Đạo là ǵ ?
Lấy lư mà luận, th́ trước
lúc Trời Đất chưa có, ắc phải có một
cái Ngươn-Khí Tự-Nhiên hư-hư vô-vô
không thể nào mà thấy biết được. Cái Ngươn-Khí
nầy có thể thay đổi biến hóa được
nên gọi là Khí Thái
Diệc
(nghĩa là cái hơi rất thay đổi), chừng cái Khí
Thái Diệc ấy có hơi dường như hơi
mới ngúng, rồi có thể phất phơ phơ phất
được, th́ gọi là Khí
Thái Sơ
(nghĩa là cái hơi rất mới sơ khởi ban
đầu). Đến lúc Khí Thái Sơ
nầy có h́nh bóng được (nghĩa là nên được
một cái h́nh bóng rồi) th́ kêu là Khí Thái Thỉ (nghĩa là
cái hơi bóng rất mới có đầu tiên trước
hết). Kịp lúc Khí Thái Thỉ nầy
có thể có được khí-chất và tánh-chất
rồi (nghĩa là có mùi và có bản-tính rồi), th́ gọi
là Khí Thái
Tố (nghĩa là caí hơi rất trắng).
Cái Ngươn-Khí Tự-Nhiên hư-hư vô-vô ấy đă
trải qua bốn lớp thay đổi là Thái-Diệc,
Thái-Sơ, Thái-Thỉ, Thái-Tố, th́ nó đă đủ có Khí, H́nh,
Chất
rồi, song có mà mới tượng ra mà thôi, đến
chừng hiệp được cả ba món mới tượng
ra đó làm Một th́ kêu là Khí Thái
Nhứt
(nghĩa là caí Một rất lớn).
Từ trong lúc Thái-Diệc cho
đến Thái-Nhứt đây, trải qua biết bao nhiêu
sức đổi thay mới nên, th́ trong ấy phải có
một vị Chủ-Nhơn-Ông đứng ra làm
Chủ-Tể mới xong, mà vị Chủ-Tể nầy
phải cho rành Đạo-Lư th́ mới lập thành, bằng
không th́ làm sao cho nên. Người ấy
tức là Đức-Chí
-Tôn đó. Nên trong Đạo
cũng kêu là Thái-Nhứt Thiên-Tôn.
Trong thời kỳ nầy cũng
gọi là: "Vô-Cực
Tiên-Thiên Ngươn-Khí" đó (nghĩa là cái Khí
đầu bài lúc trước khi dùng làm trời mà khônc có
chỗ cùng tột). Cái lớp Thái-Tố ấy, cũng có thể
cho chúng ta định rằng Bạch-Ngọc-Kinh là đó, v́
nội các bộ-phận trên Trời th́ chỗ nầy là
rất trong sạch, rất trắng trẻo, rất
nhẹ-nhàn và là chỗ sản-xuất các tinh ba sanh ra
vạn loại cho Vơ-Trụ ngày sau.
Cái Khí Thái-Nhứt đến lúc tượng
nên h́nh-thể rồi, th́ gọi là Khí
Thái-Cực.
Trong Khí Thái-Cực th́ đă có đủ Trời Đất
muôn vật rồi, song hăy c̣n lộn lạo chưa có
thể chia ra cho phân biệt được, nên cũng kêu
là Khí Hồng-Mông, hoặc là Khí Hỗn-Độn, hoặc kêu là Khí
Hồn-Lôn,
đều nghĩa là một cái khí c̣n mờ mờ mịch
mịch lộn xộn đó vậy. Tuy
vậy, song Khí Thái-Cực nhờ có sức Động và Tịnh
nghĩa là cái sức chuyển-động day trở và cái
sức êm lặng đầm-thấm, nên lâu ngày mà tạo
thành ra Trời Đất muôn vật được.
Cái sức Động đó, nhờ có hơi Aám Nóng và tánh
Cang Kiện (cứng-cơi mạnh-mẽ) mà sanh ra, nên kêu là Dương, c̣n cái sức Tịnh đó,
nhờ có hơi Mát Lạnh và tánh Ôn-Thuận Nhu-Ḥa (mềm
yếu thuận-ḥa) mà sanh ra, nên kêu là Âm; nên có câu nói
rằng: Thái-Cực động nhi sanh Dương, tịnh
nhi sanh Âm, động cực nhi tịnh, tịnh cực nhi
động. Âm trung hữu Dương, Dương
trung hữu Âm, v.v. (nghĩa là Khí Thái-Cực động mà
sanh khí Dương, tịnh mà sanh khí Âm. Hết
sức động rồi tịnh, hết sức tịnh
rồi động. Trong khí Dương
cũng có khí Âm, mà trong khí Âm cũng có khí Dương).
