Thánh-Huấn của Thánh-Thất Kiên-Giang

 

Nhị-Thập-Thủ Liên-Hườn

 

 

Ngọc-ngà châu-báu của Trời ban,

Hoàng cảnh sao xem thấy nhộn-nhàn,

Thượng-phẩm cung tường ai dễ thấu,

Đế quyền đâu sái mảy trần-gian.

 

Các con lớn nhỏ thấy càng thương,

Lắc lở gần đi muốn lạc đường,

Tin cậy lời ma sao sốt-sắng,

Ước ao kinh Thánh lại lương-khương.

Gương trong chớ để chi phơ phất,

Tơ trắng đừng cho chút vấn-vương.

Một mảy ḷng sai mau sửa lỗi

Đừng cho trần khí nhiễm đàn tràng.

 

Đàng tràng cao-thượng mới vừa yên,

C̣n muốn mang lời với Tán-Tiên,

Pháp Chuyển sanh đều may khỏi dữ,

Ma cơ viện cớ ắt không hiền.

Chanh-ranh bánh trước đà lăn úp,

Chợp-rợp xe sau đợm ngửa-nghiêng,

Công việc muốn làm, làm chẳng hỏi,

Khen cho măi măi để Thầy phiền.

 

Thầy phiền nào có ích chi đâu?

Vụng tính không ngừa việc trước sau,

Thấy dại chẳng răn thêm luốt-lát,

Bởi thương ít phạt lại lau-chau.

Từ đây qui luật thêm nghiêm-ngặt,

Măi tới chương tŕnh cứ sửa trau,

Chánh quả được thành cho giáng bút,

Cấm đừng kẻ khẩn lại ngưởi cầu.

 

Khẩn-cầu ai có chứng cho đây,

Khéo sắm nề cho quỉ phá chay,

Ruộng sẳn tiền dư, toan phá của,

Mưa sa, nước ngập, khó gieo cày.

Năm lừa bẩy lọc, vừa mừng đấy,

Một lỡ hai lầm gẫm xót thay.

Có chút ḷng thành tua gắng sức,

Chớ sa nẻo vậy, bỏ đường ngay.

 

Đường ngay kỉnh Phật với thờ Trời,

Chớ thấy thương rồi lại dễ-ngươi,

Một dạ thành tâm quên gắn bó,

Trăm điều ma quỉ dục tơi bời.

Gai chông án mặt tua ruồng bỏ,

Đạo-Đức ǵn ḷng mới thảnh-thơi,

Có chí th́ nên lâu phải được,

Bồng-lai, nhược-thủy, sức đua bơi.

 

Đua bơi chi cái thú yêu tà?

Nước trí non nhơn sẵn vốn ta,

Kinh kệ sân vàng, ṿng Thái-Aát,

Mốc mưa bụi đỏ báu Di-Đà.

Trăng trong, gió mát nào eo-hẹp,

Cội cả, nguồn sâu chớ bỏ qua,

Tam-giáo dạy ṛng ḷng tín ngưỡng,

Có đâu Phật Phật lại ma ma!

 

Phật ma, ma Phật chẻ ḷng tin,

Yêu-quái ch́u theo sửa tánh t́nh,

Đạo hạnh nếu không già pháp tướng,

Ngươn-thần hằng phải loạn danh-thinh.

Bồ-đoàn sớm tối tiêu tiền nghiệt,

Bửu tọa hôm mai giác hậu sinh.

Khờ dại đáng thương, thương mới dạy,

Đố ai lấp được mắt Thần-minh.

 

Thần-minh bất vị thói gian hùng,

Lánh hé ngờ qua luật chí-công,

Aån bóng Tam-Kỳ, tuồng Đạo-Đức,

Bia danh Thượng-Đế, bộ thung dung.

Chữa ḿnh mượn tiếng đời ân xá,

Phỉnh chúng lầm đường tội bất dung.

Lộng lộng lưới thưa đâu dễ lọt,

Để cho đứa nịnh nhuộm màu trung.

 

Trung thành can trực chẳng quàn,

Mới được danh đồn tiếng dậy vang,

Mạch nước báu dân ḷng sắt đá,

Của chùa mối Đạo dạ son vàng.

Tu tŕ chỉ nẻo khuyên đem lối,

Công quả t́m phương khá dẩn đàng,

Sau trước một ḷng bồi cội phước,

Thi ân dùm bọc đứa cơ-hàn.

 

Cơ-hàn vấn-vít đứa hàn-vi,

Đời có từ tâm phải nghĩ suy,

Bố thí nét son bia Ngọc-bản,

Quả công sớ trắng tấu đơn-tŕ.

Dẫu rằng dưới thế không hay đó!

Chớ tưởng trên Trời chẳng biết chi.

Nền thấp phải bồi, bồi mới vững,

Ráng lo công quả thất Tam-Kỳ.

 

 

 

 

Ngọc trắng lồng Cung-Điện.

Hoàng danh vửng sắc-son,

Thượng thanh quyền Chủ-Tể,

Đế tọa vững sông non.

