Deep Thoughts



The followings are my attempt to answer questions raised by myself based on Cao Đài teaching using the  Question & Answer (Q&A) format:

Q: What is the Trinity or Father, Son, and Holy Spirit? I see the number Three everywhere. Are they actually in me or all around me or a part of me?

A: One is the Source. Three are the manifestation of the One.

1- Father or God or Universal Soul
2- Son: every human beings, including Jesus or Gautama
3- Holy Spirit: link between Father and Son, our guide helping us distinguish the right from the wrong

All Three are within us. These are the Three levels of our Soul. Our purpose in Life is for the Son to become One with the Holy Spirit and the Father. Both Jesus Christ and Gautama Buddha have reached this level of Unity. When Jesus Christ has entered this state, He is no longer a mortal man. He can rise from the dead if he choose to.

Q: Concept of Service

A: We come to this world to experience, to learn and to grow. We grow spiritually by learning and correcting from our own mistakes. As we are becoming more and more aware of our True Nature which is God, our Internal Light will shine more brilliantly and we will be more and more “of service” to the world. As our Internal Light get brighter, it pushes away the darkness around us and benefits first those who are closest to us: family members, friends, co-workers, then when we come closer to the level of consciousness of Jesus or Buddha, we will be more “of service” to a wider circle.

Q: Is anything permanent? Is anything real?

Everything that happens in this Universe has a purpose and follows the Law of Nature. Life and Death are consistent with the Law of Nature. We are born to this physical world, then one day, we will die. This cycle is real. Change is real. Even the solar system including our planet earth will one day disappear. Other universes will be created. And that is normal, natural, real.

Q: Origin of Consciousness

“Nothingness” or Vô-Vi is the source of all Energy. When this Energy manifests itself, it becomes Consciousness. We are “aware” because this Energy is flowing through our mind and body.

Nothingness is something that we cannot see with our eye, we cannot hear with our ear, we cannot smell with our nose, we cannot touch with our sense, we cannot conceive with our mind. But this ‘Nothingness” is really “Everything”. It is the source of all Energy in the Universe. This state exists beyond Time and Space. It resides in the “Now”.

Q: Why God or Human Beings exist? Do we come to the world to enjoy ourselves?

Our five senses can perceive the physical universe, so we know that we exist and we say that the physical universe is real. Then there must be someone who creates us, some principles which govern our existence and our evolution, and we call Him God. We are not just an object of the Creation, but also intimate part of the Creator, that’s why we are also God. He is within everyone of us.

There are other unseen universes, other undetected forces behind this act of Creation, because they vibrate at a frequency that our organs cannot perceive, our machines cannot measure. We call this state “Nothingness” because it is beyond our perception, beyond our comprehension. Since this state is the origin of everything, it could also be called “Everythingness”.

Why does God go though all the trouble to create the universe, then earth, then human beings? Not because He wants us to come to this world to enjoy ourselves by using up all natural resources and destroying our planet. This is destruction of life, not creation of life. We are Here because we can be part of His Plan, we can assist Him in expanding Life and creating other Universes.

Q: How much power does God have to control nature?

God is not an all powerful person in the sky who can intervene in the worldly affairs. He is the Universal Law, the Ultimate Principle which governs everything in the Universe.

Man can cooperate with the Law of Nature to help create more Life, or he can destroy planet Earth through war and greed and unwise use of natural resources.

Q: Does God talk?

God talks to us all the time. He may not use human voice as we expect, but He always talks to us. It is just that we may not be listening to Him. He may be talking to us through the happy face of a child, the song of a bird in our garden, the words of our love ones… Many times we are not listening to Him because we have put layers after layers of our ego between us and Him. Using our brain to try to find Him or validate Him will nerver work.

Q: Could the big bang theory explain “Nothingness”?

The Big Bang theory just attempts to explain the expanding Physical Universe that astronomists can see visually or with scientific instruments. There are many other Universes that man cannot see or hear, including the invisible Universe where we all return after we die. “Nothingness” or Vô-Vi links all Universes into One. It is our goal to reunite with this Original Energy. We are separated from this Pure Life Force when we become greedy and polluted by the slower and impure energies which exist on Earth.

Q: Why should we be reunited with this Original Energy?

We all come from this Original Energy. Our Father makes us in His image and send us to the physical world with all its impurities and challenges so that we can learn and perfect ourselves. Once pure, we are automatically reunited with this Original Energy. Then we can help God create other Universes and expand Life.

Jesus and Gautama have reached this level. They have overcome all the worldly temptations and become enlightened. They are reunited with God the Father. By being so, they can perform miracle if they choose to. In general, they don’t need to do so. Miracles are just the working of some natural laws that we don’t understand.

For the rest of us, we have to come back again and again to the physical world (reincarnation) to learn our lessons. If we follow Jesus steps, we can all be a Buddha or a Saint. Then we don’t have to come back to Earth.

Q: Laws and Rules

If we live in a country, we have to obey the laws of this country, whether they are perfect or not. If we violate the country laws, we could end up in prison. There are also other laws: law of nature, law of physics, law of economics. If we violate those laws, we will suffer the consequences. If we put our hands on the fire, we will get burn. Our society also depends on moral laws or laws of conduct. Observance of those laws help maintain harmony in the society.

Many religions as well as political parties are based on doctrines and theories formulated in such a way to attract followers and members. Some use promise of rewards and threat of punishment to control the mass. If you follow their rules, then you go to heaven after you die, or you gain political power while you are alive. If you break the rules, then you go to hell.

Each individual has to discern what is True from what is not, and is free to choose his course of actions. The Purer our Energy, the better we can see the Truth. Seeing the Truth liberates us from confusion and enslavement. Otherwise we have to come back to Earth again and again to learn our lessons. And this is reincarnation. We all create our consequences. This is just the logical relationship between cause and effect.

Q: Are we perfect or imperfect?

This question leads to another question: Who am I ?

Do not confuse the egoist Self who desires wealth, power, celebrity for himself at the expense of others, who seeks to satisfy his needs first without considering the harms that he may have inflicted on others, who views himself as the greatest person in the world and every one else as inferiors, who lives a life of separation and conflict instead of harmony and unity.

Do not confuse this egoist Self with the real Person that we all are. We all have God Within ourselves. He is always there, whether we remember Him or not, whether we recognize Him or not. He is the Utmost level of our Soul. When we recognize Him, we become One with Him, then We are God. Jesus Christ and Gautama Buddha have reached this level of awareness and taught us that we need to remember that We are also God.

If we don’t recognize Him and don’t remember our Divine nature, then we are this egoist Self, living in a grandiose idea about himself, fighting each others for worldly possession and for worldly power.

“Am I perfect or imperfect?” depends on “Who I Am”. And Who am I depends on “Where do I Stand”. Do I Stand as One with God, as One with my fellow human beings, as One with my brothers and sisters in Love, or do I stand as the grandiose separate Self who only knows his own worldly desires?

Ðừng lộn Mình mà phải bị lộn Ðiển nơi mình”

Do not to confuse “Con Người” with “Cái Người”.



Vietnamese Religious Dictionary PDF



The Truth is not exclusive to any religion or any group of people. It may come from the heart of any individual because everyone has God Within. Any person could be our teacher when he or she expresses the Truth. They just remind us what we already know. The following citations originated from various sources around the world and are words of wisdom:


Quotes from Jidu Krishnamurti (1895-1986)


Cao Đài recognizes that Jidu Krisnamurti is one of the Saints sent from Heaven to Earth to awaken humanity in this Third Coming phase. Some believes that he is the incarnation of Di Lạc Buddha, but he himself did not confirm nor reject it.

” La Vérité n’est ni le mysticism, ni l’occultism. L’occultism, comme le mysticism sont des limitations que l’homme donne à la Vérité.”


“Any form of concious meditation is not the real thing: it can never be. Deliberate attempt to meditate is not meditation. It must happen; it cannot be invited. Meditation is not the play of the mind nor of desire. All attempt to meditate is the very denial of it. Every form of meditation leads inevitably to deception, to illusion, for desire blinds.

Only be aware of what you are thinking and doing and nothing else. The seeing, the hearing, is the doing, without reward and punishment. The skill in doing lies in the skill of seeing, hearing.”

“Any authority on meditation is the very denial of it. All the knowledge, the concepts, the examples have no place in meditation. The complete elimination of the meditator, the thinker, is the very essence of meditation. This freedom is the daily act of meditation”.

“Meditation is not an end to be found. The puting away of what you have learned or experienced is meditation. The freedom from the experiencer is meditation. The action of meditation is intelligence”.

“Meditation is the emptying of consciousness of its content, the known, the “me”.

Empty mind

K described this state in his Journal (1973): “He had so few thoughts; no thoughts at all when he was alone. His brain was active when talking or writing but otherwise it was quiet and active without movement”. “You are not even aware that meditation is going on, this meditation that began ages ago and would go on endlessly.”

“Without passion there is no creation. Total abandonment brings this unending passion… This abandonment is the emptying of the mind of the “me”, the self… The abandonment of the self is not an act of will, for the will is the self. Any movement of the self is still within the field of time and sorrow… The awareness of all this is the awakening to the activities of the self; in this attention there is no centre, the self”.

“To be absolutely nothing is to be beyond measure”.

The art of listening

“Listening to one’s thought or to the bird on a branch or to what is being said, without the response of thought, brings about a wholly different significance from that which the movement of thought brings. When you listen without any movement of thought, you listen out of complete quietness, out of total silence.”

“Be alone without word and thought, but only watching and listening. The great silence showed that without it, existence loses its profound meaning and beauty”.


“The abandonment of the self is Love, compassion: passions for all things – the starving, the suffering, the homeless. Love is not sentimentality, romanticism”.

“Love is not in time nor in analysis. It is there when desire for money, position and the cunning deceit of the self are not”.

“Attachment gives a sense of belonging, identification with something, a sense of reality, of being. When that is threatened, there is fear, anger, envy, jealousy, pain. Is all this love?

In the denial of what love is not, love is”.

Freedom from the known

“Unless he leaves all the things he accumulated in the river and swims ashore, death will always be at his door. For the river is the movement of time and thought is of it. When the observer leaves everything which he is, then the observer is not. It is the timeless. You cannot know it, for what is known is of time; you cannot experience it; recognition is made up of time. Freedom from the known is freedom from time. When time is not then death is not. Love is”.

“Knowledge is time, and freedom from the known is the flowering of meditation”.

“Freedom from the known is the essence of intelligence”.


“Freedom is to be a light to oneself. In this light all action takes place and thus it is never contradictory. This light is the law. All the other laws are made by thought and so fragmentary and contradictory”.

“Freedom of choice denies freedom; choice exists only where there is confusion. Clarity of perception, insight, is the freedom from the pain of choice”.

“That freedom is the order, the harmony, of silence… Order is the highest form of virtue, sensitivity, intelligence”.

“To be a light to oneself denies all experience. The one who is experiencing as the experiencer needs experience to exist… Experience is knowledge, tradition… The believer experiences according to his belief, according to his conditioning. These experiences are from the known, for recognition is esential… Every response to a challenge is an experience but when the response is from the known, challenge loses its newness and vitality… The very nature of challenge is to question, to disturb, to awaken, to understand. But when that challenge is translated into the past, then the present is avoided. The conviction of experience is the negation of inquiry. Intelligence is the freedom to inquire, to investigate the “me” and the “not me”… Belief, ideologies and authority prevent insight which comes only with freedom… Thought will never find the new for it is old, it is never free. Freedom lies beyond thought…

To be a light to oneself is the light of all others. To be a light to oneself is for the mind to be free from challenge and response, for the mind then is totally awake, wholly attentive. This attention has no centre, and so no border”.

Is it possible never to be hurt?

“What is the thing that is hurt? The image that each one has built about himself, that is what is hurt.

What they did to him, what they said to him never seemed to wound him, nor flattery to touch him. It is not that he was insensitive, unaware: he has no image of himself, no conclusion, no ideology. Image is resistance. Seeing the Truth of it is the ending of the image builder. When you discover for yourself the beauty of never being hurt, then only do all the past hurts disappear. In the full Present the past has lost its burden”.

Know yourself

“Only in relationship can you know yourself, not in abstraction and certainly not in isolation… In knowing yourself, you will know the universe”.


Thought gives to itself a center, as the ego, the “me”. Thought is time.

“Thought in its very nature is fragmentary and this causes confusion and sorrow. Thought has divided the world into nationalities, ideologies and into religious sects. Thought is disharmony. All its images, ideologies are self-contradictory and destructive.

To read all this in your daily life, to hear and see the movement of thought is the transformation that meditation brings about. This transformation is not the “me” becoming the greater “me” but the transformation of the content of conciousness. The conciousness of the world is your consciousness; you are the world and the world is you.

Meditation is the complete transformation of thought and its activities. Harmony is not the fruit of thought; it comes with the perception of the whole”.


“The space that thought creates is measurable and so is limited; cultures and religions are its products. Time is the observer who makes the distance between himself and what is. Without the observer, distance ceases. The observer makes a separation, from this grows conflict and sorrow. When the experiencer is the experience, then there come about a totally different kind of energy which transforms what is. The transformation of what is takes place only when there is no separation, no time, between the seer and the seen”.

“The “me” has its being and its activity within the small space it has created for itself. All its problems and sorrows, its hopes and despairs are within its own frontiers, and there is no space. Within this frontiers there is no solution to all the problems human beings have put together”.

“The energy that has gone into accumulation of knowledge has not changed man; it has not put an end to violence. The energy which has been spent in analysis of the causes of his insane destruction, his pleasure in the bullying activity, has in no way made man considerate and gentle. In spite of all the words and books, threats and punishments, man continues his violence.

In total attention, the summation of all energy, violence in all its forms come to an end. Attention is not a word, an abstract formula of thought, but an act in daily life”.


“Sleep is very important. In sleep the mind rejuvenates itself. In sleep order, adjustment and deeper perception take place; the quieter the brain the deeper the insight. During quiet sleep there are movements, states, which thought can never reach. Dreams are disturbance. Dreams are the expression in different forms and symbols of our daily life. If there is no harmony in our daily relationship, then dreams are a continuance of that disorder”.


‘In analysing there is the analyser and the analysed, a fragmentation which leads to inaction, a paralysis. In seeing, the observer is not, and so action is immediate. Identification is an act of thought and thought is fragmentation”.


“Religion has become superstition and image-worship, belief and ritual. It has lost the beauty of truth; incense has taken the place of reality. Instead of direct perception there is in its place the image carved by the hand or the mind. The truth is not to be found in any temple, church or mosque, however beautiful they are. Beauty of truth and the beauty of stone are two different things. One opens the door to the immeasurable and the other to the imprisonment of man; the one to freedom and the other to the bondage of thought”.

“The conditioning of the mind through so-called education, religion, tradition, culture, gives little space to the flowering of the mind and heart”.

The world of priesthood

“The priest stands between you and what he and you consider truth, saviour, god, heaven, hell. He has conditioned man through belief, dogma and ritual. He has conditioned you because you want comfort, security, and you dread tomorrow”.


“It is an age-old conflict between those who believe man is matter and those who pursue the spirit.

Thought is material and its activity is materialistic. thought is measurable and so it is time. Thought is memory, experience and knowledge, and this memory, with its images and its shadows, is the self, the “me” and the “not me”, the “we” and “they”. Materialism only gives strength and growth to the self. The self may and does identify itself with the State, with an ideology, with activities of the “non-me”, religious or secular, but it is still the self. Its beliefs are self-created, as are its pleasures and fears. Thought by its very nature is fragmentary, and conflict and war are between the various fragments, the nationalities, the races and ideologies.

A materialistic humanity will destroy itself unless the self is wholly abandoned. The abandonment of the self is always of primary importance. And only from this revolution a new society can be put together”.

La Vie sans forme

Question: Vous parlez d’éveiller dans l’homme la faculté créatrice, devons nous comprendre que cet éveil en nous est le commencement de la réalisation?

Krishnamurti: Assurément. La faculté créatrice peut exister sans forme. La création n’a pas besoin de prendre forme, car, encore une fois, la forme est une limitation. La création sans forme est le stade ultime. La faculté créatrice exprimée dans la forme est le premier pas vers la création exprimée sans forme. Donc, le début de la réalisation de la vie est dans la forme qui tend graduellement vers le monde sans forme (le Vô-Vi).

Pour fonctionner, la vie doit prendre forme, mais il existe un état où la vie ne fonctionne pas. On peut appeler cet état Niverna ou Royaume du bonheur ou de tel nom que vous voudrez.

C’est un monde de paix, de sécurité absolue, un monde inexpressible en mots. Ce n’est ni le mysticisme, ni l’occultisme. Ne recommençez pas à diviser en mots ce que je dis pour vous abritez derrière ces mots. Je parle de la Vie, et ce que je dis n’a rien à faire avec les divisions de la Vie.

En libérant la faculté créatrice de la Vie, il faut nécessairement créer des formes; toutefois, avec le désir d’atteindre ce monde où il n’y a pas création de forme mais seulement la Vie.

Un sculpteur, s’il est un grand sculpteur, doit sans cesser d’avoir en pensée la Vie ultime sans forme; il exprime avec des formes jusqu’à ce qu’il arrive à ne plus pouvoir exprimer cette Vie qu’il a d’abord realisé dans la forme.

Si vous voulez être de réel Créateur, créez à l’ombre de l’éternité; tout en créant une forme manifestée, ne perdrez pas la Vision de l’éternel où votre création ne pouvra porter l’empreinte de l’éternité.

J’affirme que l’oeuvre du Bouddha, du Christ, de tous ceux qui ont accompli leur vie, est d’éveiller en chacun la Vie sans forme (Vô-Vi).

Il faut à la majorité un objet tangible pour comprendre la vie qu’il représente; ils ont besoin de lois, de règlements, des dogmes, de religions, de soutien, de “gourous”, etc.

Il y a une Vie éternelle et sans forme, c’est de cette vie que j’ai atteinte, de cette vie que je parle.  (Krishnamurti)

La Nature

Si vous regardez autour de vous, la Nature, — ce qui est encore instinctif, non soi-conscient, — cache la Vie en elle même. Bien que potentiellement, ce soit la même Vie dans l’homme le plus civilisé, le plus cultivé, elle est plus limitée, plus intuitive que dans l’individu conscient de soi.

La fonction, la destinée de la Nature, est de créer l’individu soi-conscient, et la soi-conscience est crée par la limitation.

Aussi, le devoir de l’homme, le devoir de l’individu est de devenir le Tout, de détruire le sens de la limitation qui n’est que la soi-conscience. Contre cette limitation en lui-même, il doit lutter, batailler, devenir un véritable anarchiste, — c’est là la vraie anarchie, et non la destruction des choses extérieures, — c’est la vraie révolution qui engendre le pouvoir créateur de l’être.

A mesure que vous devenez plus conscient de soi, vous devenez plus séparé, vous distinguez le sujet de l’objet. Bien que vous puissiez savoir que dans l’objet, — c’est à dire dans le Tout — toute chose est contenue, que toute Vie “Est”; cependant au dedans de l’individu, dans la limitation de la soi-conscience, le Tout n’est pas encore realisé; le devoir de l’individu est de devenir consciemment cet ensemble, cette unité.

Telle est le but de l’existence individuelle: De la perfection instinctive inconsciente, en passant par la limitation de la soi-concience, de l’imperfection, arriver à la pure perfection intuitive.

L’individu qui est retenu dans l’esclavage de la souffrance, qui lutte encore contre cette limitation, qui est encore dans le stade instinctif sub-humain, cet individu en luttant contre la limitation, doit renverser la muraille qui le sépare de l’être intuitivement pur (Vô-Vi).

Pour moi (Krishnamurti) la soi-conscience est encore sub-humaine, tandis que la libération de la conscience doit créer l’homme pur.

Cherchons d’abord ce qui est sub-humain:
1.La première qualité distinctive du subhumain est la peur. la peur se developpe par le désir du confort, de bien-être; de la peur naît l’hypocrisie, le désir de concilier, de courir avec la foule; del la peur naît aussi le désir du pouvoir, le désir de dominer les autres. Parce que vous avez un plus grand savoir, ou des facultés créatrices, vous imposez votre propre compréhension, votre propre perception, votre force à un autre pour le dominer, le guider. Ainsi la peur à tous les degrés naît le désir du pouvoir, de la domination ou du confort.
2.En second lieu, la passion, la sensation, la satisfaction, la convoitise et le regret.
3.Troisièmement la haine qui implique amour et aversion, sympathie pour les uns et antipathie pour les autres.
4.Puis vient l’avarice, l’avidité pour les biens.
5.Finalement la tendance à juger tout le monde d’un point de vue personnel.

Telles sont les caractéristiques du Subhumain: Ce sont les instincts et l’homme soi-conscient qui est encore subhumain, en luttant avec ses instincts, en acquérant de l’experience, croît.

Grâce à cette experience, en façonnant l’instinct par la Raison, il devient l’homme pur libre de tout attachement, il manifeste l’excellence de la conduite, la pure connaissance sans la limitation du “Je”, la perception pure qui est Intuition. Il y vit, il est celà, sans cesse.

Quand vous réalisez Celà et vous ne pouvez qu’en reconnaissant votre limitation, et la cause de cette limitation, — qui est le désir, — vous êtes decidé à vous efforcer d’atteindre l’Etre illimitté, à vous concentrer à chaque moment de la journée pour dominer par la Compréhension les instincts subhumains. Vous vous détachez avec une grande Joie, avec Bonheur. Alors vous êtes Un avec la Vie qui est l’Etre infini, et le manifestez dans vos actes, dans votre conduite de tous les jours, votre manière d’être n’est que le délice, le parfum de l’existence.

C’est l’éternel Bonheur dans lequel entre à la fois le positif et le négatif: C’est la consommation de toute Vie.

Celui qui l’a atteint est “Homme”; il est devenu un être dans lequel les instincts subhumains n’existent plus. (Kristnamurti)

The Eternal Moment

L’éternel moment (Tại) est création (vô vi)

Si vous ne vivez cet éternel moment, vous êtes mort au Soi (Chơn Ngươn), à l’immortalité de la vie.

Si vous n’êtes vous-même libre de toute autorité extérieure, des conventions créeés par l’esprit humain, c’est à dire par la vie séparée, des conventions du bien et du mal, des philosophies et des religions (tôn giáo), vous ne pouvez atteindre ce mouvement immediat qui est création.

Être libéré, vivre dans le Royaume de l’Éternel (Chốn Ngọc Kinh), être conscient de la Vérité, signifie être au delà de la naissance et de la mort, parce que la naissance appartient au passé et la mort au futur, c’est à dire au delà de l’espace et de l’illusion du temps (thế sự ảo bào).

L’homme qui a atteint cette Libération connait la parfaite harmonie qui est constante (Thường), éternellement présente (Thiệt Tin), il vit inconditionné dans cette Éternité qui est “Maintenant” “Tại”. (Krishnamurti)

La Plénitude de la Vie

“Lorsque je vous parle, je sens intensément. Penser et sentir, pour moi, sont une seule chose, parce que j’ai perdu la distinction de ce que vous appelez la pensée et l’émotion. Pour perdre cette distinction vous devez commencer par la discerner en vous. Vous devez vous rendre compte vous-même du fait que vous pensez en dehors de vos sentiments. Vous devez en somme être pleinement conscient de vous-même.

Dans cette flamme de la conscience de soi existe la solitude totale et, lorsque vous connaissez cette solitude, qui est une extase, alors la pensée et le sentiment commencent à perdre leur différenciation. Bien que vous réfléchissiez, cette réflexion est une lucidité émotionnelle, bien que vous sentiez, ce sentiment est lucidité mentale. Alors la pensée est toujours une lucidité.

L’homme en lui-même est la Vie. Il ne peut pas la trouver par l’entremise d’un autre. Il ne peut la réaliser qu’en transpercant les nombreuses couches stratrifiées de sa propre conscience de soi.

Lorsque toute soif intérieure a cessé, alors Penser c’est Sentir, il n’y a plus de distinction entre l’esprit et le coeur, mais une concentration lucide qui a perdu toute distinction, et intense comme une floraison.

Toute chose doit s’user, mais l’esprit qui est libre de toute distinction, de toute resistence et de leur cause qui est la soif intérieure, connaitra l’immortalité. Ceci n’est pas la perpetration de l’individu, de ces couches supperposées de pensées et de sentiments personnels.

L’immortalité est l’harmonie de la perception complète.

Toutes les formes qui composent les corps doivent s’user. Je parle de la libération de toutes distinctions entre le “mien” et le “votre” qui crée de la résistance et de la douleur.

La Vie ne connait pas de distinction entre durée et cessation, entre commencement et fin; ces choses n’existent que tant qu’existe entre vous une soif intérieure, une avidité. Lorsque la pensée est totalement libre de l’idée d’acquisition, alors il y a Harmonie.” (Krishnamurti)

La soi-conscience et la Conscience

Tri Giác vận động cho phần Nhơn Dục của cái vọng tâm &

Tri Giác vận động cho phần Thiên Lý nơi Lương Tâm

Devenir signifie effort; Etre est la cessation de l’effort. Tout effort est conscient de soi, donc imparfait. “Etre” (Tại), c’est être purement conscient, sans effort. La différence entre la soi-conscience et la conscience est en ceci:

La soi conscience provient de la notion que l’on a de posséder une existence individuelle propre, séparée des autres, cette notion donne lieu aux conflits entre individus; tandis que la Conscience est le Soi-étant (Lương Tri) dans lequel (Lương Tri ở trong Chơn Ngươn) existent toutes les consciences individuelles, dans lequel tout effort a cessé, qui est audelà du temps et de l’espace, bien que le temps et l’espace soient en lui. Cette Conscience est l’être positif, (Con Người) vrai.

Pour parvenir à cet être il nous faut veiller aux désirs générés par l’existence soi-consciente. Comprendre le désir, savoir d’où il surgit, vers quoi il tend, quelle est sa raison d’être, c’est en faire un joyau précieux et utile, que l’on affine et ciselle continuellement. Alors ce désir n’est plus une discipline imposée, mais devient une discipline authentique (Đức Dục) qui se transforme progressivement jusqu’à nous faire parvenir à l’être pur. Le Désir est sa propre discipline.

La Libération n’est pas une impossibilité. La difficulté est de soutenir l’effort constant et concentré qu’il faut pour y parvenir. C’est pour cela que peu l’entreprennent.

Ce qui est en toute chose n’est pas difficile à accomplir ou à réaliser, mais entre cette réalisation et nous sont bien des obstacles qu’il nous faut éviter ou surmonter par un effort, un choix, un discernement continuels. Cette tâche demande une Foi intense, du recueillement et une énergie toujours concentrée, mais n’est cependant point limitée par des conditions extérieures, le temps don’t on dispose, l’âge que l’on a. La Vie n’a pas de limite d’âge. Le corps s’use comme s’use un vêtement, mais les personnes âgées aussi bien que les jeunes peuvent parvenir à leur réalisation si elles ont une foi intense. Ainsi que je l’ai dit, il ne faut pas se méprendre sur ce que j’appelle la Foi: ce n’est pas la foi en quelque chose d’extérieur, mais la certitude que nous pouvons avoir de posséder en nous-mêmes la potentialité de la Totalité. Donc, la Libération (Giải thoát trên con đường giải thoát) peut être atteinte pas tous; elle ne dépend ni de notre âge, ni des cisconstances extérieures, mais de notre effort et de l’intensité de notre désir. En cela chacun est son propre juge.

L’Intelligence est la plénitude de la compréhension en action.

Ce qui libère l’esprit ce sera la plénitude de la compréhension en action, c’est-à-dire lorsque l’esprit et le coeur agissent harmonieusement, lorsqu’ils ne sont plus déformés, liés à des croyances, circonscrits par les dogmes, par la peur, par les fausses valeurs, alors il y a liberté. Et cette liberté est l’extase de la perception. (Tự do của Đạo là như vậy đó)

Du sens possessif surgit toutes les douleurs et pourtant votre système de pensée et d’émotion est basée sur le sens possessif, comment pouvez vous connaitre l’Amour?

Donc, votre première tâche est de libérer l’esprit et le coeur du sens possessif et vous ne pouvez le faire que lorsque le sens possessif devient pour vous un poison, lorsque vous éprouvez la souffrance, l’agonie qu’engendre ce poison. En ce moment vous essayez d’échapper à la souffrance.

Le temps (Thời Gian)

Le temps n’est pas un objet mais un concept. Il disparaitra de l’entendement.

Le “moi” est lié indissolublement au concept du temps, pour lui le temps est subjectif.

De même qu’un personnage de rêve est fait de la substance même don’t est fait le rêve, de même le “moi” est fait de durée.

Conversion du désir

Prendre conscience de son emprisonnement dans le “moi”. Ensuite par un acte d’intuition, comprendre que tant qu’il y aura conscience de soi il y aura emprisonnement, mutilation de la vie. Puis s’identifier non plus au “moi”, à la prison, mais à la Vie qui veut ardemment s’en délivrer.

Voilà en quoi consiste cette véritable conversion du désir, qu’est l’établissement du But éternel en nous.

Établir ce But éternel est donc d’une importance primordiale pour celui qui désire se dégager de tous les complications de la vie. Il ne s’agit pas du but d’un autre, mais du but né de l’expérience, de la douleur, de la soufrance et de la Comprehension personnelle (Đạo Thông).

Un tel But, une fois établi, répandra la Lumière sur toute confusion de pensée et rendra claire la raison d’être de la Vie.

Le sous-humain crée l’illusion de la durée dans le temps.

L’Homme Libéré

J’ai dit que pour l’homme libéré, il n’y a pas de temps. Mais pour l’homme qui souffre, le temp existe.

Vous attendez de l’avenir votre réalisation, vous avez l’idée que vous parviendrez quelque jour au but et ce jour est reculé indéfiniment à cause de votre indifférence et de votre manque d’énergie; vous le reculez parce uqe votre désir manque d’intensité, mais s’il est intense vous ne demandez plus à reculer cette réalisation; vous vivez chaque expérience et vous l’assimilez, en affranchissant ainsi.

Pour vire le Moment qui contient toute l’éternité (chaque moment est l’éternité entière), on doit posséder cette profonde concentration, cette réalisation de l’être intérieur où l’on parvient par une résistance incessante. On atteint alors cet état d’être sans effort (Vô Vi) qui n’est pas une condition statique du sommeil. Vous êtes. Vous êtes le Tout (Chơn Ngươn trọn đủ). C’est alors que, pour vous, chaque moment est l’éternité car vous n’êtes jamais hors de ce moment, et parce qu’il renferme la Totalité du temps, vous ne sous-occupez ni de l’avenir ni du passé. Essayez pour une fois de vivre avec cette concentration qui demande l’impersonalité de l’être, et l’affranchissement des efforts conscients pour devenir vertueux. (Krishnamurti)

La Mémoire

Cái trí nhớ

Q. Vous parlez de deux formes d’action: la réaction au milieu qui crée un conflit, et la pénétration dans le milieu qui libère le conflit. Je comprend la première mais pas la seconde. Quentendez vour par percer le milieu?

K: Il y a réaction au milieu quand l’esprit ne comprend pas le milieu, et qu’il agit sans comprendre, en accroissant de ce fait, la limitation du milieu. C’est là une forme d’action dans laquelle la plupart des personnes sont prises. Vous réagissez à un milieu qui crée un conflit, et pour échapper à ce conflit, vous créez un autre milieu qui, vous l’espérez, vous apportera la paix; ce qui n’est qu’agir dans un milieu sans comprendre que le milieu puisse changer. Voilà une forme de l’action.

Ensuite, il ya l’autre forme de l’action qui consiste à Comprendre le milieu et à agir, ce qui ne veut pas dire que vous compreniez d’abord at ajustiez ensuite, mais que la Compréhension est elle-même action; ce qui veut dire que cette action n’exerce sans les calculs, les modifications, les adaptations, qui sont les fonctions de la mémoire. Vous voyez le milieu tel qu’il est avec toute sa signification dans le miroir de l’Intelligence et dans cette spontanéité de l’action se trouve la liberté.

Après tout, qu’est ce qu’est la liberté? Être Libre, c’est se mouvoir de telle facon qu’il n’y a pas de barrière, c’est ne laisser acune barrière derrière soi, n’en créer de nouvelles, en se déplacant. Or, la création des barrières, la création du milieu est la fonction de la mémoire qui est la conscience de soi et qui divise l’esprit de l’Intelligence. Pour l’exprimer encore différemment: l’action entre deux choses fausses – le milieu et le résultat du milieu – cette action doit indéfiniment créer et surélever des barrières, donc amoindrir et bannir l’Intelligence. Tandis que si vous reconnaissiez cela – reconnaitre n’est pas le fait de l’intellect, reconnaitre doit être engendré par votre être tout entier – alors dans cette pleine lucidité une nouvelle action a lieu, qui ne porte pas le fardeau de la mémoire (et j’ai expliqué ce que jentend par mémoire). À ce moment là, tout mouvement de la pensée et de l’émotion assume une nuance différente, une signification différente. Alors l’Intelligence n’est pas une entre l’objet qui est le milieu et le créateur que vous appelez “moi”. Alors l’Intelligence ne divise pas et elle est parconséquent elle-même la spontanéité de l’action.

Le Milieu

Qui pensez vous a crée le milieu? Quelque Dieu mystérieux? Qui a crée le milieu, la structure sociale et économique, la structure religieuse? Nous. Chacun a contribué individuellement à ce milieu, jusqu’à ce qu’il soit devenu le collectif, et alors, l’individu qui avait aidé à créer le collectif y est maintenant persu, parce que le collectif est devenu son moule, son milieu (cái phàm cái tục). Par le désir de sécurité économíque, morale et spirituelle, vous avez créé un milieu capitaliste dans lequel existent les nationalités, les distinctions de classe, et l’exploitation. C’est nous qui avons cée celà, vous et moi. La chose n’est pa venue miraculeusement à l’existence. Tant que vous cherchez la sécurité, vous créerez encore un autre système… basé sur l’acquisition.

Et la même chose s’applique aux religions (Tôn Giáo). Nous avons créé ces choses et nous y sommes soumis par peur. C’est l’individu qui a crée un milieu faux, partout, et ce milieu faux abouti à une fausse recherche pour la sécurité de cette conscience individuelle que vous appelez le “moi”. De là la constante bataille entre le moi et le milieu.

C’est pour cela que je vous ai dit que si le milieu vous pousse à agir, cette action n’est pas juste. Seule est juste (Công Bình) l’action qu’engendre la Compréhention du milieu.

Donc, individuellement, vous devez devenir Conscients (Tỉnh Ngộ) (Krishnamurti)


Quotes from others


“Now speak to the Christ within and ask the Christ: Who am I ? The answer will always be You are God, for the Christ speaks only absolute Truth. Then take no other view. The Christ is always right.”

Baird T Spalding

“God is unlimited. I just had to look in my own heart to see God. I realized that we all had God inside ourselves”.

James Van Praagh

” Seul le Dieu qui est en nous peut réveiller le Dieu qui est dans les autres.”


“But there were two phrases that Jesus said, that always struck me with wonder. One is, “Ye are Gods.” And the other is, “Even greater miracles than these, ye shall do also.” I know what Jesus knew, and that is, we are God. God is not external to us. We cannot be any closer to God, and yet most every religion separates us from God”.

Annes Varnes

” La civilisation moderne est inhumaine, parce qu’elle ignore l’homme.

Pere Jean Rimaud

” Les sciences de la Vie nous ont montré quelle est notre fin et ont mis a notre disposition les moyens de l’atteindre. Mais nous sommes plongés encore dans le monde que les sciences de la matière inerte ont construit sans respect pour les lois de notre nature. Dans un monde qui n’est pas fait pour nous, parce qu’il est né d’une erreur de notre raison et de l’ignorance de nous mêmes. À ce monde, il nous est impossible de nous adapter.”

Dr. Alexis Carrel

” L’homme est à la fois un objet matériel, un être vivant, un foyer d’activité mentale. Il s’étend au delà de l’espace et du temps, dand un autre monde. Et de ce monde, qui est lui-même, il peut, s’il aura la volonté, parcourir les cycles infinis. Le cycle de la beauté que contemplent les savants, les artistes, les poètes. Le cycle de l’amour, inspirateur du sacrifice, de l’héroisme, du renoncement. Le cycle de la grâce, suprême récompense de ceux qui ont cherché avec passion le Principle de toutes choses.”

Dr. Alexis Carrel

“Everybody today seems to be in such a terrible rush, anxious for greater developments and greater riches, so that children have very little time for their parents. Parents have very little time for each other, and in the home begins the disruption of the peace of the world.

I thinks the world today is upside-down, and is suffering so much, because there is so very little love in the homes and in family life.

In order for love to be genuine, it has to be above all a love for our neighbor. We must love those who are nearrest to us, in our own family. From there, love spread toward whoever may need us.

If we were more willing to see the good and the beautiful things that surround us, we would be able to transform our families. From there, we would change our next-door neighbors and then others who live in our neighborhood or city. We would be able to bring peace and love to our world.

Intense love does not measure — it just gives.

Always be faithful in little things, for in them our strength lies. Do not pursue spectacular deeds. We must deliberately renounce all desires to see the fruit of our own labor, doing all we can as best as we can.

Do not allow yourselves to be disheartened by any failure as long as you have done your best. If you are discouraged, it is a sign of pride because it shows you trust in your own powers. Be humble and you will never be disturbed.

Mother Teresa

Emotional honesty is the alchemy of personal transformation. In the midst of the deepest, darkest night, when we feel most humbled by life, the faint shadow of our wings begins to appear. Only when we have faced the limits of what we can do, does it begin to dawn on us the limitlessness of what God can do. It is the depth of the darkness now confronting our world that will reveal to us the magic of who we truly are. We are spirit, and thus we are more than the world.

Marianne Williamson

God cannot be found, only experienced, but this experience cannot take place in a limited, finite human mind. An Infinite Experience cannot be restricted to what we, as humans, wish to believe. God can and is meant to be experienced and recognized within and as our own individual Consciousness.

There is no super-being sitting up in the clouds somewhere passing judgment on mankind. There is, however, a Divine Principle that governs all things. When we live and move within this Principle, we live as this Principle in harmony. When we try to live outside of this Principle, we live in discord, limitation, and dis-ease. When we move outside the Truth, we encounter conflict.

Yolanda Zigarmi Martin

Ego is the “self” distinghised from other. Ego is our false and ignorantly assumed identity.

Debbie Ford

Eternity is here and now, and only in the eternal now can we experience God. Who you think you are is a fiction separating you from the direct awareness of God as your very nature, substance, and consciousness. We are literally made of the Divine, for God is the Being of our own being.

John C. Robinson

Power is not the ability to exert your will upon another. That is an attribute of time, and as time changes, that changes too.

Power is Light shaped by love and compassion, guided by wisdom.

Humbleness, forgiveness, clarity and love are the dynamics of freedom. They are the foundations of authentic power.

Gary Zukav

Jesus shows us the path because He lived the path beyond religion, the evolutionary path that transforms the one who dares to love that much into someone who becomes one with the Beloved in heart, mind, soul and body.

Andrew Harvey

One should frequently empty one’s mind by clearing away all confusion and disorder. It is incorrect to practice empty-mindedness without reaching whole-mindedness. The one who spends all of his time and energy in quiet sitting meditation for this purpose is only fixing his mind in a certain narrow way. This is not empty-mindedness, but only narrow-mindedness. Such practice does not lead one anywhere. The practice of whole-mindedness is not the practice of stiffness. The mind should be like water that is always flowing smoothly.

From Hua Hu Ching Book


Chon Ngon Kinh




This scripture was promulgated from Long Xuyên in 1933. Supreme Mother Diêu Trì addressed mostly to women of the world and elaborated on virtues and values which free us from illusion and suffering and reunite us with our Original Source.

Bài Kinh Tây Vương Thánh Mẩu Chơn Ngôn Kinh do Đức Mẹ Diêu Trì phóng điển ban ra tại Long Xuyên vào năm 1933. Đức Mẹ Diêu Trì giảng dạy cho tất cả con cái của Người, trong đó có nhiều đoạn dành để nhắn-nhủ riêng phái nữ.


Tâytrúc thời kỳ dụng Thích-Ca,

 Vương môn để tiếng cậy Di-Ðà,

Thánh phàm phân-biệt Du-Ðà-Luận,

Mẫu tự kinh tàng Tát-Ðãng-Ða.

Chơn Thể, Chơn Thân đem Phật Tánh,

Ngôn hành, ngôn sắc, dạy ta bà.

Giác-mê Thầy chuyển Tam-Kỳ Ðạo,

Thế giới từ đây Một với Cha.


Ðêm trong trắng, trắng trong như lọc,

Nghe tiếng con Mẹ phút chạnh lòng;

Bởi con mến chốn bụi hồng,

Nên con tách Mẹ rùng rùng ra đi.


Tưởng ra đi mảng kỳ trở lại,

Nào dè con chẳng đoái chẳng hoài;

Ra đi Mẹ dặn một hai,

Một hai phải tránh chông gai cuộc đời.


Dặn con phải giử lời sau trước,

Bước hồng-trần là nước quỉ ma;

Dặn con chớ khá ta-bà,

Dặn con chớ khá kê cà mẩn mê.


Dặn con nhớ cảnh quê làm trọng,

Dặn con thường để bụng nằm lòng;

Rằng loài ma quỉ phải phòng,

Rằng loài lưởi mối nọc ong phải ngừa.


Dặn con phải sớm trưa kink-kệ,

Dặn con đừng bê trể công-trình;

Dặn con Mẹ dặn đinh-ninh,

Dặn con phải giữ phải gìn tấm thân.


Dặn con biết mấy lần trân trọng,

Mà con đành rẻ rúng lời khuyên;

Con đành gây cuộc nảo phiền,

Con đành gây cuộc trần-duyên lao-lồng.


Nay con thấm bẩy vòng cắn-xé,

Con mới đành nhớ Mẹ sao con;

Con ôi ! Lòng Mẹ héo don !

Con ôi thân Mẹ vì con hao gầy.


Rày con được Ơn Thầy cứu độ,

Ðem con về phải chỗ phải nơi;

Khuyên con dạy phải nghe lời,

Khuyên con chớ khá giởn chơi ích gì ?


Tu phải biết Qui-Y làm báu,

Qui-Y là nương-náu cửa Trời;

Tu cho kịp tiết kịp thời,

Tu đừng xao lãng những lời Mẹ răng.


Nầy lời Mẹ ân-cần nhắc nhở,

Thấy con thơ Mẹ ứa đôi hàng;

Thương con trước chịu lạc đàng,

Con ôi phận gái gian nan não nề.


Thương con ghánh nhiều bề cay đắng,

Thương con dầm lửa nắng nước sương;

Con ôi phận gái đoạn trường,

Con ôi phận gái chải bương mới thành.


Tu phải biết việc lành việc dử,

Tu chừa lòng bẩy lự ba lo;

Thầy đà sau trước dặn dò,

Thầy đà chực sẵn chiếc đò Lý Chơn.


Ðò Chơn Lý Chủ Nhơn đã chọn,

Chơn qua đò khỏi tốn khỏi hao;

Miểng con trong trắng một màu,

Miễng con sau trước trước sau một niềm.


Tu phải giử lặng êm là gốc,

Tu phải chừa cái nọc nhiều lời;

Con ôi tai họa khắp nơi,

Tại người uốn lưởi khô môi hại mình.


Chữ một dạ kỉnh-thành làm trước,

Lòng đừng lo họa, phước, có, không;

Có, không là luật chí-công,

Có, không, cũng tại nơi lòng các con.


Ðêm thanh-vắng con tròn phận sự,

Ðọc Kinh thì ráng giử lấy mùi;

Ðừng ngâm chót lưởi đầu môi,

Mẹ còn lui tới, tới lui phân trần.


Ðọc Kinh phải cân phân từ tiếng,

Tiếng Kinh là Kinh Ðiển của Thầy;

Ðọc Kinh gẫm được mùi hay,

Dẩu cho sắt, đá, cỏ, cây, cũng thành.


Gái cần giử thân danh làm trước,

Kế quỉ ma nhiều nước tinh yêu;

Êm tai sáo quyển lòn chiều,

Nếu con nhắm mắt nghe liều hư thân.


Mẹ đả dạy nhiều lần cặn kẽ,

Quỉ thường xưng tên Mẹ lắm con;

Con nào gan yếu dạ non,

Nghe lời bưng bợ ngọt ngon phải lầm.


Cách đi, đứng, ngồi, nằm, cẩn thận,

Ðiệu mõng mềm ấy phận người tu;

Tránh xa tiếng quến lời rù,

Tránh xa nhửng bợm giả mù sa mưa.


Thấy nhiều trẻ bơ thờ hõng hẻo,

Tướng diệu dàng yễu điệu khá thương;

Tại sao mang số đoạn trường,

Tại quên những tiếng nghiả phương ngọc-ngà.


Thương con dại thiềt-tha tha-thiết,

Vui vẻ chi mài miệt cõi trần;

Con ôi xét lấy nàng Hằng,

Trọn năm được thấy mấy lần đẹp xinh.


Mẹ hằng cậy nhắn tin cho trẻ,

Khuyên trẻ đừng bê trễ công trình;

Thương con Thầy phế Ngọc Kinh,

Rước con khỏi chốn hoả-khanh đem về.


Con khá chớ bỏ bê lúc rảnh,

Lúc rảnh thường Tâm Tánh lãng xao;

Tánh Tâm xao lãng phân hào,

Tự nhiên con phải mỏn hao tinh thần.


Tu phải trọng Chơn Thân Chơn Thể,

Thân Thể nầy gốc rễ của con;

Chơn Thân, Chơn Thể, Chơn Hồn

Giữ gìn trong sạch mới còn gọi con.


Ðừng vụng tưởng phấn son là sạch,

Son phấn làm chơn phách phải lu;

Mấy ai rọi kiến trăng thu,

Mấy ai ngồi kiệu lấy dù che thân.


Ðừng vụng tưởng cơ bần là nhục,

Cơ bần là chánh gốc mổi con;

Lúc sanh đỏ lói một hòn,

Lúc về có kể vật chôn những gì.


Con phải nhớ lúc đi Thầy dặn,

Phải cho tròn bổn phận Thầy sai;

Ðừng lo phú quí chông gai,

Phải cho xứng đáng Tam Tài mới xinh.


Chánh Tam Tài mới vinh mới quí,

Giả tiền tài đồ mị phá chơn;

Con sao chưa rõ thiệt hơn,

Ðã dư mấy kiếp đường trơn bước hoài.


Rày Mẹ nhắc chỗ sai con hiểu,

Hiểu được rồi Mẹ biểu phải nghe;

Nghe rồi cẩn-thận trăm bề,

Tránh đoàn kết đảng, lập phe phỉnh phờ.


Con phận gái lỡ cơ sao được,

Phải dặc-dè từ bước mới ngoan;

Sao cho danh gái rỡ-rang,

Chín mười cho đúng tuổi vàng Mẹ trao.


Cuộc trần thế ảo bào mộng ảnh,

Có chơn tu mới rảnh phù sanh;

Muốn cho chơn thật tu hành,

Ráng lo gìn giử kỉnh thành đừng quên.


Người ở thế đặt tên kể tuổi,

Tên tuổi nầy một buổi chẳng lâu;

Mấy tên phú quí công-hầu,

Có đem chi được đế chầu Ngọc Kinh.


Người ở thế danh thinh làm trước,

Thinh danh là cội phước sự tu;

Công, dung, ngôn, hạnh, làm đầu,

Lòng đừng mê hoạc phải trau sửa mình.


Ðừng tập lối văn minh dối trá,

Văn minh nầy quỉ phá mấy hơi;

Con ôi Mẹ đã cạn lời,

Ráng cho trong sạch tên Người tuổi Ta.


Tên tuổi Ta bao la vũ-trụ,

Tên tuổi Người che phủ thế-gian;

Muốn cho tên tuổi miên tràng,

Ta, Người, tên, tuổi, vững-vàng chớ sai.


Người xuống thế ai ai cũng một,

Phải rõ Người là ruột với mình;

Với mình như một mới xinh,

Với mình như ruột mới rành tuổi tên.


Con phải nhớ chớ quên lời Mẹ,

Ðược thân người chẳng dễ đó con;

Tuổi tên được vậy mới còn,

Tuổi tên được vậy mới tròn thinh-danh.


Ðừng tập nết trớ trinh lêu lỏng,

Theo tánh phàm học giọng cầu cao;

Chị em đừng tiếng mầy tao,

Chị em tiếng nói ngọt ngào mới ngoan.


Lời ăn nói diệu dàng mềm mõng,

Mới làm cho trên trọng dưới vì;

Học chi cái giọng ngu-si,

Học chi cái giọng dị-kỳ khó ưa.


Ðừng học thói đỏng đưa miệng lưởi,

Mà có khi vướng lưới quỉ ma;

Khôn-ngoan sao bẵng thiệt-thà,

Cứ lời Mẹ dạy mới là gái ngoan.


Con đã chán các đàng tội phước,

Mừng cho con nay được gặp Thầy;

Ơn Thầy rưới khắp cỏ cây,

Con tua tỉnh mộng kịp ngày qui nguyên.


Phần xác thịt ba giềng làm trọng,

Phần Thiêng Liêng phải gióng cho cân;

Chớ hao Tinh, Khí, hại Thần,

Tinh Thần quí báu phải cần phải chuyên.


Thần, Khí, Tinh, Tiên-Thiên làm gốc,

Tinh, Khí, Thần, là nọc hại người;

Con ôi đừng tưởng trò chơi,

Nếu con sai ngược Ðạo Trời dể đâu.


Ðừng nghe kẻ mượn màu Ðại-Ðạo,

Tiên, Hậu, Thiên, ngược ngạo phỉnh đời;

Nếu con sai lạc tấc hơi,

Luân-hồi phải vướng chạy Trời được sao.


Mẹ thấy trẻ khát khao tìm Ðạo,

Mà lại tin chuyện ảo rằng chơn;

Con ôi chớ cậy giọng đờn,

Giọng đờn là giọng hại khờn hồn linh.


Con muốn rỏ công tình tập luyện,

Tập luyện rành cửu chuyển phải thông;

Muốn cho cửu chuyển được ròng,

Gần Thầy mới rỏ huyền công thể nào.


Con phải biết Ðạo cao tối trọng,

Ðừng để lòng hờ hõng sự Tu;

Chớ tin nhửng lủ quáng mù,

Mượn Thầy giả Ðạo quyến rù hư thân.


Nghe tiếng trẻ Mẹ mừng cho trẻ,

Trẻ phải mau bước lẹ đường ngay;

Muôn năm mới gặp hội nầy,

Trể cơ hội ắc đọa-đày vướng-mang.


Ðã gặp Ðạo gặp đàng chánh-đáng,

Thì phải lo phải rán công-trình;

Mẹ khuyên bỏ tánh hớ-hinh,

Mẹ khuyên bỏ tánh chống kình chị em.


Tánh kình chống rán kềm cho dứt,

Nó làm cho Ðạo-Ðức phải hư;

Con ôi Mẹ vốn Ðại-Từ,

Thương con Mẹ nán gời dư chỉ bày.


Thấy trẻ dại đọa đày thân thể,

Mãng tranh đua theo thế nhán-hào;

Quên nhìn Ðất rộng Trời cao,

Ðành vùi bụi đỏ để xao Tánh Trời.


Thần, Tiên, Phật, ráo lời cạn tiếng,

Khuyên các con bỏ miếng tu chơi;

Tu cho biết Phật, biết Trời,

Tu cho biết Ðạo, biết đời, mới tu.


Trẻ mến Ðạo, thầy mù khó dắc,

Trẻ ham đời thì mắc tay phàm;

Xanh, vàng, sợi chỉ ai làm,

Con đường nam, bắc, bắc, nam, ai làm.


Muốn tìm Ðạo gặp Thầy mới Sống,

Muốn tìm Thầy chớ vọng phàm tâm;

Con ôi Ðạo Lý cao thâm,

Lầm sai một mãy hại thầm xiết bao.


Lòng thương xót đồng bào chớ nệ,

Một rúng nhao của Mẹ mà ra;

Ðông tây nam bắc gần xa,

Dẩu cho khác giống cũng là tình thâm.


Kẻ rù quyến gây mầm xâu xé,

Lập phái phe chia rẻ thịt xương;

Lời ngon ngọt tợ như đường,

Nếu con nhẹ dạ mắc lường uổng oan.


Con phải đến Ðạo-Tràng Chơn-Lý,

Mới không còn có quỉ nơi Tâm;

Ðạo-Tràng Thầy lập phải tầm,

Phải tầm cho gặp đặng châm học hành.


Trời đã phú Tánh lành sáng suốt,

Thì con là con ruột của Trời;

Con trời đâu có cải lời,

Con Trời đâu có tiếng đời nhạo khinh.


Khuya những tối tự mình con xét,

Con xét con, con biết lấy con;

Con ôi Tánh Ðức cho tròn,

Ðừng ham nhửng thói bôn chôn nhộn nhàn.


Chị em cũng một đoàn thua sút,

Giờ rãnh rang phải học mới nên;

Học thì chí phải cho bền,

Học bền mới có tuổi tên với người.


Khi đi, đứng, khi cười, khi nói,

Lúc nằm, ngồi, lúc hỏi, lúc thưa;

Con ôi lễ nghiã chẳng vừa,

Nếu con thưa thớt ai chừa cho con.


Phận nhi nữ phải tròn danh-dự,

Nết đoan trang con giữ lấy con;

Tiếng thơm, tiếng nổi như cồn,

Tiếng nhơ, cũng nặng như hòn Thái-Sơn.


Muốn rỏ Ðạo chớ sờn công-quã,

Công quã bòn chớ khá từ nan;

Muốn thông công quả rỏ-ràng,

Công càng bền vững, quả càn lớn-lao.


Công Đức được dày, cao, chói-rạng,

Công Nghiệp càng rọi bản Ngọc-Kinh;

Sao cho công vững như thành,

Sao cho quả được trổ nhành, đơm hoa.


Phận nhi-nử ngọc-ngà thân thể,

Công quả cho rành rẽ đường sai;

Công cao, phước mới được dài,

Công dày, đức mới vững tày núi sông.


Muốn được quả phải trồng nên quả,

Quả muốn trồng giống chạ chớ ương;

Con ôi phận gái đoạn-trường,

Ðoạn trường càng phải tìm đường cho nên.


Mẹ đã dạy công bền mới được,

Công dày công được phước mới bền,

Học hành công khó mới nên,

Biến lười phải vướng vào nền tớ tôi.


Mẹ đã dạy vun-bồi công quả,

Con phải rành công cã của con;

Con nào công nấy vuôn tròn,

Công nào quả nấy chẵng còn đợi chi.


Mẹ cũng biết nữ nhi phận gái,

Mẹ sẽ trao phần dạy có người;

Con ôi công chớ biến lười,

Con ôi Mẹ đã ráo lời khúc nôi.


Con phải biết luân hồi nên sợ,

Luân hồi làm nên nợ vô minh;

Muốn cho công được viên thành,

Thì con khá ránh học hành cho thông.


Kẻ dối trá cuồn ngôn khả ố,

Mà làm tuồn dạy dỗ tròn, vuông;

Các con là gái quê môn,

Các con đâu rỏ vuông, tròn là chi.


Các con hãy kỹ suy chính xét,

Thầy có đâu la lết dạo-đường;

Thầy đâu làm mặt trò-phường,

Thầy đâu tán tận thiên lương khuấy đời !


Con đã gọi con Trời thế-hạ,

Con phải mau hối quá tự tân;

Con sao chẳng chịu nhựt-tân,

Mà con lại muốn tránh luân xa hồi ?


Bánh luân xa lăn rồi chẳng đợi,

Nếu vướng vào con mới định sao ?

Con ôi thiên võng nan đào,

Ðừng trông Bắc Ðẩu Nam Tào cứu nguy.


Muốn cứu nguy chẳng chi lạ nữa,

Con khá lo tự sửa lấy mình;

Sửa mình cho được bất sinh,

Sửa mình cho được tiền trình vẻ-vang.


Nói đến con trăm đàng chua xót,

Mẹ xiết bao lệ giọt đượm tuôn;

Thấy con sa hố lạc truông,

Cũng vì con mảng làm tuồn khéo khôn.


