Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản

Chơn-Lư Tầm Nguyên

Home Up Position Search

Eternal Spring

 

Home
Up

 

The Eternal Spring is the Life Force which creates and rejuvenates the Universe. This Life Energy originates from deep within each Human Being, when Man obeys the Law of Nature and let God Within manifests through his every thought and action.

 

Xuân của Đạo

 

Thánh-giáo của Đức Chưởng-Giáo Sư-Phụ Đại-Thiên-Tôn giảng về Xuân của Đạo

Nầy các con,

Các con hăy Định-Tâm đặng nghe những lời của Bổn-Sư phân giải sau nầy:

Các con v́ thấy cái Tân Xuân sấp đến cho ḿnh, nên lớn theo lớn, nhỏ theo nhỏ, cũng tùy theo sức của ḿnh, đồng lo sấm-sanh trong cuộc lễ Tân-Xuân

Bổn-Sư cũng nương theo ư-định và việc làm của các con mà phụ-giảng cho các con cũng gọi đặng là một món quà vô-giá của Bồn-Sư ban cho các con trong Tân-Xuân nầy vậy.

Công việc của các con lo trong cuộc Lễ Rước Xuân, Bổn-Sư thấy cũng đáng khen, con nào con nấy đều đồng để ư vào, con th́ lo lau chùi Bàn-Điển, con th́ lo cho có ánh sáng một ngọn đèn thường thường hoài nơi ấy, con th́ lo cho có một b́nh bông tươi đẹp thơm tho, hương trầm nghi-ngút.

Công phu thật là công phu, công quả thật là công quả, song Bổn-Sư rất tiếc cho cái công ấy đều là cái công thuộc về vật, chớ có ích chi cho Đạo. 

Các con lau chùi Bàn Điển cho sạch-sẻ tinh khiết song cái bàn ấy không phải là cái Bàn Điển, nó vẫn là cái vật chứa đựng bụi-bậm hằng ngày. Đă nó là cái Bàn Điển mà các con lo lau chùi cái bàn ấy, cái vật đă mất sự-sống, đă bị một tay thợ đóng không nó rồi, c̣n lau chùi cái điển th́ các con lau chùi bụi-bậm, th́ nó chỉ đặng trơn-láng sạch-sẻ là cùng, bụi-bậm năng quét, năng lau th́ nó đặng sạch, chớ mấy đời chùi bụi ra điển bao giờ.

Nếu không phải, không đặng là cái Bàn Điển, Bổn-Sư thử hỏi các con, một khi rước đặng cái Xuân rồi, các con để nó nơi đâu? Cái Xuân là cái vật làm sao? Nó có h́nh-hài thể-chất chi, đặng để nó lên trên cái Bàn ấy chăng?

Con th́ lo dầu đèn cho đầy đủ, bóng chóa, trắng trong cho ngôn đèn nơi đó sáng ánh lên. Cái đèn ấy, ngọn đèn ấy chỉ để lên trên một cái bàn cật-chất th́ đặng. Nó đă có h́nh, các con làm sao để nó lên đặng một vật vô-h́nh, nếu không để đâng th́ dùng nó cũng không đúng theo với cuộc rước Xuân rồi.
Cái đèn như thế làm sao có điển đặng?

Có chăng là một cái đèn diện theo khoa-học ḱa chớ cái ngọn đèn đứng trước gió c̣n xao mất bóng phải lu, phải tắt, hết dầu phải tim lụng mà gọi ngọn đèn Điển nổi ǵ?

Có con lại lo cho có một b́nh bông tươi đẹp, mộ lư trầm nghi-nghút mùi hương đặng để trên Bàn Điển, song vật nầy c̣n khá hơn v́ trong ḿnh nó c̣n có sự-sống cùa cái vật. Sao các con không chụi hiếu biết rằng cái bông là cái hiệu của vẽ đẹp tươi Xuân mà Đức Chí Tôn có nói: 

"Cần phải tu-tỉnh đặng tỏ báy vẽ đẹp thiên-nhiên với Đấng Hóa-Công, là giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời".

Người nầy không phài là một cái bông đầy vẽ đẹp màu tươi để dưng lại cho Trời hay sao? Cái bông đồng đồng thể với Trời, biết sự cảm-hóa như Trời, thốt lời cầu nguyện. Cái hơi cầu nguyện của cái người không phải là hơi hương sao?

Mà là một Hơi Sanh Sống tự-nhiên nó tiết ra mùi hương, chớ dùng lửa mà đốt, nó đă bị thui rồi, mà c̣n chi là mùi hương. Cái bông như thế, cái mùi như thế mới có thể để trên một cái Bàn Điển đặng chớ. Các con có biết chưa?

