Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản Chơn-Lư Tầm Nguyên
|
|
The True Origin of Human Beings La Réalité éternellement vivante en l'Homme
L'objet de l'homme est de devenir Vie Pure. La Nature atteint sa réalisation dans l'homme, c'est à dire que la fonction de la Nature est de créer un être conscient, séparé, un individu, et la réalisation de l'homme est d'être complet, d'être le Tout, de ne pas connaitre la séparation. Donc, vous, autant qu'individu, devra être l'homme pur sans les attributs de la vie subhumaines qui sont la convoitise, l'instinct grégaire, l'amour des possessions, la cruauté. Quant vous vous êtes libéré de tout celà, vous êtes l'homme pur ayant réaliser la Totalité de la Vie, sans distinction, sans séparation en objet et sujet.
Our Spiritual Family Tree Our existence dated back eons from the creation of the Universe in the Spiritual realms to the manifestation of Life on planet Earth, through many levels of reality from the Invisible to the Physical world, which are all Here and Now in the Eternal Present. God is the Creator of the Universe. God lives within each of us as a Divine Spark of Life, our Highest Soul.
Tông-Chi Gia-Đ́nh Đạo Bài
luận-lư của Đức Bửu Tinh
Người đời, nhà vua chúa, kẻ tước lộc quyền cao, bực phú-hộ, vận mạng đất nước, đều có thể lập Tông-Chi lên tới mấy đời kể ra cũng được trăm dư năm, ngoài ngàn năm được. Nay, nhờ Trời khai Đạo Kỳ-Ba, Người trong "Chơn-Lư Tầm Nguyên", về thời-đại "Tam-Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản", thông đạt Đạo Lư của Vơ-Trụ, nên lập "Tông Chi Gia-Đ́nh Đạo" th́ Vui, Thấy, Biết đă chồng-chập dư muôn triệu ức kiếp từ Thể Vô-Vi, Vô-H́nh, Hữu-H́nh, Tiên-Thiên Khí-Hóa, Hậu-Thiên Vô-H́nh, Hậu-Thiên Hữu-H́nh truy ra tới Nguyên Thỉ từ Trời mà có ra mà nay cũng Tại, cũng c̣n trong cái Hiện-Tại (l' Éternel Présent, the Eternal Now). Đức Chí Tôn có phán: "Trời c̣n, Chơn-Lư vẫn
c̣n, *** Lạy Thầy Chúa-Tể
Kiền-Khôn, *** Do Thánh-Giáo Chơn-Lư chỉ dạy: Thầy là Thầy Chúa-Tể Kiền-Khôn là Đức Chí Tôn. Thầy xuống Ngôi Bổn-Giác làm Linh-Hồn dạy dỗ các con. Đạo Thầy là Đạo Vô-Vi. Đạo Vô-Vi là Đạo ǵ? Có phải là Đạo Âm Dương Vô-H́nh không? Nếu Thầy ǵn-giữ Cơ Đạo chuyển về Âm Dương Vô-H́nh th́ cũng không thấy ǵ, cũng không ích ǵ cả! Đạo là "Vô-Vi". Thầy phải dụng "Hữu-Vi" đặng sanh Thái Cực Đồ. Hữu-Vi là ǵ? Hữu-Vi tức là "Có" mà cái "Có" nầy rất tinh-vi, vi-diệu là cái Có của Cơ Mầu-Nhiệm của Đạo. Thái Cực Đồ tức là nửa Âm nửa Dương. Dụng Hữu-Vi sanh Thái Cực Đồ có nghĩa là: Thầy dùng cái Có nầy là Người đây để làm Sống Âm Dương Vô-H́nh của Trời Đất. Thánh Giáo cũng phân thêm cho rơ: Đấng Tạo-Hóa có ra bởi gốc hai luồn Điển Âm và Dương. Cũng do nơi Điển-Lực của