Càng khôn khéo càng dồn cát bụi,

Khéo khôn chi với tuổi hồng trần;

Hồng trần khôn khéo nhố nhăn,

Khéo khôn theo buổi hồng trần ích chi ?


Kìa trước mắt con suy cho kíp,

Cuộc bi, hoan, ly, hiệp, mấy hồi;

Các con chẳng rõ cơ Trời,

Nắng, mưa, lạnh, nóng, mấy thời đó con.


Trời bình tĩnh thoạt còn nổi gió,

Trăng làu làu lại trổ mòi mưa;

Ðừng ai khoe sớm, nói trưa,

Năm còn tháng thiếu, ngày thừa, phải sai.


Lời rỉ rả canh dài Mẹ dạy,

Tiếng nỉ non phải quấy Mẹ bày;

Con ôi gắng chí theo Thầy !

Ngọc-Kinh mới được có ngày đoàn viên.


Cơ hoạ phước nhãn tiền mấy lát,

Cũng đều do khổ lạc chẳng tường;

Khổ kia ai tạo mà vương ?

Lạc nầy ai bỏ, ai duồng lại chê !


Phải xét kỷ rõ bề khổ lạc,

Khổ tại đâu mình chác vào mình;

Tại mình nuôi cái vô minh,

Vô minh nào phải Trời sinh mà ngờ !


Kìa đuốc tuệ ánh bờ Chơn Lý,

Thầy đã khai rọi chỉ đường ngay,

Thuyền nghiên, sóng ngược, phải quày,

Ðừng khoe mạnh-bạo rủi tay lái lèo.


Người trí-thức coi dèo thời thế,

Chó hỗng hờ lầm kế tinh ranh;

Con ôi phận gái mỏng manh,

Thương con Mẹ chỉ mối manh con tường.


Ðêm đã cạn Mẹ càng than-thở,

Bỏ tánh phàm xem chợ nhắm em;

Ðạo dường gió tạnh sóng êm,

Con nào mến Ðạo phải tìm đường Chơn.


Biết sao kể nguồn cơn sau trước,

Ham tự do con vượt ra đi;

Tự do nó có ích gì,

Tự do càng lắm càng suy tinh-thần.


Trẻ hối ngộ Mẹ mừng cho trẻ,

Ráng lo tu kẻo trễ thời kỳ;

Gặp Thầy con ráng qui-y,

Càng cho biết lễ, biết nghi, mới rằng.


Mẹ dạy con chẳng ngừng lời nói,

Con nghe lời đừng gọi phui pha;

Ðêm khuya nguyệt xế trăng tà,

Con so bóng nguyệt còn là bấy nhiêu ?


Duyên tứ giả lắm đều dối trá,

Cuộc tuần hoàn vay trả, chẳng thôi;

Lánh xa cái bánh luân hồi,

Khá mau tỉnh ngộ vun bồi Chơn Linh.


Vững Chơn Linh phải thình Tâm Tánh,

Nhìn Ngọc Kinh là cảnh quê nhà;

Rảnh rang cái kiếp phù hoa,

Lặng Tâm, êm Tánh, mới là gọi con.


Mẹï vì con lưỡi mòn đòi đoạn,

Mẹ vì con lời cạn mấy phen;

Công dư kết bạn với sen,

Công dư đâu để làm quen với bèo !


Chừa cái tánh tự kiêu tự đắc,

Mới có ngày gần Phật gần Trời;

Trời tuy lộng lộng vơi vơi,

Nhưng Trời ở tại mấy lời Mẹ đây.


Con nghe Mẹ, Mẹ khuây khỏa dạ,

Mẹ nhìn con, con hả hớn lòng;

Con ôi mau kíp trùng phùng,

Ðến đài Kim Khuyết hiệp cùng chị em.


Lời tâm huyết Mẹ đem tường tận,

Khuyên con thơ yên phận tu hành;

Muốn cho gọi được gái lành,

Thì mau cải dữ, mới rành chơn tu.


Ðừng phân biệt trí, ngu, thêm hại,

Ðố ai tường khôn, dại, là chi ?

Trăm điều, đều tại Hóa-Nhi,

Ðừng đem phàm tánh mà khi mà lầm.


Mẹ căn-dặn tu Tâm cho lắm,

Tu Tâm rồi, Tánh bẩm mới trong;

Tánh Tâm tuy cũng nơi lòng,

Mẹ còn lo ngại con không rõ đàng.


Lòng thương con ngổn ngan trăm mối,

Muốn cho con tránh khỏi luân hồi;

Nầy con Tâm, Tánh, bởi Trời,

Nầy con Tâm, Tánh, bởi người phá hư.


Phật thường gọi Chơn Như Tâm Phật,

Trời đã cho Minh Ðức Tánh Trời;

Tánh Tâm trong sạch là Người,

Tánh Tâm xảo trá là đời đó con.


Ðã gần trót đêm tròn Mẹ giảng,

Giảng cho con mấy đoạn éo le;

Phải nhìn Ðất chở Trời che,

Phải nhìn cho kỹ đặng nghe đặng làm.


Ðời gió bụi hiểm nham bớ trẻ,

Có thiện căn mới dễ tránh đời;

Tránh đời còn phải nghe Trời,

Nghe Trời thì phải nghe lời Mẹ khuyên.


Kẻ có phước thiện duyên mới gặp,

Gặp thiện duyên ráng tập mà làm;

Làm thì Nhứt Ðức, Nhứt Tâm,

Nhứt Tâm Nhứt Ðức Mẹ châm nom liền.


Thầy đã dạy Mười Khuyên ráng nhớ,

Lại lắm khi nhắc nhở trăm điều;

Khuyên con Tâm Huệ ráng khêu,

Ráng khêu cho tỏ đặng theo mới mầu.


Bề cư xử sồng nâu đạm bạc,

Chớ kêu đòi đài các trâm anh;

Trâm anh để gọi gái lành,

Trâm anh nào phải sứa sanh bề ngoài.


Mẹ dạy con chẳng nài lao khổ,

Tánh phàm khuyên ráng bỏ ráng chừa;

Ráng đem lại Tánh Trời xưa,

Ngọc Kinh sớm bước chờ trưa trễ chầu.


Ðuốc Chơn-Lý làu-làu Thầy rọi,

Nơi Trung Ương đặng gọi các con;

Bòn vàng sông Lệ nên bòn,

Tìm châu tìm ngọc non Côn đến tìm.


Cây mát-mẻ có chim khôn đậu,

Kẻ hiền lành noi dấu Từ-Bi;

Từ Bi Bác Ái Thầy ghi,

Từ Bi Bác Ái Tam Kỳ vẻ vang.


Mẹ đã dựng nền vàng, tảng ngọc,

Con biết lo săn sóc đêm ngày;

Ân cần mực thước đừng sai,

Thì con sẽ được dẫy đầy Ơn Trên.


( Ðàn tại Long-Xuyên đêm 14 rạng 15

năm Quí Dậu  –  1933 )


Diêu Trì Thánh Mẫu Kinh


Thể-Liên Tiên-Nữ có xin Ta,
Xin mỡ Kiên-Giang cảnh Phổ-Đà,
Gió buội thấy còn chưa mát-mẻ,
Đễ chầu kinh sám đặng dưng hoa.

Dưng hoa sớm tối rộng nghe kinh,
Đặng chỉ đường cho phái nữ-sinh,
Trong ngọc trắng ngà rành Cữu-Phẩm,
Chín tuần cho xuống hiển Anh-Linh.

Anh-Linh thương trẻ mộ đường ngay,
Học Đạo tuy chưa được mấy ngày,
Có phước nên mau thành chánh quả,
Thêm nhờ ân-huệ của tay Thầy.

Tay Thầy gầy dựng cõi Trời Nam,
Năm mối đều cho xuống cõi phàm,
Dìu dắt các con theo lẽ chánh,
Lạc đàng nhờ cậy có người đem.

Nhờ cậy người đem Tánh Bổn Nguyên,
Công phu rèn tập phải cho chuyên,
Liên trì hoa nỡ đua xinh đẹp,
Thiên-quốc còn nhiều cảnh vật tiên.

Cảnh vật tiên đâu phải cảnh chơi,
Phàm phu nào thấu được cơ Trời,
Ơn riên quản-thược đừng mơ-ước,
Công quả lo làm muốn mõn hơi.

Mõn hơi đóng mở cửa liền tay,
Có rãnh rang gì đặng xuống đây,
Chuộc sạch tội xưa công sẽ thưởng,
Thưởng cho rộnh rãi bước đường mây.

Đường mây Thầy bủa khắp Tây Đông,
Năm sắc Liên-Hoa báu lạ lùng,
Dành sẵn đễ phong người đức hạnh,
Cũng tùy theo bực ít nhiều công.

Ít nhiều công quả chố Tam-Kỳ,
Ruồng mở gai chông vững bước đi,
Âm-chất khá mau bồi đấp sẵn,
Sang hèn đừng nệ bực tôn-ti.

Tôn-ti sắp sẵn hội Liên-Hoa,
Chừng ấy đừng ai tiếng thiết-tha,
Xin mở Nữ Ban cho Nữ Phái,
Thể Liên Tiên Nữ có xin Ta.

Diêu-Trì Thánh Mẫu



Kính Mừng Nữ Phước Thần

Kính mừng Ngôi Chị Thể Liên,
Chơn như đắc quả mãng viên Niết Bàn.
Tiền căn danh liệt Tiên ban,
Giáng phàm công-quả, hoàn toàn bổn-lai.
Nhứt-Tâm tín ngưởng Cao-Đài,
Ghe phen sấm sét, chẳng lay chẳng sờn.
Liểu phàm Thầy lại ban ơn,
Độ cho người thấy, noi gương tu hành.
Diêu cung hôm sớm tập tành,
Bái cầu Thánh Mẩu chơn kinh sám truyền.
Công đồng Thần, Phật, Thánh, Tiên,
Cầu phong Bồ-Tát Thể-Liên Đạo-Tràng.
Ngôi Chị vì mến Kiên-Giang,
Hạ mình cầu chụi bái ban Phước-Thần.
Từ-bi Ngọc-Sắc Thầy phân,
Kiên-Giang vỉnh trấn bủa nhân đức Thầy.
Trời trăng gió tạnh hây hây,
Xuân thu cảm ứng đêm ngày linh-thiêng.
Kính mừng Ngôi Chị Thể Liên,
Chơn như đắc quả mãng viên Niết Bàn.

Phát Minh


Nầy năm mười chín trăm ba,
Giáng cơ đễ vận nôm-na ít lời.
Rằng khuyên phu-nữ trong đời,
Chớ rằng thấp thỏi mà cười mà khinh.
Người người đều sẵn tánh lành,
Phật Trời ban phú cho mình ban sơ.
Bởi hay lắc-lẽo hỏng-hờ,
Hãy tua gìn-giữ nghe lời chị khuyên.
Tiên, phàm, tuy có hai tên,
Muốn cho thoát tục thành Tiên khó gì?
Hãy tua hôm sớm tu trì,
Giồi mài Bổn Tánh qui y Linh Hồn.
Phật Trời Đạo Thể Chí-Tôn,
Lòng người nham hiểm ba vuôn bảy tròn.
Đua chen trí xảo tài khôn,
Lâu ngày Bổn Tánh hao mòn Chơn-Nguyên.
Dẩu cho cửu chuyển Thần Tiên,
Không trau Chơn-Tánh, tự nhiên lụy mình.
Huống chi phận gái hậu sinh,
Quên đường Đạo Đức, nên hình thể chi?
Các em vụng tính hẹp suy,
Thấy đời rằn-rực cứ đi theo đời.
Ham ăn, ham nói, ham cười,
Ham bề vật chất, ham mùi phù-vân.
Sao không suy xét cân-phân,
Mấy đời cỏi tạm cho bằng quê xưa.
Hồng trần phơi nắng tắm mưa,
Sao bằng Tiên-cảnh không trưa không chiều.
Hồng trần khổ-hạnh trăm điều,
Sao bằng Tiên-cảnh tiêu-diêu thanh nhàn.
Hồng trần là chốn lửa than,
Bọt nước sôi tràn thấy đó mất đây.
Ai ai chẳng hiểu lệ nầy,
Thác rồi nắm đặng trong tay vật gì?
Đua chen khôn dại thị-phi,
Tắc hơi nín thỡ còn chi đâu là?
Sao bằng giữ mực thực-thà,
Rảnh rang xác thịt, ta bà hồn-linh.
Cang thường Đạo thể trọn lành,
Phật Trời qui-luật chí thành phương vân.
Hồng trần trọn Nghiả trọn Nhân,
Hồn linh mới bước đến từng mây cao.
Thiện Tâm chẳng dạ lãng-xao,
Thiên đường mới đặng ra vào thung dung.
Một lòng một dạ thỉ-chung,
Sớm thơm danh giá, thác phong rỡ-ràng.
Hãy xem Thần Thánh muôn ngàn,
Đều người nghĩa khí trung cang mới thành.
Gái mà tiết liệt trung trinh,
Gái mà tiết hạnh, Thiên-đình bia tên.
Cung Diêu, Cung Quế, Cung Sen,
Hàng luôn Tiên Nữ, dảy liền Tiên Nga.
Rèm châu, vách ngọc, cột ngà,
Thủy-tinh bao phủ, sáng loà như gương.
Người đời yêu chuộn thủy xoàn,
Nào hay đồ vụng đài trang Tiên toà.
Người đời yêu chuộn vinh-hoa,
Nào hay bị cái giây ma khớp đàm.
Cõi phàm mà thấu Đạo Trời,
Kìa trang Tiên Thánh cũng người phàm gian.
Giàu sang sánh với cơ-hàn,
Giàu sang còn dễ bước đàng chơn tu.
Đố ai phân biệt trí ngu,
Mây bao bịch phủ sương mù mịch giăng.
Người ngu mối Đạo biết phân,
Người khôn chừng thấy ăn năn muộn rồi.
Thấy vầy nên chị ngùi-ngùi,
Thương em chị phải tới lui giảng bày.
Tam-Kỳ sẵn mối Đạo Thầy,
Khá tua ráng sức cho dày công phu.
Thời giờ thấm thoát bóng cu,
Một ngày qua khỏi, ngàn thu không tìm.
Nữ sanh là phận các em,
Không lòng sốt sằng, càng thêm lạc lầm.
Chị xin Đức Mẹ chế châm,
Cho chị giáng bút, thánh âm phân trần.
Mẹ cho chị xiết nỗi mừng,
Nên chị vội-vã ân-cần đến đây.
Phái Nam đã đủ chơn tay,
Phái Nữ đến rày, xem thiếu chị em.
Nghĩ coi tự cổ chí kim,
Làm thân con gái mõng mềm súc thua.
Hêu đòi cờ-bạc hốt vùa,
Nết xấu ráng chừa, đặng giữ thân-danh.
Khuê môn phận gái đã đành,
Đến việc tu hành lại cũng rút co.
Đường ngay ít kẻ đắn-đo,
Đường gai nẻo gốc lần mò lủi đi.
Phật Trời thương xót xiết chi,
Đã bày ngủ-gới, tam-qui rẻ-ròi.
Ngặt lòng tín-ngưỡng lôi-thôi,
Có việc cầu Trời khẩn Phật tứ tung.
Từ đây khuyên khá rèn lòng,
Nghe lời chị bảo, chí công tập-tành.
Công-phu, công-khoá, công-trình,
Phân rành chương thứ phân minh tõ tường.


Chú Thỉnh Thể Liên Tiên


Trước Tam-Giáo mở-mang mối cả,
Kế Ngũ-Chi điểm hóa Nhơn-Tâm;
Chỉ điều phước thiện họa dâm,
Chỉ điều minh triết cao thâm mọi đường.

Tuy đã nói Âm-Dương Nhứt-Lý,
Chưa tỏ phân cho kỹ ngọn nhành;
Tam-Kỳ mối Đạo phân minh,
Thánh, Thần, Tiên, Phật đinh-ninh cạn lời.

Dạy cho biết máy Trời u-hiển,
Đặng cho mình tập luyện chỉnh-tề;
Có căn mau hiểu xa nghe,
Sống nên chánh quả thác về hiển linh.

Có hiển linh Đức-Tin mới mạnh,
Quí hóa thay Đạo chánh của Thầy;
Dẫu cho cầm-thú cỏ-cây
Có lòng mộ Đạo có ngày nên duyên.

Thành chánh quả qui thiên phục vị,
Trước mặt Thầy Ngọc-Chỉ sắc phong;
Tùy theo kẻ ít nhiều công,
Tùy theo âm-chất tổ-tông ông bà.

Thành chánh quả vinh hoa chi bẳng,
Dạo tứ phương phép sẵn thần-thông;
Tới lui, đảnh thứu, non bồng,
Đơn tiêu cung điện bạn cùng Thần Tiên,

Rày đặng thấy Thể Liên Tiên Nữ,
Chốn Kiên-Giang sắc-tứ gia ban;
Cho về tá bút Cao-Đàn,
Cho về dạy-dỗ nữ ban dại-khờ.

Đạo đặng thạnh cốt nhờ người dẫn,
Người dẫn nhờ có Đấng Thiêng-Liêng;
Mừng thay mối Đạo Cao-Thiên,
Mừng thay kẻ tục người Tiên trao lời.

Giọng thảnh-thóat đưa hơi chín bệ,
Lòng từ-bi trọng lễ thỉnh cầu;
Cao-Đàn xin đến mau mau,
Anh Linh hiển hích xuống câu nên vần.

Xưa tại thế ân-cần mau mắn,
Nay qui thần cũng chẳng khác chi;
Rộng lòng mở lượng từ-bi,
Hửu cầu tắc ứng mựa hề đơn sai.

Đừng chuộng chốn Diêu-Đài, Kim-Khuyết,
Mà phụ tình náo nhiệt dương-gian;
Mùi hương nghi-ngút Cao-Đàn,
Lòng thành ước vọng dẫy tràng Cao-Xanh.

Hoặc có vị đồng thanh, đồng tứ,
Hoặc có hàng Tiên Nữ, Tiên Cô;
Quỳnh tương tiếng cậy lời phô,
Đồng xin vui hứng tín đồ muôn ơn.

Lòng sở vọng thiệt hơn thấu rõ,
Xin sửa sang áo võ xiêm nghê;
Xe loan tán phụng hầu kề,
Chỉ đàn hậu tấn viếng quê cảnh nhà.

Phép linh-hiển dẫu xa cũng chứng,
Lòng chí thành cảm ứng đâu sai;
Nhơn gian cạn tiếng tỏ bầy,
Linh-cơ xin kiếp chuyển day mựa từ.

Vậy mới rõ Linh Cơ hiển hích,
Áp tay đồng bút tích phi phong;
Đừng cho kẻ đợi người trông,
Đừng cho kẻ phụ tấm lòng ước ao.

Linh Cơ thấy ba đào luân chuyển,
Anh Linh mừng u-hiển giao-thông;
Mừng thay báu lạ vô cùng,
Mừng xin ven phụ tay đồng nên văn.

Đức Lý Thái Bạch chứng Thể Liên Tiên Nữ


thừa Đế mạng phó đàng diên,
Thái cực điện tiền Ngọc Sắc tuyên,
Bạch phụng Diêu-Trì tương ý chỉ,
Chú ngôn truyền thỉnh Thể Liên Tiên.

Thương nỗi Nữ Ban thiếu tín-đồ,
Tiền nhân hậu quả chẳng lòng lo,
Nên Thầy mở rộng đường linh-ứng,
Cho thế gian rành kịp ráng tu.

Ráng tu cho kíp để chi chầy,
Sửa tánh toan gìn sự thảo ngay,
Gởi đặng thơm danh, về đặng hiển,
Này gương Tiên Nữ Thể Liên đây.

Thể Liên đây cũng thể như thường,
Thầy độ cho thành đặng để gương,
Khuyên khá trau giồi nền Đạo-Đức,
Nữ Nam Thầy cũng một lòng thương.

Đức Lý Thái Bạch

28 tháng 6 năm Canh Ngũ (1930)



Spiritual Life

God Presence


God is the Universal Law which governs all aspects of existence. God is the source of Life. He is Within every human being.

True Faith

True Faith is faith in the Eternal Life Force within every human being. True Faith is faith in the Eternal Truth. There is no need for any form of external authority because True Guidance always comes from within. This all powerful Light shines within to reveal the right path back to God, the Original Source of Life.

La Foi

La Vrai Foi, c’est la certitude que la Vie dans toute sa puissance, sa richesse, réside éternellement en chacun de nous, quelles que soient les insuffisances, les carences de notre personnalité. La Foi, non pas la foi en une autre personne, quelles que soient son évolution et sa supériorité, mais la Foi en la Réalité que chacun porte en soi, la Vrai Foi, c’est se comprendre qu’en nous-même réside le Tout en puissance et que notre tâche est d’appréhender cette Totalité.


L’humain est une fusion des facultés humaines libérées de toute conscience de soi (Cái Ta) . L’homme libéré de la conscience de soi a rejoint la Vie Universelle, il est cette Vie en acte (Vô-Vi ), il est l’accomplissement de la totalité de la vie et la consommation du temps. Dans cette Réalité (Lý-Chơn), le temps ni l’evolution n’ont plus de sens.

Red Quynh Hoa - Bloom

Trời có Hiện-Diện


Cái Trí Lương-Tri của Ta nó bảo Ta như vầy: là Ta không chịu nhình nhận cảnh Tạo-Vật nầy nó có ra đó rồi thôi.

Mình lại tự hỏi mình: cái Tạo-Vật nầy ở đâu mà có ra, lại ai đứng mà tạo thành nó vậy. Mỗi vật đều có cái nguyên do của nó (một bổn thủy nguyên, nhơn-sanh bổn hồ tổ), nên Ta hằng muốn biết cái bổn-sơ của cả cái Tạo-Vật hữu-hình nầy. Ta suy nghĩ đến đó, Ta thử hỏi các bác Thánh-Hiền nào để ý suy tầm, thì ai cũng cho rằng: Tạo-Vật bởi Trời mà có ra. Trời chẳng phải là căn-bổn tạo thành Võ-Trụ nầy mà thôi. Chỉ có một Đấng sáng láng vô cùng vô tận vô biên mà hóa ra đặng cái cảnh Tạo-Vật, muôn loài, muôn vật nầy, và làm cho đặng điều-hòa thuận-thảo đầm-ấm vậy.

Xét một bộ máy nào khác của đời cũng phải do một anh thợ sáng tạo. Một cái đồng hồ đẹp cũng có một anh thợ hay làm ra, vì cũng bỡi lý đó nên cả vạn-vật của võ-trụ mà đặng diều-hòa êm ái, vận chuyển từ ngôi Tinh Tú Nhựt Nguyệt, sự mùa tiết thay đổi, đến mỗi việc nhỏ nhích như côn trùng thảo mộc cũng do nơi một Đấng sáng-láng khôn-khéo vô-cùng, là do Trời mà có ra.

Biết mà phân-tích ra đặng đây vì biết có Tạo Hóa Công nơi lòng Người Chơn-Chánh vô tà vô tư, nơi lòng Người Thiệt là bực Chí-Nhơn đó. Có đặng sự Thông, Hiểu, Biết tự-nhiên nầy nên:

Cả kêu một tiếng lạy Thầy,
Lạy Thầy Chúa-Tể tràng đầy thế-giang.

Bực Chí-Nhơn nhìn xem mỗi vật đều thấy Lý Trời Sanh nó ra, Trời cho nó Sống, ấy là Trời ở ngoài vòng Võ-Trụ (Thiên Ngoại Thiên).

Và dầu cho xem các ảnh muôn loài trước mắt mà chẳng thấy Trời Hóa Sanh vận chuyển hằng ngày, khi Ta xét lấy trong mình Ta, cái Lương-Tâm Ta nó không pho bày, không xưng tụng hằng giời cho ta biết Trời nơi Tâm Ta sao?

Vì nếu Ta không công-nhận rằng trong luật lệ của võ-trụ đều có cái Lý Thiên-Nhiên của Trời sáng-láng mạnh-mẽ, công-bình, Ta há không nhìn nhận rằng trong Thân Ta có sẵn một Ngôi Chúa-Tể sáng láng chỉ dạy một cách oai-cường, nghiêm-nghị, cho Ta biết phân sự mà làm mỗi ngày sao?

Lại khi tấy kẻ hung bạo thắng cảnh, kẻ hiền lành bị áp chế, người vô-tội bị hành hà khổ cực, người gian-dối đặng tạnh-thế, quyền-lực hiếp Lý công-bình, thì Ta làm sao tin cho rằng tiếng than của kẻ yếu hèn không ai xét thấu, không có Luật Chí Công hành phạt vay trả sao? Kìa có câu: Chưởng qua đắc qua, chưởng đậu đắc đậu. Đó chẳng phải là Luật Chí Công sao?

Không có chỗ trông cậy nơi Luật Công-Bình của Tạo-Hóa thì cái đời của Người đây chẳng là một nơi thảm khóc buồn bả lắm ư!

Đó là Luật Công Thiên-Lý.

Đức Chí Tôn có chỉ:

Trời đây là Luật, con ôi! phải nhìn.

Nhưng nào cái Thiên-Lý nơi Tâm Ta nó có cho rằng cuộc đời nầy đành giao hẵng cho cái bạo-lực, cho sự mơ màng chi, nên từ khi có lào Người và có Người Thánh Hiền biết xét, thì ai cũng tin có Luật Công-Bình của Trời và ngưỡn vọng nơi lòng Bác-Ái của Tạo-Hóa, của Cha Thiêng-Liêng, ấy là Ngôi Trời Độc-Nhứt Chúa-Tể đó vậy.

Đức Chí Tôn có dạy:

Luật Trời Luật Nước phải tuân mọi đàng.

Thế như Luật Nước Cộng-Hòa Việt-Nam độc-lập, công-dân Việt-Nam phải thấu rõ mà tuân theo Luật Nước mới phải là tôi dân trong Nước.

Còn đây là Luật Trời thì thần dân của Nhơn-Loại phải thể theo lòng Bác-Ái của Trời mà thuận-thảo ở ăn, sống chung nhau trong một bầu không-khí nhẹ-nhàn, êm-hòa, đầm-ấm, mới phải là Con Người Trời Sanh.

Còn Luật Đạo là sao? Ở đâu?  Hãy nghe Thánh Kinh:

Hiệp chí đồng lo Đạo nước nhà,
Hiệp vầy đoàn thể ớ con ta !
Hiệp hòa trên dưới tình liên lạc,
Hiệp thuận anh em nghĩa mặng mà.
Hiệp ý keo sơn gìn dạ Một,
Hiệp đường tánh mạng buổi kỳ ba.
Hiệp Tâm chúng trí đừng nghi lẩn,
Hiệp đặng gần rồi mới hiệp xa.

Luật Đạo ở nơi mình. Người Đạo hành tròn sứ mạng của Trời phú giao mới thiệt là Người Chánh Giống Tam-Kỳ đặng nên vậy.

Ớ Người thế-gian!

Luật Trời, trước mắt đó.
Luật Đạo, hòa giải gắn chí tại Tâm

Rõ ràng:

Trời có Hiện-Diện

Lạy Thầy Chúa-Tể Kiền-Khôn,
Mở lòng Bác-Ái thương con với cùng.

Tây-Sư Tinh-Quân

Tân-An, 30 Dec 1955

Tiếng nói của Trời

Thiên hà ngôn tại! Trời nào có tiếng gì!

Phải thông hai chữ “Hà Ngôn”

Âm, Thinh, Sắc, Tướng phải chôn Ngươn Thần.

Nhờ một tia sáng tinh thần của Đức Đại Sư Phụ đã ban cho trong cuộc hành Đại Lễ Rước Xuân nên về chỗ nầy đặng thấy biết rõ ràng:

Tiếng nói của Trời tức là “Hơi Điền” của Nguồn Thanh Điển nơi Trung Tâm mà là Trung Tâm Điểm của Người chính là cái Tinh Lực Thần Lực của Điển Lực Vô Vi phát sanh ra sự Thông, Hiểu, Biết mà không cần học hỏi nơi nào: tự nhiên biết vậy thôi.

Đức Sư Phụ chỉ rõ:

“Cái Xuân của Đạo là cái gì?”

“Nầy các con! Nó vốn là cái sức Sanh, sức Sống, sức Hóa, sức Sáng tự nhiên vô hình đó. Đã biết là vô hình song không phải nó ở đâu xa cái thân của các con đó. Nó ở trong Trung Tâm Điểm của các con nên cũng gọi là “Lương Năng”. Mỗi khi các con tuân theo Lịnh Một Trời Độc Nhứt đặng thi hành phận sự, nó liền đổi ra một danh từ khác là: Thông, Hiểu, Biết (1). Ba cái Thông, Hiểu, Biết nầy nó ở nơi Tâm của các con. Chính nó là một thứ Hơi, mà là Hơi Điển vậy. Hơi Điển nầy thông truyền cùng khắp ngũ giác thân, nó làm cho các bộ phận cũng đặng thông truyền. Như vậy, cái Tâm của các con đó là chỗ chưa đựng các Mối Điển ấy, cái thứ Hơi thông truyền sáng suốt ấy nó mới đặng gọi là cái Bàn Điển cho chớ.

Các con có nhìn nhận cái Tâm của các con là cái Bàn Điển thì các Mối Điển ấy tùy theo danh từ phận sự như: Thông, Hiểu, Biết, Nghe, Thấy, đều do nơi Nó mà phát ra, ở ngoài cũng vào ngay nơi đó. Lời ấy, hành vi ấy, tức là Lời của Thầy vậy. Nơi nào mà có đặng lời Thầy phát ra tức là Thầy đã có ngự nơi đó. Thầy có ngự nơi đó thì nơi đó mới đáng gọi là cái Bàn Điển để thờ Thầy.”

Tiếng của Trời ở nơi Người thế-gian là vậy đó. Sao lại Người không nghe đặng cái tiếng nói của “Trời”.

Người không nghe đặng, vì Tâm người đã Vọng, mà hễ Vọng thì nào có cái Chơn.

Có chỗ gọi “Đạo” ở nơi mình Người là sự Thông Hiểu vậy.

Mà Đạo là Con Đường thiêng liêng sáng suốt tinh thần; Con Đường nầy ở tại Tâm con Người, nó là Con Đường ngay của lòng, Con Đường Hư Vô Chí Khí:

Thật là:

Đường ngay có một không hai,

Đường ngay từ thuở thiên khai đến giờ.

Ấy là Con Đường Trời lập cho Con Trời đi vững bước cho đến nơi đến chỗ là cùng với Tạo Hóa.

(1) Đạo là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Nghe bằng chỗ không nghe mà nghe, thấy bằng chỗ không thấy mà thấy, tức là nghe thấy nhờ sự Thông, Hiểu, Biết về Đạo

Tây Sư Tinh Quân

Luật Đạo – Luật Thiên Điển

Thưa Chư Vị,

Giảng Đàn hôm nay do theo Thánh-Giáo Chơn-Lý đã chỉ dạy và chỗ đã lập tâm hiểu rõ thấy rõ – trong mình của mình nên đem ra đây luận-xét, cùng chư-vị trau đổi ý-kiến phòng giúp ích cho nhau trong sự Tu-Hành thường nhựt.

Luật Thiên Điển thuộc về sự sống thiên-nhiên ở trong châu thân Con Người mà cũng là Luật Sanh Sanh Hóa Hóa của Võ Trụ vạn vật, trật-tự phân-minh nên mới có tiếng gọi “Đạo là Trật-Tự”.

Chư-vi nghe đặng rồi, hiểu đặng rồi, thấy đặng rồi thì tự mình hãy “Tu Tỉnh” lấy mình cho khỏi Luật thiên Điều báo ứng, cho gặp đặng Trời Trong trong Người thì mới có thể sống vui theo Đạo.

Đầu đề nầy là:

“Sự Sống của Người và trong Người”

Hiểu đặmg rồi, Biết đặng rồi, Thông đặng rồi, Sống đặng như thế Một thể Vô-Vi, thung dung tự-toại, tự mình mình biết, tự mình mình hay thì mới Biết:

“Đạo Trời có Một cứu Người thế-gian”

Người Trời quí nhứt, trọng nhứt mới có thể dứt được cái tánh mê trần là cái màng vô-minh vậy!

Vô-minh che án trẻ thơ,
Lạy Thầy cứu trẻ đến bờ giác mê.

Một kiếp sống nầy, Tu Tỉnh đặng mình, gặp Trời gặp Đạo là Phước nhà đó.

Trưóc hết phải biết sự sống của Người là:
1. Cái Xác thân hữu-hình nầy, Đạo gọi nó là Cái Người của Tứ Giả, thuộc về vật-chất hữu-hình.
2. Trong Cái Người của Tứ Giả nầy có phần Hồn của nó là: Cái Vô-hình thân-hữu. Sự sống của Vô-hình thân-hữu phát ra bằng những cảm giác: vui, buồn, lo sợ, tủi, hổ, v.v…
3. Trong cái Vô-hình thân hữu có cái Vô-hình tinh-thần. Hồn là những ý-tưởng, cảm-tưởng, trí-tưởng v.v… về nhữnh sự vật hữu-hình là: cái tinh thần của Vô-hình thân hữu.
4. Trong cái Tinh-thần Vô-hình thân-hữu còn có: Cái Tinh-thần tinh-thần là: Lý-tưởng về Đạo Đức vô-hình, vô-vi, v.v… gọi là cái Tinh-thần của tinh-thần Vô-hình thân-hữu thuộc về Tinh Khí Thần của Tiên-Thiên vậy.
5.Trong cái Thể Người đây còn có cái Thể Tinh Anh thuần túy hơn là: Cái Tinh-thần Đoàn-kết, đoàn-thể phát ra trong những sự là vô-tư, tình thương vô-tư, biết thương người và biết hy-sinh.

Loài Thảo Mộc Hoa Cỏ cũng đều có cái Thể tinh-anh thuần-túy nầy cũng gọi là cái Xuân của nó sẵn có. Nếu nó không có có cái Thể ấy thì nó nhờ đâu cũng trong vật mà tiết ra đặng mùi hương thơm tho, trái chín ngọt bùi, lá màu tươi tốt.

Còn “Người” chẳng phải là cái Hoa tươi-tắn của Trời hay sao?

Về thảo mộc hoa cỏ, cái vật tối linh ấy gọi là cái Xuân của nó sẵn có, ấy là một sức mạnh, sức sống, sức hóa, sức sáng vô-hình tinh-thần đoàn-kết đoàn-thể. Loài thảo mộc hoa cỏ đều đứng cứng một chỗ mà tiết mùi hương, khoe vẽ đẹp, giúp sự sanh hóa của Trời, bồi đấp công sanh thành cho nó có sự sống, cũng chỗ Hiệp chỗ Hòa của vạn-vật vậy.

Vậy, Người là một vật sống khôn hơn muôn loài vật lại không có cái Thể ấy hay sao?

Có chớ! Song Người không biết đó thôi, nên Thể ấy không phát hiện ra đặng vì Người mảng đua chen theo tình-dục vật-dục nên mất cả cái vật tối linh ấy.

Hãy nghe Thánh-giáo của Đức Chí Tôn có nói:

“Cần phải Tu Tỉnh đặng tỏ bày vẽ đẹp thiên-nhiên với Đấng Hóa Công là giúp Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời”.

Người nầy không phải làmột cái Bông đầy vẽ đẹp màu tươi để dâng lại cho Trời hay sao? Cái Bông – đồng Thể với Trời, biết sự Cảm hóa như Trời, thiết lời cầu-nguyện, cái Hơi cầu-nguyện của Người không phải là Hơi Hương sao, mà là Hơi sanh sống tự-nhiên, tự-nhiên nó tiết ra mùi hương.

Sự Sống sát cận mật thiết của Người từ mặt hữu-hình đến vô-hình, từ lớp vật-chất nặng-nề đến cái tinh-ba thuần-túy gom có bấy nhiêu Thể-chất và Tánh-chất đó.

Nhưng cái Thể-chất và Tánh-chất đó sống trong vòng của Tiên Hậu Thiên luân-chuyển tấn-hóa và sanh hóa mãi mãi như cái xác thân nầy, thì phần Thể hữu-hình của nó thay đổi hoài mới có ra Sanh, Lão, Bịnh, Tử v.v… còn từ sự sống Vô-Hình Thân-Hữu đến sự sống Tinh-Thần của Lý-Tưởng Đoàn-Kết cũng đều ở trong Luật Biến-Chuyển Tấn-Hóa từ những cảm-tưởng, tư-tưởng, lý-tưởng của Người đều còn chịu sự thay đổi trong công cuộc liên tiếp của hoàn-cảnh khác nhau mãi mãi vì con đường tấn-hóa của Người là gì nếu chẳng phải là con đường sanh sống và sanh hóa biện phân và biện biệt sao? Đó:

Đạo dạy kỹ Một, Hai, Ba, Bốn,
Đến Năm rồi định chốn Trung-Ương.

Do tinh-thần biến chuyển đó, thì, lẽ tự-nhiên, trong Người phải có Một Thể Sống Vô-Hình Vô-Vi Vô-Thỉ Vô-Chung, Thường Thường hoài, không thay đổi, do “ĐÓ” mà Người mới thông đặng chỗ sống luôn luôn biến-chuyển kia, ấy là: “Trung-Ương là giữa Trung Tâm” đó.

Cái thể sống tinh-thần vô thỉ vô chung không hề thay đổi đã chứng kiến biết bao cuộc đổi thay kia là chi trong Người nếu chẳng phải là cái Thể Vô-Vi hiện tại của Trời Độc-Nhứt nơi Tâm Con Người. Một Mối Vô-Vi liên lạc với Người làm căn bản sự sống tinh-thần cho Người do “Đó” mà Người biết biện-phân so-sánh, nghiệm tường lẻ chánh đó chăng?

“Mối Vô-Vi Âu Mỹ đương tìm”

mà Thầy dạy tất tim con cái Thầy đây.

Thưa chư vị,

“Con Nhà Trời”, chư vị đây, có hiểu do đâu mà những Bực Đắc Đạo, toàn Chơn toàn Giác muốn biết điều quá khứ vị lai của một ai chỉ Định Thần dùng Điển-Lực Vô-Vi mà cảm ứng với cái Thể sống vô-vi ấy khiến đó giao-thông với Trời Độc Nhứt nơi Tâm Con Người mà trả lời lại đó vậy. Cái Thể Tinh-Thần ấy làm sao trả lời đặng nếu “Đó”” chẳng phải là cái Thể Vô-Vi Vô-Thỉ Vô-Chung đã chứng kiến biết bao cuộc sống luân hồi của Người đó vậy.

Trung Tâm báu lạ vô cùng là thế.

Đó là Một Mối Vô-Vi mà Trời Thiêng-liêng Vô-hình đặt để liên lạc trong Người, ai ai cũng có, song Người chẳng rõ đó thôi.

Vậy, Người muốn đến với Trời Độc Nhứt nơi Tâm thì phải thể theo Tánh Trời nầy làm Thể sống Vô-Vi cho mình sống hằng giờ hằng phút thì lo gì Tâm chẳng Định, Thần chẳng An, lo chi không vẹt nổi cái màng vô-minh che án mà cảm ứng với Trời Trong trong Người, như vậy mới thấu câu:

Bạch phân Lý chánh gắng công tìm,
Thắng đặng phàm Tâm thấu Bạch Âm,
Chơn-Lý phăng cầm noi Mối Một,
Nhơn nhơn tự tỉnh giấc muôn năm.

Nên đặng là Con Trời ở thế-hạ là không phải dễ.

Người thiệt Người là Người của Trời ở thế-hạ. Con Người Trời sanh nầy có hiện-diện tại thế-gian đây.

Người đây đã có lại với mình cái Thể Vô-Vi của Trời: “Thể Người dây vốn Thể của Trời” là vậy đó.

Người của Trời là còn trong ranh hạng thuộc về Tinh Khí Thần của Tiên Hậu Thiên. Thể của Trời là đến cõi Vô-Vi: làm mà chẳng thấy làm, có mà chẳng thấy có mà có, chẳng thấy có mà thiệt có.

Vậy, Người học Đạo, Người Tu-Chơn, Người tu theo Chơn-Lý Tầm Nguyên, phải đứng về mặt Tinh-Thần của Thiêng-Liêng mà học mà nghe mà thấy mà hiểu, mà sống theo Thể Vô-Vi là sống theo Chơn-Thân Chơn-Thể của mình thiệt thiệt mình chớ có chi lạ.

Đứng về mặt Tinh-Thần của Thiêng-Liêng mà nghe mà hiểu đặng tức là “Sống Tại” là tại Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.

Thể nầy có mà không, không mà có là có hiện-hữu với Người Vô-Ngã Vô-Nhơn:

Cái Thể Trường Sanh của Đạo vậy,
Con Người Trời sanh,
Thể sống vô-ưu vô-lự,
Vốn là kiếp sống vô-hình
của Con Người Trời muốn có Người Giống của Trời ở thế-hạ.

Sống theo Thể vô-hình trường-sanh cúa Trời lập cho con Trời có phải mình sống vô cùng vô tận không, mình nầy có phải là vô ngã không? Mình nầy là Mình Điển trọn đủ Hồn.

Nhớ nhớ đâu là cảnh sắc không,
Vô-Vi thanh Điển Điển Trời Trong,
Bao luồng Quang Tuyến đương liền “Đó”,
Thân-thể Người đây khỏi Đại-Đồng.

Đại Đồng qua khỏi mộng trần quên,
Dứt sạch bợn đời cặn tuổi tên,
Phơn-phớt cánh hồng thanh thoát nhẹ,
Một vừng Ngươn bẩm khí thênh thênh.

Thênh Thênh vô-tướng lại vô-nhơn,
Tợ Ngọc Đài Gương giá trắng ngần,
Thông suốt dưới trên Đường cảm ứng,
Điển Linh Thầy rọi quí muôn phần.

Muôn phần trong suốt Ngọc Non côn,
Mình Điển ngày nay trọn đủ Hồn,
Hiệp nhứt Vô-Vi Ngôi Thánh Định,
Trời trong Chúa Tể Tiểu Kiền Khôn.

Thưa chư-vị,

Chư-vị hãy ôn lại cho thuần thục trong Linh Quang của mình. Học Đạo là phải như vậy đó, thì sự Hành Đạo mới một Thể Vô-Vi tự mình mình biết tự mình mình hay vì mình là cái hiện-tướng của sự Sống rồi đó.

Vui thay!

Tây-Sư Tinh-Quân


Trời khai Đạo nơi Tâm của con Trời


Cao Đài Đại Đạo Đạo Trời sanh,

Đạo dạy Người phân chuyện dữ lành,

Đạo chẳng bảo lo hành sắc tướng,

Đạo lo giải cứu vọng nhân tình.

Có người lại nói:

Tự cổ chí kim không thấy kinh sách nào nói rằng “Trời có tiếng gì”. Đức Khổng Phu Tử cũng có lời: “Thiên Hà Ngôn Tại! Trời có tiếng gì đâu!”

Thưa phải. Hỏi thế thì rất đúng, rất đúng cho ai chưa thông Lý Đạo, chưa có nghe, thật nghe đặng tiếng nói của Trời, chớ Người đặng sáng suốt về thiêng liêng tinh thần có giờ phút nào mà chẳng nghe đặng tiếng nói của Trời ở nơi lòng là Hơi Điển đó.

Trời ở nơi lòng có thì Trời thiêng liêng vô hình ắc có. Không Cha sao có con, có con rồi quên Cha thì chịu lấy!

Nên ờ nơi Người, cái mình nào nghe đặng tiếng nói của Trời, cái mình nào không biết Trời ở đâu mà nghe, nên ai kia “phải thông hai chữ Hà Ngôn” mới có thể nghe đặng tiếng nói của Trời.

Kìa, Người mà Tâm đặng trọn sáng lại phải tự tin lấy mình rằng mình đủ nghị lực can đãm gìn giử sự sáng đã có trở về nơi mình rồi, chẳng cho nó ra khỏi Tâm mà là Trung Tâm của Trung Tâm là Trung Tâm Điểm. Nơi Trung Tâm Điểm mà thật có sự sáng rồi thì Đức Tin mới thường còn, “Cái Đó”, cái của Trời ban phú cho đó mới thường phát hiện làm cho Trời Người hiệp nhứt, và Thường Thiệt Tin rằng chẳng hề rời rã nhau.

Vì vậy, ai kia còn sống trong vòng âm, thinh, sắc tướng thì ắc Ngôi Ngươn Thần phải bị che lấp.

Cũng vì Tâm Người đã vọng lại muốn biết cái vọng của mình, mà quên Con Người vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm vốn là thiêng liêng. Cũng bởi ước mơ như vậy, vì quá nặng về “vật chất học” mà quên vói tới “tinh thần học”.

Cung tường cao vọi ngúc mây,

Muốn tìm Chơn Lý phải tầm Đầu Giây.

Người nghĩ lại coi, một vật chi của Người thương yêu, kính mến, trao cho mình để làm kỹ niệm, đinh ninh dặn dò rằng đừng quên, đừng để mất để lạc, vì vật ấy có một không hai, một lần cách mặt đây chưa ắc bao giờ thấy lại, gập lại nữa. Tôi xin hỏi: khi Người kia thọ lảnh vật ấy rồi, vậy có cất kính, gìn giử kỹ lưỡng, để làm Vật Quí hay không? Có lẽ nào không. Đã cất kỹ lưỡng rồi, mỗi khi nào Người nhớ đến người ấy nên đem vật ấy ra cầm tay, châm chỉ nhìn vào vật ấy thì liền thấy hình dạng người thương kia, nghe đủ lời đinh ninh dặn dò sau trước, chẳng sót một mãy chớ nào không? Có khi nhìn vào vật ấy, mà vật ấy cũng biết nói nói cười cuời chẳng khác chi người sống đứng truớc mặt vậy. Có vậy hay không? Một vật mà là đồ vật chất của một cái người kia trao tay cho cái người nọ mà còn biết hiện hình ra ăn nói trò chuyện được như vậy thay, sao một vật quí báu vô cùng vô tận nơi thiêng liêng mà Trời là Đấng rất yêu thương Người nên ban phú cho Người để là bùa hộ thân, hộ mạng sống, mà Người lại không gìn giữ kỹ lưỡng lại đành bỏ rơi đâu không biết mà tìm?

Vật ấy là Tâm Tánh đó.

Tâm Tánh là một vật rất quí báu lạ lùng của Cha thiêng liêng ban cho Người, trong lúc ban cho ấy, cũng đinh ninh dạy bảo nhiều lời kỹ cang rằng: “Phải lập xong Danh Phận Tam Tài rồi sẻ trở về, đừng ham mê theo hồng trần, làm cho đến đổi phải luân hồi khổ nảo, Người cũng hết lòng nguyện giữ lời dạy rồi mới ra đi. Vật ấy bây giờ ở đâu?

Vật ấy sáng rỡ như châu nào có tối tâm mê chướng như hòn đất hầm chín rồi đâu mà khó thấy khó tìm. Tại nơi Người đành bỏ mất đó, đành không coi nó là quí, bởi sao không còn có nó nơi Tâm, thì mỗi khi thấy hình dạn Trời cùng là nghe tiếng nói của Trời thì hãy cầm lấy nó cho kỹ, nhìn lấy nó cho tường tận thì nào có khó chi mà chẳng nghe chẳng thấy Trời hiện ra nói ra. Ấy cũng bởi Người quá thiên về vật chất, nên cầm và coi món đồ vật chất cùa cái người làm đồ quí còn coi của quí thiêng liêng tinh thần làm hèn nên bõ rơi rớt, nên không còn nghe còn thấy được vậy. Tuy trong hạng Người cũng có Người biết vật thiêng liêng kia là quí song đã làm lạc mất rồi, nay muốn tìm lại nên mỗi khi Người ấy muốn khảo cứu một vật chi, thì đem hết tư tưởng mình ra, song than ôi! Ấy là cái tư tưởng thuộc về Lý-Trí của Người lượm lặc hằng ngày hằng giờ lộn lạo ô tạp của thời gian, chớ nào phải là của Bổn Nguyên của Trời ban phú đó đâu!

Tại sao vậy?

Là tại không Nhứt Tâm lo cho được có sự sáng cho Thiệt sáng, cho Thường sáng và Tin chắc rằng sự Sáng ấy chắc có Thiệt có Thường nơi trong Trung Tâm Điểm của mình hoài hoài, trước khi muốn khảo cứu một vật khác đó. Đợi đến muốn khảo cứu rồi mới tìm kiếm sự sáng ấy ra, thì sự Biết ấy nào có thiệt đáng tin bao giờ! Như vậy mà gọi rằng có Lương Tâm, Lương Năng, Lương Tri!

Theo cái trật tự nơi mình thì gọi “Con Người” ở nơi mình là “Ta” của Người, tiếng “Ta” đây không phải “Le Moi” là cái bản ngã, mà chính là một Sức Mạnh một Sức Sáng thiêng liêng tinh thần; còn gọi “Cái Người” “Cái Ta” là cái xát thân ấy. Nên Người học Đạo, tìm Đạo về sự Sống phải rõ biết chỗ nầy thì mới biết Tâm của Người thiệt thiệt Người là Tâm của Trời. Còn Tâm của Cái Người gọi là Nhơn Tâm của Người phần xát. Cái Người phàm thế cho rằng cái xát thân nầy là của mình, nên phần trong vô hình của vật là Tâm của vật mà Cái Người ấy lại gọi nó là Tâm của mình.

Rõ vật thì không còn lầm lộn Con Người với Cái Người, không cò lầm lộn “Ta” với “Cái Ta” nữa mới khỏi “lộn mình”

Cũng còn có người nói:

Nếu có Trời thì Trời là thiêng liêng huyền bí, do đâu mà Người biết cho đặng, chớ cơ bút thấy có nhiều chỗ xưng Trời, xưng Thầy, xưng Đạo, mà rất nên phiền phứt, đã có nhiều lời không chánh đáng, Thi bài không mấy hay, mà cũng còn thua nhiều thi nho là khác.

Thưa: “Điển ma lộn chớ Điển Trời đau có lộn, Khinh Điển Trời ấy lộn lấy mình”.

Đáp: Đã biết mình đây cũng có mình phải mình quấy vì Người mình khi vầy khi khác, mà trước con mắt người ta nào ai có thấy đôi ba mình, chỉ có một cái thân phàm nầy với một người tên tuổi đây mà thôi, nhiều khi phải khốn cực về nó, mà nếu quả thật có đôi ba mình trong mình thì phải khốn cực trâm bề với nó, làm sao có đũ mà ăn, lại cái mình nầy của ai, cái mình kia của ai, Người thì chỉ có thấy một Người, lý đâu ở trong một Người lại có nhiều người cho đặng, thì làm sao cho phủ phê với đời!

Thưa: Hay lắm! Hay lắm!

Có một Người mà trong mình có nhiều người thì làm sao cho phủ phê với đời! Vậy đó, khỗ cực với nó lấm mà!

Bỡi có tiếng “lộn mình” mới có ra câu hỏi trên đây, đúng với chỗ thấy trước mắt lắm vậy.

Hoặc giả có kẽ đáp: Mình kia còn không thấy có nhiều, thì “lộn mình” làm sao lộn cho được!

Hay lắm! Hay lắm! Vậy đó.

Thưa: “Lộn Mình” là “Lộn Điển” ở trong Mình mình. Đã có giải rõ ra rồi. Điển là cái Hơi vô hình, cái Sáng cái Biết ở trong Mình mình, nên vạch hết trong cái xát thân của Người ra mà tìm “cái Biết” thì đâu có gặp thứ ấy, chỉ gặp máu thịt xương cốt nhớt nhau, gặp vật hữu hình sọ óc chi chi gặp hết duy caí Biết nó theo cái Hơi, cái Điển mà đi mất đó vậy, thì có cần gì cân cái óc cho biết nặng nhẹ đặng kiếm cái hay cái giỏi cái khéo khôn của nó!

Còn về “Mình”, về “Người” thì phải biết: “Mình” là vật có tinh thần lại là tinh thần của vật; còn “Người” là Chủ của vật có tinh thần ấy, thì Người cũng là tinh thần lại tinh thần nầy là tinh thần thiêng liêng là chủ của tinh thần của vật.

Thật, quả thật, trong Mình của Người ta đây có nhiều người, nhiều mình, mỗi người một cái thân. Người nào mình nấy. Kìa, trong mình người có lớp chúng sanh, sanh chúng, sanh nhơn, nhơn sanh, thánh nhơn, chơn nhơn lại còn có vô nhơn là khác, đều là những vật có tinh thần. Nếu thật mà không có đông người như vậy, sao tiếng đâu rĩ rầm thầm thỉ cà rà khích khao bên mình. Có rĩ rầm thầm thỉ thì mình mới có nghe đặng chớ!

Có chi lạ mà khó hiểu: Trong mình của Người về vô hình có đầy những Vật Sống có tinh thần hay thuộc về tinh thần. Mỗi vật đều có con đường của nó là lý của nó, lại có nhiều bực đường lắm vậy.

Nếu biết thì kể nghe coi!

Thưa: Phải kể ra cho biết chớ!

Vì có con đường nên có Người đi. Người với đường cũng một, nếu chẳng vậy, đường có để đó mà làm gì! Người Vật đây cũng tinh thần.

Ở cảnh vô hình chỉ có con đường tinh thần, vì đường tức là Đạo mà là Đạo tinh thần. Vậy con đường tinh thần có nhiều bực cũng do lòng Người Đạo Đức ở trần gian tạo nó ra.

Bực thấp hơn hết là đường tinh thần về vật, tinh thần của chất, tinh thần của vật chất, tinh thần của chất vật.

Đó là các bực đường còn ở cảnh Dục Sắc Vô là cảnh ham muốn của lòng.

Trên con đường ở cảnh Dục Sắc Vô có con đường Khí Chất, con đường Tinh Khí, con đường Ngươn Khí.

Trên hết là con đường Hư Vô Chi Khí.

Các con đường ấy là chi?

Tức là các Mối Thần Điển vậy. Mốt thần nào đều có Gốc: Gốc nầy là Mối Chánh của nó tức là Tâm vậy.

Tâm có Tâm của vật là tinh thần của vật.

Tâm có Tâm của Người là tinh thần của Người, là tinh thần của tinh thần. Tinh thần của tinh thần của Người có Gốc của nó vốn là cái Nguồn Hư Vô Chi Khí.

Các Mối Chánh nầy phải liên lạc nhau nơi Mối Chánh Gốc của nó là cái Giềng của Mối vậy. Giềng nầy là Gốc của Gốc là cái Tâm Hư Vô Chi Khí. Nên chỉ có Một Con Đường tinh thần mà Ba Ngôi cậy nhờ nhau vậy, cậy nhờ với nhau vậy.

Đường Ngay có Một không hai,

Đường Ngay từ thuở Thiên Khai đến giờ.

Rõ đặng vậy thì cũng nên hỏi:

Người muốn cho mình Sống với bực tinh thần nào?

Bực tinh thần nào là bực tinh thần nhẹ nhàn trong sạch?

Bực tinh thần nào là bực tinh thần nặng nề ô tạp?

Người thế gian đâu dè nơi Mình mình có Máy Thiên Cơ rất là mầu nhiệm. Máy nầy Trời đặc để nơi Tâm Người. Nếu con đường nầy bị đứt về chặng nào thì trong mình Người bị rối về chặng nấy, bị rối nơi chỗ bị đứt ấy vậy.

Nhờ Đạo mới biết Người có Gốc Bổn Nguyên của Người, vì Người thuộc về tinh thần của tinh thần chớ không phải Người là vật của vật, hay là tinh thần của vật. Tinh thần có Gốc của tinh thần Vốn là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh mà Đạo là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Người tinh thần có Gốc của Người tinh thần Vốn là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh, thì Người với Đạo Vốn Một, lại là Một Vốn: Là Mối Lý Sanh Khí Hóa, nên Con Người Vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm Vốn là thiêng liêng. Vậy,

Lộn mình là lộn con đường vậy.

Các bực Đạo Đức tu hành ở trần gian đến con đường Hư Vô Chi Khí mới khỏi luân hồi.

