Giải Thuyết Đạo Lăo

 

 

Thái thỉ gây nên cuộc Hóa-Công

Thượng thương ly hận luyện Đơn-Cung

Đạo Tiên hiển hích điềm linh ứng

Tổ Thánh roi truyền sự cảm thông

Chứng kiến quang-minh câu phổ-độ

Đàn tràng giảng giải ư chơn-tông

Thể gương bửu kính cho đời hiểu

Liên tọa đài xây khắp Đại-Đồng.

 

Thượng ỷ chứng đàn.

 

Thể đồng thiên địa diệu vô-cùng,

Liên dẫn hương hề, Nguyệt dẫn phong,

Tiên giác thệ tâm khai hậu giác,

Nữ ban tùng thử bộ Chơn-Công.

 

Kiền-khôn thế-giới một bầu,

Lăo Quân Đạo Tổ cung Dâu giáo truyền.

Đạo nguyên tiên, hậu, nhị thiên,

Làm đầu vạn Thánh quần Tiên trên Trời.

Kể từ khai tịch dĩ lai,

Giáng sanh hóa Đạo, chẳng nài công phu.

Hư-không dường thể bóng thu,

Bí truyền Tánh, Mạng, song tu huyền hoàng.

Người tu định nhiếp Âm Dương,

H́nh thân bảo dưỡng, bảo toàn linh minh.

Tuy vân: tích khí thành h́nh,

Âm Dương nhị khí, khinh thanh tượng phù.

Trọng trược ngưng hóa địa cầu,

Bắc Nam thiên-trục, thiên-xu chẳng dừng.

Ngày, đêm, Nhựt, Nguyệt, Tinh, Thần,

Sanh Nhơn, sanh vật, lần lần mở-mang.

Gọi là một cơi Thế-Gian,

Ngoài đây c̣n có ba ngàn minh mong.

Đạo thông Thiên Địa vô cùng,

Diệu truyền yếu chỉ Hóa-Công dạy đời.

Chỉnh xem ư vị của Trời,

Lạng-trang êm-phẳng, không hơi, không rằng.

Chơn-không, Thủy, Hỏa, đôi vừng,

Chuyển luân Nhựt, Nguyệt, lưu tuần ngày đêm.

Hằng sa tinh tú thuộc Kim,

Như châu như ngọc để ghim nửa lừng.

Gió đông thay đổi Hồng-quân,

Ấy là Chơn-Mộc choáng phần không-trung.

Chuyển gầm sấm-sét đùng-đùng,

Ấy là Chơn-Thổ vẫy-vùng thiên-oai.

Ngũ Hành ấy thuộc phần Trời,

C̣n phần dưới đất, th́ người đều thông.

Con Người sanh ở giữa ṿng,

Đủ Trời đủ Đất ở trong thân ḿnh.

Ngũ Hành c̣n phải chia rành,

Âm Dương, Thiên Địa, h́nh danh thể nào.

Y gia đă có công cao,

Chia hai tạng-phủ , trỏ vào Âm Dương.

Dùng cân Tạo-Hóa đặng lường,

Những đồ vật chất thuộc nguồn chơn-âm.

Hiên, Kỳ mối Đạo cao thâm,

Người chưa hiểu thấu, nên lầm nên sai.

Ngũ-Hành phải biết có hai,

Có h́nh thuộc Đất, ở Trời th́ không.

Nhơn Thân là Tiểu Kiền Khôn,

Khinh thanh, trọng trược, hiệp thành hóa sanh.

Tạng-phủ là Âm Ngũ Hành,

C̣n Dương Ngũ Khí lưu hành châu thân.

Học Đạo càn phải biện phân,

Giữ-ǵn bất đổ, bất văn mới mầu.

Phóng Tâm, âu phải rán thâu,

Thâu Tâm Định Tánh, đặng cầu Thiên-Chơn.

Tai nghe quá giận quá thương,

Ấy là Thiên-Thủy dẫn dường nơi trong.

