, Linh-Diệu, Thiêng-Liêng hượt-bát đó đi. Ngày nay Thầy khai Đạo là Thầy dẫn dắt lại nơi mình các con Con Đường Tự-Nhiên ấy, Con-Đường Sống Linh-Thông Linh-Diệu Thiêng-Liêng Hượt-Bát ấy cho các con trau giồi phòng có trở về với Trời."


Chưởng-Giáo Sư-Phụ Đại-Thiên-Tôn

30 Nov 1956 - Mậu Tuất
 

Bài Ging:

Đạo là gì ?

 

wpe3.jpg (12124 bytes)

 

Học Đạo

 

Thường, Thiệt, Tin

 

Mừng các con chư đệ tử.

Bổn Sư vì thấy kỳ Đạo Chuyển rất rắt rối khó khăn cho người cấm đấu Mối Đạo Thầy, nên Bổn Sư đến chỉ dẫn cho các con phòng các con có tự xét lấy. 

Chư Đệ Tử! Các con Đồng Tử! Hãy nghe lời Bổn Sư phân giải sau nầy: 

Các con! Phàm làm một việc tí ti nhỏ nhít chi cần phải cần có Học làm đầu. Sự Học nầy phải cho Thường, cho Thiệt, cho Tin mới đúng đặng. Các con cũng biết hễ Học cho đặng rồi thì cần phải Hành mới trọn vậy; phải Tri Hành Hiệp Nhứt mới trọn vậy.  

Học mà thiếu Hành thì sự học ấy trở nên vô-dụng, các con có biết chẳng? Sự học của mình đã đặng hoàn toàn rồi thì sự Học ấy nó đã là mình rồi, sự Hành mới có sự kết quả tốt đẹp.

Các con hãy biết rằng, các bực Hiền Triết cần phải học làm đầu, ví như một nhà kỹ sư khoán vật. Muốn tìm cho ra những vật quí chôn một nơi nào, nơi rừng sâu đầt thẳm, các nhà kỹ sư cần phải học cho rành, xem xét kỹ lưỡng chỗ mình sẻ tìm, kiếm cách nào đặng lấy cho đặng những vật vùi chôn nơi non cao đất thẳm. 

Tìm đặng rồi, cần phài thí nghiệm sự học của mình là đào lên cho đặng cái vật báu ấy. Một khi đã đào lấy lên cái vật ấy rồi, hoặc là các loại kim quí, nhọc thạch, san hô, thì nhà kỹ sư ấy liền lấy đem về làm của mình, cất kỹ lưõng chẳng chút bỏ rơi, bỏ rớt ra ngoài. Có ai muống vào tay mình phải đổi một vật mới đặng. Nhà kỹ sư đã đặng vật quí ấy rồi, vật ấy trở nên của báu của nhà kỹ sư có bao giờ nhà kỹ sư lại đem của báu mình bỏ ra ngoài. Quí Nhơn mới tìm đặng quí vật. Đặng cái quí vật rồi, vật ấy là Một với quí nhơn, cho nên có câu: 

Quí Nhơn quí vật giữ gìn chớ sai”.

Sự Học Đạo của các con ngày nay cũng thế. Các con có học đặng Đạo rồi, các con hãy kinh nghi65m sự học của các con. Các con đã kinh ngiệm sự học đó rồi, các con mới đem ra dùng đặng. Đem ra dùng cũng phải cho trúng nơi trúng chỗ. Các con đã học mà thiếu kinh nghiệm thì không bao giờ dùng đặng sự học của các con. Sự dùng đặng cùng không lạ do nơi chỗ Thường, chỗ Thiệt, chỗ Tin mà ra vậy. 

Bổn Sư cũng do theo một cái ví dụ “Hột Giống”, “Hột Lúa” mà chỉ dẫn cho các con.

Các con có biết Hột Giống với Hột Lúa là mấy hột chăng?

Hột Giống với Hột Lúa vốn là Một vật, song nó khác cai Công Dụng chỗ dùng đó, các con!

Đã nói hột lúa cũng như Hột Giống, mà muốn nên Hột Giống thì hột lúa nầy phải chịu cho kẻ nông lựa chọn, hơi nắng tẩm sương cho cắc hột lúa vậy. Hột lúa đã chắc chắng một hột lúa thì lúa nầy là Hột Gống vậy. Đã nên Hột Giống rồi còn phải chịu cho kẻ nông võ vò vô hủ đậy điệm lỹ lưỡng châm nom săn sóc đặng đến sự cần dùng khói phài phí công vô ích. Đã dặng là Hột Giống rồi thì có ngày kẻ nông đem ra ban cho sự Sanh Sanh Hóa Hóa thêm muôn vàng Hột Giống khác.

Trái lại, nó là hột lúa thì hột lúa nầy phải chịu cái công dụng một cách khác hơn Hột Giống, các con rõ chăng? 

Hột lúa phải chịu cho kẻ nông xây giã, nấu nướng, đem mình giúp thêm sự sống cho người, người đặng nhờ hột lúa hột gạo làm sống cho mình thì sự sống nầy là của người chớ nào phài của hột lúa, hột gạo, hột cơm! 