Luân hồi không phải về Luật của Trời định bao giờ! Nếu Người không rõ Con Đường Phải phải đi thì phạm vào Luật, đã phạm vào Luật rồi thì còn chi biết đặng con đường về nên phải bị luân hồi, lộn đi lộn lại hoài ở nơi cỏi trần gian mà không còn trỡ lại đặng nơi Vô Vi Cảnh Giái. Trời nào có tạo cái kiếp luân hồi cho ai, nhưng ai không tuân theo Luật Trời là Luật của Tạo Hóa Công thì chịu lấy. Tạo Hóa Công có nơi Tâm Người, thì Luật nầy cũng do nơi đó. Phạm Luật thì chụi lấy. Nên: Khi đi thì bắt từ “Hư Vô” đi xuống, khi về bắt từ dưới trở lên, con đường nào đã trải qua thì lần lần bỏ lại, song phải đủ các bực đường mới đặng.

Cái Tiểu Kiền Khôn nầy sẳn có Máy Thiên Cơ mà, sao lại gọi Trời không có, mà Trời không có sao lại có Người!

Vậy, ai đâu biết cái bộ máy nầy mà đặt để vào mình Người, cái máy rất mầu nhiệm huyền vi nầy, ai đâu biết mà chỉ lại cho Người mà Người lại nói: “Có lẽ đâu mà Trời Khai Đạo”. Trời không rưới Hồng Ân của Trời thì làm sao Người nhớ lại đặng cái Gốc Bổn Nguyên tinh thần của Người!

Bởi Người có nhớ mà không biết nhưng cũng vọng niệm cho rồi là chờ đến lúc gập sự hoạn nạn mới nhớ đến Trời đến Đạo:

“Ước chi một trận mưa tầm tã,

Tưới tắt lửa thành cứu cá ao.”

Người thế gian ngày nay đã nguyện vậy, lại cũng dư triệu triệu Người thầm nguyện vậy, thì có lý đâu Trời là Trời Tự Nhiên không biết trước sự như vậy hay sao, vì Tự Nhiên biết trước mới có mở lượng Đại Từ Đại Bi mở lượng khoang hồng Khai Đạo đặng cứu vớt sanh linh đồ tháng trong cơn nước lửa.

Vậy, nhiều bực đường ắc có nhiều bực Điển: Điển của vật, Điển của chất, Điển của chất vật. Không Điển đâu có Hơi, không Hơi đâu có Sống.

Trong châu thân của Người mỗi chỗ đều có Điển hết nên mỗi chỗ được sống sáng tự nhiên. Không Điển thì có vật nào thông thruyền mau lẹ: thân đụng chạm vào nơi nào thì nơi ấy biết liền có cần hỏi lại đầu óc mới biết đâu.

Trên các bực Điển nầy có Điển của Khí chất, Điển của Tinh Khí, Điển của Hư Vô Chi Khí.

Trên chỗ cao siêu tuyệt vời Vô Kiệt tuyệt đối còn có Điển Vô Vi.

Như thế: “Điển ma lộn chớ Điển Trời tuyệt đối đâu có lộn, mà khinh Điển Trời ấy lộn lấy mình”, nên:

“Lộn mình là lộn Điển Nơi mình”

Đã biết: Thiên tri, Điạ tri, quỉ thần tri, thì Người đừng để cho cái mình riêng nào nó “lộn nghe” lời của Điễn mà là Thanh Điển. Tâm nầy phát sanh ra “Hơi Điển” đây.

Vậy, Người mà Nên Người thì Người phải biết sống và thở bằng tinh thần.

Người sống trong “Cao Đài Đại Đạo” buổi Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản ở nơi Giảng Đàn Chơn Lý Vô Hình của Đức Chí Tôn, đã có Người, có nhiểu Người sống đặng như thế. Lại cũng có Người, mình là Mình Điển, còn Người là Người Rướt Điển, chính là cái Mình rướt đặng Điển Vô Vi của Trời, Người Mình là Mối Cảm Ứng Hòa Hiệp Thiêng Liêng.

Thở bằng tinh thần nào phài thở bằng cái không khí ô tạp từng không gian trên mặt trái địa cầu nầy đâu, mà chính là tự nhiên biết Tâm Trời có nơi Tâm Người sống và thở đó vậy, thở bằng Hơi Điển của Nguồn Thanh Điển của Nguồn Ngươn Khí Hoá Sanh sẳn có tự nhiên nơi Trung Tâm Điểm. Thở đặng vậy là nhờ các Mối Thần đả qui nguyên hiệp nhứt về Ngôi Chủ: Người tinh thần nầy là Tâm của Trời đó.

Nghe thi:

Thiên công yên tánh lại yên hơi,

Mà lóng tai nghe chẳng chút rời;

Đừng tưởng vường hoan cây cỏ loán,

Ba Giềng khắn khích vững Ba Ngôi.


Đạo chẳng bảo ai cùng với Đạo,

Ai cùng với Đạo, Đạo nhà nên.

Đức Tây Sư Tinh Quân

Tân An, 01st Dec 1946

Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh

La Vie


La Vie est création. Elle inclut ce qui crée et ce qui est créé. La Nature recèle la Vie, c’est-à-dire que tout ce qui est manifesté recèle la Vie:

Quand cette vie dans la nature évolue jusqu’à se concentrer en un seul foyer individuel, la Nature a accompli sa raison d’être. Toute la Destinée et la Fonction de la Nature est de créer l’individu conscient de soi, conscient des dualités, qui a le sentiment de constituer par lui-même une entité séparée. Ainsi, la Vie dans la Nature, par son developpement, devient conscient de soi dans l’homme qui s’est éveillé, qui s’est concentré en lui-même.

L’individu est un être séparé, qui est conscient de soi, qui se sait différent des autres, en qui réside la distinction entre lui et les autres. Mais l’individualité est une imperfection, elle n’est pas une fin en soi.

L’évolution considérée comme le prolongement d’une individualité à travers le temps est une illusion. Ce qui est nécessairement imparfait (l’individualité) demeure imparfait même lorsqu’on l’étend et qu’on l’agrandit.

L’individualité s’intensifie par les conflits que suscite l’ignorance, et par les limitations que créent la pensée et les émotions (ý-tình): l’individu se précise ainsi et s’isole consciemment.

Il est vain d’accroitre au Nième degré cette conscience isolée du soi qui demeurera toujours isolée car elle a ses racines dans le sens de la séparation individuelle. Ainsi, l’amplification de ce “Je suis” qui est séparation ne peut mener à l’Universel.

L’évolution du “Je suis” n’est que l’expansion de ce sens de séparation, dans le temps et l’espace.

L’individu, prisonnier de sa limitation, isolé par sa notion du “moi” et les “autres”, doit se délivrer et trouver son achèvemement dans la libération (Giải Thoát).

La libération est la mise en liberté de la conscience, elle n’est pas l’amplification du “Je suis”, mais résulte de l’usure du sens de la séparation.

Le But ultime de l’existence individuelle est de réaliser le Pur état de l’Être dans lequel il n’ya pas de séparations, mais qui est la Réalisation du Tout.

L’accomplissement de la Destinée de l’homme est d’être la Totalité

Il ne s’agit pas de vouloir aller se perdre dans l’Absolu, mais Devenir soi-même la Totalilé après des conflits continuels, de continuelles mises au point. Une existence individuelle n’est qu’un fragment de la totalité et c’est parce qu’elle le sent, qu’ell s’efforce de se réaliser, de trouver son accomplissement dans la Totalité.

Ainsi, l’effort et la conscience de soi son inséparables, et si cet effort contre la limitation cessait, il entrainerait la perte de la conscience de soi et de l’individualité.

Lorsque l’individualité a accompli sa Raison d’être (cái Lý Một), lorsqu’elle a détruit par des efforts constants les murs de la séparation, lorsqu’elle est parvenue au sens de l’être sans effort (Thể Vô Vi), alors l’existence individuelle s’est accompli aussi.

Il faut savoir tout d’abord vers quoi tend cette vie individuelle, cette existence en laquelle sont le commencement et la fin. Il faut comprendre le Pourquoi de l’existence, sans quoi l’expérience, la réation, l’unicité, ne comportent pas de signification. Si l’individu en qui existe la conscience de son isolement, de ce qui est subjectif par rapport à ce qui est objectif, si l’individu ne comprend pas sa raison d’être, il ne devient que l’esclave de l’experience et de la création des formes. Mais s’il comprend sa raison d’être, il se fortifie de chaque pensée jusqu’à user le mur de la séparation.

L’individu n’exclut pas tout. Il inclut le Tout. Se débarrasser de la pensée c’est comprendre qu’en nous-même est le Foyer (Ngôi Ngươn Thần) où converge l’expression de la vie.

Si l’on voit cela clairement, on devient créateur des circonstances, on n’évite plus les tentations, on les domine, on n’a plus aucune envie d’imiter, de se conformer à des cadres, on se sert de la tradition pour évoluer, donc pour dépasser toutes les traditions.

Notre tâche est d’appréhender et de réaliser le Tout.

L’homme libéré est l’homme le plus pratique qui soit car il a découvert la vraie valeur des choses. Cette découverte est l’Illumination (Giác Ngộ).

Vie veut dire Action, conduite, la manière don’t nous comportons avec les autres. Quand ce comportement est pur, il est la Vie en Action.

Tây Sư Tinh Quân

Sự Sống Tinh Thần là Sự Sống của Đạo


Sự Sống của Người là Sự Sống của Tâm Thần của Người do Tâm nầy có Một, là Tâm của Trời của Đạo.

Tâm nầy là cái Hư Vô Ngươn Khí. Cái Hư Vô Ngươn Khí chỉ có chứa cái tinh lực sanh lực thần lực của Nguồn Thanh Điển của Điển Lực Vô Vi của Trời, tức là cái Lý Chơn thật, cái Lý sâu nơi lòng. Một khi Lý nầy hiện ra rồi thì sự Hiện của nó là Sức Sanh Hóa vô cùng nên gọi là Lý Sanh Khí Hóa, nhờ sức Thần của Ngôi Ngươn Thần ẩn trong nó. Sức Thần nầy là cái Sức Sống linh hoạt của Điển Lực Vô Vi lưu chuyển vô ngằn trong Tâm của Trời vậy.

Nên Tâm Người phải Hư là cho đặng trong trống (chỗ trong trống nầy là con đường của Đạo sanh) – con đường Đạo nơi Tâm đó. Đặng trong trống rồi mới có Thể Hư Vô để rước lấy tự nhiên cái Hư Tâm của Trời về làm Một với Tâm Người nên Tâm mình mới sống theo một thể với Tâm của Trời, Tâm Thiệt của Trời.

Vì lẽ đó mà Thánh Giáo của Đúc Phù Hựu có dạy: “Hãy Sống hãy Thở bằng Tinh Thần”, lại cũ có câu:

Đạo, Chơn Lý, Ngưon Khí,

mà phải cho Sống,

nên gọi Một mà Ba, Ba mà Một.

Một nầy là chi?

Là Sự Sống vậy.

(La Vie Universelle)

Con Người tức là cái Tâm của Trời mới có tiếng:

Con Người Vốn là thiêng liêng,

Trời nơi Tâm vốn là thiêng liêng.

Nên cũng gọi là Con Một của Trời.

Con Người nầy chẳng hề ăn cơm gạo bao giờ; Con Người chẳng ăn đồ của Đất sanh. Thấu rõ đặn cái Lý nầy thì Người là cái Lý đó, cái Lý của Trời đó, nên do Lý mà Hiểu vậy.

Biết vậy thì phần sống của xát thân là sự sống của vật chia rẽ, Người nuôi cho nớ sống bằng cách nào tự tiện thì làm, vì nó là cái Công Dụng hữu hình của Đạo, chớ nào phải là của ai, nếu nó là của ai thì làm aso nó có đặng sự sống tự nhiên của nó. Một vật sống tự nhiên phải tuân theo Luật tự nhiên của Trời. Vì cái vật nầy nó có sự sống ngắn ngủn thấp hèn nên nó phải biến đổi phần hữ hình của nó, nên khi còn, khi mất. Nhưng Người biết dưỡng nuôi sự Sống Thiệt của Người thì cũng phải biết dưỡng nuôi sự sống nhỏ của nó, như thế thì vật nầy nguyên chất của nó còn, khí chất của nó hoàn về Hư Vô Ngươn Khí, Người lá cái Lý thông hiểu như vậy, biết mình vốn là Lý Sanh Khí Hoá thì có bao giờ mất nên Sống Tại, Thường Tồn Thường Tại, sống ngoài cái Không Gian của thế giái hữu hình, Sống Một với Ngôi Bổn Giác nơi Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm là Sống với Lương Năng Tánh Trời. (L’Intelligence est le plus haut sommet de l’Éternité).

Người dường ấy mới không chia mình với võ trụ vạn vật, nên “Vô Ngã”, sống đồng thể với Trời nên “Vô Nhơn”: Vô Nhơn Vô Ngã thiệt là Không Không. Không Không là Chơn Không, chớ không phài là không có, vì nó có cái Thiệt Tướng làm căn bản cho nó rồi, ấy là cái Linh Thông Linh Diệu sáng chói rực rỡ của Cha Trời thiêng liêng ban phú cho loài Người tuở ban sơ.

Người Sống như thế là Sống ngoài Không Gian của thế giái hữu hình nên sự Sống của Người cũng hườn về Hư Vô, vì Người Sống Tại, Thường Tồn Thường Tại nơi Ngôi Bổn Giác.

Hiển nhiên Người được thung dung tự toại (liberté entière) mà ra Người Trời Hiệp Nhứt, củng gọi Vô Vi Hiệp Nhứt.

Người nầy rõ thông và làm cho mình đặng vậy là nhờ cá Mối Thần trong mình Người đã biết qui về Mối Chánh Gốc của nó là Ngôi Ngươn Thần của nó nên lòng Người không cò xao dợn. Lòng xao dợn là lòng lo sợ; mà lòng lo sợ là lòng của Chúng Sanh, mà Chúng Sanh tức là các Mối Thần đã sai lạc Mối Chánh Gốc của nó vậy.

Tây Sư Tinh Quân

29 Oct 1947


Spiritual Painting

Một bức tranh tinh thần

Nghe bằng chỗ không nghe mà nghe,

Thấy bằng chỗ không thấy mà thấy,

Trích Bài Đạo của Đức Tây Sư Tinh Quân

Tân An, 12 Dec 1946

Có kinh nghiệm, có thật nghiệm, có đặng sống mà là sống thiệt thiệt sống với tinh thần sự sống nơi mình mới biết Đạo Trời là quí, Người Trời là quí nhứt, chớ cái vật có sanh có tử, cái vật phải chụi Luật Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng kia đâu phải là “Người”, vì Thiệt Người Người Thiệt là Người vô cùng vô tận, nên cái vật gọi là thân hữuđây là để cho Người Trời dùng làm thể đặng tỏ bày Bổn Thể Thiên Nhiên, nó là cái động cơ của Tạo Hóa Công đó.

Người Vốn bởi Gốc Lý Sanh Khí Hóa, cái vật kia vốn sanh bởi khuôn Tứ Giả vậy, Vốn đồng một sự Sống, song khác bực tinh thần.

Rõ đặng Lý nầy thì biết Tạo Hóa sanh loài Người nào phải để làm tôi tớ cho vật chết sống bao giờ vì Trời Đất với Người đồng một thể và một chức vụ là để tuân theo Đạo mà làm sự Sống cho muôn vật mà thôi.

Ai kia nghe nói lời vừa nói đây thì rất lấy làm lạ vì cho rằng Người đây làm sống thêm cho mình còn hoài cũng chẳng đặng thay huống chi đã làm sống cho mình lại còn làm sự sống cho muôn vật, Người đây còn có ngày phải chết, tránh sao cho khỏi cái Luật sanh tử thì có tài gì, đã làm sống thêm cho mình lại còn làm thêm sự sống cho muôn vật, lời nói ấy không thể tin đặng.

Thưa phải – Không thể tin đặng cho người ấy, người sống riêng tư ấy mà thôi, chớ nào là không thật với Đạo.

Vậy, tôi xin ai đó cho tôi trạng vẽ một bức tranh tinh thần về sự sống của Người đang sống cho Người có thể thấy biết và hiểu đặng câu đã nói: “Người để tuân theo Đạo mà làm sự Sống cho vạn vật mà thôi”.

Ai kia lại đáp: Sự Sống đã vô hình mà trạng vẽ thể nào ra cho đặng?

Thưa – Đặng chớ! Sự vật có ra hữu hình vì bởivô hình mà có, nên thiệt thấy và thiệt biết một sự vật chi phải thấy đến cái lý tinh thần của sự vật ấy mới rằng thiệt thấy.

Đáp – Sự vậy lại còn khó hiều nữa, sự sống đã là khó thấy, lại còn thấy đến tinh thần sự sống nữa, chỉ có bực Thánh Thần mới có thể thấy đặng như vậy thôi.

Thưa phải – Chỉ có bực Thánh Thần, nhưng Thánh Thần cũng là Người đây không đâu xa. Thưa Thấy đặng vậy gọi là “Cách Vật”, Biết đặng vậy gọi là “Trí Tri”, nên chỉ có cách trí tinh thần thì đặng vậy. Ví như xét một bài thi của người làm ra đặng tõ tâm sự mình, xét ra mà thấy đặng tinh thần sự sống của Người ấy không phải là tả một bức tranh tinh thần của sự sống hay sao?

Tâm Người sống về tuyệt đối. Mà “tuyệt đối” thì chỉ có Trời mới là tuyệt đối, vì không chi dối với Trời đặng. Tiếng “Trời” đây không phải là trời đất, cũng không phải cái xanh xanh biệ mù kia, tiếng “Trời” đây là “Ngôi Chủ” của cá mối thần ẩn trong trung tâm của trung tâm là Trung Tâm Điểm. Nên Tinh Tâm có thể làm “Tâm Định” trở về Chơn Tâm. Tâm Định là Tâm trở lại cái Ngôi Thường của nó là một cái sức mạnh rất điềm tỉnh.

Rõ vậy thì Trời có nơi Tâm của Trời mà hiện giờ là Tâm Người đây, của Người đứng ra luận giải về tinh thần đó, vì Tâm Người đây với Tâm Trời đặng là một rồi.

Cái vật mà là “chữ ” kia nó có tinh thần của nó, mà nó cũng vốn là tinh thần, vậy có phải tinh thần sanh tinh thần chăng, có phải Người nầy làm sự sống cho vạn vật không? “Người” là vật báu của Trời sanh mà! Nếu đặng thật nên Người là vô giá bữu vậy.

Đừng tưởng tinh thần không có thể chất mà lầm, vì nó có thể chất nên nó mới có thể hóa sanh vật hữu hình đặng.

Tinh thần không biết là mấy bực tinh thần mà kể, cũng như không gian không biết mấy từng không gian mà kể lại không gian nào có thời gian nấy, bực tinh thần nào có điển lực nấy.

Nghe bằng tinh thần là nghe bằng bực điển là chỗ không nghe mà nghe, tức là “một mối động tâm”, thì Tâm nầy nó có động rồi, Người mới có nghe, nhưng chưa rõ nó động mà tịnh, tịnh mà động, hay là nó động là động. Nếu nó động mà tịnh, tịnh mà động, thì nó giử tròn cái Đạo Thường của nó, còn như nó động là động thì Đạo Thường không có nơi ấy thì tâm nầy là “tâm vọng”, là cái tâm thần của người chủ phần xát, chớ không phải là Tâm của Trời là chủ của chủ phần xát: Trời ở nơi Người là vậy đó. Người biết là Trời biết, Trời biết là Người biết. Mà Người biết vì có thấy nên biết, có nghe nên biết, thì cái biết nầy không phải là của Tự Nhiên nên gọi là cái trí biết. Trời nơi Tâm biết, Người nhờ “Đó” mà biết thì Người nầy là Người Trời thì cái biết nầy là của Tự Nhiên. Tự Nhiên sẵn biết nên gọi là Lương Tri, vì Lương Tri là Tự Nhiên sẵn biết, nên cũng gọi Lương Tri là Tánh Trời, là Thầy Nhà, Thầy của một Người có xát thân chớ không phải là Thầy ai đặng.

Nhưng kìa:

Hỏi dậm là bao có ích gì,

Sông lần lần chảy tháng lần đi,

Tháng thành thế kỷ, sông thành biển,

Sông biển đâu nào có hỏi chi?

Thì, sự sống là sự sống, nào phải cái tử sanh sanh tử gọi đặng là sự sống đâu! Như Đạo là Đạo muôn đời cũng Đạo, Trời là Trời muôn kỷ cũng Trời, thì Người là Người muôn thuở cũng Người; rõ vậy, thì có đặt tên tuổi vào lòng mà làm chi cho “Mạng” ra “số mạng”, Người vô cùng ra Người hữu hạng.

Đường ngay có Một không hai,

Đường ngay từ thuở Thiên Khai đến giờ.

Cái Hư Tâm là Tâm không có người nơi đó kía, tuy không có người nơi đó mà tự nó có một cái sức mạnh thiêng liêng của nó nên nó mới có thể rướt nỗi cái sức mạnh của Ngôi Thần ẩn trong Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời; Tâm Người rướt đặng cái sức mạnh điềm tỉnh của Ngôi Thần về tron Trung Tâm Điểm thì Tâm ấy đổi ra Tâm Sống của Trời rồi đó. Tâm của Trời mớc có Trời Ngự nơi Trung Tâm Điểm.

Ngôi Trời đây là chi nơi trung tâm của Tâm Trời?

Ấy là Ngôi Chủ của các Mối Thần đã qui về một Ngôi Một, tức là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.

Tâm của Trời Gốc Nguồn Hư Vô Ngươn Khí, tự nó đã trọn đủ sanh lực thần lực, nên tự thể nó biết vận chuyển đúng theo một mực rất điềm tỉnh của Ngôi Thần ẩn trong nó. Nhờ sức Thần ấy mà nó hoạt bát vô ngần. Tâm thiệt của Trời luôn luôn lưu chuyển theo một sức điềm tỉnh của Tâm mới Sống mới Sanh. Tâm dường thể ấy mới còn mãi là Tâm của Trời của Đạo.

Trên kia có nói: Tâm của Người không trở lại đặng cái Thể Hư của nó, vì còn có Người ẩn trong, nghĩa là Tâm nầy đã chưa cái sức phàm bởi người tạo ra vì Thần của nó đã lià Ngôi Ngương Thần của nó nên nó mới có thâu thập chất chứa nhửng điển lực trên không gian ô tạp bởi sức trần gian biến hóa nêm tâm nầy hóa ra tâm phàm, chớ trong Người có cái tâm nòo gọi là tâm phàm đâu. Càng chất chứa như vậy, người thế gian lại càng chịu càng ưa thích. (mémoire auto-protective).

Người Tự Nhiên là khác, còn Người của xát thân nầy là khác.

1. Người là một vật bởi Tinh Thần của sự sống tinh thần mà có;

2. Người của xát thân cũng là một vật bởi tinh thần mà có, nhưng nó là tinh thần mà Vốn nó sanh trong Khuôn Tứ Giả;

3. Cái xát thân Người đây cũng là một vật của chất vật tạo thành ra mới có, Vốn nó là đồ cặn bãcủ Tứ Giả.

Rõ đặng vậy thì liền biết:

Trong Người còn có Người Thiệt ở trong, chính là Người Trong Trong Người vậy, là “Ta” của “Người” đó. Người trong trong Người là Người thiêng liêng, nên Con Người vốn là thiêng liêng, Trời nơi Tâm vốn là thiêng liêng.

Có tích: Một người kia ban ngày thì biết mình là Người, ban đêm khi ngủ thì thấy mình hóa ra con bướm bay liện tr6n bờ hồ mà tự hỏi lấy mình: Ta có khi thành con bướm chăng? Con bướm có khi thành ta chăng?

Người hỏi đây đã “lộn mình” cho rằng người chỉ có người phần xát, nên người đây là Người thế gian cho mình là Người thế gian, cội gốc tổ tông nơi đây mà thôi, như thế Con Người với Cái Người cũng chưa phân, thì Đạo với Đời cũng chưa phân rành, thì Người dầu là ở vào hạng nào mà thốt ra lời nầy là còn Người của xát thân. Người có sống có chết là Người Đời, chưa phải là Người của Trời, của Đạo, của Sự Sống, của Trời thiêng liên vô hình là Đấng Tạo Hóa.

Nhưng câu nầy là câu của Người nay nhắc lại, vậy, Người xưa kia cũng còn lộn mình, còn lầm hay sao?

Không đâu! Không lầm đâu! Người trước kia tỏ ra lời ấy là có ý muốn chỉ tỏ ra rằng:

Ở đời có bực sống trong giắc mộng, có bự sống ngoài giắc mộng, mà Người ấy lại sống thiệt, sống ngoài giắc mộng.

Sống với giắc mộng là sống với tư tưởng lý trí của Cái Người; sống ngoài giắc mộng là sống với cái Tâm Thiên Lý của Con Người vậy.

Bào ảnh, ảnh bào là thuộc về phần tư tưởng của lý trí vậy thôi.

Người ai dùng tích nầy, trong trí nhớ phát sanh ra thì, nói cho có nói, chớ thật nó kém tinh thần lắm vậy.

Sống với ảo bào mộng ảnh là sống không chưng đứng, sống không có chưng đứng là sống không có gốc, khác nào cất nhà rường cột trên bải sa mạc.

Muốn Sống thật là phải Sống cùng sự Sống mới là phải Đạo, chớ sống theo “thế sự”, thì sao rằng là thiệt Sống!

“Thế sự” là ảo bào vậy: thấy đó mất đó, có đó không đó.

Sao không biết Sống với tinh thần của Võ Trụ là Sống cới cái Tâm Thiên Lý nơi mình.

Phần hữu hình là sắc tướng của bề Hóa Công.

Phần vô hình là phần tịnh bởi tinh thần mà có, chính là Người thiêng liêng, mà Người thiêng liêng nầy là Bóng của Cảnh Không, Bóng Ngọc Kinh, là Con Người Trời Sanh. Người Giống nầy còn hoài trong Giống Người là nhơn loại, nên trường sanh mãi.

Cũng vì Người Giống của Trời có ra nay là Giống Người đây thì Người nầy là Người của Tự Nhiên, cái Gốc Vốn bởi Mối Lý Sanh Khí Hoá.

Vậy, trong mình có Hai Người, hai mình, chung đi trên một con đường, song Người kia là con đường, Một với Đạo, Người nọ còn ở bực đường, còn ở bực đường là còn với sự sống nhỏ của tấm thân sanh, Người kia là Người vô tận, Người nầy còn trong ranh hạng.

Người còn trong ranh hạng là Gốc sanh trong khuôn Tứ Giả. Người vô tận là Vốn bởi Tự Nhiên mà có thì Mối đầu bởi Lý Sanh Khí Hoá mà có ra.

Người gốc bởi tinh thần của Tứ Giả gọi cái vật là tấm thân sanh nầy là mình mà không còn biết Thiệt Mình là vật nào, lại bởi đâu mà có. Thiệt Mình là Chơn Thân.

Tinh thần có nhiều bực: Thân của Người thiệt thiệt Người là Chơn Thân do Nguồng Ngươn Khí. Thể của Người thiệt thiệt Người là Chơn Thể, vốn bởi Nguồn Thanh Điển của Nguồn Ngươn Khí Hoá Sanh. Vật vô hình thì thuộc về Đạo lý của võ trụ, là Luật Sanh Hoá. Còn cái vật hữu hình là vật của vật vô hình tạo thành.

Con đường cả do Khí Hư Vô xuống lần lần; nơi từng không gian của Tứ Đại nào thì mượn chất vật nấy mà lập thân. Ngoài cái thế giới hữu hình nầy còn không biết mấy từng không gian mới lập nên Kiền Khôn Võ Trụ nầy được.

Rõ vậy thì:

Vật Vô Hình thuộc về Đạo Lý của võ trụ là Luật Sanh Hóa thì do Vô Hình Chủ Tể Pháp Luật điều qui.

Vật Hữu Hình là vật của chất vô hình tự nhiên tạo thành thì khi có khi không, khi còn khi mất. Nguyên Bổn của nó mời có còn, mới có sanh có hóa mãi mãi.

Người thì thuộc về Chơn Lý của Đại Đạo, là của Tự Nhiên Sanh Hóa, nên Người sống ngoài cái Luật sanh hóa của Kiền Khôn võ trụ, là Luật Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng, thì Người là Trường Sanh, là sự Sống thường tồn, thường tại, sự Sống vô tận.

Tự Nhiên là Lý nên Người Vốn bởi Lý Sanh. Vì có sanh nên có hóa thì sự Sanh Hóa nầy là do Khí, có Khí mới có ra sự sống cho vật vô hình; cái sức tự nhiên vận chuyển vô ngằn ấy là Thần. Khí nầy là Ngươn Khí, Lý đây là Chơn Lý, nhờ sức Thần vô cùng hượt bát nên Lý Khí phải Hiệp. Sự Hiệp nầy là phần Tinh của Lý Khí, nên Lý Khí là hồn xát thiêng liêng của Tinh, là Người thiêng liêng, tức là sự Sống thiêng liêng tinh thần đầy đủ Chơn Ngươn.

Đạo Lý của võ trụ cũng bởi Chơn Lý của Đại Đạo mà có ra, nên Đạo Lý, Chơn Lý cũng một con đường nhưng khác bực đó thôi.

Vậy, Sanh, Lão, Bịnh, Tử, của Đại Đạo là an là thuận với Chơn Lý, hễ an thuận với Chơn Lý thì được hoàn toàn với Lý với Đạo mà Hiệp Nhứt với Vô Vi đặng về với Thầy, chớ nào có Khổ chi đâu mà phải lo diệt.

Có Xuân, Hạ, Thu, Đông mới có đủ oai lịnh mà thi hành sự Sanh, Trưởng, Thâu, Tàng.

Người khôn biết sống với tinh thần của tinh thần trong mình mình thì đã lià với vạn vật trong mình vật, thì nơi mình ai đâu làm chủ nó. Nếu không ai làm chủ nó thì đó là đám rừng oan rồi vậy. Người tinh thần phải biết mình là chủ vạn vật, khắp cả vạn vật, mới có thể chủ trương tấm thân sanh, chớ người tên tuổi kia đâu đặng biết thế.

Khi tròn ba giềng – quân thần cang, phụ tử cang, phu thê cang – thì Tam Cang nầy chưa thấm vào đâu, nó chỉ là một bước đầu của Người muốn nên Người, mà nếu thật đặng là nên Người rồi thì cũng còn cái nợ của sự sống, là cái bổn phận làm thân Con Người cho vẹn toàn đó.

Biết cư xử với phần huyết là phần chất, sao không biết lẽ phải với phần Hơi, là phần Khí.

Biết trúc sạch nợ của xát mà chưa biết trả xong nợ của Tất Hơi, là nợ của Vốn bởi đâu mà mình có ra đây. Người nhờ chi mà Sống tự nhiên hằng sao hằng phút hằng giờ, sau lại quên cái nhơn đức của Trời mà chỉ biết phải với phần xát thịt! Nợ ba sinh là nợ của ba tất hơi, ba tất hơi sanh hóa vậy.

Người thế gian nhiều khi sống trong chỗ lầm, là sống với cái ảo bào mộng ảnh, sống với ảo bào mộng ành là sống với tư tưởng lý trí, sống với tư tưởng lý trí là sống với đạo thơ.

Sao rằng sống với tư tưởng lý trí là sống với đạo thơ?

Có chi mà khó hiểu vì trong mình, trong tâm mình đã dứt cái giây tương sanh tương khí là giây Cảm Ứng Người với Trời là nguồn của nguồn thiêng liêng sáng suốt tinh thần của Người mà ra vậy, nên khi vậy thì Người nầy không còn biết sống cậy nhờ vào đâu nên phải sống nhờ sự học hõi với đời, cho rằng lý trí là cao thượng, mới có sống với tư tưởng mà khôn còn biết sống tại “Tâm”, mới có sống với cảnh ngoài mà không hay không biết.

Hiện giờ, trong thế gian, Người có ra trên mặt trái địa cầu, phần đông lại là phần rất đông, trong hạng Người gọi là hành trí thức, đang sống như thế, bởi sao không tránh khỏi sự đua chen khôn dại thị phi

Vậy Người thế gian không cần sự học hỏi hay sao

Sao lại không cần, phải có sự học hỏi với nhau chớ, mới có biết cư xử với nhau về đời, về mặt hình thức, Luật tự nhiên còn phả buộc vậy đó, nên thấu Lý của Luật nơi mình thì cũng không chi làm lạ.

Trong châu thân Người có làng Đạo Đức và Làng Văn.

Làng Đạo Đức thuộc về Vô Vi (action pure ou la vie pure: c’est cà l’Intelligence) là thuộc về Tiên Thiên Vô Hình, là Chơn Lý của Đại Đaọ. Làng Đạo Đức do Đức Dục là sự cảm hóa.

Làng Văn (action impure – le naturel des instincts) thuộc về Hậu Thiên Vô Hình là tinh thần của Tứ Giả, là Hậu Thiên Khí Hóa, nên do Tình Dục mới có ra cảm xút.

Hai làng nầy tràng lang nhau chẳng đưọc vì có ranh hạng vô hình, nếu tràng lang nhau thì Người phải bị “lộn mình”, tức là lộn điển. Nên Đạo, đời, hai cuộc phải phân rành: Đời do tình cảm, Đạo do Lý là Đức Dục nên cảm hóa.

Nói rõ: Làng Đạo Đức thuộc quyền tinh thần cũa tinh thần nên do Lý. Làng Văn thuộc quyền tinh thần của Tứ Giả, của phần điển dã pha trộn, nên do Trí la cái biết của Con Người sau khi có xát thân rồi biết.

Vậy, Làng Văn phải có, mà phải có Làng Đạo Đức mới nên Văn, là mới Hay. Nên rồi, thì cũng phải Một với con đường Thiên Lý, mới trúng Lý nhầm Đạo. Trật tự phân minh, lễ nghĩa chẳng vừa.

Về Đạo sanh Trời Đất và Người có trật tự lắm, nên nếu Người sai lạc Tất Hơi, nghĩa là nếu tinh thần không nương nhau, không liên lạc nhau, thì hóa ra Ngưiời mê muội tối tâm về con đường Phải, dầu cho về con đường đời là một bực tài ba lỗi lạc.

Vì lẽ đó, Làng Văn có đặng Nên thì cũng phảicó do mơi Làng Đạo Đức mới đặng trọn Nên Văn.

Lễ nghĩa ở nơi mình chẳng vừa, nếu Làng Văn tràng lang qua Làng Đạo Đức mà gọi vậy là cao thượng, thì cái cao thượng nầy dẫn Người vào nẻo luân hồi chạy Trời cũng không khỏi.

Vật chất học khắp miền Âu Á,

Mẩn mê tìm vật lạ địa cầu,

Nghiêng nghèo dồn dập bấy lâu,

Mảng lo dành giựt nhiệm mầu Hóa Công.

Sao không xét lại nơi lòng,

Bấy nhiêu mầu nhiệm Tâm Trung sẳn sàng.

Thế gian ngày nay thiếu khoa “Tinh Thần Học”.

Mối Vô Vi Âu Mỹ đương tìm!

Triết lý nơi nơi đều là triết lý của tư tường lý trí (philosophie) đâu phải là triệt để về tinh thần của tinh thần đâu!

Vậy, chỉ có cuốn Sách Người dạy về khoa “Cách Trí Tinh Thần”, dạy về “Khoa Học Trường Sanh”, nhưng phải biết Mối mới có thể phăng tìm Chơn Lý Đại Đạo. Phăng tìm đặng Mối Chơn Lý Đại Đạo mới gặp đặng Khoa Học Trường Sanh của Trời lập cho Con Trời ngày nay.

Nhưng than ôi! Khóa chìa đã lạc mất, lại chẳng biết lạc vào nơi nào, nên Người không thể lật cuốn sách ấy mà xem cho biết đặng học về “Sự Sống Tinh Thần”.

Có nói thì nói cho tất tim, có xét thì xét cho cùng lý:

Tinh thần ở trong châu thân Người vơí tinh thần của Võ Trụ Kiền Khôn vốn Một, là vốn cũng Một Gốc Lý Sanh Khí Hóa, nên cái thân sanh nầy mới gọi được là cái Tiểu Kiền Khôn, Người sống cùng tinh thần của võ trụ là Người vô tận, là Chơn Nhơn thì cái Tiểu Kiền Khôn nầy hóa ra thành cái Chơn Nhơn Thế Giái.

Nợ tang bồng là nợ của một kiếp xuống trân, nợ của Người phần xát thịt, nào phải cái nợ của vật có Sanh, có Hóa, có Thành nên Người đâu! Nợ Sanh Hóa là nợ “Ba Sinh” là nợ của Ba Tất Hơi sống.

Nợ Ba Sinh là:

1. Nợ của cái Vốn Trời sanh, là nợ của Tâm Lý;

2. Nợ của Kiền Khôn võ trụ, là nợ của Tâm Thần,

3. Nợ củ phẩn sanh hóa của phẩn xát thịt, là nợ về vô hình Tâm Huyết.

Nợ Ba Sinh là nợ vay của Sự Sống đặng làm cho Thân Mình có một Sự Sống lâu dài trường cửu.


Phần xát thịt ba Giềng làm trọng,

Phần thiêng liêng phải gióng cho cân;

Chớ hao: Tinh, Khí hại Thần,

Tinh thần quí báu phải cần phải chuyên.

Thần, Khí, Tinh, Tiên Thiên làm Gốc,

Tinh, Khí, Thần, là nọc hại Người,

Con ôi, đừng tưởng trò chơi,

Nếu con sai lạc Đạo Trời dể đâu.

Đừng nghe kẻ mượn màu Đại Đạo,

Tiên, Hậu, Thiên ngược ngạo phỉnh đời,

Nếu con sai lạc Tất Hơi,

Luân hồi phải vướn chạy Trời đặng đâu.

Trong châu thân của Người toàn là nhửng vật thuộc về tinh thần. Người phải biết từ món, từ chỗ, món nào vật nào gọi tên chi, ở chỗ nào, Người phải biết mà kiếm nó cho ra đặng học mà Sửa Mình kẻo quên hết cái mình mình mà không hay không biết.

Vật ở ngoài võ trụ tên gì, đem nó vào mình gọi nó là tên gì, đặt để nó vào cho phải chỗ, sai lạc không đặng, không biết không đặng.

Như ở ngoài gọi là thời gian thì vào mình đó là trí nhớ (la mémoire). Ngoài là không gian thì trong mình là bực điền.

Nợ Ba Sinh là nợ thuộc về tinh thấn, nợ nầy không lo trả, lại không nghe nói đến, thì tự mình không biết công bình với mình.

Từ Bi là Luật,

Bác Ái là ngọn suối,

Công Bình là cây cân,

Ba Đức nầy phải có nơi Tâm, bằng thiếu sót thì ra tâm vọng.

Người thế gian chưa mấy ai đặng biết cái mình nầy nó cũng thuộc về vật sống tinh thần.

Chỗ lầm nầy ví chẳng khác Mạng ra Số Mạng.

Phải làm cho “mình” sung điển cho ra sự sống đầy đủ Chơn Ngươn (la Plénitude de la Vie):

Mình sung điển như câ sung tược,

Tược tốt tươi nhờ nước mát êm,

Bông hoa ngày nỡ trổ thêm,

Lá sum sê phủ, nhánh diềm dà đơm

Nước non bồi bổ tinh thần,

Ngươn Chơn ung đúc Bổn Căn trao dồi.

Đặng như vầy mới có thể trả nợ Ba Sinh:

Thân thể ra Chơn Thân Chơn Thể,

Tâm Người ra Tâm Trời,

Tánh Người ra Tánh Trời.

Như thế thì các Mối Thần biết qui nguyên về Mối Chánh Gốc của nó, thì vạn vật trong mìng đều sanh đều sống theo Lý Tự Nhiên của nó thì thân nầy ra cái Chơn Nhơn Thế Giái thông cùng các cỏi tiên thiên vô hình thì Người ra Người Trời vậy.

Trời Người một Thể một Ngôi.

Tạo Hóa sấm cho cái Tiểu Kiền Khôn, Người hóa nó ra cái Chơn Nhơn Thế Giái cho Người, công ấy sánh tày Trời thì Người mới đặng Sống ngan hàng với Tạo Hóa Công, thì Ngườ ra Người vô cùng vô tận.

Làm nên đặng như vậy mới rằng trả tất nợ Ba Sinh.

Không gian thời gian chẳng hề cho mượn không bao giờ!


Tua ung đúc tinh thần phát triễn,

Ráng giữ gìn Diển tuyến quang minh,

Mấy từng đồ sộ cao xanh,

Đương liền như lưới với mình mình đây.

Cũng vì Người quên Trời là quên Cội Gốc thiêng liêng của Người nên “quên mình” thì cái nợ Ba Sinh cũng chưa trả mà cũng chẳng biết phải trả bằng cách nào nên Hột Giống Người của Trời phải bị đốc, khác nào Giống tốt mà ra lúa đốc, không còn la Giống rặc như xưa.

Muốn rõ mọi sự mọi lẽ mọi vật thuộc về tinh thần cho thiệt đúng lý, cho triệt để thì hãy hỏi Lương Tri vì Lương Tri là cái Sáng Biết Triệt Để của cái thân sống tại thế gian nầy. Vậy muốn hỏi Lương Tri thì phải hỏi Tâm Không, cần hỏi đâu xa: Tâm Không tức là cái Chơn Tâm đó.

Chơn Tâm nầy Sống nhờ rút cái tinh thần của vạn vật võ trụ nên gọi: vạn vật võ trụ với Người không lạ chi, cũng đồng một sự Sống như nhau.

“Không” đây chẳng phải là không không vì nó có cái Thiệt Tướng làm căn bản cho nó rồi, ấy là cái Linh Thông Linh Diệu sáng chói rực rỡvô cùng của Đấng Cha thiêng liêng ban phó cho loài Người thuở ban sơ.

Chỗ “Chơn Không” nơi Tâm chính là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm.


Con Ác chẳng chúc ngừng nghỉ cánh,

Giúp sanh linh Kiến Tánh Minh Tâm,

Muôn đời một mực chẳng lầm,

Sớm trưa chiều tối quang âm chẳng lờ.

Sự sống có bao giờ ngừng nghỉ, có tạm bao giờ! Nên còn cho đời là tạm là còn sống với tư tưởng lý trí.

Hảy nghe:

Người Hiệp Ta thì Người mới Sống,

Ta Hiệp Người mới gọi Người Ta,

Ta Người đã Hiệp lại Hòa,

Ta Người Hiệp Một, nào ba với Trời.

Người Hiệp Ta thì Người mới Sống,

Ta Hiệp Người chánh Giống muôn đời.

Người trong là “Ta” đã Hiệp với “Người” rồi lại cần có Hòa mới rằng là thật Hiệp, vì Hiệp mà không Hòa sao rằng là Hòa Hiệp.

“Ta”là cái sức mạnh sức sáng sống tinh thần của tinh thần thiêng liêng. Chính là cái phần Tinh của Tinh Thần. Phần Tinh là phần trắng trong của tinh thần, tức là cái Bổn Căn của nó vậy.

“Người” là tinh thần của Ta. Ta là phần tinh anh của Người, nên Tánh Người mới rằng bẩm tại Lý Trời, thì Ta Người mới ra Người thiêng liêng, thì Người mới là vô cùng vô tận, nên vô thỉ vô chung mới là Sống Tại, thì thời gian đâu còn với Người nên sanh tử tử sanh có biết nó là vật chi!

Ta đã hiệp với Người nên Người mới có cái Tâm rất sáng láng minh mẩn về tinh thần. Người chưa chịu nhìn Ta là sự Sáng ấy vì Người chỉ gọi rằng nhờ sự học vấn của Người mà nên. Nên như Người tưởng đó là nên với đời, nào phải là thông Lý Đạo của Trời đâu. Ta hiệp Người mà Người chưa hiệp với Ta là do đó. Vậy Người quên Ta thì Người sa ngã vào tư tưởng lý trí là bàn môn đạo ngoài.

Con Người hiệp với Ta rồi thì Ta, Người, ra Người thiêng liêng thì nào ba với Trời, thì Ta, Người đâu còn là Ta Người nữa, chỉ còn cái Lý mà thôi: Lý nầy là Chơn Lý. Lý nầy có nơi lòng thì ba Đức Tánh mời trọn đủ: Trời sao Người vậy.

Hãy hiệp mình với Mình thì là hiệp với Trời vậy.

Sống Tại, là sống tại cái Tâm thiên lý, là cùng vơí cái Tâm thiên lý làm một, thì cũng đẳng một với Ngôi Ngươn Thần ẩn trong nguồn thanh điển của Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm. Tâm Người nhờ nhuần gội cài Điển Lực Vô Vi của tự nhiên ở nguồn thanh điển. Điển nầy là một Giống Hơi vô hình – Ngươn Khí – Hơi nầy mát mẻ khoẻ khuắng lại cũng thiêng liêng sáng suốt làm cho Tâm Định nên Người mới đặng sống vui, sống sáng, sống vô tận, sống tuyệt đối.

Người thiệt là tinh thần nên sống thở bằng tinh thần.

Sống Tại, là sống tại Tâm thiên lý lại cùng Tâm thiên lý là Một thì Giây tương sanh tương khí là Mình Thiệt của mình, thì mình nầy là Mình Điển của Mối Vô Vi, thì Người với Vô Vi cũng Một mà ra Vô Vi Hiệp Nhứt thì nào ba với Trời: Một Thể, Một Ngôi, Trời sao Người vậy.


Tự Thuật

Con Người – Sự Sống nên Người

Người thành sự Sống

Sống tả Giống giòng một vẽ tranh,

Tự nhiên ung đúc Chí Hùng Anh,

Tiên Thiên hóa Khí Tâm như lọc,

Hậu vận thuần Hơi Tánh mới Linh.

Sắc Sắc Kiên Khôn công Tạo Hóa,

Không Không Thế Giái phận nhơn sinh,

Tam Kỳ Mối Đạo Vô Vi Nhứt,

Đạt Lý Huyền Cơ vẹn chữ Thành.

Vô Vi Hiệp Nhứt

Tây Sư Tinh Quân

Thật là:

Không không có có, Có chi đâu,

Có đó, rồi Không, thật rất mầu.

Muốn Có, Có cho, Không cũng được,

Có Không hỏi thử Chỗ Cao sâu.


Funeral Prayers

Funeral Prayers

Kinh Tang Lễ


The following prayers are to be used in funeral ceremonies to remind the departed being of his Divine Origin and to help him find his way back to his True Home. The prayers in Vietnamese are received through automatic writing. They contains invaluable Cao Đài teachings.

Những bài kinh sau đọc lúc tang-lễ đặng nhắc nhỡ người sắp ra đi hoặc mới ra đi nhớ con đường trở vêà nơi quê xưa cảnh thật của người để tránh lầm đường lạc ngõ.

Trong lúc Bá-Nhựt, Vong Hồn phải cần dùng nghe kinh cho lắm mới được Giác Ngộ đặng tự mình lo ăn năn lấy tội lổi xưa, lúc sanh tiền quá ỷ mình, hoặc vì tự-phụ tự-kiêu, hay dốt nát mà chẳng Tu, nay đã lìa xa phàm cảnh mới thấy rõ Chơn-Lý là chi, mới nhìn-nhận Chơn-Lý là chánh Đạo Trời, không còn dám ngỗ-nghịch nữa, nên phải cần dùng kinh của Chơn-Lý, đặng nghe mà tự sửa lấy Thần-Hồn cũa mình cho được mau siêu thoát.

Tảo Mộ Feb 1972

Ngôi Thần Vững

Bạch phân Lý chánh gắng công tìm,
Thắng đặng phàm tâm thấu Bạch Âm,
Chơn Lý phăng cầm noi Mối Một,
Nhơn nhơn, tự tĩnh giấc muôn năm

Ngôi Thần vững gồm thâu trăm mối,
Vững ngôi thần mổi mổi đều thông;
Định Thần thấu rõ ngôi trong,
Thần yên mới đặng Lục Thông vẹn tròn.

Ngôi Thần vững hình non thể nước,
Vững yên dường non nước lặng trang;
Tâm Thần định tỉnh hoàn toàn,
Hào ly xao dợn  Linh Quang đâu còn.

Nguồn Chơn Lý là nguồn Chơn Thể,
Thể người đây vốn Thể cuả Trời;
Người, Trời một Thể, một Ngôi
Người tua thể lấy Tánh Trời đừng phai.

Trời ban Tánh Ngôi Hai Lý Một,
Trời ẩn trong Lý Một nơi người;
Ngôi Hai Lý Một là Trời,
Ngôi Hai Lý Một, Một Trời ẩn trong.

Tâm biết Một, sáu thông mới vững,
Đèn Lý Chơn cảm ứng nào sai;
Tánh Tâm thanh tịnh Lý bày,
Tánh Tâm định tỉnh Ngôi Hai mới tròn.

Tâm Tánh hiệp, vào khuôn Chơn Thể,
Mới rõ người là Thể của Trời;
Tánh người sáng suốt muôn đời,
Tánh người có một từ Trời có ra.

Nguồn Chơn Lý đâu pha lý trí,
Nguồn Lý Chơn muôn kỹ chẳng mòn;
Lý Sanh vạn vật thể non,
Mà khuôn Chơn Lý  vuông tròn, Có, Không.

Tầm Lý Một ở trong Ngôi Chủ,
Lý ở trong bao phủ trong ngoài;
Tầm cho trúng lý Ngôi Hai,
Lý trong tầm mãi đường ngay mới tường.

Đường Chơn Lý là đường chung hiệp,
Hiệp nơi người mới hiệp với Ta;
Tánh Tâm hòa hiệp một nhà,
Hiệp xong mới hiệp Người Ta, Ta Người.

Người hiệp Một với Ta một mối,
Ta hiệp Người mới gọi Người Ta;
Ta Người hiêpđặng mới hòa,
Ta Người hiệp Một nào Ba với Trời.

Ngôi Chúa Tể chẳng rời muôn vật,
Vật ở trong mới thật của Người;
Vật trong đồng một thể Người,
Vật trong thiệt vật trong Người sanh ra.

Vật ở Người với Ta không khác, ,
Vật ở ngòai đâu khác với Người;
Vật trong thấu vật mới hay,
Vật trong thấu đặng không ngòai Tâm ta.

Vật ở Người với Ta đồng Một,
Vật ở ngòai chung Một với lòai;
Vật trong chung Một nào hai,
Vật trong chung Một, vật ngòai Lý Sanh.

Người chia vật không minh vật-lý,
Vật ở ngòai đồng Lý, Lý Sinh;
Vật trong thấu Lý mới minh,
Vật trong thấu đặng Lý Sinh mới tròn.

Kinh dùng đặng đọc trong lúc người bịnh ngặt-nghèo hấp-hối và dùng đọc trước linh-cữu.

Kinh Thường Dụng

Độ khắp phàm gian thóat tục trần,
Linh Hồn thức tỉnh đặng siêu thăng,
Đồng tâm nghe thấu giồi Tâm Tánh,
Tử nữ qui y trọn phước thần.

   Đạo Trời dựng Kiền Khôn một mối,
Đạo hằng khai mạc suối tự nhiên;
Đạo ban độ kẻ hửu duyên,
Đạo lo Hiệp Một Phật, Tiên, Thánh Thần. (1)

   Đạo mở lớp dạy Chơn Lý Đạo,
Đạo phá tan mộng ảnh ảo bào;
Đạo truyền chẳng sót nơi nao,
Đạo truyền cho đến thảo mao hang cùng. (2)

   Đạo thấy đặng Tiên Ròng Nam Thiệm,
Đạo hiếm hoi biết niệm Di Đà;
Đạo đâu Phật Phật ma ma,
Đạo chi cũng chuộng chánh tà chẳng phân. (3)

   Đạo thương xót Đạo cần khuyên nhủ,
Đạo chỉ cho một Chủ Nhơn Ông;
Đạo khuyên phải mến giống dòng,
Đạo khuyên phải trông Tổ Tông cội nguồn. (4)

   Đạo Trời mở dư muôn thế kỷ,
Đạo Trời khai vô thủy vô chung;
Đạo không nam bắc tây đông,
Đạo là hiệp nhứt Đại Đồng thế gian. (5)

   Đạo chẳng bỏ cơ hàn nô bộc,
Đạo không vì tước lộc công hầu;
Đạo thương đồng một như nhau,
Đạo là bác ái nghèo giàu cũng con. (6)

   Đạo dạy phải giử tròn phận sự,
Đạo Âm Dương trật tự chẳng sai;
Đạo là kết quả Tam Tài,
Đạo là cứu sống cho lòai người ta. (7)

   Đạo cứu sống phải hòa với Đạo,
Đạo nào cho hồn tạo quả nhân;
Đạo khuyên tránh bánh xe luân,
Đạo khuyên mỗi mỗi phải tuân Lịnh Trời. (8)

   Đạo đã chỉ cỏi đời chỗ trọ,
Đạo thường khuyên biết chỗ mà về;
Đạo đem đến kiển đến quê,
Đạo dìu dắc kẻ say mê hồng trần. (9)

   Đạo đã dạy biện phân tà chánh,
Đạo thường khuyên phải tránh bẫy ma;
Đạo Trời rộng bủa gần xa,
Đạo tà cũng bủa xa gần thế gian. (10)

   Đạo thương kẻ mê mang giấc mộng,
Đạo thảm cho kẻ trọng phù hoa;
Đạo đời chẳng biên cho ra,
Đạo mà Lý Trí lại pha Tinh Thần. (11)

   Đạo thương kẻ tài năng lỗi lạc,
Đạo thãm cho kẻ bạc bội Trời;
Đạo Trời dường gió ven tai,
Đạo Trời duồng bỏ ra ngòai ngẩn ngơ. (12)

   Đạo thương kẻ bơ vơ cảnh cũ,
Đạo chọn người khuyên nhủ vỗ về;
Đạo khuyên lời Đạo phải nghe,
Đạo khuyên nghe Đạo phải về với Cha. (13)

   Đạo thường dạy Người Ta có Một,
Đạo khuyên rằng Người tốt Ta tươi;
Đạo khuyên nghe một biết mười,
Đạo khuyên chớ để Ta Người cách phân. (14)

.  Đạo đã dạy Nhựt Tân Nhứt Nhựt,
Đạo dạy đem Minh Đức vào lòng;
Đạo không chuộng cách núi sông,
Đạo là trong-trắng trắng-trong ngọc-ngà. (15)

   Đạo vui vẻ hiệp hòa chủng tộc,
Đạo gớm ghê miệng ngọt lòng gươm;
Đạo khuyên vẹn vẽ tiếng thơm,
Đạo khuyên phải nhớ áo cơm công đền. (16)

   Đạo khuyên nhớ Đấng Trên có Một,
Đạo dạy thường giữ tột Đức Tin;
Đạo Trời giữ Luật Công Bình,
Từ-Bi Bác-Ái thưởng lành phạt gian. (17)

Kinh đọc lúc tang-lễ. Bài kinh nầy đọc tại chỗ linh-sàng, lúc linh cửu còn tại gia hoặc lúc đi ra đường.

Kinh Tam Thập Tam Thiên

Thể đặng Huyền-Cơ cậy Tánh Linh,
Liêng đài vững trải bước tiền trình,
Tiên phàm Trời chẳng chia đôi bực,
Nữ nữ nam nam cũng Đạo Sinh.