Các con dâng ba vật làm Lễ Rước Xuân là ba vật rời ră nhau ra, đâu có đủ tinh-thần để rước. Bổn-Sư muốn sao cho các con hiểu thấy biết thêm lên rằng cái Bàn Điển ấy là một cái vật đầy-đủ sự-sống tự-nhiên, tức nhiên có đủ Thần-Lực, Thần-Lực nầy vận chuyển ra Điển-Lực. Cái bàn như vậy có sự-sống, có điển-lực sáng tự-nhiên không gọi đặng là cái Bàn Điển hay sao? Cái Bàn Điển như vậy t́m đâu cho có dặng dùng có trúng trong cuộc Lễ Rước Xuân.

Các con đành quên rằng: "Trong ḿnh các con c̣n có một chỗ cao-quí để Trời ngự, là cái Tâm của các con đó. mà là cái Chơn-Tâm vậy".

Các con dùng đặng cái Chơn-Tâm để làm Bàn Điển để rước Xuân th́ có ǵ đâu bằng. Nơi Chơn-Tâm mới có Chơn-Điển, không gọ đặng là cái Bàn Điển hay sao?

Cái Bàn Điển nầy tự-nhiên nó có sự Sáng Sống Sáng hoài, c̣n hoài, không hơn đặng ngọn đèn thức trực của các con đó chăng?

Cái Sáng ấy tức là Chơn-Tánh, không bằng ngọn đèn dầu hay sao?

Các con dùng đặng cái báu-vật như vậy để làm lễ Rước Xuân, rước Trời ngự mà chẳng đặng th́ Bổn-Sư đây cũng nguyện, nếu các con không đặng Hiệp-Nhứt với Trời, Bổn-Sư đành khóa Ngọc Hư Cung lại đặng đi d́u dẫn từ con đem về cho Thầy.

Do nơi các việc làm của các con theo lời giảng của Bổn-Sư, Bổn-Sư cũng cho rằng các on sấm sanh lễ vật xong xuôi rồi để rước Xuân. Vậy nay các con rước chưa? Rước đặng chưa? Cái Xuân là cái vật ra sao? Cần phải làm lễ rước mới đặng? Rước dể làm ǵ? Bổn-Sư khuyên các con hăy tỏ ra cho Bổn-Sư nghe hùn với.

Các con đáp rằng: cái Xuân là cái biểu hiệu trẻ-trung tươi-tắn, rước nó th́ đặng tươi-tắn trẻ-trung.

Bổn-Sư cũng cho rằng phải, theo con đó, đă đành lúc tuổi xuân, mà rước cái Xuân vào, nó ắt đặng như vậy, c̣n lúc tuổi đă cao rồi, Bổn-Sư thấy có kẻ cũng rước nó mà vẫn thấy thân h́nh tiều-tụy thêm hơn lên, Bổn-Sư e cho các con rước cái Xuân như trên, càng lâu ngày, càng cao chừng nào, th́ thấy chưa làm xong một tư trách-nhiệm nào của Trời phú giao, mà càng thấy sự luân-hồi của kiếp trần-gian lại thêm gần-gũi. 

Cũng có con đáp rằng: Rước Xuân là mừng sống thêm đặng một tuổi. Thử hỏi các con đặng thêm lêm một tuổi giúp ích ǵ cho đời, cho nhân loại chẳng? 

Bổn-Sư chỉ thấy cái Xuân của các con rước đó, không phải là cái Xuân cuả Đạo, mà nó là cái Xuân của Đất vậy. Cái Xuân của Đất, Người Trời đâu có rước để làm ǵ? Rước đặng về với Đất hay sao?

Bổn-Sư xin đem một cái ví-dụ đặng thể cho các con dễ thấy, dễ hiểu là một vật vô-tri vô-giác mà c̣n biết hành theo đúng cái Xuân mà chẳng cần làm lễ rước như các con. Vật ấy là thảo-mộc hoa cỏ vậy. Bổn-Sư không hề thấy loài thảo-mộc hoa cỏ làm lễ rước cái Xuân một lần nào; song hễ đến mùa Xuân, tháng Xuân, th́ chúng nó đua nhau đâm chồi sanh lá, trổ bông đơm trái. Tưởng cũng không cần tính tháng tính ngày làm chi, hễ thấy màu lá sum-sê, xanh tươi đẹp-đẽ, trổ bông đơm trái là tới mùa Xuân, cái Xuân của nó vậy.

Loài thảo-mộc hoa cỏ thi hành đúng luôn luôn cái Luật Tự-Nhiên đă định. không hề chói căi bao giờ, nó thi hành theo đúng cái Luật đă định cho nó đặng thêm vẽ đẹp cho vơ-trụ, giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời đặng bồi đấp cái công của Trời cho nó có đặng sự sống, chẳng luận đến cái Xuân, mà naó phải như vậy. Ngày thường nó không chịu rời cái Xuân của nó sẵn có.

