<!--msnavigation--><!--msnavigation-->

Sự Chay của Đạo

 

Đạo nào có cấm sự Ăn-Chay! Đạo nào có buộc sự Ăn-Chay! Đạo là sự Sống. Sự Sống là Đạo. Có Đạo th́ Người mới Sống. Có Người th́ Đạo mới Sống. Đạo không phân biệt Chay Mặn, v́ Chay Mặn không phải là Đạo, v́ Chay Mặn là vật nuôi cho sự sống xác thân loài người mà thôi. Đạo khôn phân biệt Chay Mặn, cũng như Đạo không phân biệt Gái Trai, Đạo không phân biệt Nhĩ Ngă, Đạo không phân biệt Chủng-tộc, Đạo không phân biệt Điểu-Thú Thảo-Mộc, v́ đều là con cái của Đức Chí Tôn cả thảy. Nếu Đạo phân biệt Chay Mặn, th́ Đạo cấm giết Điểu-Thú mà lại cho hại Thảo-Mộc sao? Chay là chi? Mặn là chi? Chay Mặn đều là món ăn của các con tùy thích cho hạp khẩu, cho hạp với sự tiêu-thụ của phần vật-chất. Đạo có biết nó mà chi, mà các con pḥng phải tranh đua với nhau vêà miếng ăn mà mích ḷng nhau cho đau-đớn ḷng Đại-Từ-Phụ? Cái miếng ăn của cá con dùng, là để dành nuôi lấy xác thân, miễn sao cho các con đừng quá Tham Mê Khẩu Phúc, đặng làm cho đến đổi hại lấy sự Sống của ḿnh. Phải cho biết vệ-sanh là hơn. Có Sống có mạnh mới giúp Trời hành Đạo. Có Sống có mạnh mới giúp Đạo làm ra thêm sự Sống khác, chớ nào phải sống đặng ăn uống, đặng tranh cao thấp phải quấy, hoặc làm hại sự Sống cùa nhau đâu. Bổn-Sư có một lời khuyên các con hăy lo-lắng chăm-nom cần-mẫn về sự học Đạo đặng cho trưởng-dưỡng tinh-thần mà mau về với Thầy là hay hơn, v́ Đạo là món đồ ăn quí hơn hết để nuôi sống cho Linh Hồn, hăy lo nêâm nấu chả gỏi đồ ăn ấy cho thiệt tinh-khiết hơn là các món đồ chay mặn chi của thế-gian bày diều để hại cho vật-chất; nếu ai mê-mẫn sự ngon của vật-chất nầy mà quên sự ngon nuôi Linh Hồn, th́ hóa ra mất t́nh ḥa-nhă thiêng-liêng, v́ Đạo chuộng về sự Thiêng-Liêng. Đức Chí Tôn cũng đă nhiều phen cấm rượu thịt chơi bời, mà cũng có nhiều phen châm-chế cho đứa dùng theo cách của nó tưởng, ấy là tùy thời biến diệc trong ba thời-kỳ theo lệ Tam-Thừa và vận Lục-Long đặng d́u-dắt con cái Người đó. Mà Người cũng có chỉ rơ cho con cái của Người rằng: Trường-Trai Khổ-Hạnh ngày đêm theo kẻ hành Đạo ngày nay, ấy là một Đạo-luật hóa Chơn-Lư ra thành ngụy-ly, chớ Đạo nào có biết tới sự ăn là chi. Bổn-Sư cũng đă có giải cho các con hiểu rằng: Thủ Giái Tŕ-Trai là sự răn ḷng đừng cho có Tà Vọng, dầu cho Động, Ngôn, Thị, Thính, mỗi việc chi đều phải Chay Sạch mới thật gọi là sự Trường Trai của Đạo đó, mà sao không thấy con nào chịu đem ḷng xét đến cho rơ, lại vẫn cứ theo tập-tục hoài, đặng căi-lẫy tranh-giành miếng ăn với nhau cho mất niềm ḥa khí?

Nay muốn cho các con hiểu rơ cái tục Trường-Trai khổ-hạnh của thế tục đua chen với nhau mà gọi rằng Luật Đạo, Luật giái-cấm cho kẻ tu-hành ấy nó là thế nào, gốc bởi đâu mà ra, cho các con hiểu thấu, đặng dứt bỏ sự tranh cạnh với nhau, th́ Bổ-Sư c̣n phaỉ thất công giải thêm một ph4 nữa cho kỹ-lưỡng đem để vào kỷ-luật mà chỉ dạy cho nhau.