Nhờ có sức Âm Dương
Động Tịnh đó, nên Khí Thái-Cực lâu ngày mới
lọc rút được ba cái Khí,
H́nh, Chất
của Thái-Sơ, Thái-Thỉ, Thái-Tố đặng chia ra
cho phân-biệt, thứ nào nhẹ-nhàn th́ bay ra phía trên
gọi là Trời, c̣n thứ nào
cứng đặc th́ lóng lại phía dưới gọi là Đất. Tuy nói rằng trên dưới
cho dễ nghe tùy theo con mắt chúng ta thấy Trời ở
trên, Đất ở dưới nên phải nói vậy,
chớ Khí Thái-Cực vốn là cái bọc tṛn, nên hễ cái
hơi nào nhẹ nhàn th́ bay ra đóng ở chung quanh phía
ngoài, kêu là Trời, c̣n cái nào nặng-nề bay ra không được
th́ phải lóng lại ờ chính giữa cái bọc đó mà
thôi, th́ gọi là Đất. Trời bao bọc chung quanh,
trái Đất ở chính giữa là vậy đó. Cách
từ mặt nặng-nề trái Đất cho đến
tột bực nhẹ-nhàn của khí Trời, th́ ở
giữa lại c̣n khôn biết bao nhiêu là bụi-bặm không
nặng khôn nhẹ ở lương khương nơi
khoản đó nữa, đợi đến chừng
lọc lóng cho xong rồi sẽ sanh sanh hóa hóa ra, con mắt
chúng ta không thể định biết được mà
cũng chẳng ngoài cái phạm vi như đă nói trên.
Cái Khí Động
Tịnh Âm Dương của Khí Thái Cực đây, cũng
gọi rằng "Thái
Cực Hậu Thiên Ngươn Khí" vậy. Nghĩa
là đầu bài rất lớng mà có chỗ cùng chỗ
tột lúc sau khi dùng đặng dựng nên Trời.
Đă biết Khí Thái Cực
tuy nhờ có sức vận động của Âm Dương,
song trong cái sức của Âm Dương đó cũng có Ngũ Hành là Kim,
Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nữa, v́ Ngũ Hành nầy nó
cũng đă có rồi trong lúc Vô-Cực, nó ở nơi Khí
Thái Thỉ, Thái Tố mà ra, vậy nên nói rằng Âm Dương Ngũ Hành.
Khi hai Khí Âm Dương đă tách
được ra rồi, phần trong nhẹ ấm nóng th́
bay bỏng ra ṿng trên làm Trời, phần
đục nặng mát lạnh th́ đọng lại ở
dưới làm Đất, th́ phần
Trời đó gọi là Càng, phần
Đất đó gọi là Khôn nên mới có
tiếng gọi Càng Khôn
Thế Giới.
Trong lúc phân biệt Âm Dương
lập thành Càng Khôn Thế Giới nầy, cũng phải
có một vị nào đứng đợt ra đặng
gầy dựng cho có lớp lang thứ tự, khỏi
lộn xộn rối ren chớ chẳng lư không ? Cái vị ấy tưởng cũng chẳng có ai
đâu lạ hơn cái vị đă gầy dựng ra cái Vô
Cực Tiên Thiên Ngươn Khí khi trước đó,
cũng là Đức
Chí Tôn. Bởi Người sơ
khởi lúc trước nên gọi Người là Chúa Tể Càng
Khôn.
Bởi Người sắp
đặt từ trên Trời cho tới dưới
Đất, mỗi việc đều có trật-tự
không một mảy nào xâm phạm đụng chạm nhau,
thật rất kỹ cang khéo léo, thật đáng làm một
Tay Thợ dựng nên Trời Đất, nên cũng gọi
Người là Tạo Hóa
Công (nghĩa
là người thợ tạo lập sự Sanh Hóa của
Càng Khôn Vơ Trụ).