Vậy th́ cái Xuân của các con rước đây chính là cái Xuân của đời, của đất. C̣n cái Xuân của Đạo là cái ǵ?

Nầy các con, nó vốn là cái sức Sanh, sức Sống, sức Hóa, sức Sáng Tự-Nhiên Vô-H́nh.

Đă biết là Vô-H́nh, song nó không phải ở đâu xa cái thân của các con đó. Nó ở trong Trung-Tâm-Điểm của các con, nên gọi là Lương-Năng. Mỗi khi các con tuân theo Luật Một Trời Độc-Nhứt đặng thi hành phận-sự, nó liền đổi qua một danh từ khác là Thông-Hiểu-Biết.

Ba cái Thông-Hiểu-Biết nầy, nó ở nơi Tâm của các con, chính nó là một thứ hơi, mà là Hơi Điển vậy. Hơi Điển nầy truyền khắp Ngũ-Giác-Thân nó làm cho các bộ-phận ấy cũng đặng thông-truyền.

Như vậy cái Tâm của con đó là chỗ chứa đựng các mối Điển ấy, cái thứ hơi Thông-Truyền Sáng-Suốt ấy nó mơi đặng là cái Bàn Điển cho chớ.

Các con có nh́n-nhận cái Tâm của các con là cái Bàn Điển th́ Mối Điển ấy, tùy theo danh-từ phận-sự như: Thông, Hiểu, Biết, Nghe, Thấy, đều do nơi nó mà phát ra, ở ngoài cũng vào ngay nơi đó.

Lời nói việc làm của các con cũng đều do nơi đó. Lời ấy, hành-vi ấy, tức là lời Thầy vậy. Nơi nào mà đặng có lời Thầy phát ra, tức là Thầy đả có ngự nơi đó, Thầy đă ngự nơi đó, th́ nơi đó mới đáng gọi là cái Bàn Điển để thờ Thầy.

Các con hiểu chưa?

Các con phải làm lễ rước là v́ trước kia, không biết mấy muôn ngàn kiếp rồi, các con đành bỏ cái Bàn ấy, dẹp cái Bàn ấy một nơi, các con dẹp cái Bàn ấy đi rồi, các con đâu c̣n dùng các Mối Điển ấy nữa. Các con đă dùng sai cái mực Chơn rồi các con mới hủy hoại các Mối Điển ấy, không một tí nào đoái hoài đến. Nay các con đặng tṛn tỉnh ngộ, các con thành tâm trân-trọng yêu cầu đặng các Mối Điển ấy trở lại với các con, các con để nó vào cái Bàn ấy. Các con yêu cầu các Mối Điển ấy, trân trọng để trên Bàn ấy là các con đă có cái Bàn Điển ấy chắc-chắn rồi vậy. 

Rước đặng rồi cái Bàn Điển ấy, các con phải làm lễ trước Bàn Điển, ấy chẳng phải các con lạy Thầy, mà là các con thề-nguyện trước Bàn Điển ấy rằng các con không c̣n tái phạm, bỏ dẹp, đánh rơi Bàn Điển ấy. Chẳng luận đi đứng nầm ngồi, đều do nơi Bàn Điển mà ra, ấy "Rước Xuân" là vậy. Làm lễ Rước Xuân là vậy, nhớ hoài, nguyện hoài, làm y theo cái Điển ấy, chớ Đạo nào buộc rước Xuân làm chi? Hay làm lễ rước Xuân là lạy Thầy theo dịp Tân-Xuân đâu.

Tóm tắt lại khi các con làm lễ Rước Xuân rồi là các con phải Hành theo đúng mức Chơn-Lư Tầm-Nguyên Đại-Đạo, đừng cho ai khinh bỉ Tam-Kỳ.

Các con phải do theo, noi theo các Mối Điển ấy mà tập tành sửa ḿnh cho trong trắng, trong suốt pḥng có tỏ bày vẽ đẹp, giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh với Trời, v́ Thầy có câu:

"Tu Hành là Học làm Trời".

Có Học làm Trời đặng mới có thể tỏ bày vẽ đẹp thiên-nhiên với Trời đặng; các con hiểu chăng?

Bổn-Sư sơ giảng cái lễ Rước Xuân cho các con hiểu, hiểu rồi, khuyên các con hăy suy-nghĩ đặng noi theo đó mà học thêm lên cho đáng mặt con cái của Trời.

Bổn-Sư ban ơn cho Chư Đệ-Tử, các con.

 

Ngọc Hư Cung

Chưởng Giáo Thiên Tôn
 

 

Home ] Up ]

Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
Last modified: March 29, 2005