hai luồn Điển ấy mà Người lập nên Kiền-Khôn Vơ-Trụ Vạn-Vật. Người là một Vật của Tạo Hóa Công. Người là Sự Sống của Điển-Lực ấy. Người cũng làm Sự Sống cho Điển-Lực ấy. Điển-Lực ấy tức là Điển Vô-Vi của Thầy ban cho các con ngày nay vậy. Thánh Giáo dạy tiếp: Thử nghĩ, có phải Người đây làm cho Sống Âm Dương của Trời Đất không? Các con từng nói: Vạn Vật cũng làm sống Âm Dương của Trời Đất mà lầm. Vạn-Vật cũng làm Sống Âm Dương của Trời Đất , nhưng đâu có làm Sống Âm Dương của Trời Đất như Người đặng, bằng Người đặng, v́ vậy mới có câu: "Người là một Vật Tối-Linh trong Vạn-Vật". Nay, Người có tại thế rồi nên Thầy mới dạy rành: "Tâm Trung báu lạ vô-cùng". Ở thế, Người thiệt thiệt Người tức là Người Trời, Con Trời, phải do theo ḷng Trời mà sống, do Tâm mà Sống mới rằng Sống theo Thể Vô-Vi, Vô-H́nh tức là Sống với phần Thiêng-Liêng Tinh-Thần mới rằng Biết Sống. Sống thiệt thiệt Sống là Sống cùng với Đạo, Sống làm Một với sự Sống Thiên Nhiên là Trời. Cái thân vật-chất nầy đâu phải thiệt nó là Người nên Đạo gọi nó là Cái Người v́ Người thiệt thiệt Người là Người Vô-Tận Đạo gọi là Con Người nên cái vật là thân hữu kia là để cho Người dùng làm Thể Hữu-H́nh đặng tỏ bày Bổn-Thể Thiên-Nhiên của Ngôi Trời Độc-Nhứt nơi Tâm rất chí thiện chí mỹ. Nó là cái Vật bởi chất-vật vô-h́nh tạo thành cũng gọi là cái thân vật-chất, cái thân chót hết của Con Người xuống thế. Người vốn bởi gốc Lư Sanh Khí Hóa nên Lư Khí là Hồn Xác Tinh-Thần của Người, c̣n cái vật kia vốn sanh trong khuôn Tứ-Giả, vốn cũng đồng một Sự Sống như nhau v́ bởi "Một" mà ra bởi "Một" mà nên h́nh song khác bực Tinh-Thần. Từ đây, thấu Lư rồi, Hiểu rồi, th́ đừng lầm lộn Con Người với Cái Người nửa. Nói quyết: Con Người chẳng hề ăn cơm gạo bao giờ! Cái Người ḱa mới dùng cơm gạo mà nuôi sống cho, nên thiên về vật-chất đó. Hiểu rồi th́ đừng lộn "Ḿnh" mà phải bị lộn"Điển" ở trong ḿnh ḿnh mà hại đến Chơn-Thân của ḿnh mà không hay. Nhờ Trời khai Đạo Kỳ Ba mới thấu nổi cái Lư Sâu Nơi Ḷng, chính nóù là cái Đức Tin nguyên-vẹn mạnh-mẽ trong trống trong sáng vững chắc nơi ḷng vậy. Người trọn đủ Chơn-Ngươn mới thật có Đức Tin Nguyên Vẹn nên Tự Biết nơi ḿnh sẵn có một cái Sức Mạnh Vô-H́nh Thiêng-Liêng phi-thường vững-trải tự Thể nó rước nổi cái Điển của Trời làm thêm Sự Sáng Sống Tinh-Thần cho Người nên Bổn Phận Người Tu Chơn theo Đạo Một của Thầy là phải đem ḿnh đến tận cái Mục-Đích Trời Định cho Người là đến tận cái Thể chí thiện chí mỹ đó mới có thể giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh cho Trời là Hóa Sanh Vạn Vật làm cho ra một cái Thế-Giái Chơn-Nhơn Vô-H́nh nữa đó vậy. Cái Biết nầy do nơi Lương-Tri mà Biết mới rằng Tự Biết, tức là do Thiên-Tánh vậy. Dựng thế nên Nguyên-Đại nào cũng có nơi ḿnh, cũng Biết, cũng Thấy, cũng Thông, cũng Hiểu, cũng Sống nới cái Sống Sáng Tự-Nhiên là Trới Sống nơi ḿnh đây bất tiêu bất diệt. Nên Người xuốn thế phải giữ-ǵn vững-chắc "Ngọc-Kinh" nơi ḷng chớ để cho nó mẻ-khờn nức-nẻ, phải trát-ma cho khéo, chính Ngọc-Kinh là cái Ngôi Trời Độc-Nhứt nơi Tâm. Thầy có dạy: "Ngọc kia dầu có mẻ