Trời mở Đạo dạy người thoát tục,
Trời nào cho đống ngục nhốt người;
Trời cho người tỉnh biết Trời,
Trời cho người biết đặng người tìm phăn. (1)

Trời khuyên nhủ người tuân theo Đạo,
Trời khuyên người, ráng tạo quả nhơn;
Trời khuyên công quả chớ sờn,
Trời khuyên phải nhớ bốn ơn chớ rời. (2)

Trời đã dạy nhớ Trời-Độc-Nhứt,
Trời khuyên người tuyệt dứt phàm tâm;
Trời khuyên ráng học ráng làm,
Trời khuyên người chớ tin xàm tưởng vơ. (3)

Trời thường dạy biết bờ biết bến,
Trời thường khuyên chớ mến bụi hồng;
Trời khuyên một dạ một lòng,
Trời khuyên phải sợ Chí-Công Luật Trời. (4)

Trời sẵn có ngự nơi Tâm đó,
Trời chẳng cho dứt bỏ con Trời;
Bỏ Trời là tánh phàm đời,
Bỏ Trời nên mới dể ngươi Cao-Đài. (5)

Trời xem thấy chẳng sai phân tấc,
Trời là Ngôi Độc-Nhứt nơi Tâm;
Trời khuyên người chớ tưởng lầm,
Trời khuyên người chớ vọng tâm vọng cầu. (6)

Trời cứu khắp toàn cầu thế-giái,
Trời nào cho ai cãi lịnh Trời;
Cãi Trời thì vướng lưới Trời,
Cãi Trời phải chịu đời đời trầm luân. (7)

Trời đã phú Chơn -Thần cho trẻ,
Trời nào cho chia rẽ Ta Người;
Trời ban Linh-Điển không hai,
Trời cho có Một, Một Ngai Một Thần. (8)

Trời đã phú Điển-Ân cứu trẻ,
Trời thương người bê trễ công trình;
Trời thương Trời dạy đinh ninh,
Trời khuyên sống thác cũng nhìn Chơn-Thân. (9)

Trời chẳng tạo bánh luân xa nọ,
Trời đâu làm chỗ trọ cho người;
Trời khuyên người phải giúp Trời,
Trời đâu có bảo Ta Người xa nhau. (10)

Trời thường nhắc năm châu vốn một,
Trời thường khuyên thương ruột người;
Trời rằng người đó là Trời,
Trời khuyên chớ tưởng xa với cách sông. (11)

Trời đã sắm Chủ-Ông săn-sóc,
Trời thường khuyên phải đọc kinh Trời;
Trời thương Trời dạy ráo lời,
Trời khuyên người chớ đành rời-rạt Cha. (12)

Trời vốn một thì Ta cũng một,
Trời có đâu miệng thốt sai lời;
Trời cho xuống kiếp giúp Trời,
Trời rằng trọn thảo đời đời an vui. (13)

Trời để mắt xét đời chẳng lọt,
Trời có đâu sơ sót phân hào;
Trời tuy vọi vọi rằng cao,
Trời thường săn-sóc trước sau chẳng rời. (14)

Trời ngự tại Một Ngôi trong sạch,
Trời có đâu xa cách mà lầm;
Trời khuyên Nhứt-Đức Nhứt-Tâm,
Trời soi chẳng khác trăng rầm đêm khuya. (15)

Trời răn chớ lòng chia phe đảng,
Trời chỉ cho chổ Sáng là Trời;
Trời nêu Đuốc Tuệ rạng ngời,
Trời nêu Đuốc Tuệ nơi nơi phải nhìn. (16)

Trời thương khắp thương-sinh lạc bước,
Trời mói ban ngọn Đuốc Lý-Chơn;
Trời thường chỉ vạch nẻo trơn,
Trời khuyên chớ lóng giọng đờn quỉ-ma. (17)

Trời đã dạy Người Ta phải Hiệp,
Trời thường răn bỏ nghiệp đảo lừa;
Trời khuyên nghiệp quấy ráng chừa,
Trời khuyên biết sớm biết trưa biết chiều. (18)

Trời khuyên biết bao nhiêu lời ngọc,
Trời thường khuyên phải đọc phải tìm;
Trời khuyên Trời dạy tất tim,
Trời khuyên Trời dạy cổ kim một lời. (19)

Trời dạy biết Một Trời Chúa Tể,
Trời khuyên người phải kể lời khuyên;
Trời khuyên Tâm Tánh phải bền,
Trời rằng Tâm Tánh là nền Chơn Tu. (20)

Trời đã nói trí ngu phân biệt,
Trời thương người chẳng biết biện phân;
Trời khuyên Trời dạy ân-cần,
Trời khuyên tưởng đến Chơn-Thân của người. (21)

Trời đã dạy nhiều lời vàng đá,
Trời dứt khuyên Bản-Ngả phải chừa;
Trời khuyên chớ gọi sớm trưa,
Trời khuyên chớ nuối kiếp xưa quên Trời. (22)

Trời dạy Đạo tùy thời biến diệc,
Trời chẳng cho mài miệt bụi trần;
Trời tay cầm sẵn Luật cân,
Trời khuyên chớ để ăn năn Đại-Đồng. (23)

Trời khuyên nhớ Tổ-Tông công đức,
Trời đã khuyên nhựt nhựt mỗi tân;
Trời răn việc quấy thì đừng,
Trời răn lưỡi mối miệng lằn chớ mê. (24)

Trời nào đếm câu thề vô dụng,
Trời sanh người Trời cũng biết người;
Trời khuyên người phải biết Trời,
Trời khuyên người phải nhớ lời Trời khuyên. (25)

Trời sắm sẵn một miền Bạch-Ngọc,
Trời dành cho người dọc kinh Trời;
Trời đâu có dạ phụ người,
Trời thương những kẻ tơi-bời lăng-xăng. (26)

Trời thương trẻ lựa lần than-thở,
Trời một lòng che chở con Trời;
Trời thương con dạy khắp nơi,
Trời thương con dại coi Trời như không. (27)

Trời thương trẻ đứa rồng đứa rắn,
Trời thương cho lúc bẳn mực Công;
Trời thuơng Trời dạy tất lòng,
Trời thương Trời mở lượng hồng nhủ khuyên. (28)

Trời khuyên chớ đảo điên tất dạ,
Trời khuyên đừng xảo trá qua Trời;
Trời khuyên chớ cậy già lời,
Trời khuyên Trời chỉ phải nơi mà về. (29)

Trời trông trẻ ngày kề Bạch-Ngọc,
Trời mới ban Hồng phúc Tam-Kỳ;
Trời khuyên chớ lộn thau chì,
Trời khuyên nhìn chỗ Trời qui mà về. (30)

Trời đã nói Tiểu-Nhi Tạo-Hóa,
Trời nào cho đạo tả môn bàn;
Trời thương Trời dạy Trời than,
Trời thương càng lắm người càng ngổ-ngan. (31)

Trời nay chỉ rõ đàng cội gốc,
Trời khuyên người Thận-Độc Chơn-Thân;
Trời ban mỗi trẻ đủ Thần,
Trời cho biết cội biết căn mà nhìn. (32)

Trời đã chỉ Ngọc-Kinh là Đó,
Trời thường khuyên biết Có biết Không;
Trời khuyên sống thác Một lòng,
Trời khuyên phải nhớ Chí-Công là Trời. (33)

Lời dặn: Mỗi vế phải mỗi lạy.

Bài Tam-Thập Tam-Thiên được thông dụng trong cả các lễ, dầu cho cầu-an, cầu-bịnh, hoặc trong các giờ rảnh, lúc tang-sự từ đầu đến chót, đến mảng tang, lúc nào khuya sớm đều được dùng nó mà đọc, ví chẳng khác như Kinh Di-Đà của Phật vậy.


Bài Giảng Kinh Tam Thập Tam Thiên

Của Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư Chưởng-Quản

Vế số 1

Trời mở Đạo dạy người thoát tục,
Trời nào cho đống ngục nhốt người;
Trời cho người tỉnh biết Trời,
Trời cho người biết đặng người tìm phăn.

Từ khi có Trời Đất có loài Người đến nay, Đạo của Trời dạy đã khắp nơi rồi chẳng phải là ít, chẳng phải là không có, đâu đâu cũng đều dạy một cách, là dạy loài người phải thương nhau, sách vở Thánh Hiền Tiên Thánh để lại biết bao nhiêu. Kinh kệ của các vị Phật các vị Tổ cũng truyền bá khắp nơi, nào còn thiếu thốn chi nửa,mà đến đỗi Trời nay còn phải bổn thân giáng phàm đặng khai Đạo Kỳ Ba nầy, nơi cõi hồng-lạc nầy, là cõi nhỏ nhen thấp hèn hơn cả mọi nơi vậy? Vậy chớ Trời khai Đạo như vậy có ích chi cho Trời hay không? Có ích lợi chi cho Người hay không, mà đến đổi Trời phải nhọc công như thế? Chúng ta là người học Đạo, cần nhứt là phải tìm kiếm cho ra cái Mục-Đích của Trời mở Đạo đây cho thấy rõ, thì mới có thể biết Đạo là chi, rồi mới thương Thầy mến Thầy, quí Đạo trọng Đạo, bằng chẳng tìm xét cho ra Lý, thì là tu giởn tu chơi vậy thôi chớ nào phải là người chơn tu đâu.

Muốn tìm kiếm cho ra lòng Trời thế nào thì chẳng cần phải kiếm đâu cho xa lạ, hảy do nơi Thánh huấn của Thầy thì thấy rõ. Vì Thánh huấn chẳng có một việc chi mà Thầy hay là chư Tiên chư Thánh giấu giếm chúng ta. Thánh huấn của Thầy và của chư Tiên Thánh, chúng ta gọi rằng cao xa khó hiểu nên hay bỏ qua hoài, hoặc là đọc cho có chừng, hoặc là vì Lịnh Trên dạy, phải làm luận-văn đặng trau-đổi ý-kiến, nên chúng ta phải làm cho có chừng mà nạp cho khỏi bị trách cứ, hoặc là đổ thừa thế nầy thế kia đặng tránh trốn, chớ còn Thánh huấn của Ngôi Chị là dễ hiểu dễ tìm hơn hết, sao chúng ta đành nỡ bo qua mà chẳng xét cho ra cho thấy, đặng tìm coi Mục-Đích của Trời mở Đạo đặng làm chi? Nếu có công tìm thì thấy rõ ràng, kìa Ngôi Chị đã nói rõ ràng như vậy:

Trời mở Đạo dạy người thoát tục,
Trời nào cho đống ngục nhốt người;
Trời cho người tỉnh biết Trời,
Trời cho người biết đặng người tìm phăn.

Ngôi Chị đã nói rõ ràng câu ấy nơi bài Kinh Tam Thập Tam Thiên rồi, tại chúng ta mảng vọng Tâm vọng cầu nơi chỗ cao xa mà quên do nơi nấc than dưới mà bước trước cho vững vàng, cứ vội ngón vội ngó nơi chót vót từng lầu cao mà hụt chơn sái bước hoài.

Sao chúng ta chẳng xét lại coi cho kỹ-lưỡng, coi cái mà chúng ta tự bấy lâu nay gọi là Đạo đó, chẳng luận là Đạo Trời, Đạo Phật, Đạo Tiên hay là Đạo Thánh chi chi, những Đạo ấy, dạy chúng ta những chi? Có phải là mỗi phe, mỗi Đạo, nỗi tôn-giáo, mỗi chi, mỗi phái nào, họ cũng mượng tên Trời Phật Thánh Thần đặng rùng ép chúng ta, đặng ngăn đón chúng ta rằng phải tùng theo giáo-lý của họ thì được về Thiên-Đường, thì được về tịnh thổ, thì được về Tây Phương, thì được thành Tiên thành Thánh hay không? Họ chỉ biết dùng cách dối gạt rằng hễ muốn tùng theo giáo-lý của họ thì phải cứ một lòng tin-tưởng nơi họ, họ có đủ sức cầu Trời khẩn Phật giùm cho, đặng cho thoát khỏi những tội lổi chi chi của chúng ta, chẳng cần chi phải lao-công nhọc sức làm gì, cứ việc làm ăn như thường, miểng là cho có bạc tiền đem dưng cúng cho họ là đủ rồi, bằng chẳng vậy, bằng chẳng chịu tín-ngưỡng theo tôn-chỉ của họ dạy, thì phải bị sa-đọa vào 18 từng địa-ngục, 72 cửa ngục sửa phạt khốn khổ vô cùng. Họ lại còn bày hình ghê gớm đặng cho chúng ta thấy mà dùng mình rởn óc nữa. Chúng ta nào có biết chi đâu, hễ ai nói đến Trời Phật thì chúng ta tin, chúng ta lạy, là vì lòng chúng ta đã tín ngưỡng Trời Phật đã lâu rồi, từ đời nào chí bây giờ chớ chẳng phải là một kiếp nầy mà thôi, vì vậy nên nay thấy ai là người bề-ngoài có vẽ từ-bi thì chúng ta tôn kính chúng ta sùng bái, gọi mấy vị ấy là cao-tăng, đại-đức tu hành, còn chúng ta tự hạ mình chúng ta xuống mà tự gọi là chúng ta phàm-phu tục-tử, nên mới phải làm cho hết lòng đặng tỏ dấu kỉnh Phật thì phải trọng tăng chớ nào có biết chi nửa mà nói mà xét, có ai dạy ai chỉ Đạo là chi đâu mà biết.

Chúng ta mấy đời mấy kiếp mắc mưu bị kế quá rồi, vì vậy nên động lòng Trời, mà cũng vì sự tin-tưởng không chánh đáng ấy nên phải sa vào tả-đạo bàn-môn, nên không hiểu căn-cội của mình là từ Trời mà xuống, Trời là Cha Chung cho cả thế-gian. Cha khắp cả nhơn-sanh, ai biểu mình quên Cha Thật của mình đó chi, nên mới phải bị bọn giả dối lường gạt được, mà vẩn tin tưởng bọn kia là thần thánh còm mình là phàm là tục nên nó mới rù quến được đó. Trời vì động mối thương tâm, nên Trời mới mở Đạo Kỳ Ba nầy, nơi cõi Hồng-Lạc đây, là chỗ ngu muội mê hoặc hơn hết, đặng Trời dạy cho chúng ta cổi cái lốt gọi la lốt phàm lốt tục đó đi, đặng nhìn đặng nhớ lại rằng mình là con ruột của Trời đó, đừng để cho ai phỉnh phờ gạt-gẫm nửa được mà quên nơi quê cảnh xinh đẹp của mình đi.

Bởi Trời thấy tự bấy nay, bọn tả-đạo bàn-môn kia, bọn dối Trời dối Phật kia, cứ đem những việc luân-hồi quả-báo mà gạt-gẫm chúng ta một cách trái Đạo-Lý, không chỉ cho chúng ta biết Chơn-Lý chánh đáng là thể nào, cứ vẫn dạy chúng ta cúng tiền bạc gọi là cúng chùa lạy tăng goị là trọng Phật vậy là đủ, nếu chúng ta chẵn làm vậy thì bị luân-hồi, phải bi trầm-luân sa vào địa-ngục không ai cứu cho. Cũng vì sợ sa vào địa-ngục không ai cứu, mà cũng vì ham mê thiên-đường nên mới dầm sương dầm nắng, cực khổ chẳng kể, hoặc là làm nhiều việc trái ngược Đạo-Lý mà cũng không cần, miểng là cho có tiền có bạc đặng đem hối-lộ cho mấy người gọi là thay mặt Trời Phật ấy, là cho họ độ rỗi linh-hồn của mình cho khỏi bị giam-cầm nơi 72 cửa rạt, trong vòng 18 từng địa-ngục đó thôi, vì ỷ y họ có quyền phép và có nhiều vị Thần Thánh tùng quyền của họ sai khiến nên họ cứu mình nỗi. Chớ nào chúng ta có hay biết chi rằng chúng ta đều là Người của Trời sai đế mở-mang khắp cõi hồng hoang giúp tay Bàn-Cổ Tam-Hoàng lập công đâu. Bởi chúng ta đã chẳng làm tròn phận-sự mà ngày nay cũng còn mê sa ma quỉ lả-lơi, bỏ điều minh-thệ với Trời mà không biết hồi đầu qui-hướng đặng ăn-năng tội-lổi với Trời, lại còn đem lòng tin cậy nơi đâu, bảo sao không đời đời kiếp kiếp ở hoài nơi trên mặt đất nầy hoài mà vùi mà vấp cái xác thân mê-muội nầy hoài; mảng tưởng 72 cửa rạt kia, 18 từng địa-ngục nọ là ở đâu đâu dưới cái đất nẻ, có quỉ-sứ nhăn nanh lố vút, có vạc dầu sôi thiệt, có kiếm thọ đao sơn (chổ hòn núi có cấm gươm chôm chởm đặng quăn thây người vào đó cho gươm giáo đâm lủng tim lủng phổi mà trị tội) , có nhiều nữa, nhiều nữa, 72 chỗ độc-ác vô-cùng, vỉ tưởng vậy mà quên rằng cửa ngục ấy đều ở tại dương-gian đây, ai không làm xong phận-sự giúp Trời thì phải bị đời đời ở hoài nơi hồng-trần mà phơi nắng dầm mưa, cái mưa nắng nó cháy da phỏng tráng chúng ta đó, cùng là những sự thật, chỉ vợ yếu con thơ, nợ nần đau ốm nó cắn rứt chúng ta đó bằng biết bao nhiêu lần đau thương hơn là đao-sơn kiếm thọ, hơn là vặc dầu sôi. Tại mình quên Trời thì mình phải chịu lao-đao lận-đận trăm điều cắn rứt như banh da bách thịt, đứt ruột đứt gan mà không hay, lại đổ-thứa nơi đâu xa lạ. Cũng vì bọn tả-đạo không cho chúng ta biết Chơn-Lý đặng chúng ta hồi-hướng, lại đổ-thừa rằng vì không theo giáo-lý của chúng nó nên phải bị kiếp kiếp ở hoài nơi cõi diêm-phù đề nầy, cõi Nam Thiệm bộ châu nầy, nên phải bi luân-hồi khổ não hoài, chớ chi theo giáo-lý của họ thì đã được về Tây-Phương lạc quốc rồi, sao chúng ta không tự xét lấy mình, những cái ngục mà nhốt chúng ta đó, là tự chúng ta tạo nó ra, hễ chúng ta tạo ra rồi, thì chúng ta theo mà coi chừng coi đổi, phải theo mà giữ mà gìn, chớ để cho ai coi cho bây giờ. Vậy thì những cảnh đoạn-trường đó, những cái ngục nhốt chúng ta đó, đều do nơi chúng ta tin xàm tưởng vơ mà gây dựng nên biết bao nhiêu kiếp rồi, càng lâu ngày chừng nào thì những nền, những móng, những lầu đài kia càng to càng tác nó nhốt ta thâm-thẫm khaông còn thấy mặt trời mặt trăng chi nữa, chớ còn trông gì mà về với Trời đặng, chớ có ai mà cứu vớt chúng ta được đâu. Ngục ấy là ngục tự mình làm rồi tự mình đóng cửa mà nhốt lấy mình đó thôi, chớ Trời có cho ai đóng nhốt mình đâu.

Vì vậy nên Trời mới mở Đạo Kỳ Ba nầy đặng dạy cho mình tự mình giải thoát lấy, cổi cho hết những món phàm tục đặng ra khỏi ngục-thất kia đó thôi. Mà muốn cho thoát thì phải tỉnh mà nghe lời mới được. Trời rất thương chúng ta, vì chúng ta là con của Trời, nên Trời thấy chúng ta đã lâu đời vì mê tín nên phải bị luân-hồi khổ-hãi mà mắc vào lưới Trời rồi không về với Trời được.

Bởi bọn tả-đạo bàn-môn thấy chúng ta dốt nát quê mùa không thông Chơn-Lý nên không về với Trời được, rồi chúng nó đặt điều ngục nầy ngục kia đặng dọa-nạt chúng ta phải sùng phụng nó, vì vậy Trời thương xót chúng ta đã quá nỗi mê-muội rồi, nên Trời phải mở Đạo mà chỉ cho chúng ta biết Chơn-Lý Đại-Đạo mà tự mình cứu lấy mình mà thôi, chớ Trời nào có cho ai lập ngục thất mà nhốt lấy ai mà phạt đâu. Hãy tự tỉnh nghe mà hiểu đặng tìm phăng cho thấy.

Trời mở Đạo dạy người thoát tục,
Trời nào cho đống ngục nhốt người;
Trời cho người tỉnh biết Trời,
Trời cho người biết đặng người tìm phăn.

Tôi đã giải cho trước rằng vì tại nơi các người bán Trời bán Phật kia gạt-gẫm anh em chị em đã dư mấy kiếp rồi, rằng là hễ tuân theo giáo-lý của họ thì được về thiên-đường, bằng cãi họ thì sẽ bị sa địa-ngục. Sao chúng ta quá khờ lắm vậy, sao chúng ta chẳng xét coi họ cũng là người như mình vậy, họ cũng là cha mẹ sanh đẻ như mình vậy, mà sao họ có tài gì mà cứu chuộc tội lổi cho mình được? Sao họ lại có được nhiềi vị Thần Thánh cho họ sai khiến đặng họ cậy phải đem nhiều lời họ xin mà trao lại cho Trời Phật đặng tha tội lổi cho mình và cứu mình cho khỏi sa địa-ngục? Mà những vị Thần Thánh của họ sai khiến đó là ai đâu mình có thấy không? Hay là cũng là đồ hình nộm, đồ hình gỗ, giấy vẽ của thợ mã bông; cũng là đồ in trong giấy tiền người thế kia mà họ đem ra đặng gạt chúng ta đó mà họ đặt tên rằng ông nầy ông kia? Còn Trời Phật nào đâu không biết, mà hình nộm nầy người thế kia, lại đem giấy tờ của họ đi mà chuộc tội lổi của mình đây? Có phải là họ bán Trời bán Phật ở đâu mà mình đây chịu gạt hay không? Có phải họ là một bọn đặt mối thầy kiện, mà thầy kiện ở đâu không biết thông ngôn, thầy kiện ở đâu không hay, mà mảng mình nghe tên ông thầy kiện đó hay giỏi rồi mình trao bạc không cho tên đem mối mà mình không hay không biết coi mặt mày ông thầy kiện có ừ hử gì hay không?

Người thế-gian vì sao mà phải mướn thầy kiện? Là vì sợ có tội nên phải mướn người bào chữa cho mình. Nếu có tội thì là ai xử? Quan tòa xử. Biết sợ có quan tòa xử, nên phải mướn thầy kiện cãi lẽ, mà sao không đến tận mặt thầy kiện để bàn tính, lại nghe lời bợm đào mối nọ hâm dọa rằng phải bị án nầy, luật kia, rồi trao tiền cậy cho nó mướn thầy kiện giùm cho? Mà thầy kiện kia là ai? Là người thuộc luật đó. Luật của ai làm?

Luật của phép nước làm ra để trao cho quan tòa coi lấy đó mà xử những người nào có phạm vào đó thì phạt, còn ai không phạm thì thôi. Vậy thì Tòa xử là xử ai có phạm luật kìa chớ, còn nếu người không phạm luật thì Tòa nào có xử phạt chi đâu. Bằng người vô tội mà có kẻ nào xưng mình là thông ngôn trạng-sư, hay là thông ngôn Tòa đến nói mình rằng là có tội, bảo phải chạy tiền chạy bạc đem nạp cho họ đặng hó mướng trạng-sư cãi hộ cho khỏi tội, vậy thì mình có nghe lời họ hay không? Nếu nghe lời họ là mình là đúa ngu. Phải bắt quách nó đem nạp cho Tòa trị tội nó mới phải, chớ có đâu lại còn làm đầu đảng đem mối giùm cho nó mà có bà con mình cũng phải nạp tiền cho nó nữa? Mà trạng-sư đâu không thấy, quan toà đâu cũng không hay, hỏi ở đời có ai ngu si mê muội đến bực đó hay không? Huống chi Nhơn-Loại là con cái của Trời, Luật Trời là chí-công vô-tư, Trời sai chúng ta xuống phàm gian trao giồi Tâm Tánh giúp Trời hành Đạo, giúp tay Bàn Cỗ Tam Hoàng lập công đặng lập xong danh phận Tam Tài, vậy thì nếu chúng ta làm xong trách nhiệm thì trở về hớn hở nơi Ngọc Kinh, bằng làm chưa tròn trách-nhậm, thì phải đời đời kiếp kiếp ở phàm trần hoài, ấy là bị Luật Trời phạt đó. Luật Trời đã phạt ai là người chẳng tuân Luật Trời, thì nó nào có cần phải đem mối mướn tạng-sư, Thần Phật nào cãi lẽ được không? Nếu Trời cho Thần Phật nào cãi lẽ tâu rỗi giùm cho mình, thì chẳng là Trời ham hối lộ hay sao?

Thần Phật kia cũng ham hối lộ cho nhiều, nên sấm bọn tả-đạo bàn-môn làm thông ngôn đem mối hay sao? Có lý nào vậy hay không? Ở dưới Trời nầy có ai qua Trời được hay không? Có Thần Tiên Phật Thánh nào qua Trời hay không? Huống chi Thần Tiên Phật Thánh cũng là chúng ta đây. Mà ma quỉ tinh yêu cũng là chúng ta đây, vậy thì chúng ta còn cần phải nghe lời bọn dắt mối nào nửa, mà đi lo lót với ai cho được.

Bởi chúng ta đã lâu đời xa Trời quá rồi, nên bị bọn tả-đạo kia giả-dối gạt-gẫm, rồi nó lại tự xưng rằng tổ của nó lại còn lớn hơn Trời nữa, nê hễ có đem hối lộ cho nó đặng cho nó nộp, nó thế cho tổ nó, thì khỏi tội, bằng không thì bị hạ ngục trầm luân, mà chúng ta cũng tin càng đi vậy, vì vậy mà Cha chúng ta là Trời đó mới mở Đạo Kỳ Ba nầy mà giải thoát cho chúng ta, nói rằng: Trời không có cho phép ai đống một cái ngục nào mà nhốt con cái của Trời hết, đừng nói chi tới 72 cửa, 18 từng. Trời để cho có một cõi Hồng Quan kia đặng lập công đó thôi; hễ ai lập xong công-quả rồi thì về với Trời, bằng lập chưa xong thì phải bị ở đó hoài, ở nơi chỗ lửa nóng, nước sôi đó hoài, thì chịu lấy, chớ Trời không có cho ai đóng ngục nào nữa hết thảy. Trời bảo phải cho thoát kiếp mà về với Trời mà thôi.

Đã biết rằng Trời là chí-công vô-tư, còn bọn tả-đạo thì lại dối gạt, dọa hẩm chúng ta hoài, vì vậy nên Trời Phải mở Đạo đặng thức tỉnh chúng ta, làm cho chúng ta thức tỉnh lại, cho tỉnh cái giấc mê dư muôn kiếp nầy, mê-mang hoài mà quên Trời là Cha rất yêu dấu của chúng ta đó. Đạo Trời mở Kỳ Ba nầy có bao nhiêu đó mà thôi.

Đạo mở ra đặng kêu tỉnh chúng ta dậy đừng mê mẫn, mê hoặc, mê mang, mê mụi nữa, phải thức dậy mà nhìn mà coi, coi cái chỗ hồng-trần nầy có phải là quê xưa cảnh cũ hay không, mà sao chúng ta cứ ngả-ngớn vui chơi nơi đây hoài, đành quên cả sự-nghiệp chức-vụ lớn lao nơi Ngọc-Kinh đi, đành nhìn-nhận bọn bán Trời kia là lớn hơn Cha ruột của mình, đành đem Thân ngọc-ngà châu-báo nầy là Thân của Trời sấm cho, mà làm nô-lệ cho kẻ phá danh Trời mà vui mà vẻ mà gọi rằng là Đạo-Đức. Hãy thức-tỉnh dậy mà nhình lại Trời cho biết, hãy thức-tỉnh dậy cho tỉnh táo mà nhìn lại Trời là Cha, là Cha rất yêu quí mà về với Cha. Có thức-tỉnh mới có nhìn mà biết được, bằng mê-mang sợ-sệt lừ-đừ hoài thì làm sao mà nhìn mà biết được. Song le Trời muốn cho mình tỉnh thì Trời nào có kêu gọi rằng mình là người quá mê-muội rồi được đâu, nên Trời phải ban thánh-huấn ra đặng kêu gọi cho có người thức-tỉnh trước đặng thức-tỉnh mình lại, vì Linh-Hồn là Con Một, song có kẻ bị Thần-Hồn quá mê mà làm cho tối tâm, có kẻ Linh-Quang còn sàng-suốt nên đặng Trời thức-tỉnh cho mau, cho sớm hơn, đặng Trời dạy trước, vì là con của thầy tuy có đứa cuồng ngông mê-muội dạy dột mặc dầu, chớ cũng vẫn có đứa thông-minh sáng-láng dễ ăn dễ dạy, chớ có lẽ nào không đâu. Linh-Hồn vốn có một đứa tỉnh được rồi thì các đứa kia dễ bề tỉnh hơn, như anh em đồng ngủ với nhau một chỗ, hễ có một đứa tỉnh trước được rồi thì kêu gọi thứ-giấc nhau dễ hơn là ông chủ kêu. Mà Trời kêu tỉnh ta đây đặng làm việc gì? Có chi lạ đâu, Trời kêu tỉnh ta đây đặng dạy chúng ta cho biết Chơn-Lý đó thôi, vì Chơn-Lý có Một, Đạo cũng có Một, Trời cũng có Một, chúng ta là Con cái của Trời cũng có Một mà thôi, có cần phải mướn trạng-sư kẻ đem mối nào ở đâu xa mà giả-dối xưng là Thánh Thần Tiên Phật nào nữa đặng gạt-gẫm con cái của Trời đặn đâu. Chúng ta đây là Con của Trời, là Một với Trời, là Thánh Thần Tiên Phật hiện tại ở thế-gian đây, sao tự mình quá mê-muội mà quên Trời đi? Cứ nhớ Đất hoài? Cứ nhớ quỉ hoài? Vì vậy nên ma quỉ mới gạt được đó. Trời thức-tỉnh ta đậy dặng dạy cái Một đó. Cái Một đó là Một Căn, Một Cội, Một Nguồn với Trời đó, là Chơn-Lý đó. Hãy nhìn cho biết Trời, hãy tỉnh mà nhớ Trời, thì về với Trời được, đừng cậy ai, mướn ai, lạy ai cứu mình được đâu.

Mà ai Chơn-Lý rõ sâu,
Thì được về chầu Bạch-Ngọc cao ngôi

là vậy đó.

Trời đã thương nhơn loại quá ư mê-mộng nên Trời đã cho có người sáng láng thông minh thức tỉnh trước rồi đặng chỉ trước cho biết đường đi nước bước cho biết Trời là đâu, Đạo là thế nào, Chơn-Lý là làm sao, đặng kêu gào thức-tỉnh chúng ta dậy cho sớm rồi, vậy thì chúng ta tuy chẳng phải là đồng thức một lượt, song le sự thức, sự tỉnh, sự biết của chúng ta ngày nay đây cũng là nhờ Trời mới được, nhờ Trời mới có, nhờ Trời mới nên, vậy thì chúng ta phải biết Trời, ấy là Trời cho chúng ta biết Trời có vậy. Hễ đã tỉnh dậy rồi, thì chúng ta phải làm làm sao gọi là biết? Cho khỏi mang cái lốt tục nữa? Cho khỏi còn bị kẻ giả dối phờ-phỉnh gạt-lường lần nữa? Cho đặng gọi là con của Trời; đừng để cho mang tiếng là con hư lây xấu đến Cha.

Chẳng có chi lạ hơn nữa, là nếu chúng ta chẳng chịu thức, chẳng chịu tỉnh mà thôi, bằng chúng ta chịu thức, chịu tỉnh , chịu nhìn nhận cho biết Trời, chịu nhìn nhận biết có Một Trời là Cha, biết có Một Trời là Chúa-Tể cả kiền-khôn thế-giái, biết có Một Trời là Ngôi Độc-Nhứt vô nhị, biết có Một Trời là Đấng cầm quyền thưởng phạt chí-công vô-tư , biết có Một Trời là vô-lượng vô-biên, khoan-hồng độ-lượng, vô-thỉ vô-chung, biết có Một Trời là Đấng đã ban Linh-Quang cho chúng ta xuống thế-gian nầy đặng thay thế cho Ngài. Biết sợ có Một Trời là Đấng rất thương yêu chúng ta, vậy thì chúng ta phải cho tròn trách-nhậm của chúng ta mà đối đãi lại với Ngài, mà trả ơn cho Ngài, mà đền đáp công ơn của Ngài, mà làm cho xong công việc của Ngài giao phó, vì chúng ta đều là tôi tớ của Ngài, là người tá-canh của Ngài hết thảy, chúng ta chớ kêu-ngạo, chúng ta chớ ỷ mình chúng ta, chớ khoe-khoan, chúng ta chớ gọi xác thân nầy là của chúng ta riêng, chúng ta chớ tưởng sự vinh-hoa phú-quí giàu sang nầy là của chúng ta tạo ra được, chúng ta chớ tưởng rằng con cái tôi tớ trong nhà của chúng ta mướn đó là của chúng ta mướn, mỗi mỗi sự vật chi của chúng ta có đây, chúng ta chớ tưởng là của riêng của chúng ta mà lầm, ấy là của Trời sấm, của Trời cho, của Trời ban phú cho chúng ta hết thảy đó, cho tới cái Linh-Hồn chúng ta có nên mới biết khôn biết dại, biết phải biết quấy, biết lo biết lắng làm ăn đây cũng là Trời cho hết thảy, đừng gọi riêng của mình mà lầm, Trời muốn cho hay Trời muốn lấy lại đều do nơi quyền hành của trời hết hảy.

Vậy thì chúng ta phải biết:

Biết Trời do nơi Thánh-Huấn của Trời đã thương đả dạy, đã chỉ biểu, đã nói cạn lẽ rồi, do theo đó mà tìm cho ra từ câu, từ tiếng, từ chữ cho hiểu nghĩa lý, rồi phải theo sự hiểu, sự biết của mình mà làm cho trúng ý Trời dạy, ấy là trúng Chơn-Lý đó. Hễ nhầm Chơn-Lý thì gặp được Đạo, gặp được Đạo là gặp được Trời, gặp được Trời nơi Tâm trước, rồi mới có thể làm Thánh Thần Tiên Phật được. Phải tìm ra Mối Chánh mà làm ấy là con Trời gập được Trời rồi vậy. Người biết Trời đó.

Vế số 2

Trời khuyên nhủ người tuân theo Đạo,
Trời khuyên người, ráng tạo quả nhơn;
Trời khuyên công quả chớ sờn,
Trời khuyên phải nhớ Bốn Ơn chớ rời.

Chúng ta đã hiểu vì ý chi Trời mỡ Đạo Kỳ-Ba nầy cho cõi Nam Thiệm Bộ Châu nầy rồi, và chúng ta cũng đã hiểu rằng Trời cho người tỉnh đặng biết Trời mà chỉ dạy lại chúng ta, dìu dắt lại chúng ta cho biết Trời và Chơn-Lý, là Đạo chánh của Trời, chỉ bảo chúng ta khỏi luồn ma ách nó cám dỗ chúng ta mê mụi hoài, và Tời bảo chúng ta hễ đã biết Trời rồi, thì phải do nơi biết ấy mà dò, mà tìm mà kiếm, mà phăn cho ra mối khỏi còn sai lạc nơi đườn tà nẻo vạy nửa.

Trời đã chỉ như vậy rồi mà trời còn e chúng ta không biết các mối chánh ở đâu mà tìm, mà phăn, nên Trời lại còn chỉ cho chúng ta như vậy nữa: hễ gọi là con của Trời rồi, chịu nhìn nhận Trời là Cha rồi thì phải tuân, phải giữ, phải noi theo đường Đạo mà đi cho trúng đường. Chúng ta nếu ai muốn biết Đạo là chi, thì hãy dọc đi đọc lại bài Thánh-huấn của Đức Phù-Hựu thì hiểu rõ Đạo là chi.

Đạo có phải là chi đâu xa lạ mà không hiểu, song le ai có duyên muốn tìm Đạo như lời Đức Phù Hựu đã dạy thì mới thấy rõ không lầm không lạc, Đức Phù Hựu đã nói rằng: “Đạo của Trời lập ra dạy đời chẳng khác nào con Đường của vua đấp. Vua đấp đường là vụ cho dân biết đường mà đi cho đến chỗ đô thành của vua đã lập ra cho dân tựu-tập thì chỗ ấy là chỗ chánh. Hễ ai biết nhằm con đường phải của vua đấp ra đó, thì đi nhầm chỗ của mình muốn đến, đi đến rồi thì phải tuân theo luật-lệ của vua mà ở, phải giữ-gìn sự trật-tự của người thay mặt cho nhà vua cai-trị, thì lo chi chẳng đặng bình-an tấn-phát”.

Lời dạy của Đức Phù Hựu đã chỉ cho chúng ta ngó thấy rõ-ràng trước mắt rồi đó. Đạo là cái đường đi, tỷ như cái đường đi của nhà vua cho phép đấp, cho phép tựu-tập lại mà làm gia trụ, miểng là phải tuân luật lịnh cai-trị của người thay mặt nhà vua mà ăn ở cho có trật-tự thì là trúng luật, thì đặng bình-an tấn-phát, vì hễ ai trái với luật nước là sái với Luật Trời, mà Luật Trời tức nhiên là Luật Đạo vậy. Vậy thì ngày nay chúng ta có duyên tìm Đạo thì hãy chọn coi chỗ nào có lịnh vua cho phép tựu-tập lại đặng giảng Đạo-lý, chỗ chánh của Trời đó, thì hãy đến mà lập gia-trụ đặng làm ăn cho trúng Đạo, có đến nơi ấy mà tìm phăn, thì mới biết Đạo Trời là chi, đặng tuân theo mà giữ cho kỹ-lưỡng; vì chỗ ấy Trời đã dạy cho người tỉnh rồi, thì nương theo người tỉnh ấy mà theo thì nào có lạc bao giờ.

Đức Phù Hựu cũng đã nói rằng: “Chúng ta, đường Đạo thì ngày nay nghe nói chớ chưa thấy, có ai tuy thấy được chút ít, song chơn chưa bước đến được tới thềm, vậy thì làm sao mà biết được”.

Nếu chúng ta chưa biết được thì hãy tin cậy nơi người đã biết đặng dìu-dắt chúng ta chớ có chi đâu. Bằng chúng ta chẳng chịu nương theo người biết, vẫn cứ tự ỷ mình gọi rằng biết, rồi bước ra đường đi một mình, thử coi đến chừng sai lạc rồi trách ai được.

Đức Phù Hựu cũng đã dạy rằng: “Hễ người nào muốn xuất thân ra đi đường, thì trước hết phải cho có người thạo đường dìu-dắt cho thì đi mới trúng, cũng đừng quá tin nơi mình biết coi nơi địa-đồ, hoặc tin nơi mấy tấm thẻ dẫn lộ mà đi càn, nếu bị kẻ gian ngọt mật giết ruồi đánh lừa mà thâu hết vốn liến, đến chừng biết được thì ăn-năn không kịp, chừng ấy mới tỉnh lại tiếc vì lúc trước ra đường ỷ mình là người thông-minh, không cần người dẫn lối, tiếc như vậy có ích chi chăng?”

Cái vốn-liến xác-thịt nầy thì là tiền bạc nhà cửa ruộng đất, nếu bị chúng gạt thì chúng thâu chúng giựt hết vốn-liến của chúng ta là vì chúng ta đi lạc, đi sái trên con đường đời.

Nay chúng ta đi trên con đường Đạo mà chúng ta chẳng chịu tuân theo người đã thức tỉnh rồi, chúng ta ỷ mình là thông minh nên chẳng cần ai chỉ lối dẫn đường cho, cứ cho rằng tu là ăn chay niệm Phật vậy là đủ, hay là cứ đọc kinh xem sách mà làm theo cũng được, chẳng cần ai chỉ dẫn làm gì, làm vậy hoài thì nào có chi đâu mà gọi rằng lạc, mà gọi rằng hết vốn liến? Nhà mình mà mình lạc nỗi chi? Tiền bạc mình mình cất kỹ, có ai giựt được đâu mà hết vốn? Có ai cho ai vay hỏi gì đâu mà sợ chúng giựt mà gọi rằng là lạc đó. Lạc hoài, lạc đường đã mấy trăm kiếp rồi mà cũng còn chưa tỉnh, mà vẫn theo miếng cũ cứ đó mà cãi hoài. Giám hỏi: Vậy chớ chúng ta ở đâu mà đi đến đây? Đi đến đây làm chi mà không chịu trở về xứ sở? Cứ bịnh rịnh trên mặt đất nầy hoài? Tôi từng nghe mấy ông bà lớp xưa nói rằng: Sanh ký tử qui – Sống gởi thác về, ai ai cũng gọi vậy hoài, mà sao thấy lẩn bẩn ở hoài dây, ở hoài trên cõi hồng-trần nầy, cho đến ông bà cha mẹ chúng ta, người nào qua đời rồi thì cũng còn xẩn bẩn còn ở đó với chúng ta hoài, nên chúng ta cứ cúng cơm đơm quả, ai đau ốm thì cúng lạy vái vang nồi chè, bữa giỗ, cơm canh, rượu thịt, cho họ ăn hoài, mà sao lại nói rằng về? Phải về được quê kiển rồi thì sao còn đòi ăn đó? Sao mình còn đây? Có phải là miệng nói sống gởi thác về, nhừng mà vì quên đường về nên còn ở đây hay không? Phải về quê kiển được rồi thì không còn đòi chúng ta nữa, mà chúng ta cũng phải cúng kiến mấy vị trước bằng cơm canh là đồ ăn xác thân nầy nữa.

Cớ chi mà lạc vậy?

quên mình là con của Trời. Cứ tưởng mình nầy là mình nên chẳng cần ai thức-tỉnh chỉ-dẫn cho là đi về, tự mình ỷ khôn rồi ra đường phải lạc.

Lạc rồi quây về, đáo lại chỗ cũ là trên mặt đất nầy nữa, đáo đi đáo lại nhiều lần chừng nào, thì Linh Hồn càng phải tối tâm, mù mịch chừng nấy. Luân hồi nhiều kiếp, ngu si càng nhiều, hóa ra cái vốn của Thầy ban khi xưa đã hết mà đến chết, tay không cũng vẫn tay không, như vậy chẳng phải là lạc, chẳng phải là mất vốn hay sao? Ấy là tại ỷ khôn, ỷ lanh, ỷ giỏi chẳng cần ai chỉ lối đem đường, mà dẫu cho có muốn có người chỉ dẫn cho nữa, là cứ nghe theo bọn ngọt mật chết ruồi kia, nó rù nó quến giọng quyển giọng đời mà thôi, chớ nào có nghe theo đường chánh lẻ ngay mà chịu nhìn mình là con của Trời đâu, cứ gọi mình là kẻ đày đọa giam cầm trong 72 cửa ngục, nên phải nhờ cậy bọn kia vái van cho mới được tiêu được rỗi mà thôi.

Cho đến ngày nay cũng còn nhiều người cũng vẫn tin tưởng như vậy hoài, vì vậy nên Trời mới nhắc cho chúng ta rằng: “Trời khuyên nhủ người tuân theo Đạo” là vậy đó. Hễ tuân theo Đạo rồi thì phải chọn con đường nào chánh đáng của Trời lập mà vào, phải coi chỗ nào của Trời qui mà đến. Lời nào của Thầy dạy phải nghe, hễ nghe thì phải ráng nghe cho rành, nghe rồi liền phải thi hành, thi hành thì chớ cãi canh méo tròn, được vậy mới là tuân theo Đạo cho.

Trời khuyên nhủ người tuân theo Đạo,
Trời khuyên người, ráng tạo quả nhơn;
Trời khuyên công quả chớ sờn,
Trời khuyên phải nhớ Bốn Ơn chớ rời.

Chúng ta đã biết Đạo, đã biết chỗ của Thầy qui rồi, chẳng cò dám cãi canh méo tròn nữa rồi, như vậy chắc được về Bạch Ngọc Kinh của Thầy hay không? Nếu chắc về được sao còn thấy dạy cầu siêu cầu hồn lăng-xăng đó. Nếu không chắc về được với Thầy, vậy thì Thầy qui chúng ta về làm chi cho mất sự làm ăn? Để cho chúng ta ở theo đường đời, lo cho có danh có lợi, có tiền bạc của cải cho nhiều, dầu có bề gì đi nữa thì mượn người rổi người cầu cho, được hay không nào có chắc gì đâu, mà cái đời sống nầy lại được thong-thả sung-sướng, hơn là đi về với Đạo, đi về tại chỗ Thầy qui, tuân theo Đạo không dám cãi, mà còn phải lôi-thôi không chắc gì hết, vì còn phải cầu siêu, cầu hồn lăng-xăng như thế tục vậy? Vậy thì nào có ích chi cho chúng ta đâu? Chẳng có ích chi lại còn ép buộc phải về với Đạo làm gì? Đạo nào lại chẳng phải Đạo? Đạo nào cũng vậy, ai ia cũng xưng Chơn-Lý vậy. Vậy thì làm sao cho biết chắc mới có thể tìm mà về mà tuân cho!

Chúng ta mảng có tánh ích kỷ đi hoài, cứ lo sợ mất cái sự sung-sướng xác-thịt đó nên bo bo tính lợi tính hại, cho tới Trời nói ũng chưa đủ tin. sao chẳng xét chữ của trọn vế, coi coi Trời nói làm sao, mới vừa nghe qua một câu mà đã vội bàn, vội so hơn tính thiệt, nếu vậy mà gọi là về với Chơn-Lý là cái gì đâu mà vội xưng là Chơn-Lý; chẳng thấy câu sao Trời nói rằng: “Trời khuyên Người ráng tạo Quả-Nhơn“, hễ tạo quả-nhơn thì được đến Bạch Ngọc Kinh, chắc-chắn trăm phần trăm, còn tạo nhơn-quả thì luân-hồi chịu lấy đừng trách.

Muốn biết quả-nhơn là chi, nhơn-quả là chi, thì phải ráng nghe kỹ rồi hiểu thêm lấy, chớ giấy vắn nghĩa dài, không lý viết cho hết được.

Một chữ Nhơn nghĩa là Người, là nhơn-loại nầy, là người ta đây, còn một chữ nhơn nữa là cái nguyên-nhơn tại làm sao nên mới sanh ra có cái kết quả thế nào; cũng như tại làm sao mà sang hèn, ấy là cái kết-quả của cái nguyên-nhơn lớp trước, ấy là nhơn-quả đó.

Còn Quả-Nhơn lại nghĩa khác. Quả-Nhơn nghĩa là Người đặng kết-quả rồi. Hễ người nào đặng kết-quả rồi thì người ấy được chứng-quả rồi. Hễ công-quả rồi thì được về Bạch Ngọc Kinh rồi đó, có còn đâu ở dưới thế hạ nầy nửa mà tạo cái mhơn-quả nà nữa đâu.

Bởi Người là Con của Trời, Người Trời Một Thể Một Ngôi, Trời sai chúng ta xuống thế-hạ nầy đây đặng lập xong danh phận Tam Tài, hễ chúng lập xong hoàn toàn trách-nhậm rồi, thì chúng ta dặng chứng-quả, thì chúng ta là Quả-Nhơn rồi, nghĩa là: Người mà đã đặng kết quả y lời của Trời sai rồi, vinh-vang chi bằng. Nếu không đặng kết-quả cho y theo lời Trời sai, mà vẫn cứ bo bo lo giàu, lo nghèo, lo sang, lo hèn, lo bề nầy thế kia ích-kỹ cho mình thì là tạo nhơn-quả đó, đời đời kiếp kiếp luân-hồi theo cái nhơn-qủa của mình đã tạo ra thì chịu lấy, như vậy biết bao giờ mà thành cho đến bực Quả-Nhơn.

Bởi cớ ấy nên Thầy mới lập Giảng-Đàn đặng qui con cái của Trời về môt chỗ, chỗ Trung-Ương Thánh-Tòa, đặng Thầy dạy cho chúng ta hiểu rõ Tôn-Chỉ vì sao mà Trời mở Đạo, dạy cho chúng ta biết Đạo, cho biết Chơn-Lý và lập Cao-Thiên-Đài thay thế cho Bạch-Ngọc-Kinh hữu-hình nơi thế-gian nầy cho chúng ta rán lo mà tạo cho đặng Quả-Nhơn, đừng cho trôi-nổi linh-đinh bập-bều nữa mà vương lấy nhơn-quả thì chịu lấy. Hễ Con của Trời mà còn đường đời, vướng đường đời, thì làm sao cho khỏi nhơn-quả đặng.

Chúng ta là Con của Trời, Trời dạy Trời khuyên, mà Trời cũng chẳng biết chúng ta không nghe đâu, vì vậy nên Trời nói: Trời biết chúng ta hay ngỗ-nghịch nên Trời khuyên phải rán. Hễ Quả-Nhơn thì đặng về Bạch-Ngọc-Kinh với Trời, còn ai không rán thì chịu lấy.

Còn nhữnh kinh-kệ cầu-siêu, cầu-hồn kia là để dành cho những người không ráng đó, vẫn ỷ mình biết, tưởng trăm ban vạn sự ở chỗ đời nầy là cái tài hay tri-giác của mình làm ra đặng, nên mấy lúc như vậy khoe-khoan kiêu-ngạo, không biết không nhớ đến Trời. Một ngày kia lỡ-chơn ruổi-bước, hoặc là bịnh-họan vô-phương rồi, khi ấy mới biết mới nhớ lại đến Trời mà kêu, thì dùng lấy kinh-kệ ấy đặng thức-tỉnh linh-quang cho họ lại cho nhớ nguồn nhớ cội; mà nhớ hay quên, nhớ thiệt hay nhớ giả, cũng đều tại nơi họ chịu rán hay không mà thôi, chớ chúng ta sao biết được! Chúng ta có quả-quyết rằng dùng một vật nào đặng đưa cho họ về Bạch-Ngọc được như mấy bọn sải dùng ngọn phan lá phướng rằng đưa họ được về Tây-Phương.

Chúng ta có một cái hết lòng cầu cho họ siêu mà thôi, chớ chúng ta có làm chi được: Bởi những người như vậy cũng là Con của Thầy, nên Thầy phải để lời nói của thầy lại cho chúng ta, nếu gập ai còn nhớ đến Trời thì đam những lời ấy ra mà nhắc-nhở lại cho họ, phổ-độ cho họ mau mau thức-tỉnh, vì là lời của Ông Trời để lại có lẽ họ mau nghe hơn. chớ chúng ta cũng là người như họ vậy, cái lời nói của chúng ta là lời nói phàm thức-tỉnh ai nỗi, cái lời nói nầy có một ai rủ-ren rù-quến làm việc phàm thì mau lọt vào tai người phàm mà thôi; vì vậy nên Trời phải để lời nói của Trời lại mà thức-tỉnh cho ai là người biết tội-lổi mà kêu đến Trời thì Trời sẻ nhứt-định. Vậy chúng ta ai đã chịu rán rồi, thì hãy mau mau tạo cái Quả-Nhơn đi.

Muốn tạo cái Quả-Nhơn thì phải làm thế nào cho được! Biết được thì rán mới được chớ. Hảy xem câu sau thì rõ.

Muốn rán cho được chứng-vị quả-nhơn thì nào có khó chi; “Trời khuyên Công Quả chớ sờn”. Đó, hãy ra công đi, hãy rán công đi thì được quả chớ có chi đâu lạ.

Làm sao gọi rán Công? Muống biết làm sao gọi rán Công thì phải cho hiểu chữ Công, chớ khônh phải đi làm công đó vậy mà gọi rằng công đâu. Công nghĩa là việc chi làm phải ra sức, mà việc nà ra sức làm cho được kia, mới gọi rằng là Công. Hễ việc khó-nhọc ra sức làm cho được, thì thấy nó có Công-Hiệu, vì vậy nên gọi là Công. Hễ có Công Hiệu thì thấy có Kết-Quả. vì vậy nên gọi là Công-Quả, chớ không phải như mấy anh đi đến chùa nói rằng công-quả đó đâu!

Hỏi mấy anh đó có ra sức làm việc cho có cong-hiệu, cho có kết-quả hay không, mà gọi là Công-Quả? hay là đến cho có mặt, cho có đếm đầu người đặng đếm ngày? Ai có ra sức thì được gọi là Công, mà ra sức cho có kết-quả mới gọi là Công-Quả. Cũng chẳnh khác chi mấy người muốn cho có danh với đời. thì phải ra sức học cho thành tài, ra sức thi khóa cho đậu, thì mới có danh với đời, người ấy là người chuộng vào công-danh đó, không có ra sức làm sao có danh được.

Còn chúng ta đều là người tu-hành, muốn cho chứng quả đặng làm quả-nhơn nên phải ra sức vào việc tu-hành cho có công đặng kết quả hết thảy.

Muốn ra sức đặng đáng đứng địa-vị gọi rằng công thì nó còn phải có nhiều bực tùy theo địa-vị của mỗi người phải làm, song le địa-vị nào cũng vậy mình phải tự mình xét lấy, tùy theo tài lực của mình miễn là mình phải cho hết sức của mình mà thôi, miễn là có công-hiệu, thì làm sao cũng có kết quả đặng; mỗi người lo tròn phận sự cho tròn trách nhiệm của mình thì rán lấy cho có hiệu-quả, hiệu-nghiệm đừng có sờn lòng rủng chí nữa, đừng thối-chí mà uổng công-phu công-trình rồi mất công-đức, công-nghiệp, công-dụng, công-năng, công-lực của mình thì khó gọi công-quả.

Trời khuyên nhủ người tuân theo Đạo,
Trời khuyên người, ráng tạo quả nhơn;
Trời khuyên công quả chớ sờn,
Trời khuyên phải nhớ Bốn Ơn chớ rời.

Tự bấy nay đem thân ra gọi là đi tu mà cũng chưa hiểu tu là chi, nói rằng đi công-quả làm công-quả, mà cũng chứ hiểu công-quả là gì. Nay nghe hiểu rõ Công và Quả là hai việc, nghĩa là phải ra sức làm cho có công-hiệu cho đặng kết-quả thì mới gọi là Công-Quả, mà trong những việc làm cho có công có quả đó, phải Nhứt-Tâm gắn bó làm cho có kỷ-cang, đừng có sờn lòng thối chí kỳ cho thấy đặng mới thôi thì cái quả kia mới thật là kết-quả cho.

Song le đã đem thân ra gọi là người tu thì việc đời không phải là bỏ tuyệt như nhiều kẽ gọi rằng là bỏ đời theo Đạo vậy đâu. Người mà gọi rằng là bõ đời thì làm sao mà gọi rằng theo Đạo cho đặng?

Đời ấy ấy của ai dựng ra đó? Đạo nầy là của ai tạo lập ra đây? Cũng đều là của Trời tạo ra cho cả thảy chúng sanh do nơi đó mà lập cái thân nầy, mà nuôi lớn cái xác thân nầy, có lẽ nào bỏ bên nầy đặng theo bên kia bao giờ. Người đi tu mà không có đời thì sao gọi rằng là đi tu cho đặng. Ai tạo lập ra, ai nuôi dưỡng, ai dạy dỗ cái thân nầy cho có ra đây đặng mà đi tu, rồi đi tu gọi rằng là bỏ đời đi! Người đã phụ rãy đường đời có đáng gọi là Người Ta không? Không Người sao có Ta? Không Ta sao có Người? Vậy thì Đời với Đạo cũng là Một, có Đạo mới nên Đời, có Đời mới lập Đạo đặng. Vậy thì người nào hiểu Đạo, người nà tuân Đạo, người nào nhìn nhận rằng mình là con của Trời, Người của Trời sai xuống thế-gian nầy đặng lập cho xong danh phận Tam-Tài, thì cũng phải biết rằng cả thảy thế-gian kia đều là vật cuả Trời, đều là anh em ruột thịt một nhau rún với mình mà có lẻ nào mà mình bỏ đi mà theo Đạo nào? Có Đạo nào dạy vậy đâu?

Đời thuộc về phần vật-chất. Đạo thuộc về phần Thiêng-Liêng. Đời thuộc về xác thân, Đạo thuộc về Linh-Hồn. Đời là Người, Đạo là Ta, v.v…

Có vật-chất mới có chỗ Thiêng-Liêng mượn mà hành sự, có xác thân mới có chỗ cho Linh-Hồn tạm vào mà làm phận-sự; có Người mới có kẻ giúp ta, vậy thì Ta phải nhớ Người, Linh-Hồn phải cậy xác thân, Thiêng-Liêng phải cậy vật-chất, hai vật nầy như hình với bóng, không đặng thiếu sót, không đặng có vật nầy mà thiếu vật kia, nếu trong thân vật mà thiếu đi môt vật thì vật nào đó là vật chết rồi, vậy đừng ai gọi rằng xã thân cầu Đạo mà lầm, đừng ai nói bỏ đời theo Đạo mà hại, song le đã gọi là người đi tu rồi mà còn quyến-luyến hồng trần, mê-mẫn theo đời thì không đặng. Tuy biết rằng không đặng rời bỏ đời, nhưng trong phần đời ấy còn phải có bốn phần liêng-cang, dính-dấp, còn phải cho người đi tu phải nhớ đến hoài, phải lo đến hoài, không đặng giây phút quên ơn bốn phần ấy.