Hột Giống đã đặng sự Sanh Sanh Hóa Hóa thêm, làm ra nhiều sự Sống khác; trái lại, hột lúa phải chịu mình giúp cho Hột Giống sống thêm, sanh thêm, các con có rõ chăng? Nó phải chịu giúp sức cho sự sống, cho sự sống khác, thì nó chịu không biết bao nhiêu cảnh tiêu tan nước lửa! 

Các con đã biết rằng: Học Đạo là vụ học lấy sự Sống. Sự Sống nầy phải làm cho đặng sự Sống của mình thì mình mới Sống mới Sanh, bằng dùng chẳng đặng thì Đạo là Đạo, sự Sống là sự Sống, mình phải chịu lấy cảnh tiêu tan hư hủy vậy. 

Bổn Sư vì thấy các con trước sau chẳng Một, Bổn Sư phải đến chỉ dẫn cho các con. Các con nỡ chẳng tin cậy Một Trời Độc Nhứt, đễ làm hại cho Đạo, cho sư Sống của các con!

Cái sự Sống của Đạo mà các con không dùng đặng làm sự Sống cho mình thì các con trở nên làm sao? Các con có biết chăng?

Bổn Sư muốn sao các con cùng nhau trên hòa dưới thuận thì Mối Đạo Thầy phát riển biết bao nhiêu. 

Bồn Sư có mấy lời chỉ dẫn, khuyên các con hãy tự xét lấy.

Bổn Sư mừng chư đệ tử, các con. 

 

Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Sư Tôn

 1st Oct 1941

 

Vô Hình với Hữu Hình

 

            Mừng Tứ Vị Thiên Sư, chư vị đệ tử, các con.

            Các con! Từ khi Đức Chí Tôn đem các con vào bực Vô Hình Cao Thiên đến nay chẵng giờ phút nào mà Bổn Sư chẳng nghe chẳng thấy các con vui mừng, tự nhận rằng các con đã đặng vào bực Vô Hình Cao Thiên. Chỗ vui mừng nhìn nhận của các con chẳng chút vọng tâm sai lạc, song le chỗ nhìn nhận vui mừng ấy nó còn thiếu Thường, Thiệt, Tin vậy. 

            Các con đã nhình nhận rằng đã vào bực Vô Hình Cao Thiên, vậy Bổn Sư thử hỏi các con phần nào của các con đã đặng vào bực ấy? Nến các con nói rằng phần vô hình vào bực Vô Hình, vậy cái phần hữu hình của các con các con rời bỏ nó sao? Để nó ở lại hay sao?

Các con hãy biết rằng phần vô hình với phần hữu hình nó liên lạc với nhau luôn luôn hoài, thường thường hoài, không khi nào lìa bỏ với nhau đặng như Hồn với Xát, như hình với bóng. 

Hình đi đâu thì bóng theo đó, theo hoài. Đến khi nào Hình đặng nhẹ nhàn sáng suốt thì Hình với Bóng đã Hiệp Một, chớ bao giờ hình mất bóng còn, hay bóng còn hình mất. 

Còn các con đã nói các con đã đặng vào bực Vô Hình Cao Thiên, vậy cái Thể Tướng Dụng của bực vô hình ra sao, các con thấy chưa, hiểu chưa? Cái Thể Tướng Dụng về vô hình nó vẫn không khác với cái Thể Thướng Dụng hữu hình. Bao giờ cái Thể Tướng Dụng vô hình và hữu hình nó phải như nhau mới đặng gọi là Có Thể hữu hình mà đặng vào bực vô hình

Các con có biết đâu cái Thể vô hình bao giờ cũng vô ưu, vô lự, cái Tướng vô hình vẫn vô thinh vô xú. Cái Thể cái Tướng đã đặng như vậy thì cái Dụng vô hình năm bực trên là Công Dụng, Nghiệp, Hiệu, Quả, Thành, làm sao các con có đặng. 

Các con thiếu cái Thể, Tướng, Dụnh vô hình vì các con thiếu Học, hễ thiếu Học thì làm sao các con rõ đặng Đạo là gì mà Hành. Muốn học Đạo thì cái Công Dụng hữu hình là Công phu, Khóa, Trình, Lao, Đức, sao các con đành bỏ dẹp lại một bên không thèm ngó đến? 

Nếu các con nói rằng không bỏ, sao các con đã tin xàm tưởng vơ, mà các con tin xàm tưởng vơ là cái Tâm cùa các con thiếu chỗ Định.  

Muốn cho đặng vững vàng trên bước đường Đạo thì các con cần phải Học Đạo, Định Tâm

 

Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Thiên Tôn

23 May 1943

 

It is only he who is most perfect that can fully develop his own nature.

Being able fully to develop his own nature, he can fully develop the nature of others.

Being able fully to develop the nature of others, he can fully develop the nature of all things.

Being able fully to develop the nature of all things, he can assist the transforming and nourishing power of Heaven and Earth.

Capable of assisting the transforming and nourishing powers of Heaven and Earth, he may, with Heaven and Earth, form a Triad (Tam-Tài).

 

Bài Gii v: 

Thiên-Nhãn

 

Home ] Up ] Thiên-Nhãn ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005