khờn,
Sự Tu
Ấy đó là dạy Người xuống thế phải "Tu" mà là "Tu-Chơn" vậy. Ngoài ra là tu giỡn, tu chơi, tu quyền, tu thế, tu đời, tu quen. Nên "Tu-Chơn" là Tu lấy Phần Hồn cho vững trải Phần Thiêng-Liêng trên bước Đường Tấn-Hóa Thiên-Nhiên: "Tấn-Hóa là chỉ yếu phải Tư" có nghỉa là đi cho vững bướùc Trường-Sanh của Đạo th́ trước nhứt phải trau sửa ḿnh, - Tu là Sửa chữa, - Tu là Sửa Ḿnh chớ chẳng phải chi khác, - ḿnh nầy đă bị nhuộm hồng trần, ḿnh nầy là cái Ḿnh Điển. Vậy, muốn Tu th́ phải thật Tu mới Thành, tức là Sửa Chữa Ḿnh theo Điển Vô-Vi của Thầy. Sửa Điển trong ḿnh ḿnh v́ toàn Thân toàn Thể Con Người là "Điển", mà cái Điển nơi ḿnh phần xác là Điển Hạ-Thiên nó rất nặng nề không được trong sạch, nhưng nó là cái Thông Hiểu Biết của Con Người sau khi có xác thân rồi biết, nên cái biết vụng-về thô-sơ đó là cái Điển Quang lạc mối chánh chơn, nó lại che án khuất cái Thiên-Ngươn thanh-tịnh không hiện ra được. Tu cho quỉ phục Thần kiên, th́ Người ḿnh, Con Trời đó được phục hồi cựu vị nơi Vô-Vi của Vô-Vi Cảnh-Giái, tức là sửa chữa cho Điển Hạ-Thiên nối liền được với Điển Trung-Thiên, Cao-Thiên, tới Cao-Việt Thiên-Đài hóa thành một Hơi Thanh-Khí Sanh Hóa của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh từ Trời mà ra, như thế là: "Thầy thở đặng dài Hơi,
Suy kỹ nghiệm cang rơ ra th́ Thánh Giáo Chơn Lư ngay thời kỳ nầy chánh nghĩa là Ơn-Trên phóng Điển là phóng Con Đường dẫn bước Đường cho các con do theo Mối Điển Trời chớ chẳng chi khác. *** Thông suốt trong ngoài trên dưới như thế mới là Người trọn đủ Chơn-Ngươn là Người Thiệt Thiệt Người ( l' homme véritable) tức là Trời ở thế-hạ là Lư Chơn vậy, mới có thể tu theo Chơn-Lư bền vững đặng, mới rơ câu kinh: Thiên Sanh hữu Mạng, Nhờ sự học Đạo, - Học Đạo là học Sự Sống về Tinh-Thần,- học Đạo và tùy theo bực Đạo Học, Đạo Hành với sự Tu Tỉnh ḿnh, mà Người nầy đặng biết cái thân xác vật-chất nầy nó là Vật Lư của Trời th́ là Vô-Ngă Vô-Nhơn mới hay: Người không Tuổi
Trường-Sanh muôn tuổi, Không Tuổi tức là không sống trong Thời-Gian mà Sống trong cái Hiện-Tại của Ngôi Trờn Độc Nhứt nơi Tâm. Không Tên, là không có trong Không-Gian, mà thiệt có trong cái Hiện-Tại của Sự Sống Thiên-Nhiên, tức là có trong cái Nguồn của Nguồn Ngươn-Khí Hóa Sanh của Trời. Cái Nguồn của Nguồn Ngươn-Khí Hóa Sanh nào khác cái Tâm của Trời của Đạo. Có mà Không, Không mà Có là vậy đó mới
thật rằng Không.