Nếu gọi rằng là đi tu, mà quên bốn phần ấy thì làm sao gọi rằng là người đi tu cho đặng.

Bốn phần ấy là chi? Ấy là bốn phần gọi rằng là đại ân-nhân của người đi tu đó, còn đương ở nơi vòng đời, chưa có rỗi-rảnh mà đi tu cho đặng. Nay chúng ta đã đi tu rồi thì phải lo phải nhớ đến bốn bực người đó lo về phần đời nên chúng ta mới rảnh-rang đặng lo phần Đạo mới đặng. Vậy chúng ta phải khắn-khích gắn-bó hoài hoài đừng quên bốn bực ấy mới gọi là người chân-tu.

Bốn bực người gọi là ân-nhân ấy là ai? Là:

  1. Cha Mẹ
  2. Chúng Sanh
  3. Người Trị Nước
  4. Người đứng vào hàng Tam-Bảo

Bốn hạng người nầy còn có ở đường đời song có tình liên-lạc với chúng ta, nhờ có bốn hạng ấy nên chúng ta đã đặng rảnh-rang phần đời mà đi tu vì vậy gọi là đại-ân-nhân chúng ta đó.

  1. Phần thứ nhứt là Cha Mẹ, tuy trong ấy gọi là Cha Mẹ song trong ấy gồm đủ cả ông bà cô bác thân tộc họ hàng của chúng ta ở trong nầy khỏi giải cho tốn giấy, chắc anh em tự nghỉ lấy cũng đủ hiểu.

2. Phần thứ hai là chúng-sanh. Bực nầy gọi là đại ân-nhân của chúng ta đó. Hãy nghe kỹ xét kỹ mà cám ơn bực nầy cho lắm đó. Nhơ có cái hạng chúng sanh trước mắt, chúng ta biết Đạo là quý, Đạo là trọng, nên mới để lòng vào tìm Thầy, tìm Chơn-Lý đặng thóat vòng chúng sanh mà vế với Đạo đặng, nếu không có hạng chúng sanh thì chúng ta nào có biết lấy chi làm gương, lấy chi gõi là cực khổ, lấy chi gọi là xấu-hổ đê-tiện, lấy chi gọi là trấm luân đặng sợ đặng lo đặng tìm kiếm Đạo mà sửa mình cho tấn-hóa đâu! Nói tắc là nhờ chúng sanh đó họ làm gương xấu, gương đê-hèn, gương quấy, gương tội-lổi, v.v… cho chúng ta ngó thấy mà tránh đặng đừng co bước vào con đường đó là con đường phải bị luân-hồi đời đời kiếp kiếp, nên chúng sanh đó là ân-nhân của chúng ta vậy.

3. Phần thứ ba là ơn người cai-trị nước, cái ơn nầy không giảng ra chắc anh em cũng phải hiểu rồi, nếu không có người cai-trị trong nước cho thái-bình thì chúng ta làm sao mà tu cho yên, ơn nầy lớn biết bao. Chớ nghịch mạng lịnh của người cai-tri nước, làm rối loạn trật-tự của người cai-trị mà mang tội lổi với Trời. Rán nhớ cái ơn nầy cho lấm lấm. Đừng tin càng tưởng vơ nghe theo lũ chòm ông xóm kiến mà nghịch Mạng Trời.

Vì người cai trị nước là có vưng lịnh của Trời sai mới cai-trị một nước đặng. Nghịch mạng người cai trị là nghịch mạng Trời đó. Dẩu cho người nào có Lịnh trên sai cai tri một xóm một làng cũng còn không dám nghịch mạng người ấy thay, huống chi người cai trị một nước.

Ơn của người cai trị trong nước nặng nề lấm vì phải đủ điều mà nuôi sống cho cả nhơn dân, lo cho đặng thái-bình thạnh-trị, ơn ấy vô cùng là lớn. Phải để lòng mà nhớ ơn ấy hoài hoài, nếu quên thì phải người gọi là tu theo Chơn-Lý, không đặn gọi là con của Trời. Phải nhớ! Phải nhớ!

4. Ơn của người đứng vào hạng Tam Bảo. Tam Bảo có nhiều hạng, phải cần giải nghĩa riêng mới rõ đủ. Đây xin giải một ạnh sơ sơ danh hiệu vào bực chót bực thấp mà thôi. Sau có giờ rảnh sẽ giải thêm.

Người có lòng dưng hương phụ trợ, phụ cấp cho chùa, v.v… đều gọi là người đứng vào hạng Tam Bảo, vì vậy nên mới có tiếng gọi của chùa là tam bảo đó, ai đi dưng cúng cho chùa đều gọi là người tam-bảo. Vật chi cúng chùa đều gọi là vật tam-bảo. Của trong chùa đều gọi là của tam-bảo. Ấy là về phần nhỏ nhít hữu-hình đó, còn nhiều nữa, phần vô-hình nữa, phải cần có ngày giờ mới giảng đủ.

Muốn thành đặng gọi là người tu-hành trưóc phải cho có công-quả, kế đó phải nhớ khắn-khích bốn ơn mới đặng.

Còn muốn cho đặng bực Phật như Thích Ca phải có Mười Ơn mới trọn.

Huống chi chúng ta nay là người tu hành là học làm Trời, phải cần ít nữa là trăm ơn, ngàn ơn, muôn ơn cho khắn-khích, vì vây nên Thầy mới có câu:

“Trời khuyên phải nhớ bốn ơn chớ rời.”

Vế số 3

Trời đã dạy nhớ Trời-Độc-Nhứt,
Trời khuyên người tuyệt dứt phàm tâm;
Trời khuyên ráng học ráng làm,
Trời khuyên người chớ tin xàm tưởng vơ.

“Trời đã dạy nhớ Trời-Độc-Nhứt

   Hỏi: Trong một câu nầy mà có hai chữ Trời, là vì ý chi vậy? Trời nào đã dạy đó? Đã có Trời dạy rồi mà còn lại dạy phải nhớ Trời nào nữa? Đã gọi rằng Trời, mà lại còn gọi có “Trời Độc-Nhứt” nữa! Nghĩa là “Ngôi Trời có Một không hai”, nếu vậy chẳn là Trời có nhiều Ngôi lắm hay sao? Bởi Trời có nhiều Ngôi nên mới có Ngôi Trời tương-đối, vì có Ngôi Trời tương đối nên mới có Ngôi tuyệt-đối, hễ có Ngôi tuyệt-đối nên mới có Ngôi Độc-Nhứt vô nhị (có Một không hai); cũng như trong câu nầy mà phải có đến hai Ngôi Trời hay sao? Có một Ngôi dạy đặng nhớ Ngôi Độc-Nhứt kia. Vậy thì Ngôi dạy nầy là ai? Cái Ngôi Độc-Nhứt kia là ai? Mà hễ nhớ cái Ngôi Độc-Nhứt kia rồi, thì cái Ngôi dạy nầy phải làm sao? Lại còn một phần nữa là: đã nói Người là con của Trời, “Người Trời một Thể một Ngôi“: vậy chớ Trời đó lại là Trời nào nữa? Xét đi xét lại, sao nghe Trời có nhiều quá vậy?

Đáp: Trời vốn có Một Ngôi chớ nào có nhiều, Ngôi Một ấy là Ngôi Độc-Nhứt vô nhị, Chí Bửu Chí Tôn vậy. Nhưng chẳng phải nói rằng có Một, rồi Một Ngôi đó trơ trơ trọi trọi đó vậy gọi rằng là Ngôi Một đâu! Trời là Sanh Hóa, Trời là sự Sống thiêng-liêng của cã kiền-khôn vũ-trụ, vì vậy nên Trời không biết bao nhiêu mà đếm cho xiết. Tuy vẫn rằng nhiều, song le trong những Ngôi ấy, tóm tắc lại có ba phần gồm trọn đủ cả thảy mấy trăm vàng ngôi kia. Hiểu đặn Ba Ngôi nầy rồi, thì còn phải thâu rút lại còn Một Ngôi Một mà thôi, vì có Một Ngôi Một nầy mới có Ba Ngôi kia, có Ba Ngôi kia mới có Sanh Sanh Hóa Hóa ra muôn vàn Ngôi khác, bao trùm cà kiền-khôn thế-giái mà đều đặng có sự Sống như nhau. Cái Ngôi Một ấy là Ngôi Độc-Nhứt vô nhị vậy; ấy là Ngôi Chí Bửu Chí Tôn đó, ấy là Ngôi tuyệt-đối đó.

Muốn biết sự Sanh Hóa của Ngôi Trời Độc-Nhứt, thì phải hiểu câu Thánh Giáo bài sơ-giảng học đường của Thầy đã giảng ra một tia Chơn-Lý ra cho chúng ta rồi. Thầy đã dạy chúng ta suy kỹ nghiệm cang cho biết rồi, song vì lòng chúng ta quá vọng quá lo ích-kỷ , quá lo tự tôn tự đại, nên đọc rồi bỏ qua, kẻ ỷ mình biết cửu cửu bất nhứt chi đó đem ra nói om-sòm, rồi gọi mình là giỏi; người biết thái-cực lưỡng-nghi tứ-tượng bác-quái gì đó, rồi đem ra cãi lẩy rầm rộ, có kẻ lại nhứt nhi tam, tam hiệp nhứt, rồi bày dặt tam-gian hiệp-nhứt vấy vá phá rối Đạo Trời, mạnh ai nấy cãi, nấy chi phe phân phái, chớ nào có ai chụi suy kỷ nghiệm cang như lời Đức Chí Tôn đã trân trọng dạy dỗ khuyên lơn đó đâu!

Hãy đọc lại cho kỹ và suy xét cho cùng, và hãy đọc Thánh-Huấn của Đức Phù-Hựu câu “Người không lúa thì Người dâu còn, cũng như Trời không Người thì Trời nào có; nhưng mà lúa ấy phải nhờ có Người mới có, cũng như nhờ Trời mà ra vậy.”

Xin anh em lớn nhỏ, hãy rán suy nghiệm bài Thánh-Huấn sơ-giảng học-đường của Đức Chí-Tôn cho kỹ, và dọc cho chín-chắn bài Hột Lúa của Đức Phù Hựu nơi ấy cho tin tường rồi trước đi, khi ấy tôi và anh em sẽ trao đổi ý-kiến lại mà tìm cho ra nghĩa-lý câu: “Trời đã dạy nhớ Trời Độc-Nhứt”, đặng cho biết coi mấy Ngôi Trời kia là Ngôi nào, còn Ngôi nào dạy đây, Ngôi Trời Độc-Nhứt là Ngôi nào, Ngôi con cái của Trời ấy là ai, Ngôi hiệp-nhứt với Trời ở đâu, v.v… mà tìm chớ, cho thấy Đạo của Trời.

Tôi chẳng phải chẳng chụi đem ý-kiến của tôi ra trước đây đặng giảng cho anh em rõ. song câu Thánh-Huấn nầy, câu Trời đã dạy nhớ Trời Dộc-Nhứt đây, ấy là một câu tóm tắt Con Đường Chánh cho chúng ta phải biết mà tìm đó, ai chụi ra công khảo cứu thì thấy, bằng ai bỏ qua thì chụi lấy.

Tự bấy nay, từ khi có bài sơ-giảng đến bây giờ, không thấy ai chịu suy kỹ nghiệm cang như lời Thầy đã dạy, mà thầy là Đại Từ, Thầy cũng đã nhắc lại nhiều lần rồi, như nhắc câu:

“Phải tin cậy Một Trời Độc Nhứt,
Phải ân cần tuyệt dứt phàm tâm”

hai câu ấy có khác chí câu nầy dâu:

“Trời đã dạy nhớ Trời Độc Nhứt,
Trời khuyên người tuyệt dứt phàm tâm”

hai câu vốn là Một, mà khác chỗ dạy thôi, vì tứ bấy nay không ai chịu khảo-cứu, tới ngày nay muốn đem ý kiến của tôi ra phô bày cho anh em xét, song nghĩ vì lời Trời dạy anh em còn bỏ qua thay, huống chi là tôi nói mà ích chi với anh em đâu!

Vậy cúi xin anh chị em, ai là người chịu độc chịu học, chịu suy kỹ nghiệm cang, chịu tra xét lời Đức Phù-Hựu dạy, chịu đem lòng tìm cho ra Mối Đạo, chịu đem lòng xét cho thấy ngọn đuốc Chơn-Lý, thì khi ấy chúng ta sẽ hiệp nhau lại mà trao đổi ý-kiến câu nầy mà thôi.

Còn nữa, mà chưa biết ngày nào,

Còn đợi bạn tri-âm sẽ khải khúc cầm Chơn-Như.

Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư Chưởng-Quản

Kinh Cáo-Phó

Đốt hương dưng thấu chín từng,
Nguyền chư Tiên Phật, Thánh Thần chứng minh,
(Tên họ người mới qua đời) thoát linh,
Tách thân khỏi Có, nhẹ mình về Không.
Cầu cho Thần đến Đại-Đồng,
Rõ đàng Chơn Chánh khỏi vòng muội-mê.
Thần Hồn chớ luyến cựu quê,
Phải phân trong sạch các bề nhơn-gian.
Nguyền xin mở lượng hồng khoang,
Chỉ đường dẫn lối khỏi đàng luân-xa.
Tu-trì hôm sớm gần Cha,
Giồi Tâm sửa Tánh cho ra Chơn-Hình.
Tam Hồn trong sạch hiển linh,
Giúp Trời hành Đạo sắc đinh một lòng.
Khẩn cầu Thần Phật chí-công,
Thành tâm cáo nguyện muôn trùng thọ ân.

Bài kinh nầy đọc trước Thiên Bàn, khi nào người bịnh đã thiệt dứt hơi thở rồi. Chẳng luận là người thát đã chôn rồi hay chưa, miểng là mình mới hay tin thì mình cứ đọc đặng cầu nguyện cho vong linh ấy.

Kinh Cầu Hồn

Trời đã định hoằng khai Đại-Đạo,
Độ năm châu Tôn-giáo Hiệp Hòa;
Sống tuy khác cửa khác nhà,
Thác rồi nhìn thấy Một Cha Một Trời.

Trời đả dạy nhiều lời tha-thiết,
Sống mảng lo mình biết lấy mình;
Ngày nay mãng kiếp phù-sinh,
Nhìn coi vật gọi của mình thể nao?

Trời thường nói ảo bào cảnh giả,
Sống không lo cải quá tự tân;
Lo xây nghiệp chướng nặng oằn,
Nay nhìn thử lại hồng-trần là chi?

Ngày sống gởi chẳng suy nghĩ kỹ,
Lo tranh đua cho phỉ theo đời;
Ngày nay vật đổi sao dời,
Linh Hồn khá tỉnh nghe lời dạy khuyên.

Kiếp sống tạm nhiều phen bay nhảy,
Quên cuộc trần nước khuấy nên hồ;
Vui nhìn vách đất vôi tô,
Tưởng rằng của báu nức-nô reo mừng.

Kiếp sống tạm ái ân khắn-khích,
Quên thân-phàm túi thịt hôi tanh;
Vui xem sóng sắc đưa tình,
Tưởng câu thệ-nguyện vửng nghìn muôn năm.

Kiếp sống tạm phơi dầm sương nắng,
Dốc lòng lo gầy dựng cơ-đồ;
Nào hay nghiệp lớn báo to,
Nào hay lớn sức ăn no bao giờ?

Kiếp sống tạm chẳng chừa lợi nhỏ,
Coi mồ-hôi người đổ như không;
Tóm thâu báu biển vàng sông,
Nào hay của gởi có trông gì cầm!

Kiếp sống tạm ăn nằm sang trọng,
Coi xác thân trứng mỏng chẳng bì;
Nào hay hơi thở nín đi,
Thua loài thảo-mộc vô-tri còn dùng.

Kiếp sống tạm hưng sùng thế-lực,
Càng hưng sùng càng cực thân sau;
Khá mau thức tỉnh hồi đầu,
Hồi đầu mới gặp nhịp cầu thiêng-liêng.

Cầu thiêng-liêng tự nhiên để bước,
Có tiền duyên có phước có phần;
Khuyên hồn tỉnh mộng ân-cần,
Khuyên đừng dùng-thẳng khuyên đừng lương khương.

Hồn thức-tỉnh tìm đường Chánh-Giác,
Hồn mau chừa nghiệp ác trước sau;
Hồn nghe hồn phải hồi đầu,
Hồn tin hồn được chực chầu Ngọc Kinh.

Hồn nay ở u-minh cảnh giái,
Hồn biết rành khôn dại là chi;
Hồn khôn hồn khá qui y,
Hồn khôn hồn phải kịp kỳ mới khôn.

Hồn phải nhớ Chân-Hồn hượt-bát,
Hồn đừng cho xiêu-lạc xa vời,
Hồn khôn hồn biết nghe lời,
Hồn khôn hồn gặp Cha Trời thiêng liêng.

Hồn thấy rõ tiền kiên nghiệp quả,
Hồn mới hay sự giả-dối đời;
Hồn khôn hồn biết sợ Trời,
Hồn khôn hồn phải nghe lời Trời khuyên.

Hồn được thấy trần duyên ảo mộng,
Hồn mới hay sự Sống là Hồn;
Hồn than hồn thở hồn buồn,
Hồn phiền xác-thịt điên cuồng say mê.

Hồn thấy rõ hồn tê-tái dạ,
Hồn giựt-mình hồn lạ cho hồn;
Hồn rằng sáng-láng là hồn,
Hồn sao nỡ để đời chôn Linh-Hồn?

Hồn thấy rõ vực cồn dâu bể,
Hồn có đâu còn trễ chuyến đò;
Hồn khôn hồn phải ráng lo,
Hồn khôn hồn phải đừng cho luân hồi.

Hồn chữ dạ Một Ngôi Chúa Tể,
Hồn dặn hồn đừng để mắc lừa;
Hồn đà minh-thệ buổi xưa,
Hồn mau sám-hối day dưa trễ chầu.

Hồn nhớ lại trước sau mấy kiếp,
Hồn cũng vì chẳng hiệp chẳng hòa;
Hồn đành rẻ-rúng Ngôi Cha,
Hồn mê hồn chướng hồn xa Chơn-Hồn.

Hồn thức tỉnh biết khôn mới ngộ,
Hồn nay nhờ Phổ-Độ Kỳ Ba;
Hồn mau trở lại với Cha,
Hồn khôn hồn chớ ta-bà thế gian.

Hồn trong sạch rõ đàng Chơn Lý,
Hồn mụi-mê thì quỉ níu trì;
Hồn khôn lời dạy cứ ghi,
Hồn theo Độc-Nhứt Vô-Vi Cha Trời.

Trời mở rộng một thời ân-xá,
Trời cho người hối quá tự tân;
Trời khuyên người phải ăn-năn,
Trời rằng muôn kiếp một lần chẳng hai.

Trời mở cửa Cao-Đài rước trẻ,
Trời lâm phàm đành phế Ngọc Kinh;
Trời khuyên con dại phải Tin,
Trời khuyên phải nhớ đinh-ninh lời Thầy.

Trời đâu bỏ cả bầy con dại,
Trời thương cho đứa cãi lời Thầy;
Trời rằng quỉ kế tiếp tay,
Trời khuyên tai họa tràng lây phải ngừa.

Trời chỉ rõ đường cưa nét mực,
Trời nào cho quỉ chực dẫn người;
Trời thương cho đứa dễ ngươi,
Trời thương hết lúc vui cười mới hay.

Trời răn dạy hằng ngày hằng bữa,
Trời đâu quên lời hứa của Trời;
Trời rằng Đạo-Thể vơi vơi,
Trời thương cho trẻ xiêu vời lạc truông.

Trời thương kẻ ma duồng quỉ khảo,
Trời khen người mượn Đạo bán Trời;
Trời rằng thưởng phạt chẳng sai,
Trời cầm Luật Đạo chẳng hai tay cầm.

Trời đã dạy cơ thâm phải lánh,
Trời khuyên đừng ỷ mạnh qua Trời;
Trời đâu đem dạ phụ người,
Trời thương cho kẻ coi Trời rằng chơi.

Trời khuyên kẻ Đạo Đời phân biện,
Trời khuyên đừng quyến-luyến kế ma;
Trời rằng Đạo Một mà Ba,
Trời rằng biết Một rõ Ba hiểu Trời.

Trời không chỗ không nơi không thấy,
Trời thường khuyên chớ cậy già lời;
Trời khuyên ngước mặt nhìn Trời,
Trời không nay đổi mai dời Luật-Công.

Trời mở Đạo Đại Đồng Thế Giái,
Trời khuyên cùng Tứ Đại Bộ Châu;
Trời khuyên con dại đâu đâu,
Trời khuyên đừng để đớn-đau Linh Hồn.

Hồn tỉnh giấc hồn còn trông đợi,
Hồn giác mê hồn tới Niết Bàn;
Hồn còn phiền não não phiền,
Hồn còn ý mã tâm viên tại hồn.

Hồn vốn ở cội nguồn chân chánh,
Hồn lạc hồn hồn ngảnh lý chân;
Hồn mê giọng quyển tiếng đờn,
Hồn mê phép lạ hồn chôn hồn hồn.

Hồn đau đớn hồn khôn đã muộn,
Hồn trách hồn phí uổng công-phu;
Hồn tin theo lủ quán mù,
Hồn tin theo lối quyến rù hư thân.

Hồn tỉnh giấc ăn-năn tha-thiết,
Hồn mới nhìn Cha thiệt của hồn;
Hồn xem kiếp số giập dồàn;
Hồn than hồn trước điên cuồn ngây ngô.

Hồn ở thế mồ-hồ kiêu hãnh,
Hồn mảng mê mộng-ảnh ảo-bào;
Hồn quên đất rộng trời cao,
Hồn đành đeo đuổi sang giàu phù-hoa.

Hồn xiêu-lạc cõi ba mấy kiếp,
Hồn đã quên những nhịp Liêng-Đài;
Hồn ngờ hồn tưởng hồn tài,
Hồn đâu có biết hồn sai Chân-Hồn.

Hồn thức tỉnh hồn xôn-xao tủi,
Hồn tủi vì hồn lổi bước đường;
Hồn trông Trời mở lòng nhơn,
Hồn nhờ hồn cậy hồn nương hồn về.

Hồn tỉnh thấy cõi quê-hương trước,
Hồn phiền hồn lầm chước quỉ ma;
Hồn nguyền tha-thiết thiết-tha,
Hồn nguyền theo Một Một Cha Một Thầy.

Hồn nay gặp ơn Thầy tế độ,
Hồn mau về nơi chỗ Trời ban;
Hồn tìm cho trúng con đàng,
Hồn còn hy-vọng chứa-chan cho hồn.

Hồn nhiều kiếp giập dồn tội phước,
Hồn khá mau lần-lược sửa lần;
Hồn mau noi dấu Nguyên Nhân,
Hồn mau lần bước bước lần Ngọc Kinh.

Bài kinh nầy đọc trong những lúc người bịnh đã thiệt tắt hơi cho đến khi đưa ra huyệt. Chẳng luận còn để quàn mấy ngày. Trong mấy ngày ấy đều phải đọc kinh nầy cho tỉnh Linh Hồn.

Lời dặn:

Vưng lịnh Ngôi Chị đến cho bài kinh nầy để dành đọc cho những kẻ vừa tuyệt-tức cho đến khi đủ 100 ngày. Kinh nầy đọc cho Hồn thức-tỉnh, kẻo lúc sanh tiền mẫn-mê theo danh lợi mà gây nhiều nghiệp-chướng, dầu cho có ai dạy theo con đường phải lẽ ngay đường chơn nẻo chánh thì cũng không chịu để vào tai đem vào lòng, mặc tình cứ say-đắm theo hồng-trần vinh-hoa phú-quí, gây đủ tội ác, hại mất thiêng-liêng, tiêu-tan âm-chất của Tổ-Tông để lại mà không hay không biết, vẫn tưởng mình rằng vững-vàng như núi Thái-Sơn, tin rằng thân-hình giả-tạm nầy là vật thiệt của mình, chắc rằng sức mình đủ chống-chõi với những điều chi xảy đến, chẳng chịu nhìn biết rằng ba tất hơi ấy là của Trời cho mượn, mà cũng vẫn nói rằng là của mình. Vì thế-gian quá say mê về phần vật-chất, quên cả Linh-Hồn, đến lúc tuyệt-tức rồi lại than-thở tức-tối khóc-la van-siếc sự tối-tâm khờ-dại mê-muội buổi sanh tiền, nên phải bị luân-hồi trả quả, không phương thế chi cho Linh-Hồn ăn-năn tự hối dược cho nhẹ lổi tiền khiên.

Đã nhiều phen Chư Thần đệ sớ cầu xin ân-xá cho nhiều Hồn biết tự hối như thế, nên có Lịnh Đức-Chí-Tôn phán dạy Chư Thần phải lo trù-nghĩ phương-pháp nào đặng độ-dẫn các Hồn mà lập công đức. Ngôi Chị cho phép tôi đam bài nầy đến lập công, khuyên những bực tu hành có chí giúp người lúc còn sống, cũng nên giúp người lú quá vãng, vì sự mê-muội ai ai chẳng khỏi ỷ tài, đến lúc dứt hơi mới thấy Trời là chi thì ăn-năn đã muộn. Vậy nên tôi có lời khuyên hãy đọc kinh nầy trong 100 ngày cho những hồn mới vừa thoát tục lánh trần xa phàm cổi xác, nghe mà tự tỉnh lấy mình, đặng làm bài sám hối cho Hồn. Mong thay!

Bạch-Thắng Chơn-Nhơn



Daily Prayers

Tam Kỳ Logo

Nature of Prayers

Why Prayers? Who Prays?

Prayer is not a demand nor a supplication from a child, full of worries and greeds, to his Father God to grant him favors and goodies to satisfy his earthly wishes. 

Prayer is the application of our energy towards direct communication with God and the Universe. Prayer helps us transcend our conflictual wishes and transitional wordly ambitions to live the Real Life of the Eternal Now.

Prayers pronounced in Truth and Love are active Energy that can be heard and used by receptive Conciousness in the Universe.

Prayer is not a means to effect a private end, because this still supposes dualism and not unity in consciousness. When we are at One with God, our true prayer permeates throughout Nature and benefits all Life.

The person who prays here is the Spiritual Being transcending the separate illusionary self seeking egoistic gratifications.  He has no worry. He always accepts whatever happens.

Pour vaincre l’incertitude (état intérieure de tout être humain): immenses luttes, agitations continuelles, efforts incessants, vains espoirs de réalisation, ambitions stériles, plaisirs mêlés de pleur, ardeurs chaotiques, il faut que votre Vie, vos idées, votre raison, vos pensées, vos affections prennent leur source dans l’éternel.

Tenez l’éternel en votre coeur et le Présent devient pour vous comme le parfum d’une fleur.


Going Home Prayers

Kinh Công Khóa

The following prayers are to be used daily to remind each being of his Divine Origin and to help him connect with his Higher Self and God. The prayers in Vietnamese are received through automatic writing.

Những bài kinh sau đây chỉ đường trở về cho Con Người Trời sanh.

Trên đường về, phải đi từ bực thang, từ dưới lên trên, và đọc theo thứ tự như sau:

Kính lạy Đức Bửu Sơn – Tu Chơn

Kính lạy Đức Bửu Tinh – Lý Sinh

Kính lạy Đức Bửu Vi – Huyền Cơ

Kính lạy Đức Bửu Ngươn – Lý Chơn

Niệm Tam Qui – Nhứt Tâm

Kính lạy Đức Diêu Trì – Lạy Mẹ

Kính Lạy Đức Chí Tôn – Lạy Thầy

Bốn bài kinh đầu là kinh Kính Lạy bốn vị Thiên-Sư giữ bốn mối giềng của Đạo. Bốn vị Thiên-Sư nầy, trong Đao gọi là Tứ Bửu, tức bốn cột trụ của Đạo.

Sau kinh Kính lạy Đức Tứ Bửu, chúng ta niệm Tam Qui, hướng tâm hồn về nơi cội gốc cội nguồn của chúng ta, tức là Trời. Trời tuy có Một, nhưng lại Ba ngôi.

Niệm Tam Qui xong, chúng ta lạy Đức Diêu Trì là Mẹ thiêng liêng của chúng ta và lạy Đức Chí Tôn là Thầy Chúa Tể Kiền Khôn.

Cách đọc kinh của Tam Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản đọc theo thứ tự từ dưới lên trên, nhờ Tứ Vị Thiên Sư dẫn dắc ta về đến Mẹ rồi đến Thầy,

Tứ Bữu – 1935

Tu Buu 1935b


Lạy cầu ân Đức Bửu Sơn,
Giáng trần cạn tỏ Tu Chơn của Trời;
Xin thương em dại luân hồi,
Vì chưng tối mắt chia Người rẽ Ta.
Cũng vì ham chốn phù hoa,
Quên nhìn Chơn Thể tách xa Con Đường;
Chơn Thân trong sáng như gương,
Chơn Thể chánh đại để nương Chơn Hồn.
Thể, Thân, Hồn vốn sâu nguồn,
Các em chẳng rõ đống khuôn Chơn Thần.
Các em tâm niệm ân cần,
Lạy cầu xin rước Chơn Thân Báu Trời.
Ngươn Thân, Ngươn Thể sáng ngời,
Các em mừng đặng tuổi Trời gia tăng.
Rìu đưa đầm ấm gió nhân,
Thân thường tấm gió, Ngươn Thần thêm cao.
Nước non non nước một màu,
Khí linh doanh khắp kịp chầu Chí Tôn.
Lạy cầu ân Đức Bửu Sơn,
Giáng trần cạn tỏ Tu Chơn của Trời.


Lạy cầu ân Đức Bửu Tinh,
Giáng trần cạn tỏ Lý-Sinh của Trời.
Đồng nai vàm cỏ khắp nơi,
Đường dài gánh nặng của Trời phú giao.
Lạy cầu Mối Cả gỡ trau,
Cac em đặng gặp Lý Sâu nơi lòng.
Ngửa nhờ lượng cả dầy công,
Dắt dìu em dạy còn trông đến Thầy.
Các em ngu dại thơ ngây,
Mà lòng mộ Đạo đêm ngày cần chuyên.
Xin Người mở lưới Nghiêu Thiên,
Cứu bầy em dại đặng yên tu hành;
Cùng nhau giõi bước tập tành,
Cùng nhau gặp đặng Tánh lành ban sơ.
Phong bình sẵn đúc sẵn chờ,
Chở che em dại sớm trưa thờ Trời.
Các em ngu dại khắp nơi,
Một lòng chí hướng chẳng rời Lý-Sinh.
Lạy cầu ân Đức Bửu Tinh,
Giáng trần cạn tỏ Lý-Sinh của Trời.


Lạy cầu ân Đức Bửu Vi,
Giáng phàm chỉ máy Huyền Ky của Trời.
Xin thương em dại cõi đời,
Đã bao nhiêu kiếp xa rời Ngọc Kinh.
Cũng vì ham chốn phù sinh,
Đành vùi cát bụi Tánh Linh của mình.
Phấn son vùi lấp Chơn Hình,
Bạt đường Tánh Mạng khó nhìn Chơn Thân.
Lạy cầu Đại Đức ân cần,
Chỉ Đường Tánh Mạng đặng phăng đặng tầm.
Tánh Tâm Tâm Tánh cao thâm,
Tánh Tâm Tâm Tánh phương châm Đạo mầu.
Các em muôn lạy khấu đầu,
Xin Người dẫn dắc kịp chầu Chí Tôn.
Trời sanh Trời phú đủ Hồn,
Các em vụng tưởng rằng khôn qua Trời.
Hồn khôn hượt bát khắp nơi,
Hồn khôn xác đặng sáng ngời phương phi.
Lạy cầu ân Đức Bửu Vi,
Giáng phàm chỉ máy Huyền Ky của Trời.


Lạy cầu ân Đức Bửu Ngươn,
Giáng phàm cạn tỏ Lý Chơn của Trời.
Xin thương em dại khắp nơi,
Dẫn về tận mặt Cha Trời Thiêng Liêng.
Xin nhờ rưới chút Ân Thiên,
Độ cho thoát tục thành Tiên buổi nầy.
Nguyền xin nghe tiếng con Thầy,
Nghe lời vén ngút rẽ mây trong Trời.
Dầu cho cực nhọc chẳng rời,
Lo sao Chí Hướng Cha Trời không sai.
Cúi nhờ lượng cả đoái hoài,
Độ cho người thấy Cao Đài cảnh xưa.
Nguyền xin thuyền chủ ráng đưa,
Kịp qua đến bến để trưa trể kỳ.
Nhứt Tâm đảnh lễ Tam Qui,
Xin Người rưới Đức Từ Bi của Trời.
Các em ngu dại khắp nơi,
Một lòng chí hướng chẳng rời Lý Chơn.
Lạy cầu ân Đức Bửu Ngươn,
Giáng phàm cạn tỏ Lý Chơn của Trời.

Tứ Bữu – 1950

Tu Buu 1950

Niệm Tam-Qui

Lạy Mẹ Đại Từ, Đại Bi,
Xin thương con dại ngu si phàm trần.

Cho người đem khỏi mê tân,
Đặng cho con dại Ngươn Thần mở mang.
Con đà sái bước lạc đàn,
Muôn ngàn tội lỗi chứa chang dẫy đầy.
Mẹ thương, xin Mẹ làm khuây,
Tha cho con dại thơ ngây lỗi lầm.
Từ đây con nguyện chí Tâm,
Cải tà qui chánh lo chăm theo Thầy.
Gió trong vén ngúc rẽ mây,
Lạy xin Đức Mẹ đoái bầy con thơ.
Đung cho xiêu lạc vất vơ,
Xin cho biết bến, biết bờ sanh sanh.
Lòng con rót cạn chữ thành,
Lạy nhờ Đức Mẹ xin nhìn chăm nom.
Cho người hôm sớm thâm lom,
Cho người dạy dỗ, hôm mai kịp thì.
Lạy Mẹ Đại Từ Đại Bi,
Xin thương con dại ngu si phàm trần.


Lạy Thầy Chúa Tể Kiền Khôn,
Mở lòng Bác Aí thương con với cùng.

Con đà lạc Tổ, xiêu Tông,
Đem đường dẫn lối nhờ trông có Thầy.
Tam Kỳ vừa gặp hội nầy,
Tan sương vén ngúc, rẽ mây trong Trời.
Cõi trần bể khổ Thầy ôi!
Cầu kinh hôm sớm, cứu người trầm luân.
Thầy ôi! con dại vô ngần,
Cầu xin Lượng Cả khoan hoằng bao dung.
Từ đây con nguyện chí công,
Kiên Tâm dóc chí một lòng không sai.
Nhờ xin Lượng Cả đoái hoài,
Cho người ủng hộ hôm mai tập tàmh.
Lòng Thành thấu đến Cao Xanh,
Ngửa xin Lượng Cả chứng minh lời cầu.
Vô-ưu, vô-lự, vô-câu,
Tu Tâm Dưỡng Tánh, trước sau cho tròn.
Lạy Thầy Chúa Tể Kiền Khôn,
Mở lòng Bác Aí thương con với cùng.

Bà Dì Mười

Daily Prayers

Kinh Nhựt Tụng


The following prayers are to be used daily, in the morning, at noon, in the evening and at night to remind each being of his Divine Origin. The prayers in Vietnamese are received through automatic writing. 

Kinh Nhựt Tụng dùng để đọc mỗi ngày, gồm có:

Kinh Thái-Dương đọc giờ Mẹo (5-7 am)

Kinh Nhựt-Trung đọc giờ Ngọ (11 am-1 pm)

Kinh Thái-Âm đọc giờ Dậu (5-7 pm)

Kinh cầu siêu cứu Cửu Huyền Thất Tổ đọc giờ Tý (11 pm-1 am) trước bài Sám Hối.

Kinh Thái-Dương

Giấc vừa tỉnh tinh-thần trong suốt,
Tưởng đến ơn ngọn Đuốc Thái-Dương;
Kim-quang chánh chánh đường đường,
Hang cùng nẻo thẳm khắp phương rọi vào.

Gọi khắp kẻ đồng bào bổ ích,
Đại-Võ xưa du tích thốn âm;
Sanh-sanh bể khổ luân trầm,
Một phân bóng ác vàng cầm mấy mươi.

Một lo bỏ biến-lười nọc quỉ,
Chính là đồ tiêu-hủy thân danh;
Dầu cho phải mặt hùng anh,
Thờ thần hèn nhác thì mình phải hư.

Hai lo phải dứt trừ bốn vách,
Cổ chí kim tai ách tại đây;
Lo cho công nghệ trương bày,
Lo sao danh giá sánh tày non sông.

Ba lo phải đồng lòng đồng dạ,
Đặng lo trừ cái họa dại khờ;
Học hành lo chớ bơ thờ,
Tứ dân tứ thú hỏng hờ sao nên.

Trăm việc giữ sự bền làm trước,
Một bước cho một bước vững vàng;
Nhà no người đủ mọi đàng,
Cậy nhờ Đức-cả Thái-Dương hộ trì.

Kinh Nhựt-Trung

Thẳng một mực theo đường Chân-Lý,
Vẻ vang thay Nhựt chí đương Trung;
Rạng ngời khắp cả non sông,
Tuần hoàn võ-trụ vô-cùng vô-biên.

Tiếng khen tặng Nghiêu Thiên Thuấn Nhựt,
Hưởng thái-bình nhờ Đức Chí-Công;
Ban cho điểu thú côn trùng,
Ấm no thân thể vẫy vùng thảnh thơi.

Xưa nấu đá vá trời còn đặng,
Nay há không dỏi bước tập rèn;
Dày công muôn việc phải nên,
Đào sông trồng núi vụ bền công-phu.

Trời đúng Ngọ làu làu cảnh sắc,
Người chí-thành vặc vặc gan phơi;
Tuy rằng Người ở trong Trời,
Lời Trời đã dạy chớ rời Trời trong.

Mùa vẫn có thu đông xuân hạ,
Người đừng lòng nhĩ ngã tôn ti;
Đam mình vào cửa qui y,
Hãy xem con bóng Hóa-Nhi xây vần.

Con ác chẳng chúc ngừng nghỉ cánh,
Giúp sanh sanh Kiến Tánh Minh Tâm;
Muôn đời một mực không lầm,
Sớm trưa chiều tối quan-âm chẳng lờ.

Người thức-tỉnh mang nhờ ơn nặng,
Biết giác-mê phấn-chấn Linh-Quang;
Chơn-Thân mừng đặng nhẹ nhàn,
Bước đường tấn-hóa ngày càng cao siêu.

Kinh Thái-Âm

Trọn ngày đặng tinh-thần thơ-thới,
Ơn Thái-Dương muôn loại đều nhờ;
Đoài cung nay đã đến giờ,
Thái-Âm lãnh việc chuyển cơ đêm dầy.

Luật tâán-hóa vần xây máy Tạo,
Hết ngày rồi phiên đáo tới đêm;
Luật ngày lửa thét rất nghiêm,
Luật đêm mát mẽ khỏe êm Ngươn-Thần.

Nhờ Thái-Âm một vừng trong trắng,
Giúp sức người nhìn nhận Ngôi xưa;
Ngôi xưa quí báu chẳng vừa,
Ngôi xưa thanh-tịnh không trưa không chiều.

Ngôi xưa vốn tiêu-diêu khoái lạc,
Bỏ Ngôi xưa mộc-mạc thân-hình;
Ngày nay nhìn lại mà kinh,
Trách ai thúc-giục cho mình ra đi.

Ngày nay đến thời kỳ hối quá,
Nguyền Thái-Âm Ngôi-Cả phò trì;
Một lòng bất dịch bất di,
Định-Tâm quyết chí hiệp qui nhau về.

Cơ Thái-Âm nhiều bề thần-bí,
Ấy là nơi thâm-thúy vô cùng;
Sanh-sanh hóa-hóa trùng trùng,
Chính đây thiệt chỗ Hóa-Công nhiệm mầu.

Diệu trung diệu, ẩn châu đáy biển,
Huyền trung huyền, dội tiếng hang thần;
Hư, Không, trầm, tỉnh, bổn căn,
Âm Dương ngưng kiết hóa phân Tam Tài.

Đạo dạy kỹ một, hai, ba, bốn,
Đến năm rồi, định chốn Trung-Ương;
Tại người sớm liệu tối lường,
Liệu, lường, đong, sớt, chế phương thêm mùi.

Rày mến Đạo nguyền vui với Đạo,
Dứt những đều khờ khạo gọi khôn;
Nguyền xin yên vững Linh-Hồn,
Thân, Tâm, Tánh, Mạng, hiệp tròn như xưa.

Kinh cầu siêu cứu Cữu Huyền Thất Tổ

Trời thường dạy con Trời Tỉnh-Ngộ,
Phú Linh-Quang thất đủ mọi bề;
Thấy Thân nhờ gốc chở che,
Thấy bờ thấy bến thấy quê thấy nhà.

Trời ban sẵn Người Ta Một Tánh,
Khắp trần-hoàn yếu mạnh bằng nhau;
Phàm gian tuy khác giống màu,
Chơn-Linh vốn Một Một nhau Một hòn.

Sống ở thế xác hồn chia rẽ,
Khiến lộn lầm dâu bể luân-hồi;
Đua chen đây lở kia bồi,
Khôn khôn dại dại đời đời trả vay.

Trời thương trẻ đọa đày kiếp số,
Lập Cao-Đài phổ-độ Kỳ Ba;
Con nào muốn gặp mặt Cha,
Khuyên mau tỉnh giấc gần xa một lòng.

Lò Tạo-Hóa Đại-Đồng có một,
Xác với Hồn vốn ruột thịt nhau;
Hồn khôn xác đặng sáng màu,
Xác khôn Hồn đặng mau chầu Chí-Tôn.

Đạo Thầy mở vuôn tròn Trời Đất,
Dạy Xác Hồn Hiệp-Nhứt theo Thầy;
Xác dầu tỉnh tỉnh say say,
Hồn Linh phải nhớ Cao-Đài Ngôi xưa.

Quên Ngôi xưa đảo lừa trốn tránh,
Càng làm hại Tánh hại Thần;
Thầy ban Linh-Điển đồng cân,
Thầy đà nhìn nhận Thiên-Ân bủa đều.

Lãnh Thiên-Ân nghe theo Thiên-Tánh,
Hiệp với Cha mới rảnh nợ trần;
Hồn linh Hồn khá ân-cần,
Hồn Linh Hồn nhận Chơn-Thân Hồn Hồn.

Thầy cứu độ muôn muôn thế-giái,
Độ thoát mê trở lại Ngôi xưa;
Khuyên Hồn phàm tục ráng chừa,
Khuyên Hồn phải tránh phải ngừa lưới ma.

Hồn hiệp đủ Một Ba Ba Một,
Hồn rảnh rang ngục nhốt vô-biên;
Hiệp xong Thất-Tổ Cửu-Huyền,
Hiệp đồng Võ-Trụ Khôn-Kiền Thiêng-Liêng.

Đầu vọng bái Cao-Thiên chứng giám,
Rưới Thiên-Ân ứng-cãm chúng-sanh;
Muôn nhà đồng hưởng phước lành,
Muôn nhà xưng tụng Hồng Danh nơi Trời.

Đầu vọng bái vơi-vơi Chúa-Tể,
Chứng tất lòng cho trẻ thơ ngây;
Cả kêu một tiếng Lạy Thầy,
Lạy Thầy Chúa-Tể tràng đầy thế-gian.

Kinh Sám Hối

Repentance and Reconciliation Prayers

Sám Hối Kinh – Thanh Tịnh Phẩm




Second Coming Pillars

The four major Second Coming Pillars to Cao-Đài

Christianism – Jesus Christ in Israel

Buddhism – Siddhartha Gautama in India

Confucianism – Kung Fu Tzu in China

Taoism – Lao Tzu in China


The Four Great Teachers exposed the same fundamental concept: keep the mind quiet, the heart clean to be able to re-connect with God Within and be in perfect alignment with Him, be One with Him.

They came to planet Earth to lead the way to an evolutionary path, beyond religion, that would create a new kind of human being — one that is an incarnation of the Divine on Earth, just as they have lived the path.

Indeed, we are all One family in God, created by God, Creator of all. We all have the same life-force active in us.

Human Being, by creation, in his essence, is Life, as Christ and Buddha. The Spiritual nature of every Human is Life, which is Consciousness in Action.

It does not make any difference that we are Christian, Buddhist, Hinduist or Confucianist:
We are all Human Beings, and that’s all which matters.
As Human, we just need to follow the Light Within from our True Self.

Que nous soyons Chrétiens ou Bouddhistes ou Hindouistes ou Confucianistes, cela importe peu :
Nous sommes des Hommes, et cela suffit.
Et l’Homme n’a qu’à suivre Sa Voie d’Homme tracée en Lui-même.

L’homme, en son essence, est la Vie. Le Christ et le Bouddha sont la Vie, et chacun, en potentialité, est la Vie.

Le Soi qui est dans chaque être, en chacun, c’est la Vie, et la Vie est au debut la Pensée en action, à mesure qu’elle croit jusqu’à son plein épanouissement, c’est la pensée dans l’être.

Cao Đài teaches tolerance and unification

The original messages delivered by the Four Great Awakened Ones are Eternal Truth, therefore do not exist in time and space, but only in the Now. Those words of wisdom emanate from the same Sources of Light which also shines within every human beings.

The contents of those teachings are very similar. Differences are due to misinterpretation of the true original intents.

Tứ Đại Thánh bốn nhà hiệp Một,
Mới đủ làm rường cột Cao-Đài.

Bốn vị Đại Thánh Nhơn dạy có một cách là:

1.Đức Phật Thích-Ca dạy phải nhìn cho thấy cái Bản-Tánh, lau cho sáng cái Bản-Tâm.
2.Đức Lão-Tử dạy phải nấu cái Tánh đặng lọc bỏ đồ cặn ra, phải sửa cái Tâm cho trong sạch.
3.Đức Khổng-Phu-Tử dạy phải nuôi cái Tánh cho được tự-nhiên và gìn-giữ cái Tâm cho được ngay-thật.
4.Đức Gia-Tô dạy rằng: phải đem Chúa vào Lòng.

Bốn vị Đại Thánh dạy người muôn vàn lời nói, chẳng qua là vụ cho người phải Tâm Tánh Hiệp Nhứt.

Tứ Đại Thánh một lời chẳng khác,
Khác tại người xiêu lạc cải canh.

Tâm Tánh

Bài Giảng cũa Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư

Thánh Giáo có dạy rằng:

Tây-Trúc dạy: Minh Tâm Kiến Tánh,
Hàm-Quan khuyên: Luyện Tánh Tu Tâm,
Lổ-Đông: Dưởng Tánh Tồn Tâm,
Gia-Tô: Thượng-Đế tại Tâm chẳng rời.

Tôi xin giải:

Minh: Sáng – Kiến: Thấy
Luyện: Rèn – Tu: Sửa
Dưỡng: Nuôi – Tồn: gìn giữ cho còn
Thượng-Đế: Ngôi Trời

Vậy thì nếu ai coi không kỹ thì tưởng Tứ Đại Thánh dạy mỗi người một khác, nên gọi rằng ông thì dạy cao, ông thì dạy thấp v.v… Song le có ai dại khác hơn ai đâu! Phải gồm đủ thứ lớp của Bốn Vị ấy rồi thì mới biết Đạo.

Tánh là chi? Ấy là Cái Giống của Trời ban cho Người.
Tâm là chi? Ấy là Cái Hột có đựng Giống đó vậy.

Cái Giống cũng Vô-Hình, mà cái Hột đựng Giống cũng Vô-Hình. Tuy rằng Vô-Hình, song le mỗi khi Phát-Động ra thì đều Có Hình vậy. Lấy chi mà biết rằng hễ Phát-Động ra thì Có Hình? Là hễ khi dùng Giống ra, khi ấy mới thấy Giống thể nào. Giống của Trời ở đâu? Ở tại nơi Người, cũng như Giống của Lúa là ở tại nơi Hột Lúa vậy. Giống của Trời chẳng hề khi nào có xấu bao giờ, mà người thì có xấu có tốt, vì vậy nên gọi khi nào Phát-Động ra mới thấy xấu hay tốt.

Bởi cớ ấy:

1- Phật dạy phải làm cho Tâm được Sáng thì mới thấy Tánh (Minh Tâm Kiến Tánh). “Tâm là chỗ núp ẩn sâu, Tánh là chỗ bị nhuộm màu khác xưa”. Nếu để Tâm bị đóng bụi nhơ, bảo sao Tánh đừng nhuộm quấy. “Nhơn chi sơ Tánh bổn thiện, Tánh tương cận, tập tương viển”. Nghĩa là: Người thuở ban sơ thì Tánh vẫn tốt, mà hễ Tánh gần món chi thì nó tập theo rồi nó xa với Tánh Thiên của nó v.v… Vì vậy nên Người phải làm sao cho Tâm Sáng thì Thấy Tánh mới rõ, hay là mới Thấy rõ Tánh thể nào.

2- Hễ Tâm SángThấy Tánh rồi, thì phải sửa Tâm lại cho kỹ, và rèn Tánh lại đặng cho hết những đồ cặn bả, như thét đốt sắt đặng rèn khí giái cần dùng mới được Tinh, bằng không vậy thì Tâm tánh đều vô-dụng, vì cục sắt còn nguyên rèn vật gì cho được, bởi người ở thế-gian đều là Tâm Viên Ý-Mã, không nhứt định, bởi tập tục và hoàn-cảnh nó nhuộm vào hoài.

3- Đến chừng Tánh đã luyện xong rồi, Tâm đã Tu rồi, thì phải nuôi lấy cái tánh đã luyện rồi đó và gìn giữ Tâm đã sửa rồi đó đừng cho lạc mất. Được vậy mới biết Đạo là Định.

4- Gia-Tô nói tắt rằng: Thượng-Đế tại Tâm, cũng như sách Trung Dung nói: Thiên Mạng chi vị Tánh. Thượng-Đế tại Tâm nghĩa là Ngôi Thượng-Đế ở trong Tâm.

Trong Tâm có những chi? Trong Tâm có Tánh của Trời ban vậy. Nên gọi Thượng-Đế tại Tâm vậy.

Ấy vậy thì đủ thấy rằng Tâm là cái Nhà của Ta, nếu Ta không nhà thì không được, mà nhà không Ta cũng không xong.

Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư

An-Hoà, 02 Nov 1938




Jesus Christ is one of the four Great Saints who came to Earth two thousand years ago in Jerusalem to spread the wisdom of God the Father to human kind. 

Nơi Tây Bộ nhiều lần Đạo mở,
Quỉ vương thường phá vỡ Đạo nhà;
Phải sai Con Một của Cha,
Máu hồng chuộc tội cả và thế-gian.

Jesus Teaching


“Amen, amen, I say to you, no one can enter the kingdom of God without being born of water and Spirit. What is born of flesh is flesh and what is born of spirit is spirit.” (Jonh Gospel – Chapter 3)

Celui qui est né d’Eau et d’Esprit verra Dieu; ce qui est né de la chair est chair.

Ai sanh bởi Lý và Khí thì thấy mặt Đức Chúa Trời. Ai sanh bởi xác thịt thì là xác thịt.

For all who seek, will find the answer, all who ask, it will be given, and to all who knock, the door will be opened.

Demandez et l’on vous donnera; cherchez et vous trouverez; frappez et l’on vous ouvrivra.

Hỏi đi rồi con sẽ được cho; tìm đi rồi con sẽ được có; gõ đi rồi cửa sẽ mở ra.

Each person should look within to find his way to God the Father. The Kingdom of Heaven is within each individual. Go within to seek the Truth.

Of myself I can do nothing. The Father that dwells in me, He does the work.

To receive is to give freely. The life you have given to others is the life you have won.

John Gospel 1.1-4

In the beginning was the Word, and the Word was with God, and the Word was God. He was in the beginning with God. All things were made through him, and without him was not anything made that was made. In him was life, and the life was the light of men. The light shines in the darkness, but the darkness has not understood it.

La Parole fait chair.

Au commencement était la Parole et la Parole était avec Dieu. Elle était au commencement avec Dieu. Toutes choses ont été faites par Elle, et rien de ce qui a été fait n’a été fait sans Elle. En Elle était la Vie et la Vie était la Lumière des hommes. La Lumière luit dans les ténèbres et les ténèbres ne l’ont point reçue.

Giải lý:

Từ cõi Vô Thỉ Thầy phóng Điển thì Điển nầy vốn là Hơi Điển. Đến cõi trần gian thì nó không còn là Hơi Điển nữa mà nó là Chữ Kinh. Chữ của Kinh là Kinh mà viết ra Chữ là đã có Hình theo nó rồi. Một khi người độc ra tiếng thì nó lại là “Ngôi Lời“. Kinh chữ đã đổi ra Hơi mới có ra tiếng.

Hơi nầy bởi đâu mà có? Ở Con Người Trời sanh là Người trong trong Người nói ra. Con Người Trời sanh sao lại cũng thấy người nầy đây? Phải, cũng là Người xác thịt nầy đây, nhưng trong giờ ấy, thời gian ấy người đây tự xưng là Con của Thầy thì lời nói của người nầy tức là Lời của Trời trong Người nói ra tức là Hơi Điển vậy. Vì vậy mà tai mới nghe đặng. Tai đây là tai của Người trong trong Người mới thâu rút thứ Hơi ấy đặng. Nó là cái khóa động tịnh một mực bình thường đem Kinh Điển vào mình. Kinh Điển vào mình nó sẽ hòa với Điển trong mình mà ra cái Mình Điển. Cái Mình Điển nầy có các mối giao thông cũng là Điển. Toàn thể của người phần nào cũng có Điển hết. Điển nầy là cái sức mạnh của các Mối Thần nơi mình Người vậy. Các Mối Thần là gì? Cũng là Điển.

Hơi Điển của Trời là do Điển-Lực của Vô-Vi nên gọi là Vô-Vi Điển. Một Mối Điển Vô-Vi của Thầy là Ngôi Trời thiêng liêng vô-hình mà nay Hơi ấy có nơi Thanh Tâm của Người. Hơi nầy, nơi nầy phát ra thì đó ấy là Ngôi Lời vậy tức là nó đã nên hình. (La Parole fait chair).

Điển Vô-Vi hóa sanh Nguồn Ngươn Khí; Nguồn Ngươn Khí nhờ Hơi nầy mới hóa thành Đạo nên Đạo là Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh, là Sự Sống thiên nhiên vậy.

Nơi Cõi Hư-Vô của Vô-Vi Cảnh Giái chỉ có một Nguồn Thanh Điển Tiên Thiên của Thầy để ung đúc sanh hóa các Mối Điển ớ các cõi Dục Sắc Vô của các cảnh dưới. Các Mối Điển ở các cõi trong các cảnh dưới nầy đặng nối liền với nhau lại đặng thông đồng càm ứng nhau cũng nhờ cái quang tuyến của Hư-Vô Thanh Điển nơi Vô-Vi Cảnh Giái.

Ai đọc Kinh của Thầy mà biết Kinh nầy là Kinh Điển của Thầy thì tự nhiên đặng Ơn Thầy cứu vớt vì Độc Kinh Thầy là nương mối Điển của Thầy đặng sửa trị các Mối Điển trong mình cho nó trở về Nguyên Gốc của nó mà đặng gội nhuần Điển Lực của Thầy.

