Giải Thuyết Đạo Nho
|
Chí đức hóa thương sanh, Thánh mô tập đại thành, Văn chương nhi vỏ hiển, Tuyên Đạo định sang kinh, Chứng thủ Tam-Tông-Giáo, Thể tŕnh ngũ sắc quan, Liên hoa chơn thắng cảnh, Đàn sỉ Tánh Tâm minh. |
Thượng ỷ chứng đàn.
|
Thể dụng hoàn toàn đoản khuyết trung, Liên tư khiết bạch tự nhiên dung, Tiên Thiên Đạo hiệp tam nhi nhứt, Nữ khảm nam ly đoạt hóa-công. |
Thánh Kinh Trung Hiếu
làm đầu,
Dầu
Trải xem sách
vở cổ-kim,
Ngàn
kinh muôn điển dạy kèm thảo ngay.
Trời cao
biển thẩm đất dầy,
Nho gia vững
đặt chẳng lay chẳng sờn.
Dạy
người luân-lư cang-thường,
Dạy
người Trung Tín Nghĩa Nhơn vuông tṛn.
Dạy cho
biết phép biết khuôn,
Lễ
nghi Đạo Đức cội nguồn dân sanh.
Trung Dung hai chữ chí thành,
Phát minh Thiên
Địa lưu hành căn cơ.
Dịch Kinh chép để
sờ sờ,
Hà-Đồ lại với Lạc-Thơ
rơ ràng.
Thánh Nhơn
nghiện cứu Aâm Dương,
Ngũ Hành sanh
khắc tuần hườn châu nhi.
Đạo thông
từ lúc Phục-Hi,
Lần qua Đại-Vơ
đến ky Văn-Vương.
Châu-Công, Khổng-Thánh tiếp
nương,
Lập thành
mối-cả mở-mang con người.
Từ sanh có Đất có
Trời,
Có
Người
mới đủ sánh ngôi Tam-Tài.
Âm Dương
một Lư mà hai,
Như
Người một giống gái trai hai h́nh.
Trời th́ sanh có
Năm
Hành,
Người
th́ Năm
Đức sẵn in vào ḷng.
Suy ra cho tột
cho cùng,
Thiên
Nhơn nhứt Lư quán thông chẳng rời.
Nghĩ rồi
mới rơ Đạo Trời,
Rơ
rồi nên phải bầy lời dạy khuyên.
Xưa nay
những bực Thánh Hiền,
Thay
Trời dạy Đạo sách biên muôn vàng.
Dạy cho
khắn khít Tam Cang,
Dạy
cho gắn chặt Ngũ Thường Nhơn-Luân.
Thi, Thơ, Lễ, Nhạc
điển phần,
Hiến
chương Văn-Vơ noi chừng Thuấn Nghiêu.
Tam Thiên Tam Bá
đủ điều,
Dùng
gương tiên-giác dắt d́u hậu-lai.
Dạy
đời chẳng sót một bài,
Tề
gia trị quốc chẳng sai phân hào.
Nho gia rộng
lớn xiết bao,
An
dân an quốác công cao muôn đời.
Những
điều cư-xử làm người,
Chẳng
sót một lời Ngài nỡ bỏ qua.
Đến
phần triết học cao xa,
Sánh
cùng Phật Lăo cũng là mỉa-mai.
Kẻ sau học
hỏi sơ-sài,
Chia
phe, chia phái, biếm bài khen-chê.
Chưa thông ư
vị Trọng-Ni,
Mà
chê Đạo khác thuộc về dị-đoan.
Chẳng dè
Tam-Giáo Thánh Nhơn,
Truyền trao
mối-cả phải nuơng theo
thời.
Nói rằng
Phật Lăo hại đời,
Chẳng
ḍm Khổng Giáo hiếm người bội sư.
Đạo nào
cũng tại người hư,
Đạo
nào cũng giữ khư-khư Tánh Trời.
Bổn-sơ
khuyên chớ đổi dời,
Chí-ư
chí-thiện trọn đời đừng sai.
Ngọc trong
nhờ cố sức mài,
Người
muốn nên tài thời phải chí tâm.
Tấc vàng
tấc bóng quan-âm,
Ba
dư mựa chớ tưởng cầm rằng chơi.
Muốn cho
đứng đợt với dời,
Nhơn-ḥa,
Địa-lợi, Thiên-thời phải
thông.
Muốn rành
thể dụng Hóa-Công,
Âm
Dương động tịnh chấp trung
điều-ḥa.
Mọi
người noi giữ giềng-ba,
Ǵn
câu tha-thiết, trát-ma chớ rời.
Nhơn-Tâm nguy
lắm em ôi !
Ǵn
ḷng thân độc giữ lời u-vi.
Quang
pḥng hai chữ Trí Tri,
Chánh Tâm Thành Ư, vô-khi không điền.
Hi Hiền, Hi
Thánh, Hi Thiên,
Do ḿnh tŕ chí
tự-nhiên đặng thành.
Có câu Thiên
Địa hiếu sanh,
Họa
dâm phước thiện bởi ḿnh mà ra.
Khuyên dời khá
bỏ thói tà,
Tồn Tâm Dưỡng
Tánh ta-bà hư thân.
Khắp trong
Tam-Giáo Thánh-Nhơn,
Người Tiên,
người Phật Thánh Thần giống nhau.
Dạy
điều ngay thảo làm đầu,
Làm
lành lánh dữ trước sau một niềm.
B́nh tâm chánh
nghĩ mà xem,
Đạo Nho
Thích giáo thù hiềm bởi đâu ?
Chẳng qua
tại kẻ làm đầu,
Xảo-ngôn
dĩ-tử loạn châu no ḿnh.
Có câu Thiên
Địa lưu-linh,
Vô-thinh,
vô-xú, vô-h́nh, vô-danh.
Mang mang Thiên-Lư
lưu hành,
Vô-ư,
vô-tất, ngươn hanh trinh kiền.
Trung-Dung bất diệt bất thiên,
Quang
tiền dũ hậu danh truyền thiên-thơ.
Trạch
dân tri chúa thân tu,
Dương
danh hậu thế qui-mô vô-cùng.
Thánh
ngôn thiên tải kỳ-phùng,
Các
em mựa chớ tấc ḷng đơn sai.
Ngày
đêm hôm sớm khuya mai,
Sắt
kia có thuở ḿnh mài nên kim.
7-8 tháng
giêng năm Tân-V́
(