Con người chớ khá mê ăn, chớ khá tưởng đến sự ăn là Đạo. Ăn và Chay là hai điều khác nhau, Ăn là ĂnChay là Chay, nào phải ăn rau cỏ mới gọi là Ăn Chay đâu. Chẳng luận cây cỏ chi nó cũng đều có một cái lơi mà thôi, không hề thay đổi, nên loại thảo-mộc mới được Nhứt Tâm. Được Nhứt-Tâm mới được trong sạch ngay thẳng. Chay là trong sạch ngay thẳng đó. Người học Đạo cũng phải sửa ḿnh cho được Nhứt-Tâm, ví như loại thảo-mộc trước sau như một không thay đổi, vậy mới được gọi là người Chay-Sạch, chớ nào có phải điểu-thú là vật Mặn mà thảo-mộc là vật Chay sao? Vật nào lại không có sự Sống riêng của nó! Vật nào cũng có sinh-mạng riêng của nó. Nếu cấm sát sanh-mạng của điểu-thú mà lại đành sát sanh-mạng của thảo-mộc, vậy sao được gọi là cấm sự sát sanh. Cả vạn vật sống ở trong vơ-trụ chẳng có một vật nào mà chẳng hôi-tanh, mà không có một vật nào mà chẳng trong sạch, đừng phân biệt mới gọi là biết Đạo.

Trường-Trai mà phải Khổ-hạnh vốn chẳng phải Luật của Phật-Đà, ấy là luật của Bà-la-môn giáo. Những người tuân theo luật nầy, ngày nay vẫn c̣n rải-rác ở miền Ấn-Độ và nơi miền núi Tuyết-Sơn. Thích-Ca Mâu-Ni lúc mới xuất gia cũng theo luật nầy, đến khi biết vậy là không trúng Chơn Lư mới tự ḿnh sửa theo Đạo Trung cho phù-hạp với Lư tự-nhiên mới được biết Đạo. Lúc biết Đạo rồi đi hành Đạo, th́ Thích-Ca đă chấn-chỉnh lại, không c̣n dạy tuân theo luật ấy nửa, nhưng những đứa Bà-la-môn cũ mà theo về Giáo-Lư của Thích-Ca cũng c̣n quen theo lệ quen của nó mà Thích-Ca cũng để tự-do chẳng nói chi. Kịp đến khi Thích-Ca qua đời, th́ nội năm ấy đă thấy Giáo-Lư của Thích-Ca đă bị tín-đồ của ḿnh sửa đổi ra ít nhiều rồi, chẳng nói chi đến 400 năm sau, chẳng nói chi đến khi rải-rác ra cả nước ngoài, chẳng nói chi đến khi đến nước Trung-Hoa, mà cũng chẳng nói chi cho đến ngày nay.

Bên Trung-Quốc, khi Lăo-Đam đă qua đời rồi, th́ cũng có nhiều chi phái học Trường-Trai và phải Khổ-Hạnh vậy, song khác hẳn với cách củ Bà-la-môn giáo.Ấy là những phái gọi là Đạo-Gia. Phái nầy ẩn ḿnh nơi thâm-sơn cùng-cốc, hoặc ăn ṛng những trái cây hay là rau cỏ, đặng luyện hống thiêu đơn, bỏ hết thú vị trần-gian, lập ḿnh theo một cảnh riêng an-nhàn, cũng có đứa tưởng vậy là đến bực Thần Tiên, ấy là một mối khác mà Chơn-Lư gọi là Tả-Đạo dị-đoan đó.

Kịp đến khi Phật-giáo đến Trung-Quốc, cũng hiếm đứa hiệp cách Trường-Trai khồ-hạnh của hai phái nầy nhập một và châ-chế tùy theo chỗ ở của ḿnh cho phương tiện cách thế thâu dụng môn-đồ cho dễ, cho đông, mà khoe danh với đời, nên mới có một phái pha lộn, gọi rằng tu Phật mà sự hành-vi pha theo Lăo, hoặc tu Lăo mà pha trộn sự hành-vi theo Phật, ấy là một phái thứ ba nữa.

Cách trên 300 năm nay, Trung-Quốc đại-loạn, chẳng c̣n biết làm sao phân-biệt được Đạo nào là Đạo nào, mỗi đứa mạnh một phương-diện nào, th́ chia nhau hành Đạo một cách riêng nấy, ngoài miệng mượn tiếng Trường-Trai khổ-hạnh coi rất nghiêm-nhặt, mà trong ḷng dối trá trăm bề, chẳng c̣n biết có Trời có Đất chi nữa, miễn cho mạnh sức phe đảng của ḿnh mà thôi. Ngọc-Kinh cũng phải v́ mấy phái nầy mà mây đen giăng phủ mù-mịch tối-tâm vậy. Ấy làø một phái thứ tư nữa đó.

