Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Ái Trước Thiên Tôn

 

Home
Up
Thiên Long Đồng Tử

 

 

Từ Bi, Bác Ái, Công B́nh

 

Đàn Vô Vi  - 23 Jan 1943

 

            Ta sẻ phân cho các con rơ:

            Sự Bác Ái, sự Công B́nh; Đức Chưởng Giáo Thiên Tôn, Đại Sư Phụ đă chỉ dạy về sự Từ Bi của Trời, Luật của Đạo cho các con thấy mà sợ Trời.

            Các con hăy tập ḿnh cho có sự Từ Bi, Bác Ái Công B́nh như Trời, th́ mới gọi ḿnh là Con Người Trời sanh đặng, v́ ba cái Đức ấy con Trời phải có vậy.

            Từ Bi là Luật, mà là Luật nơi ḿnh các con. Nếu các con phạm Luật tức là phạm lấy sự Sanh Hóa, là hại cái sanh mạng của ḿnh mà không hay không biết.

            Bởi các con không hay không biết nên hờ hỏng mà thường hay dẩm bước trên con đường tội lổi, tức là đem ḿnh đối với Luật vậy. Nếu các con đem ḿnh đối với Luật th́ các con thể nào, cá con có rơ chăng? 

            Đă có Lịnh dạy Chưởng Quảng Cao Thiên Đài vô h́nh mở Sanh Mạch nơi Cao Thiên Đài cho các con thấy rơ Đạo là Sự Sống, sanh mạch là Nguồn của Sự Sống vậy. 

            Sao các con không thể lấy đó, để cho Người của các con mở lấy sanh mạch nơi ḿnh các con mà các con đă tự đống từ bao giờ đến bây giờ. Sanh Mạch có mở th́ các con mới thấy đặng cái Bóng của Ánh Thái Dương, khi ấy các con mới biết vơ trụ vạn vật là chi, mà phăng t́m Chơn Lư cho Biết Đạo, Biết Trời. 

            Nay các con đă biết Đạo là Sự Sống rồi nên mới t́m Sự Sống đặng Học, đặng có đi vững bước trên Con Đường Trường Sanh của Trời đă lập ra cho con cái của Trời.

            Các con t́m mà gặp Con Đường ấy chưa, và các con do đâu mà t́m ra đặng đó?  

            Đă rằng Sự Sống th́ nó là Vô H́nh, nào có ai để tay làm ra đặng nó đâu. Nên cũng gọi Đạo là Vô Vi

            Người muốn t́m Sự Sống ấy có phải là phải do nơi Vô Ví mà t́m chăng? V́ Vô Vi là Sự Sống vô h́nh

            T́m đặng Vô Vi của Chơn Lư th́ mới vừa thấy Đạo; bởi vậy Đạo có dạy: 

            Vô Vi là Mối của Đạo, chớ chẳng phải Vô Vi là Đạo, mà Đạo là Chơn Lư Chơn Lư mới nhờ Sự Sống của Đạo mà lập ra H́nh Thể Vô Vi cho Đạo, c̣n cái Mối của Đạo là Vô Vi để phăng t́m Chơn Lư của Đạo

            Các con đă biết: “Sự nào cũng có Mối Giềng, nắm cho trúng mối tháo chuyền mới ra” là vậy đó. 

            Ngày nay trong Thời Kỳ Ân Điển, Đức Chí Tôn đă ban cho các con một tia Điển Vô Vi để làm Tướng vô h́nh, hầu dể bề các con phăng t́m Chơn Lư mà đi cho tới Đạo tức là đến Nguồn Cội của Sự Sống vậy, nào có lạ chi?

 

Ái Trước Thiên Tôn

23 Jan 1943

 

Thánh Giáo

 

Đàn Vô Vi  - 03 Feb 1943

 

            Ta mừng các con đó.