 

Tam-Kỳ hóa Đạo chốn Kiên-Giang,

Nhơn thấy dày công bước vững-vàng,

Khổ-hạnh luật nghiêm theo phép Phật,

Trường-trai Thầy chế lúc bua quan.

Hồi hương động đến Như-Lai-Điện,

Ngọc quế đồng vui Tổng-Cửu-Phang,

Trước đă sẵn phê con thấy hiểu,

Nhơn công thiết lập nhứt trai đàn.

 

Trai đàn c̣n hiếm bực Chơn-Tu,

Dạy-dỗ đem tai lóng chực hầu,

Phải mặt danh hiền, danh phải chuộng,

Thêm người Đạo-Đúc, Đạo thêm mầu.

Trưa chiều công-quả Tam-Kỳ-Miếu,

Khuya sớm hương-hoa Ngũ-Phụng-Lầu,

D́u dắt đoàn em khuôn tánh-hạnh,

Trước sau cho vững chí công-phu.

 

Công-phu bền-bỉ bởi tiền-duyên,

Bính đắc kỳ công thật đáng khen,

Ngũ nhạc mối chia dầu sức rán,

Kiên-Giang gốc chánh phải lo kiền.

Đứng đầu trong họ bằng dời-đổi,

Nối gót theo ḿnh phải đảo-điên,

Đâu quí cho bằng quê đất tổ,

Chín mười cân gióng giá Thiêng-Liêng.

 

Thiêng-Liêng ung-đúc giá danh người,

Nghi chọc chi cho Sóc nhạo cười,

Ngọc phải trau-giồi người đức-hạnh,

Con tua bền-bỉ chí tài bồi.

Nết vui tánh tốt đời yên mến,

Đất béo nguồn sâu cội tốt tươi,

Công quả c̣n non tua rán sức,

Tự nhiên mùi xạ gió đua hơi.

 

Gió đua hơi mát cảnh Cao-Đài,

Người đó chuông ḱnh khách vản-lai,

Nghe kệ tánh phàm khuyên sửa đổi,

Lóng kinh ḷng tục rán giồi-mài,

Vửng thân Đạo-Đức khuyên-lơn bạn,

Mang tiếng từ-bi tủi-hổ trai,

Bay nhảy phải noi gương chánh-đáng,

Ngựa hay nḥ biết sức đường dài.

 

Đường dài thâm thẫm lắm con ôi!

Biển sóng thuyền chinh chớ thả trôi,

Bảy liệu ba lo đừng lấp-lững,

Một vai hai gánh mựa lôi-thôi,

T́nh anh nghĩa bạn đền đâu phỉ,

Khế vợ nợ con trả chữa rồi,

Đă có ơn cho gương Quản-thược,

Chưng không bén đất chạy đền bồi.

 

Đền bồi phu phỉ nghĩa tào khương,

Niệm có nḥ ơn Đức Trước-Sơn,

Rạch-Giá nêu danh bia rực rỡ,

Sông Rồng để tiếng tạc quê-hương,

Thể-Liên đang buổi nghe kinh-sám,

Đồng-Tử nhằm cơn khóa học đường,

Nhắn-nhủ Kỳ-Phùng mau bủa cuộc,

Tam-Kỳ đường cả bước bương-bương.

 

Bương bương cho kịp hội Liên-Hoa,

Muôn kíp một kỳ thấy Thích-Ca,

Thế-giái mịt mờ cơn hỗn-độn,

Kiền-khôn điên-đảo buổi ta-bà,

Đồ Thơ (1) bút tích Tư rồi Tám (2),

Đạo giáo nguyên lưu Một phải Ba (3),

Sóng gió khó ngừa thuyền Bát-Nhă,

Mở cho đường cả Tát-Ma-Ha.

 

Ma-Ha Ngọc-Đế cũng là Thầy,

Rộng mở Trời Nam ngấm cảnh đây,

Nhử cá mồi tôm đành đoạn dạ,

Bắt hùm bêu lợn nỡ nào tay,

Vạch đường chỉ ngơ ruồng gai gốc,

Quạt gió lồng sưong vén ngút mây,

Khờ dại lắm nên con phải nhọc,

Ôi thôi! nín miệng gượng làm khuây.

 

Làm khuây làm lảng đặng làm gương,

Nào biết nơi nào chốn lửa hương,

Ôm-ấp cấp-ca đồ vật-chất,

Se-sua đua tính cuộc thương-trường,

Nghĩa-Nhơn chẳng thấm sưong đôi giọt,

Đạo-Đúc không đầy giấy nửa trương,

V́ lổi lầm nê Cha xá tội,

Các con lớn nhỏ thấy càng thương.

 

24 tháng 6 năm Canh-Ngũ (20-7-1930)

 

(1) Đồ-Thơ: Hà-Đồ, Lạc Thơ

(2) Tư rồi Tám: Tứ tượng, Bát quái

(3) Đạo Nguyên Bổn-Nhứt: gốc Đạo rót cuộc rồi về có Một chẳng phải Ba.