Đến lúc những phái nầy tràng đến cơi Việt-Nam, th́ chúng nó lại tổ-chức theo một cách Trường-Trai khổ-hạnh khác nữa, đem cả các màu sắc nhuộm lại một giống Đạo gọi là Đạo chi cũng được, mà lại đặt tên ra một giống Đạo quái-gở, tiếm xưng là Đại-Đạo. Ôi thôi! Đại-Đạo mà đến đó là cùng!!

Bởi thấy các con của Thầy biết có một ḷng kỉnh Phật thờ Trời, mà bị giống Đại-Đạo quái gở ấy lường gạt đă đến cực-điểm, nên Đức Chí Tôn mới phế Ngọc-Kinh, ngự đến phàm-trần, bổn thân d́u-dắt chỉ bảo, đặng đem con cái của Người về đường ngay lẽ chánh, Người nào có công dư dư đân mà dạy đến sự ăn là chi đâu. Rất đổi Thích-Ca xưa kia c̣n chẳng biết đến món ăn là ǵ, ai bồ-thí cho chi th́ ăn nấy, là v́ để ḷng trống đặng t́m lấy Sự Sống Thiêng Liêng, nào có để tâm vào lo nấu nướng, lo ăn cách nầy, cách kia đâu.

Các con phải biết rằng trăm việc có chi ở tại thế, nếu muốn biết cho rơ, th́ phải đi t́m cho đến nguồn-cội mới được, huống chi Đạo? Đạo gốc ở nơi Trời, mà các con cứ t́m măi vào sự ăn, th́ làm sao gọi rằng người học Đạo? Ăn là một sự tự-nhiên phải có, hễ có xác thân ra rồi th́ phải có ăn mới sống; nấu nướng là một sự cuả xác thân bày đặt ra đặng làm cho vừa miệng mà ăn, bởi muốn làm cho vừa miệng mà ăn, nên mỗi người bày ra một cách, vậy th́ sự ăn ấy nào phải tự Trời có ra đâu, mà sao các con đua căi với nhau cho mất ngày giờ? Sao chẳng để ngày giờ ấy mà lo t́m-kiếm học-hỏi v́ làm sao mà xác-thân nầy có ra đây? Có ra đặng làm chi? Nó có sống hoài hay không? Nó sống hoài đặng làm ǵ? Nếu nó không sống hoài, vậy th́ người muốn cho nó sống đặng làm ǵ? Làm sao cho nó đặng sống hoài? Nếu nó phải chết, vậy th́ có nó ra làm chi rồi phải chết? Làm sao gọi rằng sống? Làm sao gọi rằng chết? Sống th́ ở đâu? Chết lại ở đâu? Sống chết có quan hệ chi cho xác thân nầy hay không? Nếu có quan9hệ cho xác thân, th́ sao người không trân trọng nó? Bằng không quan hệ, th́ sao khôn vứt bỏ nó đi? Làm sao gọi rằng là trân trọng?  Làm sao gọi rằng vứt bỏ? Những bài học đầu bài về bổn-phận của kẻ học Đạo phải biết như vậy, sao không thấy ai để ư đến mà t́m, cớ chi lại măi cứ châm nôm hoài nơi miếng ăn?

Nếu gọi rằng ăn đồ rau cỏ cho nhẹ-nhàn trong-sạch Linh Hồn, c̣n ăn đồ thịt cá, th́ Linh Hồn phải bị nặng-nề nhơ-uế, vậy th́ sự nặng nhẹ của Linh-Hồn ấy nó là bao nhiêu? Có ai cân trước nó rồi đặng sau gióng lại coi nó thể nào, th́ so-sánh nó mới đưọc chớ! Mà đă gọi rằng Hồn, th́ nó cũng phải có ăn uống như xác vậy sao? Chẳng trách kẻ trọng nơi sự ăn cho xác thịt, mà cho đến Linh Hồn cũng c̣ phải cho nó ăn như xác thịt, vậy th́ nó sốn mới được! Mà cũng c̣n có kẻ biết cân sự nặng nhẹ của Linh Hồn mới lạ chớ?