Đức Tây Sư Tinh Quân


Kính lạy Đức Gia-Tô Giáo-Chủ

Lạy cầu Con Một Chúa Cha,
Gia-Tô cứu thế xót xa tôi cùng.
Cũng vì nơi tội Tổ Tông,
Ngôi Hai phải dụng máu hồng rửa tan.
Chúng tôi ngoại giáo khổn nàn,
Lòng theo ma quỉ tin càn tưởng vơ.
Xa xuôi khác cõi cách bờ,
Đông Dương một cõi, thiên thơ chưa tường.
Cúi xin chỉ mối đem đường,
Nước Cha chính ngự Ngôi Trời,
Chúa con ngai hữu đời đời hiển vang.
Bởi nơi Người thác rõ ràng,
Mà nên sống lại đặng ban ơn lành.
Chúng tôi muôn tội đã đành,
Vì chưng tối mắt chưa nhìn biết Cha.
Cả kêu một tiếng lạy Cha,
Chúng con biết tội xin tha con mà.
Lạy cầu Con Một Chúa Cha,
Gia-Tô cứu thế xót xa tôi cùng.

Giải tường Gia-Giáo

Phương Đông sao tỏ đem điềm,
Giáng sanh tại Bết-Lê-Hêm Ngôi Nhì.
Gá thai trinh nữ Ma-Ri,
Thánh Thần phép nhiệm trổ vì cứu dân.
Bấp têm Công-Lý với Jean,
Đồng không trối quỉ sa-tăng dỗ-dành.
Thế-gian tôi-tích như sơn,
Tin thờ đường dối biến lờn nẻo ngay.
Tổ-Tông tội chất dẫy đầy,
Suốt từ sáng thế nhẩn nay đến giờ.
Muốn tha cho kẻ dại khờ,
Sai con chịu gánh cam-go chẳng phiền.
Ban cho trọn phép trọn quyền,
Sàng dê trấu lép chọn nguyên cội rồng.
Lại ban phép-tắc vô-cùng,
Thiên-Thần ứng hiện, giao-thông chẳng dừng.
Rộng dung cho kẻ ăn năng,
Còn làm chức-vụ đặng bằng phép Cha.
Phép lành đồn khắp gần xa,
Dùng quyền chữa đuổi tà ma ám người.
Rõ ràng Con Một Chúa Trời,
Trăm điều ứng nghiệm theo lời tiên-tri.
Các người đón hỏi Ra-Bi,
Bảo nhau rằng gặp Mê-Si cứu đời.
Sứ-đồ chọn vạn lưới chài,
Giảng bày phép lạ lưới người khắp phương.
Chữa nhiều bịnh liệt dị-thường,
Kẻ phung người bại mạnh dường trở tay.
Phước cho kẻ khó lắm thay,
Nước Cha dành để chực ngay mấy người.
Hiện giờ khóc lóc hổ người,
Nước Cha sẽ đặng tươi cười vẻ-vang.
Hiện giờ đói-khó khổn-nàn,
Nước Cha no đủ rõ ràng ngày sau.
Hiện giờ trọng Chúa làm đầu,
Bị người hân-huổi chớ sầu não chi.
Vì xưa các Đấng Tiên-Tri,
Kẻ ngoài đối đãi cũng y một đường.
Đến chừng đến nước Thiên-Đường,
Phần thưởng sẽ thấy hiển vang vô-cùng.
Khốn cho những kẻ dại khùng,
Ỷ mình sang trọng chẳng lòng lo xa.
Chẳng dè kìa nước Chúa Cha,
Để dành rước kẻ người ta biếm bài.
Khốn cho những kẻ vui cười,
Kìa ngày đói khát, chực ngươi sẵn-sàng.
Khốn cho kẻ đặng khe quàng,
Nghe lời thánh-giả phụ phàn Chí-Tôn.
Chúa Cha thương xót các con,
Vưng Cha phán dạy phép khuôn xử đời.
Dầu ai sỉ-nhục tơi-bời,
Ta đành cầu nguyện chớ đành oán vưu.
Dầu ai rủa sả ghét cừu,
Ta đành chúc phước chớ cưu lòng hiềm.
Thù ta, ta triều mến thêm,
Ghét ta, ta lại càng thêm ơn lành.
Dầu ai đánh vả má mình,
Đưa luôn hai má cho đành lòng ai.
Dầu ai bứt lột áo ngoài,
Áo trong cũng để cho người lấy luôn.
Cho ra chớ có trong hườn,
Gìn lòng cứu giúp làm ơn kẻ-thù.
Ở đời như dại như ngu,
Đừng lòng đoán xét cơ cầu việc ai.
Nầy lời căn-dặn một hai,
Bền lòng tha-thứ mọi người hiếp ta.
Trong tròng người mắc cây đà,
Mà lo lấy rát dùm ra mắt người.
Cây nào trái nấy mà thôi,
Lành thời lành trả, dữ thời dữ vay.
Vững vàng móng đấp nền xây,
Trên vừng đá trãng gió lay đâu sờn.

Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư

Kinh Lạy Cha

The Lord’s Prayer

Lạy Cha chúng tôi ở trên Trời; chúng nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên Trời.

Xin Cha cho chúng tôi hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng tôi, như chúng tôi cũng tha kẻ có nợ chúùng tôi.

Xin chớ để chúng tôi sa chước cám dỗ; nhưng cứu chúng tôi cho khỏi sự dữ.

Amen.           (from the Catholic Church)

Kinh Kính Mừng

Hail Mary

Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà, Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Jesus con lòng Bà gồm phúc lạ.

Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng tôi là kẻ có tội, khi nầy và trong giờ lâm tử.

Amen.           (from the Catholic Church)




A Buddha is someone who is “Awakened” and become One with God-The-Father within himself. He has reached the ultimate state of perfection. Since the beginning of time, there are many, many Buddhas who came to Earth to teach human the True Way.

The best known Buddha was Siddharta Gautama born in India in 528 b.c. He reached enlightenment through meditation. He teached that all pain and suffering are caused by selfish desires and self-centered actions. He preached love and compassion and went on to the Eightfold Path of liberation from misery, which can be summed up as: right understanding, right purpose, right speech, right conduct, right work, right effort, right alertness and right concentration.

Twenty five centuries ago, when the people of India used to worship so many divinities, Gautama Buddha (Phật Thích Ca) came to the world in this country to teach that people don’t need to look anywhere outside themselves to find God. By living a life of Compassion and Virtue based on Love, by keeping the mind quiet through meditation, everyone should be able to reach enlightment like Gautama. For Buddha is Within everyone. We just need to keep our mind empty so we could hear him talk to us. The Teacher is Within.

Don’t look for Buddha in a temple or in a statue, however beautiful and majestic it could be. Because every human beings is Divine by nature. Buddha is Within each of us. He is very close to each of us. He is not somewhere outside us. He or she who has arrived at the Truth is a Buddha.

Buddha does not reside somewhere far away on Heaven

Buddha is the Divine Light within every human beings

Tây Phương có Phật tại Lôi-Âm
Phật tại Tây-Phương vốn tại Tâm,
Đắp móng xây nền rường cột sẵn,
Thước đo mực giống chẳng sai lầm.

Ai ai vụng tính hẹp suy,
Cứ tưởng rầm-rì Phật ở Tây-Phương,
Nào hay trước mắt chán chường,
PhậtTri-GiácLương-Tâm Mình.

The Sayings of Buddha

Better than worshipping gods is obedience to the laws of righteousness.

The “Perfect One” does not seek salvation in austerities, but nether does he for that reason indulge in wordly pleasures, nor live in abundance. He has found the Middle Path.

The Truth remains hidden from him who is in the bondage of hate and desire. Nirvana remains incomprehensible to the vulgar whose minds are beclouded with wordly interests.

Lead others, not by violence, but by righteousness and equity.

The doctrine of the conquest of self is not taught to destroy the souls of men, but to preserve them. He who has conquered self is more fit to Live, to be successful, and to gain victories than he who is the slave of self. He whose mind is free from the illusion of self, will stand and not fall in that battle of life. He whose intentions are righteousness and justice, will meet with no failure, but be successful in his enterprises and his success will endure. He who harbors in his heart love of Truth will live and not die, for he has drunk the water of immortality.

Gifts are great, meditations and religious exercises pacify the heart, comprehension of the truth leads to Nirvana – but greater than all is “loving-kindness”. As the light of the moon is sixteen times stronger than the light of all the stars, so is loving-kindness sixteen times more efficacious in liberating the heart than all other religious accomplishments taken together. This state of hearts is best in the world. Let a man remain steadfast in it while he is awake, whether he is standing, walking, sitting, or lying down.

The world exists because of causal actions, all things are produced by causal actions and all beings are governed and bound by causal actions.

Kính Lạy Phật Tổ Như Lai

Nhứt Tâm đảnh lễ Như Lai,
Khẩn cầu Phật Tổ thương loài chúng sanh.
Đạo mầu, đổng triệt u-minh,
Vô-biên, vô-lượng, sinh sinh hằng hà.
Vị lai quá khứ trần sa,
Viên minh chánh-giác, Di-Đà công phu.
Chúng tôi chí nguyện chơn tu,
Nỗi vì mối Đạo mịt mù không han.
Đại thừa muốn thấu tam-tàng,
Không người dẫn lối, chỉ đàng bồn-lai.
Chí công dầu có ráng mài,
Minh Sư chưa gặp ắt sai lầm dường.
Kiền thiền khẩn nguyện Tây-Phương,
Từ-bi tế-độ, rộng thương diêm-phù.
Cho người giải thích trí ngu,
Linh-sơn chứng quả đặng chầu Thế-Tôn.
Cho người dìu dắt gốc nguồn,
Chớ cho xiêu lạc bàn-môn đạo ngoài.
Nhứt Tâm đảnh lễ Như Lai,
Khẩn cầu Phật Tổ thương loài chúng sanh.
Phat Thich Ca 1

Kính Lạy Đức Quan Âm

Kiền thiền vọng bái Lạc-Già,
Quan Âm Phật Mẫu, Phổ-Đà từ-bi.
Chúng con mảng tánh tham-si,
Thất tình lục dục án che Ngươn-Thần.
Dốc lòng thoát bến mê-tân,
Cầu xin Phật-Mẫu ân cần đoái thương.
Xin cho Tâm Tánh mở-mang,
Bổn-lai diện-mục hồi quang Di-Đà.
Lòng thành như thiết như tha,
Lòng thành cảm-ứng liên tòa chứng minh.
Hữu-vô, không sắc tánh tình,
Trần gian không thấu, u-minh mờ mờ.
Xin cho biết bến, biết bờ,
Chỉ đường cực-lạc cậy nhờ Ơn-Trên.
Cúi xin giúp sức Thiêng-Liêng,
Niết-Bàn diệu quả, giáo duyên Bồ-Đề.
Trông nhờ thức tỉnh giấc mê,
Chơn-Như Tam-Bửu nào hề có xa.
Kiền thiền vọng bái Lạc-Già,
Quan Âm Phật-Mẫu Phổ-Đà từ-bi.

Phat Quan Am 1

Đức Quan Âm, also known as Kuan Yin or Quan Yin (Chinese), Kannon (Japan), and Kanin (Bali), is beloved as the Bodhisattva of Compassion and Mercy. There are numerous legends that recount the miracles which Đức Quan Âm performs to assist and save those who call on Her.


Tu sao chơn bước cõi Di-Đà,
Tu muốn ngày ngày thấy Thích-Ca,
Tu dốc trau mình yên cội nước,
Tu cho rạng Đức mới dân nhà.
Tu mong trọn vẹn lòng ngay thảo,
Tu lánh tà-tây thói quỉ ma.
Tu quyết một niềm noi Tánh Mạng,
Tu theo đường thẳng thể Thầy ta.

Đông Phương Sóc

Giải Thuyết Nhà Phật


Tây cảnh gìn lòng độ chúng sanh,

Phương nào cũng độ khắp U-Minh,

Thích Môn huệ tánh giồi Tâm tướng,

Ca giáo hư-vô luyện tánh tình,

Chứng cấp huyền cơ ban nữ phái,

Minh mông Ngọc-Sắc hội Tiên danh,

Thể vân xá lợi đồng vui hưởng,

Liên các cung Quỳnh bước rộng thinh

Thượng ỷ chứng Đàn

Thể sắc không không hựu bất không,

Liên hoa vạn đóa hiện vu trung,

Tiên đơn ký đắc minh Tâm Tánh,

Nữ nữ nam nam tánh diệc đồng

Tây Phương Giáo Chủ Thích Ca,

Giảng minh thuyết-pháp Thiên hoa Liên-Đài

Hằng sa số Phật hôm mai,

Nhứt Tâm qui-hướng Như-Lai phước điền.

Có câu Phật độ hữu duyên,

Khuyên ai ráng giữ bổn-nguyên của mình.

Nhơn-sanh vạn-vật tối linh,

Tiền-nhơn hậu-quả, như hình rọi gương.

Phật Ca hạ giáng Tây-Phương,

Xả thân cầu Đạo, bởi thương loài người.

Thương vì sanh đứng giữa đời,

Sánh cùng Thiên Địa, xứng Ngôi Tam Tài.

Lý ưng mạnh giỏi hoài-hoài,

Có đâu già yếu, hôm mai tật nguyền.

Đến cơn bịnh khổ triền-miên,

Thác rồi hết kiếp, đảo-điên trăm bề,

Sanh rồi lại bịnh làm chi,

Lão rồi lại tử, thảm-thê vô-cùng.

Nghĩ suy chi xiết não-nùng,

Tuyết-sơn tu-luyện, dày công đặng thành.

Quyết lòng độ khắp chúng sanh,

Niết-Bàn diệu quả, chứng minh bồ-dề.

Rèn lòng nguyện lực đại-bi,

Vô thượng, chánh giác, kịp thì viên-minh.

Đạo Phật càng gẫm càng kinh,

Bất sinh bất diệt, minh minh muôn ngàn.

Đại thiên thế-giới mang-mang,

Vô-biên, vô-lượng, thanh ngàn trang nghiêm.

Sắc-không, không-sắc, nan chiêm,

Vô ảnh, vô tượng, cổ kim diệu-huyền.

Tâm lưu nhứt đán đắc nguyên,

Diệu trung chí diệu, hiển-nhiên phi-phàm.

Bình Tâm dưỡng Tánh cho kham,

Tu lai cải vãng , chớ ham vọng cầu.

Trong mình sẵn Ngọc Minh Châu,

Trong mình sẵn Phật, phải đâu mà tìm.

Trăng trong, gió lặng, nước êm,

Gay chèo Bát-Nhã, khoát rèm Chơn-Như.

Lần lần đọ bến không-hư,

Nọ bờ cực-lạc, kìa bờ phi phi.

Vượt qua bát-chánh Đạo chi,

Trần sa vô bất liễu tri hiện tiền.

Trải sang vô-sắc trùng thiên,

Linh-Sơn chứng quả, vô phiền vô ưu.

Mấy ai rõ thấu Đạo mầu,

Thông hành, thể, dụng, nguyên, lưu Di-Đà.

Dám rằng Đạo Aán, Đạo Chà,

Khinh rằng quái đãng, gọi là dị-đoan,

Bắc, Nam, cũng một con đàng,

Sợi tơ khéo nhuộm, xanh vàng tại tay.

Rừng xanh, đố biết mấy cây,

Đáy sông mấy lớp, cung mây mấy từng ?

Đất sao chỗ mỏng, chỗ bằng,

Chỗ sâu, chỗ cạn, chỗ hoằng, chỗ cao ?

Trên Trời đố mấy ngôi-sao,

Biển nọ ai đào, núi nọ ai xây ?

Loài người ai tạo ra đây,

Thế gian ai sấm, ai bày thuở nao ?

U-ơ dường thể chiêm bao,

Đáy song lặn nhào, mò vớt bóng trăng.

Khoe khoe, nói nói, rằng rằng,

Sức người trí thức tháng phần thiên-nhiên.

Lại chê báu vật mọn hèn,

Ca-sa, tích-trượng, hóa-duyên vô cùng.

Hiển-vi mà rọi trên không,

Khác nàøo nhắm mắt, lặn sông bòn vàng.

Thước đo mà hiểu dinh-hoàn,

Khác nào bầy kiến mò đàng tu-di.

Con người chưa thấy sự gì,

Lường Trời đong Đất, phân bì nhọc công.

Ngũ hành sanh khắc vừa thông,

Tưởng đâu đoạt hết Hóa-Công mấy lò.

Ba ngàn thế-giới diêm-phù,

Mới vừa vừa biết, năm châu mơ-màng.

Còn ngoài ngoài nữa mênh-mông,

Đại thiên thế-giới, muôn ngàn kiền-khôn.

Một mình Đức Phật Chí-Tôn,

Trong ngoài hiểu thấu, chẳng còn sót chi.

Vị lai, quá khứ, hiện thì,

Giản phân kinh luật u-vi rẽ-ròi.

Trần sa bể khổ em ôi !

Phải độ mình rồi, đặng độ chúng sanh.

Đến ngày đắc quả Đạo Thành,

Siêu thăng thất tổ, độ thanh cửu-huyền.

Muốn cho công quả vẹn tuyền,

Rửa xong nghiệp-chướng, tập rèn chơn-công.

Ngụy tà, phiền não không không,

Tam thân siêu chứng, lục thông có ngày.

Ở ăn mực thẳng, đường ngay,

Cang thường mựa chớ đổi thay tấm lòng.

Khắp trong Tam-Giáo Đạo-Đồng,

Gái mà tiết hạnh, thủy chung trọn đời.

Xử xong cho trọn Đạo Người,

Nhơn duyên viên-giác, Phật Trời chứng cho.

Có người gạt-gẫm kẻ ngu,

Rằng thân phận gái, dẫu tu không thành.

Một là thân phận hôi-tanh,

Hai là vì bởi số sanh kiếp đày.

Ba vì lòng độc hiểm-gay,

Bốn là giống để làm tay chơn người.

Năm là yếu đuối biếng lười,

Sáu là giống để nối giòng người dưng.

Bảy là thân phận chiếu chăn,

Tám là phận phải kẻ chăn người cầm.

Chín là dốt-nát, tối-tăm,

Mười là đa-cảm, đa-dâm, đa-tình.

Dẫu cho vững chí tu hành,

Là tu hậu kiếp, nguyện thành nam-nhi.

Nực cười cho kẻ ngu-si,

Đặt điều lời nói, không vì không kiêng.

Rõ ràng kinh luật có biên,

Hành-linh xuẩn-dộng hữu-duyên năng thành.

Huống chi gái cũng chúng-sanh,

Phật là Từ-Mẫu nỡ đành chẳng thương.

Giải cho em đặng tỏ-tường,

Giải cho em biết rõ ràng kẻo nghi.

Dầu cho nam-tử, nữ-nhi,

Aáy là sắc-tướng của bề Hóa-công.

Phật là chuyên trọng Tánh-tông,

Tánh-tông vô-tướng, vô-dung, vô-hình.

Ngươn ngươn, hóa-hóa, sinh-sinh,

Bổn lai sẵn có Ngươn-Tinh, Khí, Thần.

Gọi là Tam-bảo chi thân,

Người tua trân trọng, muôn phần chớ rơi.

Còn phần nam nữ vóc người,

Ấy là xác-thịt của người phàm-gian.

Tu cho đến cõi Niết-Bàn,

Siêu phàm nhập Thánh, hoàn-toàn Chơn-Thân.

Xác phàm gởi lại hồng-trần,

Chơn-Thân, Tam Bửu về phăng Liên-Đài.

Phật không phân biệt gái trai,

Hễ là đắc quả, thì ai cũng đồng.

Kìa như điểu-thú, côn-trùng,

Chí Tâm một Phật, thủy-chung cũng thành.

Giải cho em rõ ngọn nhành,

Ráng lo ăn học, tu hành cho nên.

Còn nhiều nghĩa lý hiển nhiên,

Đoạn sau chị sẽ giảng riêng từ phần.

Tu hành em ráng ân-cần,

Có thân thì phải giữ thân làm đầu.

28 tháng 7 năm Canh-Ngủ (20-9-1930)

Phat Di Lac

Qui Y

Triple Gem of seeking refuge in

the Buddha, the Dharma and the Sangha.

Phổ độ Tam-Kỳ những bấy lâu,
Đà mừng thấy dạng bực Chơn-Tu,
Sơn hà dựng dục trang anh tuấn,
Quan đại đàn nghi Đạo hiển-u,
Thế giái suy đồi nhờ kẻ dựng,
Âm thinh cảm-ứng tại mình trau,

Chứng cho Đệ-Tử nên cơ-sở,
Minh Đức Thành tâm vẹn trước sau.
Thượng ỷ chứng đàn:

Thể đắc Kiền-Khôn bí diệu huyền,
Liên Đài cực lạc khám hồn nhiên,
Tiên gia khẩu thọ truyền Tâm yếu,
Nữ phái vu tư ngộ giác nguyên.

Qui-Y chánh nghĩa: Về Nương,
E đường lầm lạc, phải nương có người.
Xét coi dưới Đất trên Trời,
Có ba Ngôi chánh đáng nơi cậy nhờ.

Minh-mông thế-giái cõi bờ,
Nhứt nương theo Phật Đại-Từ Đại-Bi.
Các em vụng tính hẹp suy,
Cứ tưởng rầm-rì Phật ở Tây-Phương.
Nào hay trước mắt chán-chường,
Phật là tri-giác ở lương-tâm mình.
Một lòng chí kỉnh chí thành,
Rửa lòng gian ác, sạch tình tà-tây.
Màng chi lớp thịt da nầy,
Sắc tân bì-nhục chóng chầy rã tan.
Kinh văn đã giảng rõ ràng,
Tự Tâm tự Tánh thật đàng Qui-Y.
Người đời mảng bị giấc mê,
Trần-lạc ái-dục, chẳng hề chịu buông.
Biểu sao tỉnh đặng Linh-Hồn,
Muốn Qui-Y Phật lại chôn Ngươn-Thần.
Khuyên em hảy giữ lấy thân,
Trong mình đã sẵn tam thân Phật rồi.
Tánh người bẩm tại khí Trời,
Tam thân Phật Tánh trau-giồi bổn-căn.
Một là thanh-tịnh pháp-thân,
Hai là thiên-ức hóa thân bồ-đề.
Qui-Y tự tánh kiên dè,
Báo thân viên-mãn chở che hằng hà.
Tam thân thứ tự đủ ba,
Tự Tâm qui hướng, thật-thà đừng gian.
Qui-Y qui luật muôn ngàn,
Các em tua khá bền gan hẳn-hòi.

Qui Phật giảng tóm ít hàng,
Bước qua Qui Pháp, một đàn chỉ cho.
Pháp giả Chánh dã, nghĩa to,
Ngươn-Thần giữ chặt chớ vô nẻo tà.
Nhứt Tâm nhứt niệm thiết-tha,
Vô nhơn, vô ngã, thiệt là không không.
Vô-ưu, vô-lự, thong-dong,
Bất tham
, bất dục, pháp trong tánh mình.
Chớ nên tu phước phóng sinh,
Có mong thì phải có tình ý tham.
Lo sao việc phải, phải làm.
Đừng toan tính trước, dành cam dành phần.
Dầu cho phước đức vô-ngần,
Phước tuy có đó, tội hằng duổi theo.
Vì chưng cố ý dệt thêu,
Phải chi gặp dịp gặp dèo làm đoan.
Vô Tâm vi thiện mới ngoan,
Hữu Tâm vi thiện, ai màng mà ham.
Biết rằng bất chánh mà làm,
Tội càng bội tứ bội tam tội thường.
Chánh là một mực bình thường,
Kìa Trời Nhựt Nguyệt, Âm Dương đêm ngày.
Dầu cho tiết khí đổi thay,
Cũng là mực Chánh chuyển day tư mùa.
Tánh em ham chuộng phù-du.
Bạ đâu muốn đó như mù không cây.
Phải cho biết tối biết ngày,
Biết trong, biết đục, vạy ngay cho rành.
Phải cho trí-huệ thường minh,
Nghe chơn chánh pháp, bớt sinh mê đồ.
Em ôi! Đạo Chánh ráng tu,
Tham, sân, si, ái, đường ngu ráng chừa.
Đã sanh ra phận liễu bồ,
Giữ gìn cẩn-thận, hỏng hờ sao nên.
Đừng tin rằng núi có Tiên,
Tây-Phương có Phật, mà quên ơn Thầy.
Đạo Thầy chánh trực ai tày,
Sáng tợ ban ngày, nào khuất lấp ai.
Tà ma ngoại đạo mỉa-mai,
Tuyết tan giá rã, sương mai sá gì!
Muốn cho thấu rõ huyền-cơ,
Trừ tà thì thấy đường đi trang bằng.

Luôn lời chị giải Qui Tăng,
Tam Qui gìn giữ khích khăn chớ rời.
Tăng là thanh-tịnh trong vơi,
Như trời êm lặng, không mòi gió mưa.
Lòng không ham, ghét, chuộng, ưa,
Giữ cho trong sạnh bổn sơ Tánh mình.
Nhựt Nguyệt còn có hối minh,
Tăng qui nghiêm cấm tánh tình đổi trau.
Vững-vàng chẳng rúng chẳng nao,
Lặng trang như nước, không chao không tràng.
Công danh phú quí chẳng màng,
Địa ngục Thiên đàng chẳng vọng chẳng mê.
Đại-hùng, dõng-lực, đại-bi,
Vô-thinh, vô-xú, vô-vi, mực thường.
Biết sao thiệt thiệt, hơn hơn,
Biết sao thương ghét, ghét thương cõi trần.
Kìa kìa một đám phù vân,
Mà trời thanh-tịnh lần lần trong xanh.
Tăng Qui khuyên khéo giữ-gìn,
Cho thanh cho tịnh như bình nước trong.
Các em xao xuyến tấm lòng,
Nước kia liền thấy vô-cùng bợn-nhơ.
Phong-trần là cõi vất-vơ,
Lòng đừng ham-muốn ước mơ sự gì.
Quan Âm pháp lực thế ni,
Còn cầm thanh-tịnh lưu-ly ngọc bình.
Huống chi da thịt hôi tanh,
Mà lòng tính tắc, lo quanh Đạo mầu.
Cười thay những bực sòng nu,
Chán đời rồi lại mượn màu che thân.
Tây phương lạy Phật nằng-nằng,
Quên Phật đã rằng Phật tại Bổn-Tâm.
Đại-thừa ý vị cao thâm,
Giải cho em rõ đặng tầm cho ra.
Chớ rằng Đạo ở đâu xa,
Minh Tâm Kiến Tánh, liên-hoa hầu kề.
Tiểu thừa thêu dậm bộn bề,
Phân môn biệt phái, lộn về đường quanh.
Qui-Y Chánh-Pháp chỉ rành,
Phải chuyên qui hướng trọn lành mới nên.
Còn nhiều qui-luật tự nhiên
Rảnh rang chị sẽ chep biên giảng đàn.
Liên đài quốc-sắc thiên-hương,
Dựa hầu Thánh-Mẫu, hiếm trang như mình.
Khuyên em chí kỉnh chí thành,
Có ngày cũng sẽ tượng tranh Liên-Tòa.

23-24 tháng 7 năm Canh-Ngũ (1930)




Kung Fu Tzu was born in China in 551 B.C. during a period of political anarchy. He taught that social order should start with personal cultivation (tu thân). He stressed on the right relationship between father and son, husband and wife, ruler and subject, to maintain harmony in the family first (tề gia), then extending this order to the country (trị quốc) and the whole world (bình thiên hạ). He dealt with neither theology nor metaphysics, and focused on moral integrity and correct political conduct to foster a peaceful and harmonious society. He died in 478 B.C.

Kung Fu Tzu teaching was recorded in the

Five Classics – Ngũ Kinh

Book of Songs, Poetry and Odes (Shi Ching)

Book of History (Shu Ching)

Book of Documents

Book of Changes ( I Ching ) – Dịch Kinh

Book of Rites and Ceremonies (Li Ching)

Annals of Four Books – Tứ Thư

Ethics and Politics – Great Learning (Ta Hsueh) – Đại Học

Central Harmony – Doctrine of the Mean (Chung Yung) – Trung Dung

Analects (Lun Yu) – a collection of speeches and conversations of Confucius – Luận Ngữ

Mencius (Meng Tzu) – Mạnh Tử

The ” I Ching ” (Kinh Dịch) is a book of wide comprehension and great scope, embracing everything. There are in the way of Heaven, the way of Man and the way of Earth. It then takes the lines representing those three Powers, and doubles them till they amount to six. What these six lines show is simply this: the way of three Powers (Tam Tài).

The Saying of Confucius


Be not concerned at want of position; rather focus on cultivating thy real intrinsic value.

Sorrow not at being unknown, but seek to be worthy of note.

A heart set on Love will do no wrong.

Love is to conquer self and turn to courtesy. Could we conquer self and turn to courtesy for but one day, all mankind would turn to Love.

Strength and courage, simplicity and meekness are akin to Love.

A man of worth can always talk, but talkers are not always men of worth. Love is always bold, though boldness is found without Love.

A gentleman considers what is right; the vulgar considers what will pay.

A gentleman trust in justice; the vulgar trust in favor.

A gentleman is generous and fair; the vulgar is biased and petty.

A gentleman looks within for guidance; the vulgar looks unto others.

A gentleman is easy to serve, and hard to please. The vulgar is hard to serve, and easy to please.

To know what we know, and know what we do not know, that is understanding.

When asked about death, Confucius said: “We know not life, how can we know death“.

Fight thine own faults, not the faults of others.

At initiating lawsuits, I am no better than another. To stay lawsuits is what is needed.

To rule is to set straight. If we give an upright lead, who will dare walk crooked?

The man of upright life is obeyed before he speaks.

On friendship: “Talk faithfully to your friends; guide them with skill. If this prove vain. stop”.

A man who is earnest, encouraging and kind may be called “educated”. Earnest with friends, encouraging and kind towards his brothers.

Without thought for far off things, there will be troubles near at hand.

Do not do unto others what thou wouldst not they should do unto thee.

The Book of Songs says:

The hawk soars to the heavens above
Fishes dive to the depths below.

That is to say, there is no place in the highest heavens above nor in the deepest waters below where the moral law is not to be found. The moral man finds the universal law beginning in the relation between man and woman; but ending in the vast reaches of the universe.

I Ching – Book of Changes

This is the holistic science of foreknowledge by arranging and observing the subtle alternations of yin and yang, referred to as the Inquiry of Changing Signs. The ancient sages revealed all the possible combinations of yin and yang in a system called I Ching. They discovered that by throwing coins, seeds, or yarrow sticks in a prescribed manner, one could arrive at a specific arrangement of yin and yang which would comment on a question asked. By observing the balance of yin and yang changes expressed in a symbolic picture, one could determine the consequence of particular events and make good decisions that are harmonious with the apparent and latent aspects of any situation. The purpose of practicing the I Ching is to learn the balance of movement without following one’s impulses toward an extreme and without becoming intellectually assertive. 

Luận dạy việc kinh ban tế thế,
Bởi sanh dân bỏ phế Luân-Thường;
Kế Châu cho giáng Tố-Vương,
Ân cần lập kỹ trần cương dạy đời.
Hiếu Trung cội gốc con người,
Trọn điều Nhơn-Đạo tùy thời Tu Thân.

Kính Lạy Đức Văn-Tuyên Khổng Thánh

Cung duy Chí Thánh Văn-Tuyên,
Hi-Hiền, Hi-Thánh, Hi-Thiên, miếu đàng.
Ngọc thơ, lân thổ thần quang,
Tố Vương tổ thuật, hiền chương đại thành.
Đạo nguyên Trung Hiếu nhị kinh,
Loạn thần tặc tử đảm kinh tâm hàng.
Thi Thơ Lễ Nhạc định sang,
Xuân thu bút tước, kỹ cang lập trần.
Chánh Tâm tu kỷ trị nhơn,
Thần minh tận Thánh tuần hường cảm thông.
Hệ-từ biến hóa vô-cùng,
Ẩn vi hiển hiện Đạo thông vô hình.
Vô Vi, vô xú, vô thinh,
Tồn Tâm Dưỡng Tánh, hư linh năng hoằng.
Quyền quyền, minh đức, tân dân,
Cựu chương Thiên-Mạng, lịch trần phát phu.
Bất hành thượng tháng phu phù,
Huồng hồ cuốn quyến thúc tu án tiền.
Cung duy Chí Thánh Văn-Tuyên,
Hi-Hiền, Hi-Thánh, Hi-Thiên, miếu đàng.

Kính Lạy Đức Quan Thánh Đế Quân

Cúi cầu Quan Thánh Đế Quân,
Thần oai văn võ Điển-Ân dồi-dào.
Khắp miền âm-phủ Thiên-Tào,
Tam-Tài Tam-Giáo phú trao quyền hành.
Xét soi Tam-Giáo chúng-sanh,
Trừ gian khử bạo giúp lành cứu nguy.
Vận xây Phổ-Độ Tam-Kỳ,
Thánh ban Chưởng-Quản chỉ huy mối giềng.
Giúp Thầy mở Đạo Nam-Thiên,
Minh-Kinh, Vĩnh-Mạng chỉ bày,
Đêm đêm dìu-dắt, ngày ngày chăm lo.
Thế-gian khác thể trời hôm,
Cậy vừng minh-nguyệt, nhờ chòm đẩu-tinh.
Tuần-hường khảo-sát u-minh,
Thưởng thiện, phạt ác, siêu sinh cứu nàn.
Chúng tôi bể khổ mênh-mang,
Cậy Thanh-Long-Kiếm dẹp đàng mê-tân.
Cúi cầu Quan Thánh Đế Quân,
Thần oai văn võ Điển-Ân dồi-dào.

Quan Thanh 1

Quan Thánh Đế Quân, or Guan Yu in Chinese (160-219 AD) is the Saint who protects people from evil forces. He was a famous general of the Shu Kingdom, during the Han Dynasty in the Three Kingdoms Period. He’s remembered for his loyalty, faithfulness, boldness and power. He was born Guan Yunchang, and is variously called General Kwan, Lord Kwan, Kwan the Noble, Guan Gung, Guan Di, and General Quan. He was respected as “Wu Sheng” by Chinese emperors. Temples were built for him throughout China and Vietnam, and he was honored as a Buddha. Portraits or pictures of Guan Yu can be found on the doors of Chinese houses during the Lunar New Year, as a form of protection.

Kính Lạy Đức Giáo Tông

Kiền thiền vọng bái Trường-Canh,
Tây-Phương Thái-Bạch Kim-Tinh Tiên-Toà.
Rộng lòng bác-ái gần xa,
Rộng lòng dìu-dắt, giái ba ngây khờ.
Luật Trời u-hiển huyền-cơ,
Cửa Trời rộng mở, cậy nhờ điểm khuyên.
Sạch trong nhơn quả mãn viên,
Muôn năm mừng gặp, nhơn duyên hội nầy.
Chúng con quyết dạ thờ Thầy,
Xin ơn vén ngút rẽ mây đem đường.
Mênh-mang mờ-mịt bốn phương,
Vửng lèo cậy ánh Thái Dương khỏi lầm.
Phật Trời diệu pháp thâm thâm,
Nỗi con khờ dại tối tăm phàm trần.
Cúi nhờ hoằng hóa đại-ân,
Cỏ cây tắm gội mưa xuân phơi màu.
Chúng con lớn nhỏ khấu đầu,
Cậy nhờ thuốc chửa kẻ đau mau lành.
Kiền thiền vọng bái Trường-Canh,
Tây-Phương Thái-Bạch Kim-Tinh Tiên-Toà.

Giải Thuyết Đạo Nho

Chí đức hóa thương sanh,

Thánh mô tập đại thành,

Văn chương nhi vỏ hiển,

Tuyên Đạo định sang kinh,

Chứng thủ Tam-Tông-Giáo,

Thể trình ngũ sắc quan,

Liên hoa chơn thắng cảnh,

Đàn sỉ Tánh Tâm minh.

Thượng ỷ chứng đàn.

Thể dụng hoàn toàn đoản khuyết trung,

Liên tư khiết bạch tự nhiên dung,

Tiên Thiên Đạo hiệp tam nhi nhứt,

Nữ khảm nam ly đoạt hóa-công.

Thánh Kinh Trung Hiếu làm đầu,

Dầu Nam dầu Nữ phải trau trọn niềm.

Trải xem sách vở cổ-kim,

Ngàn kinh muôn điển dạy kèm thảo ngay.

Trời cao biển thẩm đất dầy,

Nho gia vững đặt chẳng lay chẳng sờn.

Dạy người luân-lý cang-thường,

Dạy người Trung Tín Nghĩa Nhơn vuông tròn.

Dạy cho biết phép biết khuôn,

Lễ nghi Đạo Đức cội nguồn dân sanh.

Trung Dung hai chữ chí thành,

Phát minh Thiên Địa lưu hành căn cơ.

Dịch Kinh chép để sờ sờ,

Hà-Đồ lại với Lạc-Thơ rõ ràng.

Thánh Nhơn nghiện cứu Aâm Dương,

Ngũ Hành sanh khắc tuần hườn châu nhi.

Đạo thông từ lúc Phục-Hi,

Lần qua Đại-Võ đến ky Văn-Vương.

Châu-Công, Khổng-Thánh tiếp nương,

Lập thành mối-cả mở-mang con người.

Từ sanh có Đất Trời,

Người mới đủ sánh ngôi Tam-Tài.

Âm Dương một Lý mà hai,

Như Người một giống gái trai hai hình.

Trời thì sanh có Năm Hành,

Người thì Năm Đức sẵn in vào lòng.

Suy ra cho tột cho cùng,

Thiên Nhơn nhứt Lý quán thông chẳng rời.

Nghĩ rồi mới rõ Đạo Trời,

Rõ rồi nên phải bầy lời dạy khuyên.

Xưa nay những bực Thánh Hiền,

Thay Trời dạy Đạo sách biên muôn vàng.

Dạy cho khắn khít Tam Cang,

Dạy cho gắn chặt Ngũ Thường Nhơn-Luân.

Thi, Thơ, Lễ, Nhạc điển phần,

Hiến chương Văn-Võ noi chừng Thuấn Nghiêu.

Tam Thiên Tam Bá đủ điều,

Dùng gương tiên-giác dắt dìu hậu-lai.

Dạy đời chẳng sót một bài,

Tề gia trị quốc chẳng sai phân hào.

Nho gia rộng lớn xiết bao,

An dân an quốác công cao muôn đời.

Những điều cư-xử làm người,

Chẳng sót một lời Ngài nỡ bỏ qua.

Đến phần triết học cao xa,

Sánh cùng Phật Lão cũng là mỉa-mai.

Kẻ sau học hỏi sơ-sài,

Chia phe, chia phái, biếm bài khen-chê.

Chưa thông ý vị Trọng-Ni,

Mà chê Đạo khác thuộc về dị-đoan.

Chẳng dè Tam-Giáo Thánh Nhơn,

Truyền trao mối-cả phải nuơng theo thời.

Nói rằng Phật Lão hại đời,

Chẳng dòm Khổng Giáo hiếm người bội sư.

Đạo nào cũng tại người hư,

Đạo nào cũng giữ khư-khư Tánh Trời.

Bổn-sơ khuyên chớ đổi dời,

Chí-ư chí-thiện trọn đời đừng sai.

Ngọc trong nhờ cố sức mài,

Người muốn nên tài thời phải chí tâm.

Tấc vàng tấc bóng quan-âm,

Ba dư mựa chớ tưởng cầm rằng chơi.

Muốn cho đứng đợt với dời,

Nhơn-hòa, Địa-lợi, Thiên-thời phải thông.

Muốn rành thể dụng Hóa-Công,

Âm Dương động tịnh chấp trung điều-hòa.

Mọi người noi giữ giềng-ba,

Gìn câu tha-thiết, trát-ma chớ rời.

Nhơn-Tâm nguy lắm em ôi !

Gìn lòng thân độc giữ lời u-vi.

Quang phòng hai chữ Trí Tri,

Chánh Tâm Thành Ý, vô-khi không điền.

Hi Hiền, Hi Thánh, Hi Thiên,

Do mình trì chí tự-nhiên đặng thành.

Có câu Thiên Địa hiếu sanh,

Họa dâm phước thiện bởi mình mà ra.

Khuyên dời khá bỏ thói tà,

Tồn Tâm Dưỡng Tánh ta-bà hư thân.

Khắp trong Tam-Giáo Thánh-Nhơn,

Người Tiên, người Phật Thánh Thần giống nhau.

Dạy điều ngay thảo làm đầu,

Làm lành lánh dữ trước sau một niềm.

Bình tâm chánh nghĩ mà xem,

Đạo Nho Thích giáo thù hiềm bởi đâu ?

Chẳng qua tại kẻ làm đầu,

Xảo-ngôn dĩ-tử loạn châu no mình.

Có câu Thiên Địa lưu-linh,

Vô-thinh, vô-xú, vô-hình, vô-danh.

Mang mang Thiên-Lý lưu hành,

Vô-ý, vô-tất, ngươn hanh trinh kiền.

Trung-Dung bất diệt bất thiên,

Quang tiền dũ hậu danh truyền thiên-thơ.

Trạch dân tri chúa thân tu,

Dương danh hậu thế qui-mô vô-cùng.

Thánh ngôn thiên tải kỳ-phùng,

Các em mựa chớ tấc lòng đơn sai.

Ngày đêm hôm sớm khuya mai,

Sắt kia có thuở mình mài nên kim.

7-8 tháng giêng năm Tân-Vì (23-2-1931)



Duc Lao Tu

Lao Tzu was born in China in 571 b.c. He was a model of universal harmony. His teaching, recorded the “Tao Te Ching” book, was so simple, yet so profound. His instruction revealed the truth of every aspect of the universe.

In the begining, there is “Tao” or the True Way. Tao manifests by Yin and Yang. The dynamic tension of the two creates Heaven, Earth and Human. All life is possible thanks to Chi, which is the life breath of the Universe.

Any person who is motivated to attain awareness of the Eternal Truth and to restore his Original Divine Nature should follow the Universal Way to calm his mind and harmonize it with all aspects of Life. Following the Universal Way means practicing selflessness and extending virtue to the world unconditionally. 

Unconditional sincerity is what evokes a response from the subtle realm of universal divine power. 

A person who is highly evolved leaves behind all concepts of individuality and extends impersonal love to include all existence. His very being benefits all life. His every movement and activity evoke a response from the subtle energy of the universe.  When he does not limit himself by imposing conditions on rendering service to others, the blessing evoked will also be limitless.

A truly virtuous person cannot be indifferent to the trouble world in which he lives and must develop skills and methods by which to help himself and others. He considers the world his family and accepts all people as his brothers and sisters. He respects natural variety and differences and treats all beings as equal. 

Those who turns to deities as intermediaries between themselves and the Eternal Truth are like beggars who looks outside themselves for the very treasure contained within their own nature. 

If a person looks for the Path outside himself, he will find his shadow and depart from the true substance. Because one departs from his own nature to search for something external, he overlooks the Truth of his own being. To Be is to be True.

Awareness of man’s Original Divine Nature is like watching the reflection of the moon on the surface of a still lake. Actually the moon is not in the lake, but if clouds appear and cover the moon, people say that it has departed from the lake, yet it has gone nowhere. The Universal Soul is always present, always available to guide, but the clouds of the mind create the phenomena of apparent separation. 

The universe (cosmic body) and the particles (individual being) are not separate, isolated objects. One small particle contains the nature of the universe, and the universe contains the nature of each small particle. Each small particle is an entire world in itself. One cannot be distinguished as being primary and the other as secondary because in reality there is no difference between the two. The direct perception of this Oneness is blocked by established mental concepts which separate us from the Truth.

Tao is complete. It is like a big tree with roots, trunk, branches, twigs, leaves, flowers, and fruits. When one takes any single portion as the whole, one creates a distorted worldly religion or a fragmented worldly science. Tao is everything that serves the true nature of Life. Religious sects which emphasize the development of only one aspect of one’s being through the rigid practice of extreme austerity, unnatural disciplines, or conforming to external dogma lead nowhere, because these practices contradict the Universal Way of Life.

A big tree with its roots, trunk, branches, twigs, leaves, flowers, and fruits, begins from a tiny seed, just as the multi-universe originates from invisible particles of Energy. All forms come from the formless. The visible world is the subtle manifestation of the unmanifest.

All plants, animals, races of people, and many kinds of insects are images and symbols of the Energy of various natural environments and are associated with the network of rays from the sun, the moon and from different stars. The first invisible seeds of energy bestowed on the earth originated from this network of energy rays.

That’s why “Heaven is our father and Earth is our mother. All living things are our brothers and sisters“. We must respect and be at peace with all the various forms of life, no matter how different they may appear. With regard to whether a person is responsible for the lives of others, it is not a question of responsibility, but of how one manifest one’s energy.

Substance is merely the condensation of Energy; everything in the universe is an expression of the subtle path and universal law.

The world of ideology is merely a distorted reflection of the mind. It is a mental delusion, a deviation from the real world. In reality, everything is integral, because the Universal Way is the only way that exists. Duality is merely an illusory product of the mind. In order to perceive the Integral Reality of the universe, it is necessary to transcend the mental process of separation and fragmentation.

Attachment to the false images of the mind is the greatest obstacle to reaching awareness of the Integral Truth of the universe. It is the accumulation of dust and dirt, gathered while living in the world, that prevents one from truly experiencing the fulless of life. Once the dust and dirt are cleansed away, one suddenly becomes brilliantly illuminated with the awareness of Integral Unity. When one dissolves the illusion of separation from the source of the Universal Soul, one restores one’s own original, pure being. Clarity and enlightment are brought about without one’s having to move an inch, for the Integral Truth is always found within one’s own True Nature.

The Universal Way of life does not entail on adding; it depends on decreasing: eliminate the clinging tendency and instead keep the mind detached and whole. People deviate from their True Nature and thus feel the need to do something to rectify their deviation, yet the more they do the farther they stray. The movement created by the attempt to rectify, such as turning to religion for help or escape, is just another deviation from the correct channel in which one’s energy should flow. Followers of religion are always looking for inner peace, but they loose their inner peace in searching for it. When people stop such restless activity, their integrity is spontaneously there. The solution lies in Nondoing.

If one dissolves one’s ego, what can be called pain and what misfortune? What can be called happiness and what good fortune?

One should empty one’s mind by clearing away confusions and disorders. However, spending all his time and energy in quiet sitting meditation is only fixing his mind in a narrow way. This is not empty-mindedness, but only narrow-mindedness. Such practice does not lead anywhere. The practice of whole-mindedness is not the practice of stiffness. The mind should be like water that is always flowing smoothly.

Just relax your body and quiet your senses. Forget that you are one among many. Undo the mind and allow it to return to its virgin purity. Loosen the spirits within you. Thus all things return to their root, and because there is no separation between them and their source, their return goes unrecognized. Do not be curious about its name and do not be awe of its forms. Then the Truth will present itself to you naturally of itself and you will join in Oneness with deep and boundless Reality. This is what it means to be an Integral One.

Greed for enlightenment and for the mysteries of the universe is just an obstacle for those who aspire to follow the Eternal Truth as is greed for material wealth. Instead of desiring to attain high wisdom, one should merely practice indiscriminative virtue by extending service to the world. All one needs to do is to follow the Universal Way of life. Then one will naturally connect oneself with the Ultimate Truth of the universe. 

Thái-Thượng hóa kiếp Lão-Đam,

Truyền Kinh Đạo-Đức nơi Hàm Cốc Quang

Human Origin

The High Energy of the Subtle Origin of the universe is unique and pure. It is absolutely positive, creative, constructive, and existing above the twisted realm of duality.

Human life and all things in the universe begin in this subtle realm of the unmanifest and are then brought forth into the realm of the manifest where they assume physical form. Through this process, they have to endure

The full evolution of a human being in this relative sphere (earth) is attained through being correctly aware of how to enhance one’s positive energy and eliminate negative elements. Through his self-cultivation, he can work for his own betterment and the development of new Life.

When one reconnects oneself with the Energy of the Subtle Origin of the universe, one can eliminate all negative influences of the conflicting, dualistic lower spheres.

A virtuous individual who responds to the high, pure, harmonious Subtle Energy and integrates them with the higher elements of his own inner being will strenthen his life, then, through positive influence, helps those who are connected with him. 

The interwoven Energy Net influences the lives of individual human beings, whole societies, and entire universe.


Citation from Tao Te Ching:

The Tao that can be named is not the Eternal Tao,

The nameless is the beginning of Heaven and Earth.

Tao abides in non-action,

Yet nothing is left undone.

All things arise from Tao.

By Virtue they are nourished, developed, cared for,

Sheltered, comforted, grown, and protected.

Creating without claiming,

Assisting without taking credit,

Guiding without interfering,

This is Primal Virtue

In the Universe great acts start with small deeds,

The Sage does not attempt anything great,

And thus achieves greatness.

He who guides people must serve with humility because from humility comes leadership,

He who leads them must put himself behind,

When he rules, people will not feel oppressed,

He will have everyone’s support and people will not be tired of him.

The more laws and regulations there are,

The more trouble exists in the nation. 

In the pursuit of Tao, every day something is dropped,

Until non-action is achieved,

Then nothing is left undone.

Concept of “Non-Action” described by Lao Tze

Consider the world around: the earth circles the sun, the four seasons come and go, the birds migrate and return, Life goes by itself, nobody is “acting” to make things work, however the world is evolving naturally, everything is at its right position. Unwise “Action” by man can screw things up and disturb the natural order of the universe.

The awakened man does not seem to Act, but is really doing everything right by his “Non-Action“. He follows the Law of Nature as well as the laws of his country, and effortlessly let the Light Within Himself guides every of his activity and move.

Đạo Đức Kinh

Càng vì người, mình càng thêm có,
Càng cho người, mình càng thêm nhiều,
Đạo của Trời, lợi mà không hại,
Đạo của Thánh Nhân, làm mà không tranh.

Yên lặng thắng hăng-hái,
Thanh-tịnh mới chính được thiên-hạ.

Không làm mà không gì là không làm,
Thường dùng Vô-Vi thì được thiên-hạ,
Bằng dùng Hữu-Vi thì không đủ trị thiên-hạ.

Thánh nhân:
Làm mà không cậy công,
Công thành rồi không ở lại,
Không muốn ai thấy tài hiền của mình.

Làm việc khó, bắt nơi chỗ dễ,
Làm việc lớn, bắt nơi chỗ nhỏ,
Việc khó trong đời, khởi nơi chỗ dễ,
Việc lớn trong đời, khởi nơi chỗ nhỏ.
Bởi vậy Thánh-nhân
Suốt đời không làm chi lớn,
Nên mới thành được việc lớn.
Bực Thánh-nhân xem việc gì cũng khó,
Nên trọn đời không gặp gì khó cả.

Kính lạy Đức Đạo Tổ Lão Quân

Lạy cầu Đạo Tổ Lão Quân,
Thanh-hư Đạo-Đức cạn phân Đạo mầu.
Chúng tôi muôn lại khấu đầu,
Chí-thành cảm-ứng khẩn cầu chơn kinh.
Chúng tôi thân phận hậu sinh,
Chí tâm mộ Đạo giữ-gìn huyền-công.
Thảy đều một dạ một lòng,
Nỗi vì mối Đạo minh-mong khôn tường.
Muôn cầu rộng lượng xin thương,
Dạy người chỉ lối mở đường chúng tôi.
Ngây thơ mờ tối vô hồi,
Mà lòng quyết chí trau-giồi bổn-căn.
Cúi xin rưới chút hồng-ân,
Cúi xin chỉ mối đặng phăng đặng tìm.
Thinh thinh Trời lặng gió êm,
Ngươn thần phước đặng chơn kim đơn thành.
Phi đằng thổ nạp trường-sanh,
Siêu phàm nhập Thánh, huỳnh-đình hóa thân.
Lạy cầu Đạo Tổ Lão Quân,
Thanh Hư Đạo-Đức cạn phân Đạo mầu.


Giải Thuyết Đạo Lão


Thái thỉ gây nên cuộc Hóa-Công

Thượng thương ly hận luyện Đơn-Cung

Đạo Tiên hiển hích điềm linh ứng

Tổ Thánh roi truyền sự cảm thông

Chứng kiến quang-minh câu phổ-độ

Đàn tràng giảng giải ý chơn-tông

Thể gương bửu kính cho đời hiểu

Liên tọa đài xây khắp Đại-Đồng.

Thượng ỷ chứng đàn.

Thể đồng thiên địa diệu vô-cùng,

Liên dẫn hương hề, Nguyệt dẫn phong,

Tiên giác thệ tâm khai hậu giác,

Nữ ban tùng thử bộ Chơn-Công.

Kiền-khôn thế-giới một bầu,

Lão Quân Đạo Tổ cung Dâu giáo truyền.

Đạo nguyên tiên, hậu, nhị thiên,

Làm đầu vạn Thánh quần Tiên trên Trời.

Kể từ khai tịch dĩ lai,

Giáng sanh hóa Đạo, chẳng nài công phu.

Hư-không dường thể bóng thu,

Bí truyền Tánh, Mạng, song tu huyền hoàng.

Người tu định nhiếp Âm Dương,

Hình thân bảo dưỡng, bảo toàn linh minh.

Tuy vân: tích khí thành hình,

Âm Dương nhị khí, khinh thanh tượng phù.

Trọng trược ngưng hóa địa cầu,

Bắc Nam thiên-trục, thiên-xu chẳng dừng.

Ngày, đêm, Nhựt, Nguyệt, Tinh, Thần,

Sanh Nhơn, sanh vật, lần lần mở-mang.

Gọi là một cõi Thế-Gian,

Ngoài đây còn có ba ngàn minh mong.

Đạo thông Thiên Địa vô cùng,

Diệu truyền yếu chỉ Hóa-Công dạy đời.

Chỉnh xem ý vị của Trời,

Lạng-trang êm-phẳng, không hơi, không rằng.

Chơn-không, Thủy, Hỏa, đôi vừng,

Chuyển luân Nhựt, Nguyệt, lưu tuần ngày đêm.

Hằng sa tinh tú thuộc Kim,

Như châu như ngọc để ghim nửa lừng.

Gió đông thay đổi Hồng-quân,

Ấy là Chơn-Mộc choáng phần không-trung.

Chuyển gầm sấm-sét đùng-đùng,

Ấy là Chơn-Thổ vẫy-vùng thiên-oai.

Ngũ Hành ấy thuộc phần Trời,

Còn phần dưới đất, thì người đều thông.

Con Người sanh ở giữa vòng,

Đủ Trời đủ Đất ở trong thân mình.

Ngũ Hành còn phải chia rành,

Âm Dương, Thiên Địa, hình danh thể nào.

Y gia đã có công cao,

Chia hai tạng-phủ , trỏ vào Âm Dương.

Dùng cân Tạo-Hóa đặng lường,

Những đồ vật chất thuộc nguồn chơn-âm.

Hiên, Kỳ mối Đạo cao thâm,

Người chưa hiểu thấu, nên lầm nên sai.

Ngũ-Hành phải biết có hai,

Có hình thuộc Đất, ở Trời thì không.

Nhơn Thân là Tiểu Kiền Khôn,

Khinh thanh, trọng trược, hiệp thành hóa sanh.

Tạng-phủ là Âm Ngũ Hành,

Còn Dương Ngũ Khí lưu hành châu thân.

Học Đạo càn phải biện phân,

Giữ-gìn bất đổ, bất văn mới mầu.

Phóng Tâm, âu phải rán thâu,

Thâu Tâm Định Tánh, đặng cầu Thiên-Chơn.

Tai nghe quá giận quá thương,

Ấy là Thiên-Thủy dẫn dường nơi trong.

Bắt mùi hộc thích hộc không,

Thiên-Kim mơi mũi, hơi lồng thấu tim.

Miếng ngon hoặc nhớ hoặc thèm,

Lưỡi là Thiên-Hỏa chiếp đem vào lòng.

Sắc nào ưa đẹp muốn trong,

Ấy là Thiên-Mộc, tại tròng con ngươi.

Vật-dục che lấp lòng Trời,

Ấy là Thiên-Thổ, ý người ham mê.

Nhãn, Nhĩ, Tỉ, Thiệt, rán dè,

Điều quang Tâm-ý, thiệt là Chơn-Tu.

Ngũ Hành, Thiên Địa mù mù,

Mà mình sẵn đủ, lựa cầu đâu xa !

Âm Dương nhị khí của Ta,

Dục trong phân biệt, điều hòa Chơn-Như.