Trong công cuộc của Người
lập Càng Khôn Vơ Trụ đây th́ Người phải có
một cái mục-đích chi cho rất xứng đáng
vững vàng kỹ cang chắc chắn cho lắm, Người
tạo ra mới được chớ chẳng không ? Cái Mục-Đích đó rất
phẳng lặng, rất êm-thấm, rất im-liềm mà
Độc-Nhứt chẳng hề thay đỗi, vẫn
cứ theo đó mà đi tới hoài
chẳng hề khi nào mệt mỏi trễ nải chúc nào,
nhờ đó nên làm cái khuôn cái mẫu mà lập ra
thế-giới nầy mới được. Cái
mục-đích đó từ thượng-cổ nhẩn sau
không ai biết được mà đặt tên nó là cái chi,
duy có một ḿnh Đúc Lăo Tử t́m được cái
mục-đích đó, mà cũng không biết tên ǵ, nên
đặt tên nó là cái Đạo, mà v́ nó lớn quá
nên ráng thêm một tên nữa là Đại, hiệp lại
cho có tên mà kêu cho tới ngày nay; kêu nó là Đại
Đạo.
Ấy là một cái tên của Đúc Lăo Tử đặt ra
trước hết cho có tên mà kêu đặng dễ bề
hiểu, mà ai ai cũng đều công nhận đặng
tiện công việc phân giải những cái Lư nhiệm
mầu của Đúc Chí Tôn đă làm chúng ta phải học,
đặng theo đó bắt-chước mà làm cho đúng
bực Người Ta, v́ Người
Ta
đứng vào Ngôi Tam Tài. Thánh Ngôn có câu:
"Tu hành
là học làm Trời, phải nào kiếp kiếp làm Người
thế-gian".
Bởi
vậy nên chúng ta phải học cho kỹ cho rơ mà phân
biệt chánh tà đặng tu cho nhằm Đạo của
Thầy; v́ Đạo nghĩa là Con Đường mà Đại Đạo là Con Đường Cái, hễ đi
nhầm đường th́ khỏi lạt khỏi mấy
ngày giờ, c̣n Tu nhằm Đạo th́ mau về
cựu-vị đặng hiệp Một với Thầy. Ấy
học làm Trời là vậy đó.
Đă gọi rằng Đức Chí
Tôn dùng Đại Đạo làm mục-đích đặng
lập ra Vơ Trụ Càng Khôn Thế Giới, vậy th́ trong
cái Đạo ấy nó phải có một cái Lư cho tuyệt-đối chẳng
hề thay đổi mới được, bởi
vậy nên hễ nói tiếng Đạo th́ liền có
hiệp tiếng Lư vào, nên kêu la Đạo-Lư. Cái
Lư ấy là chi ? Ấy là Chơn Lư đó.
Chơn Lư là chi ? Ấy là Chơn Thiệt Chi Đạo Lư vậy, nghĩa là cái Lư Đạo rất chắc
chắn thiệt thọ không sai, không quấy, không giả,
không dối vậy.
Trong sách
nho cũng có câu: "Đạo
giả Thiên Lư chi đương nhiên"
nghĩa là Đạo là cái lẽ của Trời phải làm
tự-nhiên như vậy.
Lại
cũng có câu: "Thiện
dĩ Âm Dương Ngũ Hành hóa sanh vạn-vật, khí
dĩ thành h́nh, nhi Lư diệc phú diên";
nghĩa là Trời dùng khí Âm khí Dương và
Năm Hành đặng hóa sanh muôn vật, dùng cái Khí
đặng cho nên h́nh vóc, mà cũng có phú cho một cái Lư
ở trong vậy.
Dùng
đó mà xem, th́ thấy rơ hễ có Đạo là có Lư
vậy, lại hai vật nầy không rời-ră nhau ra được. Đấng
Tạo Hóa đă dùng Ngươn Khí đặng lập Càng
Khôn Thế-Giới, trong Ngươn Khí phải có Chơn
Lư, mà Chơn Lư tức là Đại Đạo vậy. Đạo không
đợi căi đợi bàn chi nữa.
Mà dùng cái Lư cái Khí
nào đặng lập ra được Càng Khôn Thế
Giới?
Trong Kinh Dịch có câu:
Lập Thiên chi Đạo
viết Âm dữ Dương,
Lập Đạo chi
Đạo viết Càng dữ Nhu,
Lập Nhơn
chi Đạo viết Nhân dữ Nghĩa.
Nghĩa
là:
Dựng nên Đạo Trời, th́ dùng Âm với Dương,
Dựng nên Đạo Đất, là dùng Cang với Nhu,
Dựng nên Đạo Người,
là dùng Nhân
với Nghĩa.