Bổn Sư nay khuyên các con: Nếu muốn học Đạo, th́ hăy t́m Đạo mà học, để công dư cho nhiều mà t́m mới gặp. Hăy bắt-chước Thích-Ca Mâu-Ni, giao việc nấu nướng ấy về phần người khác phải làm cho ḿnh dùng, chớ chê mặn lạt, đừng nếm ngon vụng, chẳng định vật nào phải ăn, vật nào chẳng nên ăn, chớ tính trước sự thèm muốn. Hăy để Tâm vàøo sự t́m Đạo cho được, cho biết, cho thấy, cho gặp, cho thông suốt mà thôi. Làm được như vậy, th́ Linh-Hồn mới được khỏe, được no, được trong-sạch, được nhẹ-nhàng thơi-thới. Nếu chẳng được như vậy, th́ dầu cho có tịch cốc là Linh-Hồn cũng khôn nhờ cậy vào đâu.

Bổn sư cũng chỉ cho các con biết sự Chay của Đạo là chi, đặng các con có thể dùng mà ăn mới được.

Sự Chay của Đạo là: chẳng đặng phép để một chút nhơ uế tanh hôi dính đến ḿnh và phạm tội lỗi. Những vật tanh hôi nhơ-uế ấy là vật nào chẳng phải của ḿnh mà tay chơn ḿnh đọng đến, con mắt ḿnh xem đến, lỗ tai ḿnh nghe đến, lỗ miệng ḿnh nói đến, lỗ mũi ḿnh ngửi đến, cái lưỡi ḿnh nếm đến, trí tự ḿnh để-ư lo đến và thân ḿnh ḿnh gần gũi đến. Những vật như vậy đều là vật tanh hôi nhơ-uế nhớp-nhúa lắm, nó làm cho các con phạm tội lỗi vô cùng. Tránh xa dứt bỏ những vật ấy đi, v́ nó đều chẳng phải vật gọi là Đồ Chay.</big></big>

Hễ tránh xa được những vật ấy rồi, th́ những vật chi chẳng phải là những vật ấy, th́ đều là vật đáng gọi là đồ chay sạch cả thảy. Các con đă tránh được khỏi những vật chẳng phải vật gọi là đồ chay đó rồi, mà can con lại t́m được những vật đáng gọi là đồ chay sạch th́ các con phải Nhứt Tâm Nhứt Định để trọn ḷng trọn dạ vào nơi đó, đặng tiếp tục t́m kiếm thêm lên mà dùng, được vậy mới đáng gọi là Chay đó. Chay là vậy đó. Chay là để trọn ḷng dạ của ḿnh vào nơi một vật nào thiệt trong sạch, không bợn nhơ, không nhơ-uế, không nhớp-nhúa, không trái với Lương-Tâm, không xấu hổ với Thần Minh ḍm ngó xét, không hề thay ḷng đổi dạ. Chay là vậy đó.

Nếu chay được vậy rồi, th́ cả châu thân của con không c̣n một chỗ nào mà không chay sạch tinh khiết. Không một nơi nào mà chẳng tinh khiết, rồi dùng sự chay sạch tinh khiết ấy đặng để trọn vào ḷng cho đầy đủ, đừng cho khiếm khuyết một chỗ nào, ấy gọi là ăn đó. Ăn được cái sự chay như vậy mới gọi là Ăn Chay. Làm được cái sự chay như vậy mới gọi là Làm Chay. Rồi dùng cái sự chay của ḿnh đă ăn đă làm đó đặng dưng lại cho chư Thần xem xét, ấy gọi là Dưng Chay Cúng Chay đó. Làm được Chay như vậy hoài, Ăn được Chay như vậy hoài, Cúng được Chay như vậy hoài ấy là Trường Trai đó; trường trai như vậy th́ Hồn và Xác của các con đều được thơ-thới, đều dược nhẹ-nhàn, đều được thong-dong tự-tại, th́ nào có khổ bao giờ mà gọi là trường trai khổ hạnh. Các con hăy ghi chép sự Trường Trai của Bổn Sư dạy đây vào ḷng các con cho khắn khích và làm theo cho được mỉ-mảng rồi sẽ có người thay mặt cho Bổn Sư dạy cách Hành Đạo cho các con rơ và khuyên các con hăy ráng mà nghe theo. Chớ tưởng Đạo là dạy sát sanh hay cấm sát sanh. Phải nhớ rằng: không một vật nào hiện tại ở thế-gian nầy mà không có sanh mạng. Đừng binh vật nầy mà bỏ vật kia. Các con hăy t́m lấy sanh mạng của các con đặng nuôi nó cho có sống hoài là hay hơn.

 

Trích Thánh Giáo của Đức Chưởng-Giáo Sư Phụ Đại Thiên Tôn<!--msthemeseparator-->

<big><big><big></big></big></big><big><big></big></big> <!--mstheme--><!--msnavigation--><!--msnavigation-->

<!--msnavigation-->