            Ta đến Đàn hôm nay nhắc nhở các con một đều nầy, các con ráng ghi nhớ vào ḷng cho trọn đặng nương theo “Cái Đó” của Trời ban mà trau dồi tinh thần ḿnh cho mau tấn triển kịp bước đường Giải Thóat của Trời định cho các con.

            Nầy các con! Các con có nhớ lời của Ta thường dạy dỗ các con rằng: 

            “Muốn Hành Đạo cho đừng sai chữ Đức, th́ ḷng ḿnh chẳng nên rời bỏ Ngôi Trời Độc Nhứt” chăng? 

            Ḷng Người có thường nhớ đến chỗ cao sâu huyền bí, chỗ ẩn sâu của Ngôi Trời Độc Nhứt th́ ḿnh mới cảm ứng thông đồng với Ngôi Trời thiêng liêng vô h́nh. Hễ trúng Mối Cảm Ứng với Trời rồi th́ Ngôi Trời Độc Nhứt nơi ḷng Vốn thiệt là Ta trong Người đó. Ta đây đối với Ngôi Trời thiêng liêng cũng đồng Một Thể cùng nhau, nên Ngôi Trời thiêng liêng mới nhờ Ta làm trung gian để trao Mối Cảm Ứng của Trời cho Người đặng Trời với Người đặng Cảm Ứng cùng nhau.

            Người đặng sự thông truyền như thế là nhờ một Mối Cảm đă trau trọn cho Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Người phăng cầm, và một Mối Chánh khác nơi thiêng liêng nắm giử, hai Mối thông đồng nhau là nhờ có Ta ẩn trong Người, nối chặc lại như một cái ṿng tṛn mà từ trên chí dưới chẳng thấy một chỗ nào có mối mang ǵ cả.

            Sự giao tiếp liên lạc không đứt đoạn đặng trực tiếp nhau chặc chẽ là nhờ Người biết để ḷng thanh tịnh trống không. Chỗ trống không nầy nơi ḷng là con đường cái của Mối Cảm Ứng nơi Người với Trời vậy.

            Con Đường ấy là con Đường Đạo của Người, mà bấy giờ nó không đặng suông sẻ vững bền là tại nơi ḷng Người chứa đầy Dục, Vọng, Tham, Sân. 

            Bởi có bao nhiêu đó mà con Đường Đạo phải gập gh́nh hiểm trở cho Người muốn để bước lên.

            Con Đường Đạo bao giờ cũng rộng răi trang bằng đâu có gay go hóc hiểm cho ai, nên ai kia đừng đem các điều dục vọng vào ḷng th́ thấy bước đường ḿnh vững vàng, ḿnh lại mau đến chỗ ḿnh muốn đến.

            Đi trên con Đường Đạo, muốn cho bước ḿnh khỏi gập gh́nh gay trở th́ Người phải quyết chí nong trang lấy ḿnh, đừng ḷng nao núng, vậy mới đem ḿnh mau đến chỗ Giải Thoát của Trời định để cứu Người. 

            Con Đường Giải Thoát ngày nay Thầy đặc để hầu kề một bên các con. Các con chỉ bước lên th́ đặng Thầy cứu vớt. Các con đă trọn một ḷng một dạ khắn khích với Ngôi Trời Độc Nhứt nơi ḷng là Ta của các con đó.

            Ta mừng cho các con có ngày đặng thấy Ta, bởi Người của các con đặng hiệp Một với Ta của các con. 

            Các con cũng đặng đồng một Thể với Ta v́ Ta đây nào có khác chi với Ta các con đâu!

            Ta nay muốn thấy các con đồng đi chung một chiếc thuyền trên Con Đường Giải Thoát, nên Ta đến nhắc nhở các con, hăy Quên Ḿnh, để trọn ḷng tinh-tấn đặng đem trọn tinh thần của các con Hiệp Chung về Một Khối đặng nương đở nhau cho mau giỏi bước nối gót theo Ta mà về đến Thẩy.

 

Ái Trước Thiên Tôn

03 Feb 1943

 

 

 

Home ] Up ] Thiên Long Đồng Tử ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005