Định Tâm
Học Định-Tâm, Thiệt Định-Tâm, là phải vượt ngoài ṿng Không-Gian và Thời-Gian; phải luôn luôn phải thường thường như vậy mới gọi đặng là Tâm Sống. Tâm Người có Sống mới chứa đặng sự Sống của Trời phú giao. Tâm như vậy mới gọi đặng là Vơ-Trụ Vạn-Vật. Tâm như vậy mới gọi đặng là Không-Tâm, mới gọi đặng là Hư-Tâm. Vậy, muốn được Trường Sanh th́ phải theo về với Đạo. Phải tách khỏi cái thể hữu-h́nh mà Sống qua phần Vô-H́nh cho khỏi bề vật-chất niếu-tŕ, tuy cũng c̣n là vật-chất song đă đổi hẳn Không-Gian bước qua khỏi các cảnh Dục Sắc Vô của thế-giái hữu-h́nh, vượt qua khỏi cái không-gian ô-tạp nặng-nề vật-chất th́ Tinh-Thần đặng trong sạch nhẹ-nhàn càng mau càng lẹ càng gần dược với Thầy, ấy là Biết Sống cùøng Sự Sống thiên nhiên vô-h́nh là Sự Sống của Đạo nên Thường Tồn Thường Tại. Sống qua Vô-H́nh là các Mối Thần nó qua, các Mối Thần nơi Người chí -chánh chí-chơn nó qua là nó theo Lư Sanh Chánh-Đại Quang-Minh của nó là Mối Một của nó, nên nó mới Sáng mau lẹ. Nó Sống nhờ Hơi. Hơi nầy là Hơi Điển, nên Hơi Điển cùng là mối Thần Điển làm sự Sáng Sống Tinh-Thần nó qui hướng trúng Đường theo cái Chí Huớng của Cha Trời Thiêng-Liêng, mà trúng Đường tức là nhầm Đạo là trở về Ngôi Chủ của nó là cái Chơn-Tâm, như thế là Người Sống tại Tâm làm Một với cái Tâm Thiên Lư nên cái Thể Sống Sáng nầy nó mới đồng Thể với Trời, th́ Thiên-Tánh được phục nguyên. Đến đây Người không c̣n là Người nữa mà là Thiên-Tánh vậy tức là Lư của Trời th́ cái sẵn Thông, sẵn Biết tự nhiên là Lương-Tri Báu Trời. Thể của Trời gốc Nguồn Hư-Không Ngươn-Khí rất điềm tĩnh nhờ sức Thần ẩn trong nó. Người hữu-hạn ra Người Vô-Tận th́ T́nh Dục hóa thành Đức Dục, sự Sống nhỏ ra sự Sống lớn Toàn Thể Chung của Vơ-Trụ Vạn-Vật. Cái Sáng Biết mau lẹ, càng mau càng lẹ nó liên tiếp nhau, Sáng là Biết, Biết là Sáng là Điển vậy. Cái Hơi đó nó không đứt đoạn như một cái ṿng tṛn không thấy mồi manh đâu hết. Cái Điển nó Sáng nên ḿnh Biết chớ có chi Sáng Biết mau lẹ vậy, nên qua Vô-H́nh là các Mối Thần nó qua mà ḿnh Biết liền, ấy là chỗ không nghe mà nghe, chỗ không thấy mà thấy. Hiểu Biết trong ḿnh như vậy là Thấy bên Vô-H́nh, v́ Vô-H́nh là Chủ-Tể, Pháp-Luật Điều-Qui. Đạo là sự Thông Hiểu nên thấu lư cái Nguyên Bản của ḿnh như thế là Kiến Tánh, thông đạt Đạo-Lư của Vơ-Trụ như thế là Minh-Tâm, nên Kiến Tánh Minh Tâm là lập lại đặng cho ḿnh cái Chơn-Thân Chơn-Thể trọn lành trọn tốt là Con Đường Thông Hiểu Duy Nhứt th́ đó là Ḿnh Điển Tiên Thiên, - Bổn Thân đó-, cũng là Con Đường ngay của Trời ở ḷng Người Chí-Chánh Chí-Chơn phải để bước lên. Sống qua Vô-H́nh là đi trên Con Đường duy-nhứt là ḿnh Sống Thiệt Sống với Con Đường Trời lập cho Con Trời đi cho vững bước Trường Sanh. Thể Vô-Vi đến cùng Vô-Vi Độc-Nhứt làm một Thể Độc-Nhứt nơi Tâm, Nguyên Bản ra Bản Nguyên th́ Thân, Tâm, Tánh, Mạng hiệp tṛn như xưa nơi Bạch Ngọc Kinh của Thầy. Thầy c̣ khuyên: Đường nơi Tâm Ngọc cầm
