Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Bài - Prose

 

Why are we here?

Nhờ sao mà Người có ra đây ?


Thầy hỏi các con: Các con nhờ sao mà các con có đó? Có đó mà không làm cho ích-lợi cho đời, mà muốn có đó hoài. Nếu muốn có đó hoài, th́ phải vay mới được, chớ cái Không-Gian và Thời-Gian nầy, nó có cho ai mượn không đâu?

Chẳng có một sanh-vật nào vô-ích mà ở không trong ṿng Tạo-Hóa được.

Ḱa loài Thảo-Mộc là loài thế-gian gọi là loài Vô-Trí-Thức, song xét cho kỹ mà coi, th́ loài Thảo Mộc mới có Trí-Thức hơn cả; loài Thảo-Mộc biết làm phận-sự của nó, không căi-cọ hạnh-he, không ganh gỗ. Kể từ ngày nó sanh ra cho đến ngày nó chết, chẳng có một giây phút nào nó quên bổn-phận mà không lo giúp ích cho đời; cho đến chết rồi, cái xác nó cũng c̣n giúp ích cho đến khi mục, đă mục rồi cũng c̣n giúp ích cho đến chừng nào không c̣n chút bụi tro hôi hám chi hết, mới là gọi rằng hết phận sự của nó giúp đời. Loài Thảo-Mộc khi sống, cứ lo cho thành tài, đến lúc chết rồi, lại hiệp chung với chưởng-loại của nó mà dưng trọn cả ḿnh nó cho Tay-Thợ, tùy theo sức nó cho Tay-Thợ liệu mà dùng, miểng là giúp cho thế-gian được mà thôi.

Coi lại phần Nhơn-Loại, thật là giống có khôn-ngoan, có trí-thức hơn hết cả muôn loài, lại là một thứ có Nhứt Điểm Linh-Quan của Thầy sai xuống trần-gian, đặng giúp cho xong ngôi Tam-Tài, mà chưa thấy ai dưng ḿnh cho Thợ Trời dùng để giúp Đời, lại c̣n canh-căi chê-bai Thợ-Trời quê vụng. Các con xét coi, sống đă chẳng giúp ích cho Đời, đă hao tốn sự Sanh-Hóa cuả Trời, mất biết bao nhiêu cái không-khí của Trời cho, mà chi dụng trọn đời, tốn biết bao nhiêu cái Thời-Gian, choáng biết bao nhiêu luồng điển Không-Gian, hao tốn biết là bao nhiêu của-cải quí báu của Trời Đất, mà không làm chi ích lợi trả lại, c̣n lo phá-hại là khác. Hễ hao tốn của Trời nhiều, th́ là vay nhiều, mà muốn khỏi ṿng Luân-Hồi cho khỏi trả, th́ làm sao được?

Ai không giúp Trời, không làm ích lợi cho Đời, thấy người lầm mà không lo sửa, biết người quấy mà không lo ngăn-ngừa, đă không giúp ích cho Đời, mà c̣n tốn hao của Trời, cái người như vậy, th́ có tội chi lớn bằng? Người Tạo Nhơn th́ bị Nghiệp Quả th́ đă đành, c̣n người Tạo Tội với Tạo-Hóa th́ bị những chi?

Thầy để dư ngày giờ cho các con xét. Các con hăy tận tâm, Thầy sẻ ban ơn cho.
 

 

Space and Time
 

Không-Gian và Thời-Gian

 

Người nào đến bực Không-Gian nào, th́ trí-thức mới vừa được hưởng cái Thời-Gian ấy.

Bổn-Sư ví du cho con nghe:

Một người nào đứng trên mặt Địa-cầu nầy, th́ vừa hưởng được cái từng không-khí của cái Không-Gian trên mặt trái Địa-cầu nầy, muôn ngàn điều uế-trược, cho nên cái Thời-Gian của cái thời-kỳ của người ấy phải chậm-lục, điên-đảo, xảo-trá, hoặc là chất-phát vụng-về.
...........
So lại cũng là người ở trên mặt trái Địa-cầu nầy, mà Tinh-thần đă vượt qua khỏi cái Không-Gian ô-tạp nầy, lên đến từng cao hơn một tư, th́ cái từng không-khí của cái Không-Gian trên ấy phải nhẹ hơn một tư, th́ cái Thời-Gian ấy phải lẹ hơn, hóa ra cái Trí-thức của người ấy phải sáng suốt hơn.

Chẳng biết mất từng Không-Gian mà kể. Từng Không-Gian nào th́ cái Thời-Gian cũng đều khác nhau. Càng cao, càng mau, càng lẹ, càng trong, càng sáng, càng gần được với Thầy.

Ngọc-Hư-Cung Chưởng-Giáo Thiên-Tôn

 



   

Home ] Up ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005