GIẢI THUYẾT NHÀ PHẬT

 

 

Tây cảnh ǵn ḷng độ chúng sanh,

Phương nào cũng độ khắp U-Minh,

Thích Môn huệ tánh giồi Tâm tướng,

Ca giáo hư-vô luyện tánh t́nh,

Chứng cấp huyền cơ ban nữ phái,

Minh mông Ngọc-Sắc hội Tiên danh,

Thể vân xá lợi đồng vui hưởng,

Liên các cung Quỳnh bước rộng thinh

 

Thượng ỷ chứng Đàn

 

Thể sắc không không hựu bất không,

Liên hoa vạn đóa hiện vu trung,

Tiên đơn kư đắc minh Tâm Tánh,

Nữ nữ nam nam tánh diệc đồng.

 

 

Tây Phương Giáo Chủ Thích Ca,

Giảng minh thuyết-pháp Thiên hoa Liên-Đài

Hằng sa số Phật hôm mai,

Nhứt Tâm qui-hướng Như-Lai phước điền.

Có câu Phật độ hữu duyên,

Khuyên ai ráng giữ bổn-nguyên của ḿnh.

Nhơn-sanh vạn-vật tối linh,

Tiền-nhơn hậu-quả, như h́nh rọi gương.

Phật Ca hạ giáng Tây-Phương,

Xả thân cầu Đạo, bởi thương loài người.

Thương v́ sanh đứng giữa đời,

Sánh cùng Thiên Địa, xứng Ngôi Tam Tài.

Lư ưng mạnh giỏi hoài-hoài,

Có đâu già yếu, hôm mai tật nguyền.

Đến cơn bịnh khổ triền-miên,

Thác rồi hết kiếp, đảo-điên trăm bề,

Sanh rồi lại bịnh làm chi,

Lăo rồi lại tử, thảm-thê vô-cùng.

Nghĩ suy chi xiết năo-nùng,

Tuyết-sơn tu-luyện, dày công đặng thành.

Quyết ḷng độ khắp chúng sanh,

Niết-Bàn diệu quả, chứng minh bồ-dề.

Rèn ḷng nguyện lực đại-bi,

Vô thượng, chánh giác, kịp th́ viên-minh.

Đạo Phật càng gẫm càng kinh,

Bất sinh bất diệt, minh minh muôn ngàn.

Đại thiên thế-giới mang-mang,

Vô-biên, vô-lượng, thanh ngàn trang nghiêm.

Sắc-không, không-sắc, nan chiêm,

Vô ảnh, vô tượng, cổ kim diệu-huyền.

Tâm lưu nhứt đán đắc nguyên,

Diệu trung chí diệu, hiển-nhiên phi-phàm.

B́nh Tâm dưỡng Tánh cho kham,

Tu lai cải văng , chớ ham vọng cầu.

Trong ḿnh sẵn Ngọc Minh Châu,

Trong ḿnh sẵn Phật, phải đâu mà t́m.

Trăng trong, gió lặng, nước êm,

Gay chèo Bát-Nhă, khoát rèm Chơn-Như.

Lần lần đọ bến không-hư,

Nọ bờ cực-lạc, ḱa bờ phi phi.

Vượt qua bát-chánh Đạo chi,

Trần sa vô bất liễu tri hiện tiền.

Trải sang vô-sắc trùng thiên,

Linh-Sơn chứng quả, vô phiền vô ưu.

Mấy ai rơ thấu Đạo mầu,

Thông hành, thể, dụng, nguyên, lưu Di-Đà.

Dám rằng Đạo Aán, Đạo Chà,

Khinh rằng quái đăng, gọi là dị-đoan,

Bắc, Nam, cũng một con đàng,

Sợi tơ khéo nhuộm, xanh vàng tại tay.

Rừng xanh, đố biết mấy cây,

Đáy sông mấy lớp, cung mây mấy từng ?

Đất sao chỗ mỏng, chỗ bằng,

Chỗ sâu, chỗ cạn, chỗ hoằng, chỗ cao ?

Trên Trời đố mấy ngôi-sao,

Biển nọ ai đào, núi nọ ai xây ?

Loài người ai tạo ra đây,

Thế gian ai sấm, ai bày thuở nao ?

U-ơ dường thể chiêm bao,

Đáy song lặn nhào, ṃ vớt bóng trăng.

Khoe khoe, nói nói, rằng rằng,

Sức người trí thức tháng phần thiên-nhiên.