khó sánh, Rơ thông Đại Đạo như thế, thông hiểu đặng như vậy, nên cái xác thân nầy, tấm thân sanh đây mới gọi đặng là cái Tiểu Kiền Khôn đâu c̣n phải là cái xác thân của kẻ phàm phu tục tánh nửa. Nay Người tỉnh ngộ đặng ḿnh rồi th́ phải tiếp dưỡng tài-bồi làm cho ra cái Chơn-Nhơn Thế-Giái, một Ngôi Trời Đất nhỏ Vô-H́nh, một Sự Sống đầy đủ Chơn-Ngươn. Đạo Thầy huyền diệu nói sao cùng! Vậy, Người Đạo phải do theo ḷng Trời mà Sống v́ sự sự vật vật thuộc về Tinh-Thần ở trong châu thân Người dều sống theo Lư Tự-Nhiên của nó không điều trở ngại nên Tâm Người mới Sống mới chứa được sự Sống của Trời phú-giao nên đặng Thanh-Tịnh Hư-Vô, th́ Người mới có thể an-phận thủ-thường, bất kỳ trong hoàn cảnh nào tùy th́ biến việc. Đức Sư-Phụ có nói: "Sanh, Lăo, Bịnh, Tử của Đại Đạo là an là thuận với Chơn-Lư, hễ an thuận với Chơn-Lư th́ được hoàn-toàn với Lư với Đạo mà hiêp-nhứt với Vô-Vi mà về với Thầy chớ có chi gọi khổ mà lo diệt". Hỏi: Các Mối Thần nầy lạc mối Chơn của nó là tại sao? Thưa: Là khi Người thế-gian thâu các Mối-Thần nầy lại cho ḿnh riêng làm sự sáng biết riêng cho ḿnh, mà cũng không hay, tưởng vậäy là phải vậy, chỉ cho vậy là ḿnh biết nhờ đầu óc mà thôi th́ tự nhiên nó phải lạc Mối Chơn của nó, Người mới ra Người tư riêng, sống riêng, tưởng riêng, biết riêng theo Cái Người tên tuổi phàm đời, đâu đâu cũng vậy xứ nào người nấy, người nào xứ nấy, Cái Người cũng hiểu nhau một thế, sống chia Người rẽ Ta mới không thoát ṿng khôn dại thị phi, theo ṿng Lư-Trí. Lư-Trí chính nó là cái Sáng Biết của Thời-Gian; Không-Gian nào th́ có Thời-Gian nấy, Thời-Gian nào th́ có Điển-Lực nấy mà đây là cái Điển-Lực của Hậu-Thiên Hữu-H́nh. Đầu óc là một cái cơ sở dùng cho Hơi Điển Trời chảy qua mà thôi. Có Hơi th́ có Sáng, có Sáng th́ có Biết mà người thế-gian rạp nhau mà gọi nó là cái trí-óc, cái trí khôn riêng của ḿnh, cái Lư-Trí. Đầu óc mà trí tri nổi ǵ! Nói rơ, hăy suy kỹ nghiệm cang th́ biết đầu óc là một cái máy thiên-cơ rất huyền của Trời dặt để cho Tinh Thần của Trời quản-trị thế-gian, chớ nào phải đó là chỗ thiệt biết của Cái Người tạo ra cho ḿnh riêng, tranh khôn tranh khéo tranh hay tranh giỏi, cướp quyền của Tạo Hóa mà hại lẫn nhau trong chỗ chia rẽ Ta Người. Không một ai Sống riêng ngoài ṿng Tạo-Hóa mà nên Người bao gị! Lại tránh khỏi Luật Thiên-Điều báo ứng. Chớ Sống xa Trời mà lầm! Chớ Sống chia rẽ mà hại lẫn nhau! Nguồn Chơn-Lư đâu pha Lư-Trí, Nguồn Lư-Chơn muôn kỷ chẳng ṃn! *** Tông Chi Gia-Đ́nh Đạo thành lập như thế. Ớ Ngưởi! Hăy mau tự tỉnh đặng cứu lấy ḿnh. Phước thay! Vui thay! Cho Người trong Chơn-Lư
Tầm Nguyên Tây-Sư Tinh-Quân Bữu Tinh Long An, 31 July 1958
Mối Lư Sanh Khí Hoá: le Mouvement éternel de la Vie ou le Devenir éternel Chơn Ngươn: le Soi Divin de l'Homme
|
Send e- mail to thanknguyen@hotmail.com with comments about this web site.
|