 

 

 

 

Thể đức như gương chiếu cỏi Trời,

Liên châu năm sắc rạng nơi nơi,

Tiên phàm khuyên chớ đua hay giỏi,

Nữ kỷ nam cang rán chọn lời.

 

Đạo Thầy huyền-diệu thấu sao cùng,

Thức tỉnh người mê cơi Á-Đông,

Mở dạy Trung Nguyên Ngôi Thái-Kiệt,

Rải gieo Nam-Việt giống Thần-Nông.

Ngoài trong đen trắng năm ba số,

Phải trái vàng xanh một ít ṿng,

Đậm lợt mỏng dày cao với thấp,

Hiểu chăng hoặc có khách non-bồng.

 

Non-Bồng ai khiến đến thày-lay,

Biết đó sao chưa biết đặng đây,

Tiểu-Mụi núp gương cam phận túy,

Đại-Bàn phơi cánh ngóng Trời Tây.

Đừng rằng cảnh Phật vui chuông trống,

Mà đón ḷng người lướt gió mây,

Nầy thấy, nầy chưa, nầy ướm hỏi,

Trầm luân mài-miệt cuộc na say.

 

No say quên lửng nhứt phi tam,

Thập bác nguyên nhân nhị cửu hàm,

Trần tịnh trần sa oai Phục-Hổ,

Điển trừ yêu-nghiệt báu Già-lam.

Đạo cao khuyên gắn công Ma-Niết,

Học quản tua ǵn chữ Khiết-tham,

Người hỡi, người ơi, người khá tỉnh,

Chớ chia kẻ Bắc lại người Nam.

 

Người Nam kẻ Bắc lại sum vầy,

Khuyên chớ trầm trồ sự dở hay,

Hùm được thêm oai nhờ sức gió,

Rồng nên vẽ đẹp bởi ch́u mây.

Vô-biên vô-lượng đành không dễ,

Bất kỵ bất cầu mới thiệt hay,

Chín chín nạn dư vừa thấy Phật (4),

Thấy rồi rơ Phật ở ḿnh đây.

 

Ḿnh đây nhiều liếp biết tu hành,

Biết được mau lo độ chúng sanh,

Nhơn quả trả vay tuồng sóng lượng,

Công danh thành bại bức mây tranh.

Cờ cao túng nước mau xoay thế,

Nhà rộng Trời khuya kịp điểm canh,

Áo bả hài gai chuông tỉnh mộng,

Tài t́nh khuyên kẻ mựa cành nanh.

 

Cành nanh quá lắm ích chi đâu,

Tự cổ đồn bia tiếng bể dâu,

Liên-lạc vướng mành mưu chước nhện,

Oai phuông tuông nọc thế thần sâu.

Đă sanh Người báu so Trời Đất,

Th́ để danh lành sanh trước sau,

Sáu chữ Di-Đà nguồn cội cả,

Học cho thông suốt mối cơ-mầu.

 

Cơ mầu Thầy mở dạy miền Nam,

Hào kiệt khuyên mau lánh khớp dàm.

Gióng trống giác-mê qua bể ngạn,

Rung chuông khải ngộ đến Lôi-Am.

Hư-vô kiến Tánh noi Ca-Giáo,

Thanh-tịnh tu Tâm học Lăo-Đam,

Ḱa bến, nọ bờ, đây lạc thổ,

Màu nào xanh đặng lấn hơn chàm.

 

Hơn chàm đặng thấy có Tam-Thanh,

Mà đặng cùng không cũng tại ḿnh,

Đạo-Lư Cao-Kiên lo chại cứu,

Công-tŕnh Trung-Tín nỡ ngồi khoanh.

Minh-mông sóng khổ đua ch́m đấm,

Chợp-rợp trường tu thiếu học hành,

Dầu cạn, đèn khêu, người ngáy giấc,

Chưa hay Trời đă quá năm canh.

 

Năm canh chuông mơ chẳng ngơi tay,

Khuyên nhủ anh em dậy rửa mày,

Long Hổ Điển-Quang vầy hiệp đó,

Thần Tiên Xá-Lợi sẵn sàng đây.

Ngàn năm một kiếp nên bồi bổ,

Mười tám trăm đều chịu trở day,

Khôn dại đua chen chi nước bọt,

Thôi thôi ráo tiếng giả làm khuây.

 

Làm khuây đặng có nghỉ trong ḷng,

Hà-Lạc Đồ-Thơ số tứ tung,

Bắc đẩu chốt then sao chói rạng,

Tây phương h́nh dạng cơi Hư Không.

Vô-Vi ấy Đạo phi Chơn-Tướng,

Hửu-dụng cho người chiếm Hóa-Công.

Khuyên rửa Tánh phàm noi Thánh-Huấn,

Đạo Thầy huyền diệu thấu sao cùng.

 

17 tháng 9 năm Tân-V́ (1931)

 

(4) Chín chín: 9 x 9 = 81