Tuy chia ba phần ra đặng
thấy cái đại-khái của mỗi món trong Tam Tài
vậy mà thôi, chớ mỗi món trong Tam Tài cũng
đều sẵn đủ luôn Sáu cái Sức lớn đó
cả thảy. Trời cũng có đủ Âm Dương
Cang Nhu Nhơn Nghĩa, Đất và Người
đều phải có đủ không Tài nào mà thiếu sót;
bởi vậy nên có câu: "Âm trung hữu Dương, Cang
trung hữu Nhu, Nhơn trung hữu Nghĩa" (nghĩa là trong khí Âm
có khí Dương, trong khí Dương có khí Âm; trong sức
Cứng có sức Mềm, trong sức Mềm có sức
Cứng; trong sự Nhân có sự Nghĩa, trong sự
Nghĩa có sự Nhân).
Có người hỏi
rằng: Người ta th́ phải có Nhân có Nghĩa là
phải, chớ c̣n Trời và Đất mà có Nhân có Nghĩa
là ư chi ? Tôi xin trả lời rằng:
Trời Đất lại càng có Nhân có Nghĩa mà lại
càng khắn-khích Nhơn Nghĩa lắm lắm chẳng dám
rời ra trong giây phút nữa. Muốn biết
Nhân Nghĩa là ǵ, xin phải biết cái nghĩa ha chữ
ấy cho rành mới được. Ông Châu Hy có
giải rằng: Nhân chủ Ái, Nghĩa chủ Kỉnh, nghĩa là Nhân là chủ nơi sự Thương Yêu; c̣n Nghĩa là chủ nơi sự Cung Kỉnh. Hễ có sự Thương
Yêu mới có ḷng Bác Ái, có sự Cung
Kỉnh mới có Trật
Tự
được. Lại cũng có chỗ: Nghĩa giả
Nghi giả, tài chế sự vật các đắc kỳ
nghi. Nghĩa là: Nghĩa ấy là sự Hạp sự Phải vậy; sửa
sang mọi việc mọi vật chi chi cho đều được
chỗ Hạp chỗ Phải của nó vậy. Lấy đó xét, th́ nếu Đạo Trời mà
không có Nhân Nghĩa th́ làm sao mà gọi là Bác Ái, làm sao cho được
Công B́nh
Trật Tự được. Trong Châu
Dịch cũng có câu: Động Tịnh hữu Thường
viết Nghĩa, nghĩa là: sự Động sự
Tịnh cho có chừng có mực kêu rằng Nghĩa. Thấy
vậy th́ đủ chứng rằng Trời Đất
càng phải có Nhân Nghĩa mới được, chẳng
phải loài Người ta phải có mà thôi đâu.
Sách cũng có câu rằng: Thiên
thất kỳ Thường, tắc nhựt nguyệt tinh
thần điên đảo; Địa thất kỳ Thường,
tắc hà hải sơn nhạc băng kiệt; Nhơn
thất kỳ Thường, tắc Tam Cang Ngũ Thường
vận loạn. Nghĩa là: Trời mà sái cái mực Thường
của Trời th́ mặt trăng
mặt trời cùng các ngôi sao té ngă hết; nếu mà
Đất sái cái mực Thường của Đất th́
sông biển núi non đều lở khô ráo; c̣n Người
mà sái cái mực Thường của Người th́ Tam Cang
Ngũ Thường đều rối rắm hết. Xét cho
một chữ Nghĩa đó
cho kỹ th́ đủ rơ năm chữ kia,
là Âm Dương Cang Nhu và Nhân, dầu cho Trời,
Đất và Người đều
phải cho có đủ mới được. Tuy đă
biết rằng phải có sáu cái Ngươn
Khí
ấy mới dựng nên Càng Khôn Vơ Trụ được,
mà dùng nó ra cũng phải cho chánh-đáng phải cho chân-thật đừng giả-dối
mới được, như vậy mới gọi là Chơn-Lư. Hễ Chơn Lư hiệp
với Ngươn Khí, hoặc là Ngươn Khí hiệp
với Chơn Lư, th́ hai cái nầy tuy là hai tên chó thật là Một Giống, v́ trong Khí có Lư, trong Lư có
Khí, Lư Khí phù
hạp
rồi tức là Đạo vậy.
Bởi vậy nên Đức
Chí Tôn có dạy rằng:
Đạo
là Chơn Lư mà Chơn Lư là Đạo vậy.
Người cũng có dạy
rằng:
Ớ các trẻ
ráng ǵn Chơn Lư,
Chơn Lư là
Đạo quí của Thầy.
Bài
dạy Đạo của Đúc Tổ-Sư
Hổn-Ngươn Thiên-Sư Chưởng-Quản