Bắt mùi hộc thích hộc không,

Thiên-Kim mơi mũi, hơi lồng thấu tim.

Miếng ngon hoặc nhớ hoặc thèm,

Lưỡi là Thiên-Hỏa chiếp đem vào ḷng.

Sắc nào ưa đẹp muốn trong,

Ấy là Thiên-Mộc, tại tṛng con ngươi.

Vật-dục che lấp ḷng Trời,

Ấy là Thiên-Thổ, ư người ham mê.

Nhăn, Nhĩ, Tỉ, Thiệt, rán dè,

Điều quang Tâm-ư, thiệt là Chơn-Tu.

Ngũ Hành, Thiên Địa mù mù,

Mà ḿnh sẵn đủ, lựa cầu đâu xa !

Âm Dương nhị khí của Ta,

Dục trong phân biệt, điều ḥa Chơn-Như.

Ǵn ḷng thanh-tịnh, không hư,

Ḷng đừng xao dợn, đặng trừ bợn nhơ.

Ḷng đừng vọng-tưởng ước mơ,

Ư tua đính tóm, chơn-cơ hoàn-toàn.

Hăy xem vơ-trụ dinh-hoàn,

Đều đồ hư mục, chớ màng chớ mê.

Tục rằng: sống gởi thác về,

Thần Tiên bất lăo, có hề chi đâu !

Dẹp xong ngũ tạc làm đầu,

Quan tâm quan vật, rồi sau tập-tành.

Tam quang rọi thấu ngươn-thần,

Tam Thân hiệp nhứt chơn nhơn công thành.

Ấy là đến bực trường sanh,

C̣n muốn thân h́nh bạch nhựt siêu thăng.

Phải lo bồi đấp bổn căn,

Thiên kim diệu lư sẽ phân có ngày.

Nhứt Tâm tín ngưỡng tới Thầy,

Lời rằng: tao đố không Thầy mầy nên.

Các em sốt sắn cho bền,

Muốn cho nhà cửa vách-phân vững-vàng.

Phải lo nền niếp cho an,

Có Kinh cảm-ứng chỉ đàng tu thân.

Mới đây "Thiệp Quyết Tu Chơn"

Của Thầy ban bố, côn ơn vô-ngần.

Có phước nên mới có phần,

Có đâu nghe đặng lời trân trọng nầy.

Huỳnh đ́nh, tu luyện đêm ngày,

Tu Tâm Dưỡng Tánh, sánh tày Hóa-Công.

Kiếp đời, cá chậu chim lồng,

Trăm diều giả-dối, có thung dung ǵ !

Trời kia mà giả mới kỳ,

Ḱa mây khi nổi, khi bay mấy hồi.

Đất sao chỗ lở, chỗ bồi,

Cũng là giả cuộc, có đời chi đâu !

Người đời lúc mạnh lúc đau,

Hoặc c̣n hoặc chết, chiêm-bao làm tuồng.

Vi chưng ngũ-tặc loạn chơn,

Tâm thần chẳng tịnh, nên vương lưới trần.

Âm Dương, Đạo-Đức sáng trưng,

Dùng gương vô-kiệt, luyện thần hư-vô.

Phải phân tà chánh lưỡng đồ,

Bàn-môn tả-đạo, ai khờ phải mang.

Nghĩ coi cũng một con đàng,

Nó chia nam bắc, rộn ràng lăn-xăn.

Điều ly, bổ khảm tưng bừng,

Thiêu đơn luyện hống, nhố nhăn mơ-hồ.

Đường ngay em cứ bước vô,

Lâu nay tà-giáo làm tṛ ǵ nên !

Rán nghe lời chị dạy khuyên,

Có ngày cùng đặng bạn Tiên cung Trời.

Pháp ngôn sơ dẫn ít lời,

Huyền gia Bửu-Pháp, nhiều lời dạy sau.

 

 

1 tháng 8 năm Canh Ngũ  (22-9-1930)