Gìn lòng thanh-tịnh, không hư,

Lòng đừng xao dợn, đặng trừ bợn nhơ.

Lòng đừng vọng-tưởng ước mơ,

Ý tua đính tóm, chơn-cơ hoàn-toàn.

Hãy xem võ-trụ dinh-hoàn,

Đều đồ hư mục, chớ màng chớ mê.

Tục rằng: sống gởi thác về,

Thần Tiên bất lão, có hề chi đâu !

Dẹp xong ngũ tạc làm đầu,

Quan tâm quan vật, rồi sau tập-tành.

Tam quang rọi thấu ngươn-thần,

Tam Thân hiệp nhứt chơn nhơn công thành.

Ấy là đến bực trường sanh,

Còn muốn thân hình bạch nhựt siêu thăng.

Phải lo bồi đấp bổn căn,

Thiên kim diệu lý sẽ phân có ngày.

Nhứt Tâm tín ngưỡng tới Thầy,

Lời rằng: tao đố không Thầy mầy nên.

Các em sốt sắn cho bền,

Muốn cho nhà cửa vách-phân vững-vàng.

Phải lo nền niếp cho an,

Có Kinh cảm-ứng chỉ đàng tu thân.

Mới đây “Thiệp Quyết Tu Chơn”

Của Thầy ban bố, côn ơn vô-ngần.

Có phước nên mới có phần,

Có đâu nghe đặng lời trân trọng nầy.

Huỳnh đình, tu luyện đêm ngày,

Tu Tâm Dưỡng Tánh, sánh tày Hóa-Công.

Kiếp đời, cá chậu chim lồng,

Trăm diều giả-dối, có thung dung gì !

Trời kia mà giả mới kỳ,

Kìa mây khi nổi, khi bay mấy hồi.

Đất sao chỗ lở, chỗ bồi,

Cũng là giả cuộc, có đời chi đâu !

Người đời lúc mạnh lúc đau,

Hoặc còn hoặc chết, chiêm-bao làm tuồng.

Vi chưng ngũ-tặc loạn chơn,

Tâm thần chẳng tịnh, nên vương lưới trần.

Âm Dương, Đạo-Đức sáng trưng,

Dùng gương vô-kiệt, luyện thần hư-vô.

Phải phân tà chánh lưỡng đồ,

Bàn-môn tả-đạo, ai khờ phải mang.

Nghĩ coi cũng một con đàng,

Nó chia nam bắc, rộn ràng lăn-xăn.

Điều ly, bổ khảm tưng bừng,

Thiêu đơn luyện hống, nhố nhăn mơ-hồ.

Đường ngay em cứ bước vô,

Lâu nay tà-giáo làm trò gì nên !

Rán nghe lời chị dạy khuyên,

Có ngày cùng đặng bạn Tiên cung Trời.

Pháp ngôn sơ dẫn ít lời,

Huyền gia Bửu-Pháp, nhiều lời dạy sau.

1 tháng 8 năm Canh Ngũ (22-9-1930)




True Meditation




Định Tâm means quietening of the mind and opening of the heart to awareness of your Higher Self and to realization of Truth of Life.

Your mind is used to rampaging like a wild horse. It generates a stream of thoughts which reflect your personal judgements and ideas. Attachments to those constructions of the mind and to desires of your ego obscure your vision and obstruct your understanding of Truth.

Meditation introduces you to a dynamic and creative state of emptiness which allows you to be receptive to the Pure Energy of Intelligence in Action, manifesting as Enlightenment or Buddhahood.

Through meditation, the human mind is quieted. When all chattering thoughts are blanked, our Divine Consciousness manifests itself. God Within fills our entire being with His Wholeness. We become One with Him. This is True Intelligence which leads to full awareness. This Intelligence is pure Action.

Meditation has three phases:

  1. Concentration – Định Thần
  2. Illumination – Định Huệ
  3. Realisation – Định Ngộ

L’Intelligence, c’est la plénitude de la compréhention en action. Cette Intelligence est Action pure (Vô-Vi).

La Contemplation est l’essence même de l’action. Du fait d’aborder la Vie pleinement, nait la Contemplation. La Contemplation est donc Action. La Pensée, l’orsqu’elle est complète est Action.

Pour acquérir cette Intelligence, cette Comtemplation: il n’est qu’une méthode : « La Concentration »

Pour opérer la Concentration, il faut faire le Détachement, c’est-à-dire la Suppression du Désir ou Soif Intérieur (Dục Vọng) la remplacer par la Volonté Pure ou Vraie Sincérité (Sự Thường – Thiệt – Tin).

La méthode de Concentration demande comme première condition, de faire silence du mental, c’est-à-dire l’interruptionde toute pensée, pour laisser apparaître la Fleur de la Sagesse Profonde.

Ce silence du mental est très malaisé à obtenir. Les souvenirs se pressent en mass à la minute où l’on veut les chasser ; et si on arrive à un commencement de silence, il y a souvent des apparitions d’images bizarres, ou grotesques qui n’ont aucun rapport avec la Sagesse profonde.

L’homme se trouve ainsi en face d’une vie intérieure si indépendante, si inconnue qu’elle semble peu être la sienne.

L’homme médite encore et devine qu’à travers cette brume ténébreuse, vains effets des choses pérrissables, existe un monde subtil, éclairé d’une Lumière plus douce, celle de la Vérité, Rayonnement de l’Éternel. Il entreprend alors de déchirer ce voile d’ignorance, et d’erreurs pour mettre fin à son Sommeil Spirituel, qui avait duré, il ne sait depuis combien de siècles, depuis que le Monde des Formes l’enveloppe et lui fait oublier tout ce qui était « Lui ».

Cette Concentration tend à apaiser les troubles du mental, à ramener les Forces de l’Esprit à leur Pureté première.

Tout effet a sa cause. Donc, pour maîtriser ces troubles du mental, cherchons d’abord la cause qui les produit. La connaissance est le Pouvoir ; c’est un moyen subtil dont l’Intuition réelle se sert dans sa tâche de purification.

La voix de l’Intuition, c’est la voix de l’Éternel en Soi, de dépendant de rien autre que d’Elle-même (Lý Trực Giác). Les Forces de l’Esprit ressemblent à des rayons épars ; mais intelligemment conduites et dirigées vesr la Vie Intérieure, c’est un Foyer de Lumière qui nous permet d’analyser notre Âme et d’éclairer bien des faits. Donc, l’acte de concentrer ses forces doit s’accompagner de la Méditation, qui est l’effort soutenu de discerner, de mettre progressivement à nu son Être, de choisir l’essence des choses (Cách Vật Trí Tri).

Une bonne Méditation amène l’Illumination qui est la Sagesse, résultée de la Compréhension des expériences. La Vraie Méditation consiste dans le raisonnement du « Connu » à « l’Inconnu ».

Le « Connu » est le monde phénoménal, connaissable par nos sens. Toutes les manifestations que nous y voyons sont des effets dont il faut chercher les causes, dans le « Monde Inconnu », nominal et non-manifesté.

Agir en connaissance de cause est donc agir sous la direction de l’Oeil Divin en Soi-même.

Donc, par la connaissance de notre vie intérieure, nous connaissons l’existence de l’Infini et sa nature. Et c’est parce que : Nous sommes en Essence Un avec l’Infini et que nous portons en outre l’Étincelle Divine au Saint Centre de notre Être, que la cause divine nous enthousiasme et que nous aspirons ardemment à Revenir à la Source Éternelle.

Tam Kỳ Logo


Định Tâm

Bài Giảng của Đức Tây Sư Tinh Quân

Định Tâm trúng Mối hay là không trúng Mối hòa hiệp Thiêng-Liêng là tại chổ “Biết” mà thôi. Trúng Mối tức là Nhầm Lý mới thiệt là Biết Định Tâm, Thiệt Định Tâm. Tâm bao giờ không Định mà phải Định Tâm. Tâm Định là Tâm Sống. Người Định là Tâm chết.

Định Tâm trong thời kỳ Thầy chuyển qua Vô-Vi thì sự Đinh Tâm phải hiểu cao hơn trước. Có chuyển mình được qua Vô-Vi thì Thầy mới có thể cứu sồng các con cái của Thầy hoàn toàn. Hiểu theo “Học Định” là hiểu thêm lên tức là hiểu sau nơi lòng.

Nay sự Học Định, sự Hành Định đã là mình rồi thì sự Định Tâm phải Hiểu thấu đền chổ Lý Sâu Nguồn của nó là:

“Thiệt Định Tâm có ba bài học”

  1. Định là phẳng lặng phần thân hữu tức là Thần Định, là các Mối Thần Sống lại không lạc Mối Một.
  2. Định Học, có xét mình rồi là Sống Thiệt.
  3. Định Huệ, có Sống Thiệt thì có Sáng Thiệt, Sống thiệt, sáng thiệt là Thể của Trời, tức là Thiên Tánh vậy.

Thiên Tánh hiện ra là sự Thông, Hiểu, Biết trong Hơi Sanh-Hóa Tự-Nhiên vô-hình, nên sự thở sự Sống của thân nầy được yên-lặng, thì chỗ yên-lặng tự-nhiên rất điềm tĩnh là Trung-Tâm mà là Trung-Tâm-Điểm, Sự Sống Tinh Thần ở Trung-Tâm-Điểm là Thầy, Gốc của sự sống tinh thần Thiêng-Liêng.

Định Tâm trúng Mối là hoàn toàn sự Thông Hiểu.Nên Định Tâm trúng Mối hay là không trúng Mối mà thôi. Trúng Mối là nhằm Lý nên Định Tâm là Sống về mặt Tinh-Thần qua vô-hình là các Mối Thần nó qua nó qui hướng qui Nguyên là chỗ trong Đạo Nhứt Tâm Thành Kỉnh Mình mà ra Chí Thành động Thiên. Chí dây là cái khối Đức Tin Nguyên vẹn mạnh mẽ trong sạch trong trống trong sáng làm căn bản cho sự Sống của Người của một đời sống của Người. Các Mối Thần nó qui hướng theo Mối Một của nó, là Mối Vô-Vi. Điển Trời Sanh Hóa có Một nên gọi là Vô-Vi Độc-Nhứt. Qui hướng theo Mối Một của nó là Mối Lý Sanh Khí Hoá nên trúng Đường, trúng Đường nghĩa là nhằm Đạo, nên những vật thuộc về Tinh-Thần ở trong mình mình nó lặng trang không mòi gió giông. Chỗ lặng trang không mòi gió giông có phải la cái Trung Tâm của Tâm Trời chăng, cái Hư-Vô của Hư-Vô Ngươn-Khí.

Trong bài Định Tâm Thầy có dạy:

Phải lo kiến thức cho tròn,
Đừng lo xa kiếm Thế Tôn nơi nào”

Sự Thông, Hiểu, Biết là một giống Hơi Thiên-Thiên Vô-Hình ở trong Tâm Trời mà còn đi Định Tâm đặng kiếm Trời nào ở ngoài mà phải gặp quỉ bởi cái vọng tâm.

Nên “Tu” là giúp Trời hành Đạo, là giúp Trời ở trong mình hành Đạo Trời.

Sự Tu” là các Mối Thần nó tỉnh lại mới gọi rằng Tu.
Nên Tu là giúp Trời hành Đạo là Sự Tu Trúng Mối: Giúp Trời ở trong Mình Sáng lại theo Thể Vô-Vi, nên Mình Tu là Công Quả với Thầy đó. Sự Tu mà đặng thấu Lý như vậy mới gọi dặng là Chơn Tu.

Tu Chơn là Tu về bên Vô-Hình, nên Tu là Tu lấy phần Hồn là Tu về bên Vô-Hình vậy. Phần Hồn là phần Sáng Sống Thiêng-Liêng hượt-bát.

Nên muống Tu thì phải thật tu mới thành, tức là sửa chữa mình theo Điển Vô-Vi của Thầy, sửa Điển ở trong mình mình vì toàn thân toàn thể Con Người là Điển mà Điển nơi mình phần xác là Điển Hạ Thiên nó rất nặng nề không được trong sạch nhưng mà nó là cái Thông Hiểu Biết của Con Người sau khi có xác thân rồi biết nên cai biết vụng về thô sơ đó là cái Điển Quang lạc Mối chánh chơn mà nó lại che án khuất cái Thiên Ngươn thanh tịnh không hiện ra được.

Tu cho quỉ phục thần kiên thì Người mình, Con Trời đó được phục hồi Cựu-Vị nơi Vô-Vi của Vô-Vi Cảnh Giái tức là Điển Hạ Thiên nối liền lại với Điển Trung Thiên Cao Thiên tới Cao Việt Thiên Đài hóa thành Một Hơi Thanh Khí sanh hóa của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh từ Trời mà ra, như thế làThầy thở đặng dài Hơi thì con đặng việc đặng lời nghe con.

Vui thay !
Phước thay!

Lạy Thầy Chúa Tể Kiền Khôn,
Mở lòng Bác Aùi thương con với cùng.

Tây Sư Tinh Quân

Đốc Tràng Giảng-Đàn Chơn-Lý của Đức Chí Tôn

Jan 8, 1957

Định Tâm

Thánh Giáo – Đắc Nhứt Chơn Nhơn

            Ớ nầy trò!

Ta có để lời khuyên giải trò phải chí công Định Tâm vững trải để tiếp Điển của các Đấng thiêng liêng muốn giao thông với trò, cùng các trò, để nối chặc Giây Cảm Ứng thiêng liêng.

Về phần trò, Ta xem chẳng đặng tin-tấn mau lẹ; ấy cũng tại trò chưa trọn lòng Tin Mình mà ra vậy.

Trò hãy Định Tâm con Người thiêng liêng của trò cho thường tại nơi Ngôi Bổn Giác Thầy ban. Ấy là một Mối Định Tâm của Ta trao riêng về phần trò, vì Ta thấy trò có công phu ung đúc rèn tập về khoa Định Tâm, hầu theo kịp bước đường trò muốn bước theo đàng anh trò.

Về Định Học, trò hãy chí công trau dồi lấy mình đặng bồi bổ tinh thần mình cho mau Sung Điển để giúp lại cho sức mạnh thiêng liêng nơi Ngôi Bổn Giác trọn đủ Thần Lực, để vượt qua đế các cõi vô hình Tiên Thiên Khí Hóa, là chỗ Con Người của trò thường ngự, thường tồn nơi Ngôi bổn Giác.

Con Người nơi Ngôi Bổn Giác bao giờ cũng biết có Một Trời Độc Nhứt vô nhị trong Tâm Người vô ngã vô nhơn, nên khiến trò phải thường nhớ đến Ngôi Độc Nhứt ấy mà tin cậy nơi Đó cho hoàn toàn, chẳng cần có đều chi làm cho trò phải lay chuyển nao núng. Lòng trò vững trải thì Trăm Mối Thần qui về nơi Ngôi Chủ của nó là cái Tâm Thiêng Lý. Tâm nầy có Ngôi Bổn Giác để chủ trương các Mối Thần đặng qui về Một Mối Một lúc chúng nó phóng túng. Các Mối Thần nơi Ngôi Bổn Giác đặng yên vững thì Tâm Thần Định Tỉnh. Con Người của trò mới đủ thần lực của Ngôi Thần để nương theo làm một sức mạnh vô hình thông đồng với Ngôi Vô Kiệt Chủ Tể các cõi vô hình Tiên Thiên Khí Hóa.

Cái sức mạnh vô hình của Con Người của trò đến tận các cõi vô hình đặng thông đồng khắp cùng võ trụ kiền khôn lập thành một giây cảm ứng thông đồng giửa Người với các Đấng thiêng liêng nơi cõi vô hình.

Người chí dốc theo Thầy đặng về cho đến Thầy, ai ai cũng phải nương theo Súc Mạnh thiêng liêng nầy, mới mong về đến Cội Gốc của Người là Trời vậy.

Cái Mối của Sức Mạnh thiêng liêng của Người phải phăng theo mà về cho đến Trời là Mối Điển Vô Vi, Thầy đã ban cho Người sẳn nơi Ngôi Bổn Giác. Ngoài Mối nầy ra, nào có Mối nào khác nữa đáng tin cậy để phăng tầm cội gốc của Người. Mối Điển Vô Vi là một Sức Mạnh rút trong các sức mạnh của các Mối Thần đã qui về Một Ngôi Chủ nơi Ngôi Bổn Giác.

Ngôi Bổn Giác vững trải, sức mạnh của các Mối Thần sung túc thì lo chi Điển Vô Vi lại không thông đồng với Trời.

Có sự Hòa Hiệp thiêng liêng là nhờ Điển Vô Vi nơi Ngôi Bổn Giác cảm ứng không hề sai lạc mối, vì Tâm đã Định, Thần đã Vững.

Ta xin kiếu.

Đắc Nhứt Chơn Nhơn

Sep 1942

Định Tâm

Thánh Giáo – Thiên Long Đồng Tử

            Ta mừng trò. Ta đến Vô Vi để nhắc nhở trò về cách Định Tâm cho trúng với Chơn Lý trong Thời Kỳ Đạo Dụng theo bực Cao Thiên đặng trò có hành cho mình cho vẹn toàn cái Đạo Học của trò về khoa Định Tâm.

Tự bấy lâu nay, hễ ai nghe đến hai tiếng Định Tâm đều cho rằng Định Tâm là tầm kiếm một cách thế nào để làm cho Tâm mình không còn xao dợn phóng túng nữa; ấy là làm sao cho Tâm trở thành một khối tinh thần bền chặc vững chắc không hề lay chuyển nhút nhít ly hào, nói tóm lại là làm cho Tâm mình phải cho cứng như sắc đá vậy. Người tưởng đâu cách Định Tâm thế ấy là đã trúng mối nhầm theo Lý Đạo rồi, nào dè đâu Tâm đã làm cho cứng chắt như sắc đá rồi không còn vận chuyển lưu thông đặng nửa là Tâm đã chết vì tinh thần của nó nào còn sự sống tự nhiên đâu. Tâm như vậy là Tâm hư mục, nó đã mất sanh khí không còn sanh lực của Điển lực Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh. Tâm đã mất sự lưu chuyển hượt bát tự nhiên của nó bởi cách Định vụng về làm cho nó phải chết cứng trong cái khuôn khổ cái hửu tâm do sức phàm gian kềm chế nên nó mất cả phần tinh thần linh thông linh diệu, hư vô, trong trống hoạt bát vô ngằn. Tâm ấy đâu còn phải là Tâm Thiệt của Trời.

           Tâm Thiệt Vốn là Tâm của Trời, nào phải là của Người lại chịu cho sức người định nó cho đặng. Tâm của Trời Gốc Nguồn Hư Vô Ngươn Khí, tự nó đã trọn đủ sanh lực thần lực nên tự Thể nó mà biết vận chuyển đúng theo một mực rất điềm tỉnh của Ngôi Thần ẩn trong nó, nhờ sức Thần ấy mà nó hoạt bát vô ngằn. Tâm Thiệt của Trời luôn luôn lưu chuyển theo một sức Điềm Tỉnh nên Tâm mới Sống mới Sanh. Tâm có Sống có Sanh thì Đạo nơi Tâm mới thiệt Sống. Tâm dường thể ấy mới là Tâm của Trời, của Đạo.

Người Định Tâm là vụ sửa cái hửu tâm của mình cho trong trống đặng có Thể Hư Vô để rướt lấy cái Hư Tâm của Trời về làm Một với Tâm mình cho Tâm mình Sống theo một Thể với Tâm Thiệt của Trời, như vậy mới gọi là Người biết Định Tâm.

Hư Tâm, Tâm Thiệt của Trời, bao giờ cũng trầm tỉnh phẳng lặng theo một mực bình thường, không hề thấy có sự nao núng xao động. Nhờ nó giữ một mực trầm tỉnh bình thường của nó hoài nên nó mới Sống mới Sanh. Còn cái hửu tâm của Cái Người, trái lại, không lúc nào đặng yên tỉnh, giờ phút nào nó cũng xao cũng dợn. Bởi nó có sự xao dợn ấy nên Người lo định nó cho yên lặng. Tuy thấy nó mất sự xao động, mà Người nào biết nó vững chắc bao nhiêu là nó đã chết cứng bấy nhiêu, bởi sự Sống hoạt bát của Ngôi Thần ẩn trong nó đã mất cái Thể Sống linh hoạt rồi đó.

Tâm Sống của Trời bao giờ có cần đến cái sức nào của ai để Định nó đâu vì nó sẳn có một sức mạnh của các Mối Thần rất điềm tỉnh để Định cho nó rồi.

Sức mạnh của các Mối Thần nầy là cái chi của Tâm Sống của Trời?

Ấy là cái Sức Sống Linh Hoạt của Điển Lực Vô Vi lưu chuyển vô ngằn trong Tâm của Trời vậy.

Tâm Sống của Trời đã chứa trọn cái Sanh Lực cùa Nguồn Ngươn Khí nên Sanh Sanh Hóa Hóa mãi. Nó đặng cái Sanh Lực của Nguồn Ngươn Khí như thế là nhờ cái Thần Lực của nó biết thâu rút cái sức mạnh của Điển Lực Vô Vi rất mực Thường, mực Thiệt, mực Tin, trong Nguồn Thanh Điển Vô Vi nên Tâm Sống của Trời mới đặng linh thông linh diệu vô cùng.

Tâm Thiệt của Trời đã Sống đã Định tự nhiên lấy nó vì đã trọn đủ sanh lực thần lực của Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh; nên nó Định mà vẫn Động không biết ngằn nào mà nói, vì sự Động nó rất vô hình.

Người muốn Tâm Sống của Trời có lại với mình thì phải đem hết cái sức phàm ra cho Tâm mình trở lại cái Thể Hư Không của nó. Có trọn Thể Hư Không rồi, Tâm mới rướt nỗi sức mạnh của Ngôi Thần ẩn trong Nguồn Ngươn Khí của Trời.

Tâm Người rướt đặng sức mạnh điềm tỉnh của Ngôi Thần về nơi Trung Tâm Điểm thì Tâm ấy đã đổi ra Tâm Sống của Trời rồi đó.

Tâm của Trời mới có Trời ngự nơi Trung Tâm Điểm. Ngôi Trời đây là chi nơi Trung Tâm của Tâm Trời?

Ấy là Ngôi Chủ của các Mối Thần đã qui về Một Ngôi Một tức là Ngôi Trời Độc Nhứt nơi Tâm vậy.

Các Mối Thần đã qui về Một Ngôi Chủ trong Tâm để đem cái thần lực của nó giúp cho Ngôi Chủ trong Tâm cáng thêm vững trải. Tâm đặng Ngôi Chủ vững bền thì nào có sự xao dợn nữa, bởi các Mối Thần đã hết phóng túng.

Ta nay đem một vài ý kiến phụ giúp vào sự Định Học của trò đặng trò hành cho vẹn toàn. Trò nghiệm xét kỷ càng rồi thi hành cho mình, sau Ta sẻ chỉ tiếp.

Thiên Long Đồng Tử

20 Jan 1943


True Meditation

Trẻ muốn đặng mau thành chánh-quả,
Mà quên phòng cái họa vọng tâm;
Con ôi! Chánh-pháp cao thâm,
Tự Tâm tự Tánh thâm trầm lắm con.
Phải lo kiến-thức cho tròn,
Đừng lo xa kiếm Thế-Tôn nơi nào.

Thầy nhửng ước con sao dễ dạy,
Đặng mau truyền cho thấy huyền-cơ;
Định Tâm khuyên chớ hỏng hờ,
Định cho thanh-tịnh đừng mơ việc ngoài.
Định, Huệ, một thể chẳng sai,
Định xong mới Ngộ, mê hoài sao nên!

Học Định Tâm phải bền mới được,
Đừng cho Tâm lo vượt cảnh ngoài;
Trong lòng đừng loạn đừng sai,
Ngăn ngừa ý mã rẽ hai Tâm Thần.
Tánh xưa trong trắng, trong ngần,
Định xong liền thấy Huệ lần phát ra.




The true “Fast” is a spiritual commitment to keep our mind clean and pure, and not the act of avoiding meat or eating only vegetables. Foods are used to nourish the physical body, foods have no relevance to the need of our spiritual body.

Sự Chay của Đạo

Trích Thánh Giáo của Đức Chưởng-Giáo Sư Phụ Đại Thiên Tôn

Sự Chay của Đạo là: chẳng đặng phép để một chút nhơ uế tanh hôi dính đến mình và phạm tội lỗi. Những vật tanh hôi nhơ-uế ấy là vật nào chẳng phải của mình mà tay chơn mình đọng đến, con mắt mình xem đến, lỗ tai mình nghe đến, lỗ miệng mình nói đến, lỗ mũi mình ngửi đến, cái lưỡi mình nếm đến, trí tự mình để-ý lo đến và thân mình mình gần gũi đến. Những vật như vậy đều là vật tanh hôi nhơ-uế nhớp-nhúa lắm, nó làm cho các con phạm tội lỗi vô cùng. Tránh xa dứt bỏ những vật ấy đi, vì nó đều chẳng phải vật gọi là Đồ Chay.

Hễ tránh xa được những vật ấy rồi, thì những vật chi chẳng phải là những vật ấy, thì đều là vật đáng gọi là đồ chay sạch cả thảy. Các con đã tránh được khỏi những vật chẳng phải vật gọi là đồ chay đó rồi, mà can con lại tìm được những vật đáng gọi là đồ chay sạch thì các con phải Nhứt Tâm Nhứt Định để trọn lòng trọn dạ vào nơi đó, đặng tiếp tục tìm kiếm thêm lên mà dùng, được vậy mới đáng gọi là Chay đó. Chay là vậy đó.

Chay là để trọn lòng dạ của mình vào nơi một vật nào thiệt trong sạch, không bợn nhơ, không nhơ-uế, không nhớp-nhúa, không trái với Lương-Tâm, không xấu hổ với Thần Minh dòm ngó xét, không hề thay lòng đổi dạ. Chay là vậy đó.  

Nếu chay được vậy rồi, thì cả châu thân của con không còn một chỗ nào mà không chay sạch tinh khiết. Không một nơi nào mà chẳng tinh khiết, rồi dùng sự chay sạch tinh khiết ấy đặng để trọn vào lòng cho đầy đủ, đừng cho khiếm khuyết một chỗ nào, ấy gọi là ăn đó. Ăn được cái sự chay như vậy mới gọi là Ăn Chay. Làm được cái sự chay như vậy mới gọi là Làm Chay. Rồi dùng cái sự chay của mình đã ăn đã làm đó đặng dưng lại cho chư Thần xem xét, ấy gọi là Dưng Chay Cúng Chay đó.

Làm được Chay như vậy hoài, Ăn được Chay như vậy hoài, Cúng được Chay như vậy hoài ấy là Trường Trai đó; trường trai như vậy thì Hồn và Xác của các con đều được thơ-thới, đều dược nhẹ-nhàn, đều được thong-dong tự-tại, thì nào có khổ bao giờ mà gọi là trường trai khổ hạnh.

Các con hãy ghi chép sự Trường Trai của Bổn Sư dạy đây vào lòng các con cho khắn khích và làm theo cho được mỉ-mảng rồi sẽ có người thay mặt cho Bổn Sư dạy cách Hành Đạo cho các con rõ và khuyên các con hãy ráng mà nghe theo. Chớ tưởng Đạo là dạy sát sanh hay cấm sát sanh. Phải nhớ rằng: không một vật nào hiện tại ở thế-gian nầy mà không có sanh mạng. Đừng binh vật nầy mà bỏ vật kia. Các con hãy tìm lấy sanh mạng của các con đặng nuôi nó cho có sống hoài là hay hơn.”

Đức Chưởng-Giáo Sư Phụ Đại Thiên Tôn.

The Tao

Đạo là Sự Sống Thiệt


Đạo là Đạo, Đạo chẳng phải là Tôn Giáo.
« Đạo là Sự Sống Thiệt. »
Người tìm Đạo là tìm Sự Sống Thiệt,
Để Sống cho thật với Sự Thật của Sự Sống mới có « Sống Vô Cùng Vô Tận »,
Chớ không chịu sống mờ hồ trong Cảnh Vô Minh nửa.


God’s Plan for Man


God wants Man to return to his natural and permanent Human state, an original place he has forgotten while pursuing his separate life on Earth.

Once free from all egoistic motives, his individual life becomes pure manifestation of the Eternal Truth, and merges with Universal Life to expand Life in the universe, co-creating with God a new world where he can experience and discover his true identity.

At this stage, when his ego self renounces to all its build-up to contribute to a larger Life, his gift to Universal Life earns him true “Freedom”. The ego must die for Life to manifest.

Quelle est la vôlonté de Dieu?

Dieu veut que l’homme soit devenu l’Humain, état naturel qu’il a dû avoir de tout temps et qu’il s’est oublié dans dans sa vie séparée.

Purifiée de tout l’égotisme, la vie individuelle apparaît dans toute sa véracité éternelle, alors elle est le siège de la Vie Universelle. Ainsi toute vie individuelle multiplie l’Univers en donnant à l’Absolue un nouveau monde dans lequel il peut découvrir et recréer son Être.

Le point où ce don est offert à la Vie Universelle est ce que nous appelons la “Libération“, car c’est alors que l’égo renonce à ce qu’il avait contribué à construire et une plus grande Vie en prend la place. L’égo meur afin que la Vie puisse Vivre.

Nature’s Universal Soul

L’Âme Universelle de la Nature

Tao is the Natural Way governing Eternal Life. Human beings are Divine Spirits springing from Nature’s Universal Soul to experience Truth and Love within the Way (Tao) and to reunite with God through growth and perfection. God is Life. Being One with God, we help God create new Life and repeat the creation process ad infinitum.


It is only he who is most perfect that can fully develop his own nature.

Being able fully to develop his own nature, he can fully develop the nature of others.

Being able fully to develop the nature of others, he can fully develop the nature of all things.

Being able fully to develop the nature of all things, he can assist the transforming and nourishing power of Heaven and Earth.

Capable of assisting the transforming and nourishing powers of Heaven and Earth, he may, with Heaven and Earth, form a Triad (Tam-Tài).

Tam Ky NN BB

Đạo là gì?


Đạo là Con Đường Tự-Nhiên; Đạo là Sự-Sống mà là Sự-Sống Tự-Nhiên. Con Đường Tự-Nhiên nầy, Sự-Sống Tự-Nhiên nầy nó phải ở trong mình vạn-vật; nó phải sống trong mình vạn-vật. Con Đường Tự-Nhiên nầy, Sự-Sống Tự-Nhiên nầy phải cho đặng linh-thông linh-diệu thiêng-liêng hượt-bát chỉ ở một nơi mình của các con mà thôi vậy. Vì vậy nhờ vậy mà các con là một vật mà đặng quí-báu tối-linh trong vạn-vật đó con à.

Cũng vì đã mấy muôn ngàn kiếp rồi các con làm cho xiêu lạt Con-Đường ấy, làm cho Sự-Sống ấy mất tánh chất Linh-Thông, Linh-Diệu, Thiêng-Liêng hượt-bát đó đi. Ngày nay Thầy khai Đạo là Thầy dẫn dắt lại nơi mình các con Con Đường Tự-Nhiên ấy, Con-Đường Sống Linh-Thông Linh-Diệu Thiêng-Liêng Hượt-Bát ấy cho các con trau giồi phòng có trở về với Trời.”

Chưởng-Giáo Sư-Phụ Đại-Thiên-Tôn

30 Nov 1956 – Mậu Tuất

Học Đạo

Thường, Thiệt, Tin

Mừng các con chư đệ tử.

Bổn Sư vì thấy kỳ Đạo Chuyển rất rắt rối khó khăn cho người cấm đấu Mối Đạo Thầy, nên Bổn Sư đến chỉ dẫn cho các con phòng các con có tự xét lấy.

Chư Đệ Tử! Các con Đồng Tử! Hãy nghe lời Bổn Sư phân giải sau nầy:

Các con! Phàm làm một việc tí ti nhỏ nhít chi cần phải cần có Học làm đầu. Sự Học nầy phải cho Thường, cho Thiệt, cho Tin mới đúng đặng. Các con cũng biết hễ Học cho đặng rồi thì cần phải Hành mới trọn vậy; phải Tri Hành Hiệp Nhứt mới trọn vậy.

Học mà thiếu Hành thì sự học ấy trở nên vô-dụng, các con có biết chẳng? Sự học của mình đã đặng hoàn toàn rồi thì sự Học ấy nó đã là mình rồi, sự Hành mới có sự kết quả tốt đẹp.

Các con hãy biết rằng, các bực Hiền Triết cần phải học làm đầu, ví như một nhà kỹ sư khoán vật. Muốn tìm cho ra những vật quí chôn một nơi nào, nơi rừng sâu đầt thẳm, các nhà kỹ sư cần phải học cho rành, xem xét kỹ lưỡng chỗ mình sẻ tìm, kiếm cách nào đặng lấy cho đặng những vật vùi chôn nơi non cao đất thẳm.

Tìm đặng rồi, cần phài thí nghiệm sự học của mình là đào lên cho đặng cái vật báu ấy. Một khi đã đào lấy lên cái vật ấy rồi, hoặc là các loại kim quí, nhọc thạch, san hô, thì nhà kỹ sư ấy liền lấy đem về làm của mình, cất kỹ lưõng chẳng chút bỏ rơi, bỏ rớt ra ngoài. Có ai muống vào tay mình phải đổi một vật mới đặng. Nhà kỹ sư đã đặng vật quí ấy rồi, vật ấy trở nên của báu của nhà kỹ sư có bao giờ nhà kỹ sư lại đem của báu mình bỏ ra ngoài. Quí Nhơn mới tìm đặng quí vật. Đặng cái quí vật rồi, vật ấy là Một với quí nhơn, cho nên có câu:

Quí Nhơn quí vật giữ gìn chớ sai”.

Sự Học Đạo của các con ngày nay cũng thế. Các con có học đặng Đạo rồi, các con hãy kinh nghi65m sự học của các con. Các con đã kinh ngiệm sự học đó rồi, các con mới đem ra dùng đặng. Đem ra dùng cũng phải cho trúng nơi trúng chỗ. Các con đã học mà thiếu kinh nghiệm thì không bao giờ dùng đặng sự học của các con. Sự dùng đặng cùng không lạ do nơi chỗ Thường, chỗ Thiệt, chỗ Tin mà ra vậy.

Bổn Sư cũng do theo một cái ví dụ “Hột Giống”, “Hột Lúa” mà chỉ dẫn cho các con.

Các con có biết Hột Giống với Hột Lúa là mấy hột chăng?

Hột Giống với Hột Lúa vốn là Một vật, song nó khác cai Công Dụng chỗ dùng đó, các con!

Đã nói hột lúa cũng như Hột Giống, mà muốn nên Hột Giống thì hột lúa nầy phải chịu cho kẻ nông lựa chọn, hơi nắng tẩm sương cho cắc hột lúa vậy. Hột lúa đã chắc chắng một hột lúa thì lúa nầy là Hột Gống vậy. Đã nên Hột Giống rồi còn phải chịu cho kẻ nông võ vò vô hủ đậy điệm lỹ lưỡng châm nom săn sóc đặng đến sự cần dùng khói phài phí công vô ích. Đã dặng là Hột Giống rồi thì có ngày kẻ nông đem ra ban cho sự Sanh Sanh Hóa Hóa thêm muôn vàng Hột Giống khác.

Trái lại, nó là hột lúa thì hột lúa nầy phải chịu cái công dụng một cách khác hơn Hột Giống, các con rõ chăng?

Hột lúa phải chịu cho kẻ nông xây giã, nấu nướng, đem mình giúp thêm sự sống cho người, người đặng nhờ hột lúa hột gạo làm sống cho mình thì sự sống nầy là của người chớ nào phài của hột lúa, hột gạo, hột cơm!

Hột Giống đã đặng sự Sanh Sanh Hóa Hóa thêm, làm ra nhiều sự Sống khác; trái lại, hột lúa phải chịu mình giúp cho Hột Giống sống thêm, sanh thêm, các con có rõ chăng? Nó phải chịu giúp sức cho sự sống, cho sự sống khác, thì nó chịu không biết bao nhiêu cảnh tiêu tan nước lửa!

Các con đã biết rằng: Học Đạo là vụ học lấy sự Sống. Sự Sống nầy phải làm cho đặng sự Sống của mình thì mình mới Sống mới Sanh, bằng dùng chẳng đặng thì Đạo là Đạo, sự Sống là sự Sống, mình phải chịu lấy cảnh tiêu tan hư hủy vậy.

Bổn Sư vì thấy các con trước sau chẳng Một, Bổn Sư phải đến chỉ dẫn cho các con. Các con nỡ chẳng tin cậy Một Trời Độc Nhứt, đễ làm hại cho Đạo, cho sư Sống của các con!

Cái sự Sống của Đạo mà các con không dùng đặng làm sự Sống cho mình thì các con trở nên làm sao? Các con có biết chăng?

Bổn Sư muốn sao các con cùng nhau trên hòa dưới thuận thì Mối Đạo Thầy phát riển biết bao nhiêu.

Bồn Sư có mấy lời chỉ dẫn, khuyên các con hãy tự xét lấy.

Bổn Sư mừng chư đệ tử, các con.

Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Sư Tôn

 1st Oct 1941

Vô Hình với Hữu Hình

Mừng Tứ Vị Thiên Sư, chư vị đệ tử, các con.

Các con! Từ khi Đức Chí Tôn đem các con vào bực Vô Hình Cao Thiên đến nay chẵng giờ phút nào mà Bổn Sư chẳng nghe chẳng thấy các con vui mừng, tự nhận rằng các con đã đặng vào bực Vô Hình Cao Thiên. Chỗ vui mừng nhìn nhận của các con chẳng chút vọng tâm sai lạc, song le chỗ nhìn nhận vui mừng ấy nó còn thiếu Thường, Thiệt, Tin vậy.

Các con đã nhình nhận rằng đã vào bực Vô Hình Cao Thiên, vậy Bổn Sư thử hỏi các con phần nào của các con đã đặng vào bực ấy? Nến các con nói rằng phần vô hình vào bực Vô Hình, vậy cái phần hữu hình của các con các con rời bỏ nó sao? Để nó ở lại hay sao?

Các con hãy biết rằng phần vô hình với phần hữu hình nó liên lạc với nhau luôn luôn hoài, thường thường hoài, không khi nào lìa bỏ với nhau đặng như Hồn với Xát, như hình với bóng.

Hình đi đâu thì bóng theo đó, theo hoài. Đến khi nào Hình đặng nhẹ nhàn sáng suốt thì Hình với Bóng đã Hiệp Một, chớ bao giờ hình mất bóng còn, hay bóng còn hình mất.

Còn các con đã nói các con đã đặng vào bực Vô Hình Cao Thiên, vậy cái Thể Tướng Dụng của bực vô hình ra sao, các con thấy chưa, hiểu chưa? Cái Thể Tướng Dụng về vô hình nó vẫn không khác với cái Thể Thướng Dụng hữu hình. Bao giờ cái Thể Tướng Dụng vô hình và hữu hình nó phải như nhau mới đặng gọi là Có Thể hữu hình mà đặng vào bực vô hình.

Các con có biết đâu cái Thể vô hình bao giờ cũng vô ưu, vô lự, cái Tướng vô hình vẫn vô thinh vô xú. Cái Thể cái Tướng đã đặng như vậy thì cái Dụng vô hình năm bực trên là Công Dụng, Nghiệp, Hiệu, Quả, Thành, làm sao các con có đặng.

Các con thiếu cái Thể, Tướng, Dụnh vô hình vì các con thiếu Học, hễ thiếu Học thì làm sao các con rõ đặng Đạo là gì mà Hành. Muốn học Đạo thì cái Công Dụng hữu hình là Công phu, Khóa, Trình, Lao, Đức, sao các con đành bỏ dẹp lại một bên không thèm ngó đến?

Nếu các con nói rằng không bỏ, sao các con đã tin xàm tưởng vơ, mà các con tin xàm tưởng vơ là cái Tâm cùa các con thiếu chỗ Định.

Muốn cho đặng vững vàng trên bước đường Đạo thì các con cần phải Học Đạo, Định Tâm.

Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Thiên Tôn

23 May 1943

Xuân của Đạo

Thánh-giáo của Đức Chưởng-Giáo Sư-Phụ Đại-Thiên-Tôn

The Eternal Spring

The Eternal Spring is the Life Force which creates and rejuvenates the Universe. This Life Energy originates from deep within each Human Being, when Man obeys the Law of Nature and let God Within manifests through his every thought and action.

Nầy các con,

Các con hãy Định-Tâm đặng nghe những lời của Bổn-Sư phân giải sau nầy:

Các con vì thấy cái Tân Xuân sấp đến cho mình, nên lớn theo lớn, nhỏ theo nhỏ, cũng tùy theo sức của mình, đồng lo sấm-sanh trong cuộc lễ Tân-Xuân

Bổn-Sư cũng nương theo ý-định và việc làm của các con mà phụ-giảng cho các con cũng gọi đặng là một món quà vô-giá của Bồn-Sư ban cho các con trong Tân-Xuân nầy vậy.

Công việc của các con lo trong cuộc Lễ Rước Xuân, Bổn-Sư thấy cũng đáng khen, con nào con nấy đều đồng để ý vào, con thì lo lau chùi Bàn-Điển, con thì lo cho có ánh sáng một ngọn đèn thường thường hoài nơi ấy, con thì lo cho có một bình bông tươi đẹp thơm tho, hương trầm nghi-ngút.

Công phu thật là công phu, công quả thật là công quả, song Bổn-Sư rất tiếc cho cái công ấy đều là cái công thuộc về vật, chớ có ích chi cho Đạo.

Các con lau chùi Bàn Điển cho sạch-sẻ tinh khiết song cái bàn ấy không phải là cái Bàn Điển, nó vẫn là cái vật chứa đựng bụi-bậm hằng ngày. Đã nó là cái Bàn Điển mà các con lo lau chùi cái bàn ấy, cái vật đã mất sự-sống, đã bị một tay thợ đóng không nó rồi, còn lau chùi cái điển thì các con lau chùi bụi-bậm, thì nó chỉ đặng trơn-láng sạch-sẻ là cùng, bụi-bậm năng quét, năng lau thì nó đặng sạch, chớ mấy đời chùi bụi ra điển bao giờ.

Nếu không phải, không đặng là cái Bàn Điển, Bổn-Sư thử hỏi các con, một khi rước đặng cái Xuân rồi, các con để nó nơi đâu? Cái Xuân là cái vật làm sao? Nó có hình-hài thể-chất chi, đặng để nó lên trên cái Bàn ấy chăng?

Con thì lo dầu đèn cho đầy đủ, bóng chóa, trắng trong cho ngôn đèn nơi đó sáng ánh lên. Cái đèn ấy, ngọn đèn ấy chỉ để lên trên một cái bàn cật-chất thì đặng. Nó đã có hình, các con làm sao để nó lên đặng một vật vô-hình, nếu không để đâng thì dùng nó cũng không đúng theo với cuộc rước Xuân rồi.
Cái đèn như thế làm sao có điển đặng?

Có chăng là một cái đèn diện theo khoa-học kìa chớ cái ngọn đèn đứng trước gió còn xao mất bóng phải lu, phải tắt, hết dầu phải tim lụng mà gọi ngọn đèn Điển nổi gì?

Có con lại lo cho có một bình bông tươi đẹp, mộ lư trầm nghi-nghút mùi hương đặng để trên Bàn Điển, song vật nầy còn khá hơn vì trong mình nó còn có sự-sống cùa cái vật. Sao các con không chụi hiếu biết rằng cái bông là cái hiệu của vẽ đẹp tươi Xuân mà Đức Chí Tôn có nói:

Cần phải tu-tỉnh đặng tỏ báy vẽ đẹp thiên-nhiên với Đấng Hóa-Công, là giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời“.

Người nầy không phài là một cái bông đầy vẽ đẹp màu tươi để dưng lại cho Trời hay sao? Cái bông đồng đồng thể với Trời, biết sự cảm-hóa như Trời, thốt lời cầu nguyện. Cái hơi cầu nguyện của cái người không phải là hơi hương sao?

Mà là một Hơi Sanh Sống tự-nhiên nó tiết ra mùi hương, chớ dùng lửa mà đốt, nó đã bị thui rồi, mà còn chi là mùi hương. Cái bông như thế, cái mùi như thế mới có thể để trên một cái Bàn Điển đặng chớ. Các con có biết chưa?

Các con dâng ba vật làm Lễ Rước Xuân là ba vật rời rã nhau ra, đâu có đủ tinh-thần để rước. Bổn-Sư muốn sao cho các con hiểu thấy biết thêm lên rằng cái Bàn Điển ấy là một cái vật đầy-đủ sự-sống tự-nhiên, tức nhiên có đủ Thần-Lực, Thần-Lực nầy vận chuyển ra Điển-Lực. Cái bàn như vậy có sự-sống, có điển-lực sáng tự-nhiên không gọi đặng là cái Bàn Điển hay sao? Cái Bàn Điển như vậy tìm đâu cho có dặng dùng có trúng trong cuộc Lễ Rước Xuân.

Các con đành quên rằng: “Trong mình các con còn có một chỗ cao-quí để Trời ngự, là cái Tâm của các con đó. mà là cái Chơn-Tâm vậy”.

Các con dùng đặng cái Chơn-Tâm để làm Bàn Điển để rước Xuân thì có gì đâu bằng. Nơi Chơn-Tâm mới có Chơn-Điển, không gọ đặng là cái Bàn Điển hay sao?

Cái Bàn Điển nầy tự-nhiên nó có sự Sáng Sống Sáng hoài, còn hoài, không hơn đặng ngọn đèn thức trực của các con đó chăng?

Cái Sáng ấy tức là Chơn-Tánh, không bằng ngọn đèn dầu hay sao?

Các con dùng đặng cái báu-vật như vậy để làm lễ Rước Xuân, rước Trời ngự mà chẳng đặng thì Bổn-Sư đây cũng nguyện, nếu các con không đặng Hiệp-Nhứt với Trời, Bổn-Sư đành khóa Ngọc Hư Cung lại đặng đi dìu dẫn từ con đem về cho Thầy.

Do nơi các việc làm của các con theo lời giảng của Bổn-Sư, Bổn-Sư cũng cho rằng các on sấm sanh lễ vật xong xuôi rồi để rước Xuân. Vậy nay các con rước chưa? Rước đặng chưa? Cái Xuân là cái vật ra sao? Cần phải làm lễ rước mới đặng? Rước dể làm gì? Bổn-Sư khuyên các con hãy tỏ ra cho Bổn-Sư nghe hùn với.

Các con đáp rằng: cái Xuân là cái biểu hiệu trẻ-trung tươi-tắn, rước nó thì đặng tươi-tắn trẻ-trung.

Bổn-Sư cũng cho rằng phải, theo con đó, đã đành lúc tuổi xuân, mà rước cái Xuân vào, nó ắt đặng như vậy, còn lúc tuổi đã cao rồi, Bổn-Sư thấy có kẻ cũng rước nó mà vẫn thấy thân hình tiều-tụy thêm hơn lên, Bổn-Sư e cho các con rước cái Xuân như trên, càng lâu ngày, càng cao chừng nào, thì thấy chưa làm xong một tý trách-nhiệm nào của Trời phú giao, mà càng thấy sự luân-hồi của kiếp trần-gian lại thêm gần-gũi.

Cũng có con đáp rằng: Rước Xuân là mừng sống thêm đặng một tuổi. Thử hỏi các con đặng thêm lêm một tuổi giúp ích gì cho đời, cho nhân loại chẳng?

Bổn-Sư chỉ thấy cái Xuân của các con rước đó, không phải là cái Xuân cuả Đạo, mà nó là cái Xuân của Đất vậy. Cái Xuân của Đất, Người Trời đâu có rước để làm gì? Rước đặng về với Đất hay sao?

Bổn-Sư xin đem một cái ví-dụ đặng thể cho các con dễ thấy, dễ hiểu là một vật vô-tri vô-giác mà còn biết hành theo đúng cái Xuân mà chẳng cần làm lễ rước như các con. Vật ấy là thảo-mộc hoa cỏ vậy. Bổn-Sư không hề thấy loài thảo-mộc hoa cỏ làm lễ rước cái Xuân một lần nào; song hễ đến mùa Xuân, tháng Xuân, thì chúng nó đua nhau đâm chồi sanh lá, trổ bông đơm trái. Tưởng cũng không cần tính tháng tính ngày làm chi, hễ thấy màu lá sum-sê, xanh tươi đẹp-đẽ, trổ bông đơm trái là tới mùa Xuân, cái Xuân của nó vậy.

Loài thảo-mộc hoa cỏ thi hành đúng luôn luôn cái Luật Tự-Nhiên đã định. không hề chói cãi bao giờ, nó thi hành theo đúng cái Luật đã định cho nó đặng thêm vẽ đẹp cho võ-trụ, giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh của Trời đặng bồi đấp cái công của Trời cho nó có đặng sự sống, chẳng luận đến cái Xuân, mà naó phải như vậy. Ngày thường nó không chịu rời cái Xuân của nó sẵn có.

Vậy thì cái Xuân của các con rước đây chính là cái Xuân của đời, của đất. Còn cái Xuân của Đạo là cái gì?

Nầy các con, nó vốn là cái sức Sanh, sức Sống, sức Hóa, sức Sáng Tự-Nhiên Vô-Hình.

Đã biết là Vô-Hình, song nó không phải ở đâu xa cái thân của các con đó. Nó ở trong Trung-Tâm-Điểm của các con, nên gọi là Lương-Năng. Mỗi khi các con tuân theo Luật Một Trời Độc-Nhứt đặng thi hành phận-sự, nó liền đổi qua một danh từ khác là Thông-Hiểu-Biết.

Ba cái Thông-Hiểu-Biết nầy, nó ở nơi Tâm của các con, chính nó là một thứ hơi, mà là Hơi Điển vậy. Hơi Điển nầy truyền khắp Ngũ-Giác-Thân nó làm cho các bộ-phận ấy cũng đặng thông-truyền.

Như vậy cái Tâm của con đó là chỗ chứa đựng các mối Điển ấy, cái thứ hơi Thông-Truyền Sáng-Suốt ấy nó mơi đặng là cái Bàn Điển cho chớ.

Các con có nhìn-nhận cái Tâm của các con là cái Bàn Điển thì Mối Điển ấy, tùy theo danh-từ phận-sự như: Thông, Hiểu, Biết, Nghe, Thấy, đều do nơi nó mà phát ra, ở ngoài cũng vào ngay nơi đó.

Lời nói việc làm của các con cũng đều do nơi đó. Lời ấy, hành-vi ấy, tức là lời Thầy vậy. Nơi nào mà đặng có lời Thầy phát ra, tức là Thầy đả có ngự nơi đó, Thầy đã ngự nơi đó, thì nơi đó mới đáng gọi là cái Bàn Điển để thờ Thầy.

Các con hiểu chưa?

Các con phải làm lễ rước là vì trước kia, không biết mấy muôn ngàn kiếp rồi, các con đành bỏ cái Bàn ấy, dẹp cái Bàn ấy một nơi, các con dẹp cái Bàn ấy đi rồi, các con đâu còn dùng các Mối Điển ấy nữa. Các con đã dùng sai cái mực Chơn rồi các con mới hủy hoại các Mối Điển ấy, không một tí nào đoái hoài đến. Nay các con đặng tròn tỉnh ngộ, các con thành tâm trân-trọng yêu cầu đặng các Mối Điển ấy trở lại với các con, các con để nó vào cái Bàn ấy. Các con yêu cầu các Mối Điển ấy, trân trọng để trên Bàn ấy là các con đã có cái Bàn Điển ấy chắc-chắn rồi vậy.

Rước đặng rồi cái Bàn Điển ấy, các con phải làm lễ trước Bàn Điển, ấy chẳng phải các con lạy Thầy, mà là các con thề-nguyện trước Bàn Điển ấy rằng các con không còn tái phạm, bỏ dẹp, đánh rơi Bàn Điển ấy. Chẳng luận đi đứng nầm ngồi, đều do nơi Bàn Điển mà ra, ấy “Rước Xuân” là vậy. Làm lễ Rước Xuân là vậy, nhớ hoài, nguyện hoài, làm y theo cái Điển ấy, chớ Đạo nào buộc rước Xuân làm chi? Hay làm lễ rước Xuân là lạy Thầy theo dịp Tân-Xuân đâu.

Tóm tắt lại khi các con làm lễ Rước Xuân rồi là các con phải Hành theo đúng mức Chơn-Lý Tầm-Nguyên Đại-Đạo, đừng cho ai khinh bỉ Tam-Kỳ.

Các con phải do theo, noi theo các Mối Điển ấy mà tập tành sửa mình cho trong trắng, trong suốt phòng có tỏ bày vẽ đẹp, giúp công Hóa Hóa Sanh Sanh với Trời, vì Thầy có câu:

Tu Hành là Học làm Trời“.

Có Học làm Trời đặng mới có thể tỏ bày vẽ đẹp thiên-nhiên với Trời đặng; các con hiểu chăng?

Bổn-Sư sơ giảng cái lễ Rước Xuân cho các con hiểu, hiểu rồi, khuyên các con hãy suy-nghĩ đặng noi theo đó mà học thêm lên cho đáng mặt con cái của Trời.

Bổn-Sư ban ơn cho Chư Đệ-Tử, các con.

Ngọc Hư Cung Chưởng Giáo Thiên Tôn


Đạo là gì ?

Bài dạy Đạo của Đức Hổn-Ngươn Thiên-Sư Chưởng-Quản

Lấy lý mà luận, thì trước lúc Trời Đất chưa có, ắc phải có một cái Ngươn-Khí Tự-Nhiên hư-hư vô-vô không thể nào mà thấy biết được. Cái Ngươn-Khí nầy có thể thay đổi biến hóa được nên gọi là Khí Thái Diệc (nghĩa là cái hơi rất thay đổi), chừng cái Khí Thái Diệc ấy có hơi dường như hơi mới ngúng, rồi có thể phất phơ phơ phất được, thì gọi là Khí Thái Sơ (nghĩa là cái hơi rất mới sơ khởi ban đầu). Đến lúc Khí Thái Sơ nầy có hình bóng được (nghĩa là nên được một cái hình bóng rồi) thì kêu là Khí Thái Thỉ (nghĩa là cái hơi bóng rất mới có đầu tiên trước hết). Kịp lúc Khí Thái Thỉ nầy có thể có được khí-chất và tánh-chất rồi (nghĩa là có mùi và có bản-tính rồi), thì gọi là Khí Thái Tố (nghĩa là caí hơi rất trắng). Cái Ngươn-Khí Tự-Nhiên hư-hư vô-vô ấy đã trải qua bốn lớp thay đổi là Thái-Diệc, Thái-Sơ, Thái-Thỉ, Thái-Tố, thì nó đã đủ có Khí, Hình, Chất rồi, song có mà mới tượng ra mà thôi, đến chừng hiệp được cả ba món mới tượng ra đó làm Một thì kêu là Khí Thái Nhứt (nghĩa là caí Một rất lớn).

Từ trong lúc Thái-Diệc cho đến Thái-Nhứt đây, trải qua biết bao nhiêu sức đổi thay mới nên, thì trong ấy phải có một vị Chủ-Nhơn-Ông đứng ra làm Chủ-Tể mới xong, mà vị Chủ-Tể nầy phải cho rành Đạo-Lý thì mới lập thành, bằng không thì làm sao cho nên. Người ấy tức là Đức-Chí -Tôn đó. Nên trong Đạo cũng kêu là Thái-Nhứt Thiên-Tôn.

Trong thời kỳ nầy cũng gọi là: “Vô-Cực Tiên-Thiên Ngươn-Khí” đó (nghĩa là cái Khí đầu bài lúc trước khi dùng làm trời mà khônc có chỗ cùng tột). Cái lớp Thái-Tố ấy, cũng có thể cho chúng ta định rằng Bạch-Ngọc-Kinh là đó, vì nội các bộ-phận trên Trời thì chỗ nầy là rất trong sạch, rất trắng trẻo, rất nhẹ-nhàn và là chỗ sản-xuất các tinh ba sanh ra vạn loại cho Võ-Trụ ngày sau.