Lại chê báu vật mọn hèn,

Ca-sa, tích-trượng, hóa-duyên vô cùng.

Hiển-vi mà rọi trên không,

Khác nàøo nhắm mắt, lặn sông ḅn vàng.

Thước đo mà hiểu dinh-hoàn,

Khác nào bầy kiến ṃ đàng tu-di.

Con người chưa thấy sự ǵ,

Lường Trời đong Đất, phân b́ nhọc công.

Ngũ hành sanh khắc vừa thông,

Tưởng đâu đoạt hết Hóa-Công mấy ḷ.

Ba ngàn thế-giới diêm-phù,

Mới vừa vừa biết, năm châu mơ-màng.

C̣n ngoài ngoài nữa mênh-mông,

Đại thiên thế-giới, muôn ngàn kiền-khôn.

Một ḿnh Đức Phật Chí-Tôn,

Trong ngoài hiểu thấu, chẳng c̣n sót chi.

Vị lai, quá khứ, hiện th́,

Giản phân kinh luật u-vi rẽ-ṛi.

Trần sa bể khổ em ôi !

Phải độ ḿnh rồi, đặng độ chúng sanh.

Đến ngày đắc quả Đạo Thành,

Siêu thăng thất tổ, độ thanh cửu-huyền.

Muốn cho công quả vẹn tuyền,

Rửa xong nghiệp-chướng, tập rèn chơn-công.

Ngụy tà, phiền năo không không,

Tam thân siêu chứng, lục thông có ngày.

Ở ăn mực thẳng, đường ngay,

Cang thường mựa chớ đổi thay tấm ḷng.

Khắp trong Tam-Giáo Đạo-Đồng,

Gái mà tiết hạnh, thủy chung trọn đời.

Xử xong cho trọn Đạo Người,

Nhơn duyên viên-giác, Phật Trời chứng cho.

Có người gạt-gẫm kẻ ngu,

Rằng thân phận gái, dẫu tu không thành.

Một là thân phận hôi-tanh,

Hai là v́ bởi số sanh kiếp đày.

Ba v́ ḷng độc hiểm-gay,

Bốn là giống để làm tay chơn người.

Năm là yếu đuối biếng lười,

Sáu là giống để nối gịng người dưng.

Bảy là thân phận chiếu chăn,

Tám là phận phải kẻ chăn người cầm.

Chín là dốt-nát, tối-tăm,

Mười là đa-cảm, đa-dâm, đa-t́nh.

Dẫu cho vững chí tu hành,

Là tu hậu kiếp, nguyện thành nam-nhi.

Nực cười cho kẻ ngu-si,

Đặt điều lời nói, không v́ không kiêng.

Rơ ràng kinh luật có biên,

Hành-linh xuẩn-dộng hữu-duyên năng thành.

Huống chi gái cũng chúng-sanh,

Phật là Từ-Mẫu nỡ đành chẳng thương.

Giải cho em đặng tỏ-tường,

Giải cho em biết rơ ràng kẻo nghi.

Dầu cho nam-tử, nữ-nhi,

Aáy là sắc-tướng của bề Hóa-công.

Phật là chuyên trọng Tánh-tông,

Tánh-tông vô-tướng, vô-dung, vô-h́nh.

Ngươn ngươn, hóa-hóa, sinh-sinh,

Bổn lai sẵn có Ngươn-Tinh, Khí, Thần.

Gọi là Tam-bảo chi thân,

Người tua trân trọng, muôn phần chớ rơi.

C̣n phần nam nữ vóc người,

Ấy là xác-thịt của người phàm-gian.

Tu cho đến cơi Niết-Bàn,

Siêu phàm nhập Thánh, hoàn-toàn Chơn-Thân.

Xác phàm gởi lại hồng-trần,

Chơn-Thân, Tam Bửu về phăng Liên-Đài.

Phật không phân biệt gái trai,

Hễ là đắc quả, th́ ai cũng đồng.

Ḱa như điểu-thú, côn-trùng,

Chí Tâm một Phật, thủy-chung cũng thành.

Giải cho em rơ ngọn nhành,

Ráng lo ăn học, tu hành cho nên.

C̣n nhiều nghĩa lư hiển nhiên,

Đoạn sau chị sẽ giảng riêng từ phần.

Tu hành em ráng ân-cần,

Có thân th́ phải giữ thân làm đầu.

 

28 tháng 7 năm Canh-Ngủ (20-9-1930)