Cái Khí Thái-Nhứt đến lúc tượng nên hình-thể rồi, thì gọi là Khí Thái-Cực. Trong Khí Thái-Cực thì đã có đủ Trời Đất muôn vật rồi, song hãy còn lộn lạo chưa có thể chia ra cho phân biệt được, nên cũng kêu là Khí Hồng-Mông, hoặc là Khí Hỗn-Độn, hoặc kêu là Khí Hồn-Lôn, đều nghĩa là một cái khí còn mờ mờ mịch mịch lộn xộn đó vậy. Tuy vậy, song Khí Thái-Cực nhờ có sức ĐộngTịnh nghĩa là cái sức chuyển-động day trở và cái sức êm lặng đầm-thấm, nên lâu ngày mà tạo thành ra Trời Đất muôn vật được. Cái sức Động đó, nhờ có hơi Aám Nóng và tánh Cang Kiện (cứng-cõi mạnh-mẽ) mà sanh ra, nên kêu là Dương, còn cái sức Tịnh đó, nhờ có hơi Mát Lạnh và tánh Ôn-Thuận Nhu-Hòa (mềm yếu thuận-hòa) mà sanh ra, nên kêu là Âm; nên có câu nói rằng: Thái-Cực động nhi sanh Dương, tịnh nhi sanh Âm, động cực nhi tịnh, tịnh cực nhi động. Âm trung hữu Dương, Dương trung hữu Âm, v.v. (nghĩa là Khí Thái-Cực động mà sanh khí Dương, tịnh mà sanh khí Âm. Hết sức động rồi tịnh, hết sức tịnh rồi động. Trong khí Dương cũng có khí Âm, mà trong khí Âm cũng có khí Dương).

Nhờ có sức Âm Dương Động Tịnh đó, nên Khí Thái-Cực lâu ngày mới lọc rút được ba cái Khí, Hình, Chất của Thái-Sơ, Thái-Thỉ, Thái-Tố đặng chia ra cho phân-biệt, thứ nào nhẹ-nhàn thì bay ra phía trên gọi là Trời, còn thứ nào cứng đặc thì lóng lại phía dưới gọi là Đất. Tuy nói rằng trên dưới cho dễ nghe tùy theo con mắt chúng ta thấy Trời ở trên, Đất ở dưới nên phải nói vậy, chớ Khí Thái-Cực vốn là cái bọc tròn, nên hễ cái hơi nào nhẹ nhàn thì bay ra đóng ở chung quanh phía ngoài, kêu là Trời, còn cái nào nặng-nề bay ra không được thì phải lóng lại ờ chính giữa cái bọc đó mà thôi, thì gọi là Đất. Trời bao bọc chung quanh, trái Đất ở chính giữa là vậy đó. Cách từ mặt nặng-nề trái Đất cho đến tột bực nhẹ-nhàn của khí Trời, thì ở giữa lại còn khôn biết bao nhiêu là bụi-bặm không nặng khôn nhẹ ở lương khương nơi khoản đó nữa, đợi đến chừng lọc lóng cho xong rồi sẽ sanh sanh hóa hóa ra, con mắt chúng ta không thể định biết được mà cũng chẳng ngoài cái phạm vi như đã nói trên.

Cái Khí Động Tịnh Âm Dương của Khí Thái Cực đây, cũng gọi rằng “Thái Cực Hậu Thiên Ngươn Khí” vậy. Nghĩa là đầu bài rất lớng mà có chỗ cùng chỗ tột lúc sau khi dùng đặng dựng nên Trời.

Đã biết Khí Thái Cực tuy nhờ có sức vận động của Âm Dương, song trong cái sức của Âm Dương đó cũng có Ngũ HànhKim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nữa, vì Ngũ Hành nầy nó cũng đã có rồi trong lúc Vô-Cực, nó ở nơi Khí Thái Thỉ, Thái Tố mà ra, vậy nên nói rằng Âm Dương Ngũ Hành.

Khi hai Khí Âm Dương đã tách được ra rồi, phần trong nhẹ ấm nóng thì bay bỏng ra vòng trên làm Trời, phần đục nặng mát lạnh thì đọng lại ở dưới làm Đất, thì phần Trời đó gọi là Càng, phần Đất đó gọi là Khôn nên mới có tiếng gọi Càng Khôn Thế Giới.

Trong lúc phân biệt Âm Dương lập thành Càng Khôn Thế Giới nầy, cũng phải có một vị nào đứng đợt ra đặng gầy dựng cho có lớp lang thứ tự, khỏi lộn xộn rối ren chớ chẳng lý không ? Cái vị ấy tưởng cũng chẳng có ai đâu lạ hơn cái vị đã gầy dựng ra cái Vô Cực Tiên Thiên Ngươn Khí khi trước đó, cũng là Đức Chí Tôn. Bởi Người sơ khởi lúc trước nên gọi Người là Chúa Tể Càng Khôn.

Bởi Người sắp đặt từ trên Trời cho tới dưới Đất, mỗi việc đều có trật-tự không một mảy nào xâm phạm đụng chạm nhau, thật rất kỹ cang khéo léo, thật đáng làm một Tay Thợ dựng nên Trời Đất, nên cũng gọi Người là Tạo Hóa Công (nghĩa là người thợ tạo lập sự Sanh Hóa của Càng Khôn Võ Trụ).

Trong công cuộc của Người lập Càng Khôn Võ Trụ đây thì Người phải có một cái mục-đích chi cho rất xứng đáng vững vàng kỹ cang chắc chắn cho lắm, Người tạo ra mới được chớ chẳng không ? Cái Mục-Đích đó rất phẳng lặng, rất êm-thấm, rất im-liềm mà Độc-Nhứt chẳng hề thay đỗi, vẫn cứ theo đó mà đi tới hoài chẳng hề khi nào mệt mỏi trễ nải chúc nào, nhờ đó nên làm cái khuôn cái mẫu mà lập ra thế-giới nầy mới được. Cái mục-đích đó từ thượng-cổ nhẩn sau không ai biết được mà đặt tên nó là cái chi, duy có một mình Đúc Lão Tử tìm được cái mục-đích đó, mà cũng không biết tên gì, nên đặt tên nó là cái Đạo, mà vì nó lớn quá nên ráng thêm một tên nữa là Đại, hiệp lại cho có tên mà kêu cho tới ngày nay; kêu nó là Đại Đạo. Ấy là một cái tên của Đúc Lão Tử đặt ra trước hết cho có tên mà kêu đặng dễ bề hiểu, mà ai ai cũng đều công nhận đặng tiện công việc phân giải những cái Lý nhiệm mầu của Đúc Chí Tôn đã làm chúng ta phải học, đặng theo đó bắt-chước mà làm cho đúng bực Người Ta, vì Người Ta đứng vào Ngôi Tam Tài. Thánh Ngôn có câu:

Tu hành là học làm Trời,

Phải nào kiếp kiếp làm Người thế-gian“.

Bởi vậy nên chúng ta phải học cho kỹ cho rõ mà phân biệt chánh tà đặng tu cho nhằm Đạo của Thầy; vì Đạo nghĩa là Con ĐườngĐại ĐạoCon Đường Cái, hễ đi nhầm đường thì khỏi lạt khỏi mấy ngày giờ, còn Tu nhằm Đạo thì mau về cựu-vị đặng hiệp Một với Thầy. Ấy học làm Trời là vậy đó.

Đã gọi rằng Đức Chí Tôn dùng Đại Đạo làm mục-đích đặng lập ra Võ Trụ Càng Khôn Thế Giới, vậy thì trong cái Đạo ấy nó phải có một cái cho tuyệt-đối chẳng hề thay đổi mới được, bởi vậy nên hễ nói tiếng Đạo thì liền có hiệp tiếng Lý vào, nên kêu la Đạo-Lý. Cái Lý ấy là chi ? Ấy là Chơn Lý đó.

Chơn Lý là chi ? Ấy là Chơn Thiệt Chi Đạo Lý vậy, nghĩa là cái Lý Đạo rất chắc chắn thiệt thọ không sai, không quấy, không giả, không dối vậy.

Trong sách nho cũng có câu: “Đạo giả Thiên Lý chi đương nhiên” nghĩa là Đạo là cái lẽ của Trời phải làm tự-nhiên như vậy.

Lại cũng có câu: “Thiện dĩ Âm Dương Ngũ Hành hóa sanh vạn-vật, khí dĩ thành hình, nhi Lý diệc phú diên”; nghĩa là Trời dùng khí Âm khí Dương và Năm Hành đặng hóa sanh muôn vật, dùng cái Khí đặng cho nên hình vóc, mà cũng có phú cho một cái Lý ở trong vậy.

Dùng đó mà xem, thì thấy rõ hễ có Đạo là có Lý vậy, lại hai vật nầy không rời-rã nhau ra được. Đấng Tạo Hóa đã dùng Ngươn Khí đặng lập Càng Khôn Thế-Giới, trong Ngươn Khí phải có Chơn Lý, mà Chơn Lý tức là Đại Đạo vậy. Đạo không đợi cãi đợi bàn chi nữa.

Mà dùng cái Lý cái Khí nào đặng lập ra được Càng Khôn Thế Giới? Trong Kinh Dịch có câu:

Lập Thiên chi Đạo viết Âm dữ Dương,

Lập Đạo chi Đạo viết Càng dữ Nhu,

Lập Nhơn chi Đạo viết Nhân dữ Nghĩa.

Nghĩa là:

Dựng nên Đạo Trời, thì dùng Âm với Dương,

Dựng nên Đạo Đất, là dùng Cang với Nhu,

Dựng nên Đạo Người, là dùng Nhân với Nghĩa.

Tuy chia ba phần ra đặng thấy cái đại-khái của mỗi món trong Tam Tài vậy mà thôi, chớ mỗi món trong Tam Tài cũng đều sẵn đủ luôn Sáu cái Sức lớn đó cả thảy. Trời cũng có đủ Âm Dương Cang Nhu Nhơn Nghĩa, Đất và Người đều phải có đủ không Tài nào mà thiếu sót; bởi vậy nên có câu: “Âm trung hữu Dương, Cang trung hữu Nhu, Nhơn trung hữu Nghĩa” (nghĩa là trong khí Âm có khí Dương, trong khí Dương có khí Âm; trong sức Cứng có sức Mềm, trong sức Mềm có sức Cứng; trong sự Nhân có sự Nghĩa, trong sự Nghĩa có sự Nhân).

Có người hỏi rằng: Người ta thì phải có Nhân có Nghĩa là phải, chớ còn Trời và Đất mà có Nhân có Nghĩa là ý chi ? Tôi xin trả lời rằng: Trời Đất lại càng có Nhân có Nghĩa mà lại càng khắn-khích Nhơn Nghĩa lắm lắm chẳng dám rời ra trong giây phút nữa. Muốn biết Nhân Nghĩa là gì, xin phải biết cái nghĩa ha chữ ấy cho rành mới được. Ông Châu Hy có giải rằng: Nhân chủ Ái, Nghĩa chủ Kỉnh, nghĩa là Nhân là chủ nơi sự Thương Yêu; còn Nghĩa là chủ nơi sự Cung Kỉnh. Hễ có sự Thương Yêu mới có lòng Bác Ái, có sự Cung Kỉnh mới có Trật Tự được. Lại cũng có chỗ: Nghĩa giả Nghi giả, tài chế sự vật các đắc kỳ nghi. Nghĩa là: Nghĩa ấy là sự Hạp sự Phải vậy; sửa sang mọi việc mọi vật chi chi cho đều được chỗ Hạp chỗ Phải của nó vậy. Lấy đó xét, thì nếu Đạo Trời mà không có Nhân Nghĩa thì làm sao mà gọi là Bác Ái, làm sao cho được Công Bình Trật Tự được. Trong Châu Dịch cũng có câu: Động Tịnh hữu Thường viết Nghĩa, nghĩa là: sự Động sự Tịnh cho có chừng có mực kêu rằng Nghĩa. Thấy vậy thì đủ chứng rằng Trời Đất càng phải có Nhân Nghĩa mới được, chẳng phải loài Người ta phải có mà thôi đâu.

Sách cũng có câu rằng: Thiên thất kỳ Thường, tắc nhựt nguyệt tinh thần điên đảo; Địa thất kỳ Thường, tắc hà hải sơn nhạc băng kiệt; Nhơn thất kỳ Thường, tắc Tam Cang Ngũ Thường vận loạn. Nghĩa là: Trời mà sái cái mực Thường của Trời thì mặt trăng mặt trời cùng các ngôi sao té ngã hết; nếu mà Đất sái cái mực Thường của Đất thì sông biển núi non đều lở khô ráo; còn Người mà sái cái mực Thường của Người thì Tam Cang Ngũ Thường đều rối rắm hết. Xét cho một chữ Nghĩa đó cho kỹ thì đủ rõ năm chữ kia, là Âm Dương Cang NhuNhân, dầu cho Trời, Đất Người đều phải cho có đủ mới được. Tuy đã biết rằng phải có sáu cái Ngươn Khí ấy mới dựng nên Càng Khôn Võ Trụ được, mà dùng nó ra cũng phải cho chánh-đáng phải cho chân-thật đừng giả-dối mới được, như vậy mới gọi là Chơn-Lý. Hễ Chơn Lý hiệp với Ngươn Khí, hoặc là Ngươn Khí hiệp với Chơn Lý, thì hai cái nầy tuy là hai tên chó thật là Một Giống, vì trong Khí có Lý, trong Lý có Khí, Lý Khí phù hạp rồi tức là Đạo vậy.

Bởi vậy nên Đức Chí Tôn có dạy rằng:

Đạo là Chơn Lý mà Chơn Lý là Đạo vậy.

Người cũng có dạy rằng:

Ớ các trẻ ráng gìn Chơn Lý,

Chơn Lý là Đạo quí của Thầy.

Đức Tổ-Sư Hổn-Ngươn Thiên-Sư Chưởng-Quản

Toa Thanh 1935

Trung Ương Thánh Tòa 1935


Toward Perfection

Toward Perfection

Chức Sắc trong Đạo

The key to become One with God the Father, is to Change. Change your inner Energy by opening yourself to the Supreme Energy of God and let Him guide you toward perfection.

Change will occur when you make a deep and sincere commitment to Live your Life from the highest level of your understanding of Truth.

You are a dynamic being of Light. Your level of consciousness shapes the frequency and brightness of your inner Light. By choosing to open yourself to the Higher Energy of Love and Truth, you change quality of your Light and determine reality of your Life.

Pure Life

Eternal Truth is Pure Life in its infinite motions.

Authentic Thought is Pure Life expressing through Divine Intelligence.

Authentic Feeling is Pure Life manifesting through unselfish Emotions.

Whoever overcomes all barriers which separate him from the Truth has reached the highest peak of Eternal Life.

Vie Pure

La Vérité est la Vie Pure dans ses inombrables mouvements.

La Vraie Pensée est la Vie Pure qui utilise l’Intelligence.

Le Vrai Sentiment est la Vie Pure qui utilise les Émotions.

L’Homme qui peut détruire toutes les barrières existant entre lui et la Vérité atteindra le plus haut sommet de l’Éternité.


Se comprendre soi-même en sa propre essence, c’est comprendre la Totalité où le “Je” a disparu.

Le but de l’existence individuelle est de réaliser le pur état d’être, dans lequel il n’y a pas de séparation, mais qui est la réalisation du tout. L’accomplissement de la destinée de l’homme est d’être la Totalité.



Cao Đài objective is to remind every Human Beings on Earth of his (or her) True Spiritual Identity. Who is “Man”? Why does he (or she) comes to Earth? What is his (or her) true purpose in this world? How is he (or she) connected to this Universal Source of Life called God?

Cao Đài is not a “Religion” because Cao Đài does not seek followers, nor power, nor contribution. Cao Đài does not seek to build splendid church, nor powerful organization, nor numerous religious centers around the world.

So to join Cao Đài, you don’t need to join any organization called Cao Đài, you just need to awaken to your own Spiritual Consciousness, find God Within yourself and join Him.

Every Human Being is created by God, has God Within himself. When he forgets his Divine Origin, he has to come to Earth to learn, to grow, to experience back his True Spritual Identity. Hell or Heaven does not exist in afterlife. Hell or Heaven is right here on Earth. Those who have not found God Within needs to return to Earth again and again to learn (reincarnation). Those who realize God are One with God, do not have to be born back to Earth (like Jesus Christ and Gautama Buddha), except when they choose to come to teach and help other human beings.

Your body is a tool you use while on Earth. Just like the horse you ride on. You, as Spirit, have freedom of choice because you are the boss, you have God Within yourselves. You can choose to direct the horse to go where you want it to go, or to let the horse runs wherever it wants to run, it is your choice. You always have complete freedom. You can choose what path you want to go. You have doubt because you don’t know that you are all Son and Daughter of God.

Don’t confuse the Real You, which is God, with the tool, which is your body, your horse. God is not somewhere in the Universe or outside of it. He is right Here, Within yourself. God is not an all powerful person far away in Heaven. He is the Force and the Law behind all creations in the universe. You are one of his creations. You, as human being, are the most valuable element of all creations because you have God inside yourself. Your origin is Divine. You exist in the spiritual dimension as a spark of His Divine Light before you come to the physical dimension of this world. Your “soul” is this Original Spark of Light which has the same attribute as God. This is God Within you. The Real Person that you are, is Divine because You exist beyond time and space. You and God are of the same nature. You exist before there is this solar system, this earth, this material world.

When you come to earth, you borrow molecules and atoms from the physical world to create your body. Your body is the tool you use while you stay on earth. When you die, your body is returned to earth, but the Real You, your “soul” continues to exist forever. While on earth, you need foods to nourish your physical body. It does not matter whether you eat vegetable or meat. Vegetarianism is not important.

Each person is like a droplet of water coming from the same sea. If you stand from the separate view of the drop of water, you see yourselves as individual beings different from each others. If you stand from the “whole” view of the sea, then you are all “One”. Your Real Persons are One and of the same nature as God.

What is Knowledge?

What is the knowledge that we need to free ourselves from? This Relative Knowledge is based on association, association of an idea or a concept with another idea or concept. We learn it in school, accumulate it from past experiences. It is finite and it depends on the ability of our limited intellectual mind to connect one thing with another. We strive all our life to acquire it because it give us some sense of security, some feelings of power.

How do we free ourselves from this knowledge? By emptying our mind. Only then, we can be receptive to the Unknown, or the Absolute Knowledge, the one that Jesus spoke from, the one that Buddha was awakened to.


True Path


Tu cho mụch-đích đành rành,

Tu đừng lập vị, lập danh, lập quyền,

Tu cho quỉ phục thần kiên,

Tu đừng lo lập chùa chiền hại dân.

To walk the True Path,

Don’t seek wordly recognition nor external power,

Recognize God inside yourself,

Because God does not reside in splendid churches.

Truth cannot be described; Truth has to be Lived, but we spend most of our time trying to describe Truth instead of finding way to Realize Truth.

La Vérité ne peut être décrite, elle doit être vécue et pourtant nous passons notre temps à chercher une description de la Vérité au lieu d’essayer de découvrir la façon de la réaliser.


Tu Chơn

Tu là “Sửa Mình“, tức là Sửa Điển nơi mình


Muốn sửa trị cho đặng cái Vô-Hình Thân Hửu vốn là Cái Mình Điển Hạ-Thiên cũa thế-giái hửu-hình thì phải dùng cho đặng cái Sức Sáng Sống của TrờiĐiển Lực Vô-Vi, chớ có cái sức phàm nào sửa Điển cho được đâu vì cái sức phàm vốn là Điễn lực của Hạ-Thiên, càng dùng cái sức nầy càng hại thân mình thì có, ấy là giúp sức cho cái ta còn hoài với mình và nó làm cho người càng mê trần mà không hay. Khác nào muốn rửa bùn mà lấy bùn tô thêm vào. Nên cái chế-độ văn minh vật chất ngày nay của xã-hội đã đi đến chổ cực điểm của nó là tinh-thần của Tứ-Giả để hại lẩn nhau thì có chớ nào phải cái Đạo-Lý của Chơn-Lý của Võ-Trụ đâu! Cũng vì đó mà thế-gian khó mà hưởng đặng sự Hòa-Bình chơn-chánh thiên-nhiên.

Thế gian mỗi nơi đều do cái thành kiến của mình vốn là Điển lực của Hạ-Thiên dặt ra kiểu mẫu là cái chủ nghĩa đóng ngục nhốt người do quyền nhơn-tạo thuộc về nhơn-tâm. Cái mối loạn phân chia nhơn loại là đây; cái mối khổ của đời cũng đây.

Vậy, phải dùng cho đặng Điển lực Vô-Vi của Trời mới có thể sửa trị đặng các Mối Điển Hạ Thiên của Vật ở trong châu thân mình cho nó đặng trong trống trong sáng trong sạch trong ngần cho nó còn cái Linh Căn của nó, tức là mình lập Thân Danh cho mình đó, mới có Tên Tuổi với Trời, với Non Sông Đất Nước.

Có lập đặng Thân Danh cho Đạo rồi, thì tuy cái xác thân nầy còn tại thế, mà cũng Người đây, mà Người đây đã ra Người thiêng liêng rồi vì dã hưởng đặng sự thanh nhàn trong cảnh thanh nhàn của Hư Vô Cảnh Giái là cái Chơn Tâm của Người thiệt thiệt Người đó vậy.

Nay đã đặng biết Chơn Thân Người có hai phần: KhíChất song vô-hình.

Khí bởi mà ra, nhờ sức Thần;

Chất bởi Khí mà có, nhờ sức ThầnHóa muôn ngàn hình trạng thấy ra trước mắt, mới có câu: “Lý Sanh Khí Hóa“. Nên KhíHồn Xác tinh-thần của Con Người vậy lại là Thể Hồn của Đạo.

Người Chơn Lý của Tam-Kỳ Nguyên Nguyên Bản Bản đều biết mình có cái Chơn Thân nên phải trao dồi nó cho thành cái Bổn Thân là cái Thân chánh gốc đầu bài tức là cái Chơn Ngươn của Người vậy.

Người Chơn Lý nầy biết phải cho có lại với mình cái Bổn Thân mới trường sanh nên phải TU, nên việc Tu của Người Chơn-Lý không phải về bề hình thức chay mặng cho phần xác.


về phần Khí, thì phải hườn về Nguyên Lý của nó là cái Hư Vô Chi Khí;

về phần Chất, thì phải hườn về Bổn Chất của nó là Tứ Đại Thiệt hay Thiệt Tứ Đại.

Như thế thì Chơn Thân mới đặng nhẹ-nhàn trong-sạch vì mình đã đem mình đến chỗ chí thiện chí mỉ của nó là Nguồn của Nguồn Gốc của GốcNguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Đạo, nên tuy ở trần mà không nhiểm bụi trần.

Trường Sanh cũng là đó. Trường Sanh vì đã có lại với mình Thể Trường Sanh của Đạo là cái Thể vô-hình, vô-ưu, vô-lự vốn là Kiếp Sống vô-hình của Trời muốn có Người Giống của Trời.

Hãy xét coi trong mình Người chỗ nào cũng có Sự Sống hết:

Mắt thấy biết phân biệt,
Tai biết cân gióng,
Lòng biết suy gẩm,
Mũi biết ngửi mùi.

Không phải đó là Sự Sống hay sao?

Xét coi phần vật chất mà còn đặng vậy, huốn chi phần vô-hình của sự Sống vô-hình là “Vô-Vi“.

Mỗi sự Sống về phần vô-hình của mỗi phần tử trong mình Người là sự Sống nhỏ, Người tinh thần là Người có lại với mình Chơn Ngươn trọn đủ nên nhờ Thần lực của Điển lực Vô-Vi mà lọc lừa phần Chơn của sự Sống nhỏ đem về một sự Sống chung. Cái sự Sống nầy cũng gọi đặng là sự Sống lớn. Đến sự Sống lớn rồi phải giữ-gìn cho nó trọn đủ Ngươn Khí Hóa Sanh cho nó sanh thêm sống thêm cho đến Sống vô cùng vô tận, thì tuy mắt thấy có Người đây, Người nói đây, mà Người đây có chứa Sự Sống, bao giờ cũng còn, như vậy thì làm sao Người này mất cho đặng, vì thật Người đây là sự Sống rồi mà là cái Công Dung của Đạo tức là Tinh-thần sự Sống thiêng liêng.

Tóm tắc:

Sắc sắc lóng xong hườn Bổn Thể,
Không không giữ vẹn hiệp Tinh-thần.

Làm đặng vậy, sống sáng suốt như vậy, thì hãy nhìn kỹ lại nơi mình mà coi có phải sự sáng kia sáng nhờ Hơi chăng? Hơi này là Hơi Điển chăng? Điển này vốn là Thần Điển do Nguồn Thanh Điển trong Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời.

Chơn Tâm này là chỗ chứa đựng các mối Điển ấy mà!

Nay Người đây biết mình Sống tận gốc sanh sống là Một với Nguồn Ngươn Khí Hóa Sanh của Trời thì cái Nguồn nầy, lẽ tự nhiên, có trong sự sống hiển nhiên vô-hình với Người, tức nhiên là Lý của Trời mà là Chơn Lý đó.

Có phải Người sanh Người sống cũng bởi Điển mà ra chăng?

Về phần Khí thì đặng như vậy, còn phần Chất thì sao?

Xét đủ các triết hợc của Bốn Giáo Chủ và theo Thánh Giáo Chơn Lý thì biết:

Cái xác thân này là Trời muốn phải có cho Con Trời dùng đặng sấp đặt cõi hồng hoan hay là quản trị cả thế-gian. Trời phải mượn nơi Kho Không Không kìa những món Âm Dương Ngũ Hành song không phải sấm một lần nầy mà có ra cho đặng đâu, cũng phải sấm nhiều lần mới trọn đủ, vốn nó là các chất vô-hình ở cõi vô-hình nên gọi là Chất Vật. Vì nó một vật làm ra bởi các tánh chất của các chất vật nên cũng kêu là “cái thân cặn bã của các chất vật của các từng không gian“.

Khi Trời sấm Trời cho mượn, chất nào cũng đều trong sạch hết vì nó còn là vô-hình. Nay nó bị sai lạc vì cái Người làm sai lạc cái Sanh Khí của nó.

Ngày nay Người rõ đặng Đạo Lý Chơn Chánh của Trời rồi, không bỏ nó đặng, vì nó là một vật mượn đặng dùng, người phải đem nó trả lại kho Không Không cho Thầy.

Ban sơ dùng các chất vật đặng lập thành cái thân vật chất.

Ngày nay Người có cái thân vật chất nầy đây là ở trong nó đã sẵn có cái chất của vật. Người phải dùng các chất nầy mà lóng nó cho ra cái chất của vật, lóng, lóng hoài, cũng như lóng nước vậy, cho đặng cái chất trong trắng trong ngần. Đến dây mới đến cái Nguyên Chất của Đất, Nước, Gió, Lửa.

Đất, Nước, Gió, Lửa dây không phải như vật mà người ta thấy trước mắt đó. Nó là Địa, Thủy, Hỏa, Phong gọi là Tứ Đại Thiệt.

Lời của Nho, Thích, Đạo cũng nói như thế. Trời mượn ở Kho Không Không kia bốn món Địa, Thủy, Hỏa, Phong.

Vật này pha trộn rồi thí gọi là Tứ Đại Giả, là bốn món mượn hay là Bốn Món Giả lớn.

Các bực hiền triết xưa đều nói: “Khi úp khi mở phải cho đúng Lý mới rõ đặng”. Dưới đây là một cách giải của Đức Hổn Nguơn Thiên Sư khi Người còn thân hữu. Giải thích như Người đây, dầu ai sao cũng hiểu đặng:

  • Những vật chi có tánh chất vững vàng, thì gọi là “Địa“: vật nào có chất này mới đủ sức chống chỏi, gìn-giữ, chịu đựng muôn vật thế gian.
  • Những vật chi có tánh chất ẩm thấp, ướt át, thì gơi là “Thủy“, vì vật nào có tánh chất này mới có sức thâu rút các vật khác.
  • Những vật chi có tánh chất ấm-áp thì gọi là “Hỏa“, vì vật có tánh chất này mới đủ sức điều hòa muôn vật làm cho nóng cho chín cho vừa sức hơi phải nóng.
  • Những vật chi có tánh chất rung động thì gọi là “Phong“, vì cái tánh này làm cho mát mẻ, nhẹ-nhàng, thơ-thới, muôn vật đều nhờ có nó mới sống mới lớn.

Bốn món lớn này lúc nó còn ở riêng chỗ của nó kêu là Bốn Món Lớn Thiệt – Tứ Đại Thiệt hay Thiệt Tứ-Đại.

Thánh kinh của Thiên Chúa Giáo có lời: “Đức Chúa Trời lấy Đất nắng hình Người rồi hà Hơi thì Người mới có sự sống“. Ấy cũng dồng một ý nghĩa, đồng một Lý.

Người Tu Chơn, điều cần ích, là phải lúc nào cũng yên-tịnh, lặng-lẽ , điều-hòa, nhẹ-nhàn, đầm-ấm trong mình của mình, đặng cho cái Thần nó đặng mạnh. Thần có sanh mới có Khí. Có đặng cái Sanh Khí nầy thì cái Tinh-Thần của Tinh-Thần của Người mới trưởng dưỡng mới sanh. Cái Sanh Khí có trưởng dưỡng, cái Tinh-Thần của Tinh Thần của nó mới trở về mà hiệp sức với Nguồn Ngươn Khí, có vậy mới còn hoài, mới trợ lực với Nguồn Ngươn Khí mà Hóa Sanh vạn-vật, ấy là:

Thần nuôi Đạo như cơm nuôi vóc.

Đạo nuôi Thần như lộc nuôi thân,

Thần mà tinh-khiết muôn phần,

Càng vui càng vẻ Đạo càng được khen.

Tổng kết-luận

Tu” theo Chơn-Lý Tầm Nguyên Đại-Đạo thì mỗi chỗ, mỗi cơ-quan, cơ-sở trong châu thân Con Người đều có thấy giải-bày, phân-tường, không còn sót một nơi nào mà tìm không ra mối.

Vậy, nay rõ rồi, xin hỏi: “Tu” là gì?

Có Tu Chơn, có học hỏi, có học Đạo với sự Sống ở trong mình mình mới biết đặng Thiệt Người, Người Thiệt, tức là “Mình“.

Biết được Mình Thiệt rồi mới có thể dẹp đặng Cái Ta, Cái Người giả-dối nơi mình, mới là “Người Ta“, là Người khôn hơn muôn vật. Cái thân xác nầy cũng là một vật trong muôn vật.

Người Ta mới chánh giống là Con Trời, vì gốc Người vốn là Lý Sanh Khí Hóa, nhờ Lý Chơn mới rõ Căn-Cội thiêng-liêng của mình, nên nay là Người vô-tận.

Không vô-tận sao đặng vì những vật lập thân danh nầy vốn là thiêng-liêng cả. Người vô-tận có cái Thể Trường Sanh nên Sống mãi, Sanh mãi như Đạo hóa sanh Trời Đất vậy.

Có câu: “Không Thầy đố mày làm nên”. Người thế-gian không Thầy làm sao thấu nỗi đến cái Lý nầy.

Người thế-gian, nói đây là về dân-tộc ít nhiều đặng gọi là văn-minh, thì một khi có mặt tại thế, thấy mình có một cái thân sống riêng nên sống chi chi cũng ta tư riêng cả. Thậm chí đến việc Học Đạo, hay Tu Hành thì cũng đứng chỗ tư riêng mà học, học với cái Đạo tư riêng của mỗi dân tộc. Bởi sao “Tôn-Giáo” không chia nhiều môn nhiều phái.

Nay biết rồi, Người Tu Chơn phải đến đặng Mối Vô-Vi ở nơi mình, mới thấy rõ nơi mình có Sức Hữu-Vi từ Trời mà Có, tức là Sự Sống Hữu-Hình sống tự-nhiên, nên từ đây phải Sống cùng sự Sống mới trường-cửu vĩnh-viễn, hành tròn sứ mạng thiêng-liêng.

Nên Tu Chơn là đi cho cùng bước đường của nó mới rõ câu của Đức Phù-Hựu, Giám-Đốc Giảng-Đàn Chơn-Lý của Đức Chí Tôn- đã phân:

Tạo-Hóa sanh loài Người nào phải để dành làm tôi-tớ vật chết bao giờ, Trời Đất và Người vốn đồng mọt Thể và một chức-vụ là để tuân theo Đạo đặng làm sự sống cho muôn vật mà thôi”.

Hiện nay, Người thế-gian, bực gọi mình là văn-minh ở đời, tưởng cũng chưa có đặng mấy ai rõ cái Mình Thiệt của mình nó ra sao, nên đứng nơi nào mà biết đặng Trời.

Ai sẵn kiếp Tu nghe nửa tiếng,
Người không lòng chánh lóng ngàn thu.

Tây Sư Tinh Quân


Tu là Sửa Mình


     Tu là Sửa Mình vì phài càng ngày càng mới lấy mình, chớ nào phải “Tu” là phải theo Đạo nào, tôn giáo nào mà gọi rằng là Tu đâu, nên Tu là “Tu Chơn” vậy. Nếu Tu thì phải thật Tu mời thành.

Thành chi?

Thành một đời sống vui vẻ, một sự Sống hoàn toàn lâu dài như Trời Đất kia sống vậy, một sự Sống vô cùng vô tận thì Người mới ra Người vô cùng vô tận.

Nên Người thế gian phải “Tu” mà phải biết Tu như vậy. Tu theo Sự Sống đặng biết mà làm thêm sự Sống cho mình, cho Mình cùng với sự Sống là Một, vì Người là vật Sống của Trời Sanh, nên tiếng Đạo mà dùng nói đây là Sự Sáng Sống.

Tu là làm cho mỗi vật, mỗi phàn tử, mỗi chỗ ở trong châu thân nó cũng đặng Sống hết thảy, Sống vô cùng vô tận, bằng chẳng đặng vậy thì trong mình Người vật ấy còn phải có chết có sống chẳng biết đời nào cho giứt.

Hỏi.- Tự cổ chí kim chưa thấy Kinh sách nào dạy Người đặng Sống như thế, thì Người do đâu đặng biết mà Tu?

Thưa.- Cũng bởi không có Kinh sách nào dạy đặng một cách rõ ràng, Kinh sách của Người đời có nói bóng nói giáng vậy thôi chớ nào ai rõ đặng Sự Sống nó là vật rất huyền bí vô hình, tuy miệng Người thường nói thường dùng song cũng là tiếng sống với chết chớ nào chánh là Sự Sống đâu, Sống là tự nhiên đặng Sống hoài đâu.

Vậy chỉ có cuốn “Sách Người”, ai ai cũng có, mới có đủ vật liệu tài liệu cho Người dùng đặng khảo cứu mà học. Sách nầy bìa dày mà tốt, đóng cũng khéo, phần trong giấy chỉ cũng tinh tấn, lại Tác Giả là Người vô tư nên viết ra đoạn nào chương nào cũng mhầm lý. Cuống sách Sống nầy dạy ròng về Tinh Thần Học.

Bìa có sự sống theo bìa, giấy có sự sống theo giấy, chữ có sự sống theo chữ, tác giả có sự sống của tác giả lại là sự sống chung toàn thể của sự sống của bìa, của giấy, của chữ, như thế thì có cuốn sách nào bằng, sách nào hơn!

Tu mới tách khỏi với các bực người mà xưa kia cám dổ mình trên con đường tội lỗi. Tu là phổ hóa chúng sanh trong mình mình đây.

Tu là cần phổ độ chúng sanh.

     Có phổ hóa chúng sanh nên nó đã trở về đặng nơi Gốc Bổn Nguyên của nó là trong các cõi chất vật vô hình ở trong tạo hóa.

Mấy ai đặng một lần trọn phải,

Phải sanh đi sanh lại nhiều phen.

     Nhớ lấy Mình mà hiệp với Mình mới có thể đem mình nầy gội nhuần nơi Cội Gốc của Nguồn Thanh Điển ở nơi trung tâm của Trung Tâm Điểm (l’Éternel en soi), thì nó mới đặng hưởng nhờ cái Điển Lực của Nguồn Ngươn Khi Hóa Sanh.

Có làm như vậy mới rõ lý câu:

Chơn Thân Chơn Thể sánh đôi,

Thế gian hòa hiệp Ta, Người, một Ngôi.

     Thân Thể như Hồn với xát chẳng hề rời rã.

Đặng vậy thì cái Tiểu Kiền Khôn nầy hóa ra cái Chơn Nhơn Thế Giái.

Phần thiêng liêng sáng suốt là tinh thần của Hồn xát.

Lấy lý mà xét thì rõ Người trong Người là “Ta” của “Người”, là một cái sức Sáng sức Sống, sức mạnh thiêng liêng tinh thần, là “Trời” của Người, thì Người là một cái phần tử của Ta, nên Người cũng là tinh thần vậy.

Rõ vậy thì biết:

“Tạo Hóa sanh loài Người nào phải để làm tôi tớ cho vật chết bao giờ, vì Người với Trời Đất cũng đồng một thể và một chức vụ là để tuân theo Đạo đặng làm sự Sống cho muôn vật mà thôi”.

Thấu lý đặng mọi lẽ, nên một sự Sống nhỏ nầy, một Người đây, một nguyên tử nầy, một phần tử của Chơn Ngươn, một Mối Điển nầy, một Hơi nầy, một tinh thần nầy, phải Hiệp với cái Chơn Ngươn toàn thể, ý nghĩa là:

Cái phần Hậu Thiên Vô Hình phải Hiệp Một lại với Tiên Thiên Vô Hình là Chơn Lý của Đại Đạo mà ra Hiệp Nhứt với Vô Vi mà về cùng với Đạo là Thầy. Đến đặng nơi đây rồi thì Người với Trời nào Hai, có Một thôi! Một này là Đức Hiếu Sanh của Đấng Tạo Hóa tạo ra muôn vật và Người.

Đặng như vậy thì cái Thể Người đây là cái Thể Sống vô ưu vô lự vốn là kiếp sống vô hình của Con Người Trời sanh để làm Người Giống của Trời.

Người đây nay đặng vầy là nhờ chỗ quang thông Đạo Lý của võ trụ, chỉ là thấu rõ cái Luật Sanh Hóa của Kiền Khôn Võ Trụ.

Người này đã Hiệp Nhứt với Vô Vi lại với Vô Vi làm Một thì sự Sáng Biết Thông Hiểu của mình là sự Sáng Biết Thông Hiểu của Vô Vi, một Nguồn sáng suốt thiêng liêng tinh thần. Đặng vậy Người nầy mới gọi đặng là Cái Lý của Trời, cái Bóng của Ngọc Kinh, nên Người mới ra Người Tự Nhiên, đặng tự nhiên mới thật là “Vô Ngã”.

Người này nay đến tận Cội Phúc của Người nên mới có thể Sống Tại, muôn đời cũng “Tại”, lại Sống thung dung tư toại.

Vui thay!

Lạy Thầy Vô Kiệt Cao Thiên,

Hóa Sanh vạn vật Mối Giềng Người Ta.

Tây Sư Tinh Quân

03rd Dec 1946

Biết Mình 


Muốn tìm “Người”, tức là muốn tìm “Mình” mà lại tìm mãi trong vật thì tìm đâu ra mối, tìm không thấy mối, lại không biết mối nó ờ đâu mà tìm thì sự tìm ấy vẩn vơ trên nhánh lá thì bao giờ mới phăn đến Cội Nguồn Chơn Lý. Vì đó mà cái văn minh tấn bộ về vật chất nó có bổ ích chi đặng cho Con Người về sự Sống đâu. Mình hại mình thì có chớ nào phải cứu sống cho nhơn loại quần sanh đâu, cho Người trong cã thế gian nầy đâu!

Thưong thay! Con đường khổ cứ đi, cái vật khổ cứ tạo, rồi tranh nhau mà sống trong cái khổ đó mà không hay không biết.

Bởi vậy:

Đành quên Đạo cả tinh thần,

Đành vùi cát bụi Chơn Thân của mình.

     Nói thế là buộc các hạng Người phải Tu hay sao? Vì cho rằng ở con đường đời thì lấm bề khổ não dầu có có qyuền quí bực nào, giàu của thế nào cũng không tránh khỏi cái Sanh Lão Bịnh Tử nên rập nhau trong một đời sống ngắng ngũng, đua chen tranh lấn cho đặng miến mồi phú quí công danh mà hưởng cái thanh nhàn trong thở đầu râu tóc bạc.

Nào dàm nói thế!

Mà nói như thế là chán đời rồi hay sao?

Thưa: Đâu phải như thế!

Đâu có kêu gọi người bảo người Tu!

Đâu phải chê người rằng chán đời!

Có phần đông trong hạng người đi tu, càng thấy càng ngày càng mê muội tối tâm, càng thấy đua tranh về phần phải về con đường Tu của mình mà khinh thường con đường Tu của kẽ khác. Còn Người chán đời lại còn tối tâm hơn nữa. Cảnh đời sao mà chán nó. Nếu nó kể đếm đến mình thì có chán nó mà làm chi! Nếu chán đời, không phải cành đời thiên nhiên, mà chán cái đời của đời tạo thì người đời cũng không ai kể đếm gì đến, thì cũng không chán nó mà làm gì!

Nếu chán đời, không phải cái đời thiên nhiên mà chán cái đời của đời tạo. Như thế là có hai hạng chán hai hạng về đời với về cái đời của đời tạo. Vì đâu cũng một Người mà lấm đều mâu thuẫn trong mình?

Mà nói cho chí lý, rằng mình là Người Đạo Lý, sao nỡ chia chia mình với võ trụ vạn vật ; võ trụ vạn vật với mình khôn đnồ một thể, một sự sống hay sao?

Vậy, dầu mình có nên một bực Người thì cũng nên với một sự sống nhỏ chia rẽ đó vậy thôi.

Sự Sống nhỏ là Người thế gian;

Sự Sống lớn  là Người Đạo Lý;

Sự Sống vô tận là Người Chơn Lý.

Nên, cách trí tinh thần mà xét cho ra sự lý chơn thật nầy mơớ là thiệt Người Đạo Lý của Chơn Lý vậy.

Người với võ trụ vạn vật cũng đồng một sự sống như nhau, nếu biết đặng như vậy thì hãy đem võ trụ vạn vật vào mình, tức là đem tinh thần của võ trụ vạn vật là Một vơí Tâm sống mình, thì mình mới có thể sống ngan hàng với Trời Đất là sống thật cùng với sự sống vậy (vivre la vie), thì Mình nầy mới bao la võ trụ.

Thân thể Ta bao la võ trụ,

Thân thể Người bao phủ thế gian.

     Thân thể Người bao phủ thế gian thì caí thân nầy là cái Tiểu Kiền Khôn; còn thân thể Ta bao la võ trụ thì sự sống của Ta là sự sống của Kiền Khôn võ trụ. Thấy rõ, tinh thần của Người sống đến bực nào cũng đặng, thì còn trông chi còn ngóng đợi chi mà chẳng Tu cái Chơn Thân Chơn Thể là cái Mình Thiệt cùa mình, đem nó đến cõi phúc của nó.

Biết Mình thì phải Tu mới có thể thoát tục trần.

Hồng Ân” là Ân Điển của Trời. Trời ban cho sự sáng sống như vậy.

Khi “Đi”Lịnh. Lịnh nầy là Mạng. Mạng Lịnh tức là Hồng Ân của Trời, là bùa hộ thân sống, nhờ “Đó” mà mình có “Đây”, lại đặng thung dung tự toại.

     Khi Về, thì cùng vui trong chỗ làm tròn sứ mạng.

Về, Đi, Đi Về, cũng Một, là Một vồng tròn; Về, Đi, Đi, Về, chẳng chút ngừng nghỉ, có phải là Sự Sống Vô Vi hay không? (Sans commencement signifie: c’est l’immortalité, c’est la vie éternelle).

Người Đạo Lý phải nên Người Chơn Lý. Vậy cuộc hồng trần để lại cho hồng trần: Sống thôi. Tự mình Sống vui thôi. Vậy là vui cùng với Đạo.

“Laisses la Vie peindre sa beauté sur la toile de ton être;

Fais de toi le sol où elle s’épanouira,

N’arrêtes pas son flux incessant.

L’homme qui marche parmi les chaos, droit à son but,

Voilà l’Amour de la Vie”

Tự thuật

Con Người tại Thế

(từ cõi Tiên Thiên Khí Hóa đến tận cõi trần gian)

Tánh Mạng vừa gieo tách dậm ngàn,

Ngươn Thần vận chuyển lướt trùng sang,

Thiên Chơn ung đúc Thân trong trắng,

Căn bản dồi trao Thể diệu hoàng.

Hiệp Nhứt Vô Vi Ngôi Thánh Định,

Hòa xong vạn vật Mối thần Linh.

Giống Trời ương sẳn nên Người Thiệt,

Võ trụ từ đây Một với Mình.

Nguyễn văn Kiên

Thánh danh: Tinh Quân

   Có nghiệm xét, có kinh ngiệm, có thật nghiệm, thì mới biết mới thấy sự vui thật nó có cái Gốc Vui của nó là Cội Phúc của đời sống của Con Người, thì thấy mỗi vật có tinh thần sống trong châu thân Con Người đều có Gốc hết. Sự vậy không phải là vô vi sao?

Cha mẹ tổ tông ông bà có để lại cái Đức cho cháu con nên ngày nay con cháu mới “võng dù nghinh ngan trên con đường tinh thần”, trên con đường sống tinh thần mà thiệt là tinh thần, thì cái Danh Thinh của cha mẹ đâu có mất, cũng còn trong Mình mình đây.

Như thế có phải Người tròn chữ “Hiếu” không?

Suốt thông Hiếu Đễ mới ngoan,

Lầm thông Hiếu Đễ hại càng xiết bao!

     Tiếng nói mà là Hơi Điển ra thành chữ đây là tiếng tinh thần của tinh thần đó.

Nói đế đây là bước một bước rất xa với câu mở đầu là “Tìm Mình”.

Không xa đâu, vì củng là “Mình” đó mà nay thấy rõ ràng trước mắt.

Mình nầy, Người nầy, sự Sống nầy, Mình Điển nầy, nó có chê cái cảnh đời thiên nhiên kia đâu, mà nó cũng không mơ cái cảnh đời của người đời tạo, vì vậy nó mới là “Vô Nhơn”, mà Vô Nhơn tức là mà là Chơn Lý vậy.

Đạo Trời Khai sáng rỡ như thanh thiên bạch nhựt nào có khuất lấp ai, có làm cho ai mê muội đâu, mê muội chi cũng bởi chỗ “lộn mình”, lầm tưởng mình là Người xát thịt hoài, nên tuy gập đặng

Người Gốc của Nguyên Gốc Bổn Nguyên

Mà không thấy biết đặng thì biết bao giờ mới ra khỏi cái Khuông Tứ Giả.

Trời Khai Đạo, rõ ra, là tới thời kỳ Khai Đạo đặng cứu vớt sanh linh ai còn chúc điểm lương tâm, biết mình là Nhơn loại, phòng có tránh cái Kiếp Ngũ Lôi.

Nay Biết Mình nên phài Tu mà cứu mình.

Tây Sư Tinh Quân

02nd Dec 1946

Chuyen Me Khai Ngo

Chuyển Mê Khải Ngộ


“Chuyển Mê Khải Ngộ” means deliverance from illusion through awakening to the Eternal Truth. The King of Heaven delivered these messages to the world from 1929 to 1936.

Kinh Chuyển Mê Khải Ngộ được ban hành tại Kiên-Gian bởi Hội Thánh Trung Ương từ năm 1929 đến năm 1936.

Kinh Chuyển Mê Khải Ngộ được Ơn-Trên phóng điển ban ra nhiều lần, mỗi lần một đoạn; chúng tôi sưu tầm lại được 435 vế. Có đoạn Đức Chí Tôn dạy bằng văn vần, có đoạn dạy bằng văn xuôi. Có đoạn Đức Chí Tôn xướng danh kêu phong các chức sắc trong Hội Thánh Trung Ương.

Chuyển Mê Khải Ngộ



Nhị Thập Thủ Liên Hườn

Thánh Huấn của Thánh Thất Kiên Giang

Ngọc ngà châu báu của Trời ban,
Hoàng cảnh sao xem thấy nhộn-nhàn,
Thượng phẩm cung tường ai dễ thấu,
Ðế quyền đâu sái mảy trần-gian.

Các con lớn nhỏ thấy càng thương,
Lắc lở gần đi muốn lạc đường,
Tin cậy lời ma sao sốt-sắng,
Ước ao kinh Thánh lại lương-khương.
Gương trong chớ để chi phơ phất,
Tơ trắng đừng cho chút vấn-vương.
Một mảy lòng sai mau sửa lỗi
Ðừng cho trần khí nhiễm đàn tràng.

Ðàng tràng cao-thượng mới vừa yên,
Còn muốn mang lời với Tán-Tiên,
Pháp Chuyển sanh đều may khỏi dữ,
Ma cơ viện cớ ắt không hiền.
Chanh-ranh bánh trước đà lăn úp,
Chợp-rợp xe sau đợm ngửa-nghiêng,
Công việc muốn làm, làm chẳng hỏi,
Khen cho mãi mãi để Thầy phiền.

Thầy phiền nào có ích chi đâu?
Vụng tính không ngừa việc trước sau,
Thấy dại chẳng răn thêm luốt-lát,
Bởi thương ít phạt lại lau-chau.
Từ đây qui luật thêm nghiêm-ngặt,
Mãi tới chương trình cứ sửa trau,
Chánh quả được thành cho giáng bút,
Cấm đừng kẻ khẩn lại ngưởi cầu.

Khẩn-cầu ai có chứng cho đây,
Khéo sắm nề cho quỉ phá chay,
Ruộng sẳn tiền dư, toan phá của,
Mưa sa, nước ngập, khó gieo cày.
Năm lừa bẩy lọc, vừa mừng đấy,
Một lỡ hai lầm gẫm xót thay.
Có chút lòng thành tua gắng sức,
Chớ sa nẻo vậy, bỏ đường ngay.

Ðường ngay kỉnh Phật với thờ Trời,
Chớ thấy thương rồi lại dễ-ngươi,
Một dạ thành tâm quên gắn bó,
Trăm điều ma quỉ dục tơi bời.
Gai chông án mặt tua ruồng bỏ,
Ðạo-Ðức gìn lòng mới thảnh-thơi,
Có chí thì nên lâu phải được,
Bồng-lai, nhược-thủy, sức đua bơi.

Ðua bơi chi cái thú yêu tà?
Nước trí non nhơn sẵn vốn ta,
Kinh kệ sân vàng, vòng Thái-Ất,
Mốc mưa bụi đỏ báu Di-Ðà.
Trăng trong, gió mát nào eo-hẹp,
Cội cả, nguồn sâu chớ bỏ qua,
Tam-giáo dạy ròng lòng tín ngưỡng,
Có đâu Phật Phật lại ma ma!

Phật ma, ma Phật chẻ lòng tin,
Yêu quái chìu theo sửa tánh tình,
Ðạo hạnh nếu không già pháp tướng,
Nguơn Thần hằng phải loạn danh-thinh.
Bồ đoàn sớm tối tiêu tiền nghiệt,
Bửu tọa hôm mai giác hậu sinh.
Khờ dại đáng thương, thương mới dạy,
Ðố ai lấp được mắt Thần-minh.

Thần minh bất vị thói gian hùng,
Lánh hé ngờ qua luật chí-công,
Ẩn bóng Tam Kỳ, tuồng Ðạo Ðức,
Bia danh Thượng Ðế, bộ thung dung.
Chữa mình mượn tiếng đời ân xá,
Phỉnh chúng lầm đường tội bất dung.
Lộng lộng lưới thưa đâu dễ lọt,
Ðể cho đứa nịnh nhuộm màu trung.

Trung thành can trực chẳng vơ quàn,
Mới được danh đồn tiếng dậy vang,
Mạch nước báu dân lòng sắt đá,
Của chùa mối Ðạo dạ son vàng.
Tu trì chỉ nẻo khuyên đem lối,
Công quả tìm phương khá dẩn đàng,
Sau trước một lòng bồi cội phước,
Thi ân dùm bọc đứa cơ hàn.

Cơ-hàn vấn vít đứa hàn vi,
Ðời có từ tâm phải nghĩ suy,
Bố thí nét son bia Ngọc-bản,
Quả công sớ trắng tấu đơn-trì.
Dẫu rằng dưới thế không hay đó!
Chớ tưởng trên Trời chẳng biết chi.
Nền thấp phải bồi, bồi mới vững,
Ráng lo công quả thất Tam-Kỳ.

Ngọc trắng lồng Cung-Ðiện.
Hoàng danh vửng sắc-son,
Thượng thanh quyền Chủ-Tể,
Ðế tọa vững sông non.

Tam-Kỳ hóa Ðạo chốn Kiên Giang,
Nhơn thấy dày công bước vững vàng,
Khổ-hạnh luật nghiêm theo phép Phật,
Trường-trai Thầy chế lúc bua quan.
Hồi hương động đến Như Lai Ðiện,
Ngọc quế đồng vui Tổng Cửu Phang,
Trước đã sẵn phê con thấy hiểu,
Nhơn công thiết lập nhứt trai đàn.

Trai đàn còn hiếm bực Chơn Tu,
Dạy dỗ đem tai lóng chực hầu,
Phải mặt danh hiền, danh phải chuộng,
Thêm người Ðạo Ðúc, Ðạo thêm mầu.
Trưa chiều công-quả Tam-Kỳ-Miếu,
Khuya sớm hương hoa Ngũ Phụng Lầu,
Dìu dắt đoàn em khuôn tánh hạnh,
Trước sau cho vững chí công phu.

Công phu bền bỉ bởi tiền duyên,
Bính đắc kỳ công thật đáng khen,
Ngũ nhạc mối chia dầu sức rán,
Kiên-Giang gốc chánh phải lo kiền.
Ðứng đầu trong họ bằng dời đổi,
Nối gót theo mình phải đảo điên,
Ðâu quí cho bằng quê đất tổ,
Chín mười cân gióng giá Thiêng-Liêng.

Thiêng-Liêng ung-đúc giá danh người,
Nghi chọc chi cho Sóc nhạo cười,
Ngọc phải trau giồi người đức-hạnh,
Con tua bền-bỉ chí tài bồi.
Nết vui tánh tốt đời yên mến,
Ðất béo nguồn sâu cội tốt tươi,
Công quả còn non tua rán sức,
Tự nhiên mùi xạ gió đưa hơi.

Gió đưa hơi mát cảnh Cao-Ðài,
Người đó chuông kình khách vản-lai,
Nghe kệ tánh phàm khuyên sửa đổi,
Lóng kinh lòng tục rán giồi mài,
Vửng thân Ðạo Ðức khuyên lơn bạn,
Mang tiếng từ bi tủi hổ trai,
Bay nhảy phải noi gương chánh đáng,
Ngựa hay nhờ biết sức đường dài.

Ðường dài thâm thẫm lắm con ôi !
Biển sóng thuyền chinh chớ thả trôi,
Bảy liệu ba lo đừng lấp lững,
Một vai hai gánh mựa lôi thôi,
Tình anh nghĩa bạn đền đâu phỉ,
Khế vợ nợ con trả chữa rồi,
Ðã có ơn cho gương Quản Thược,
Chưng không bén đất chạy đền bồi.

Ðền bồi phu phỉ nghĩa tào khương,
Niệm có nhò ơn Ðức Trước Sơn,
Rạch Giá nêu danh bia rực rỡ,
Sông Rồng để tiếng tạc quê hương,
Thể Liên đang buổi nghe kinh-sám,
Ðồng Tử nhằm cơn khóa học đường,
Nhắn nhủ Kỳ Phùng mau bủa cuộc,
Tam-Kỳ đường cả bước bương bương.

Bương bương cho kịp hội Liên Hoa,
Muôn kíp một kỳ thấy Thích Ca,
Thế-giái mịt mờ cơn hỗn-độn,
Kiền khôn điên-đảo buổi ta-bà,
Ðồ Thơ (1) bút tích Tư rồi Tám (2),
Ðạo giáo nguyên lưu Một phải Ba (3),
Sóng gió khó ngừa thuyền Bát-Nhã,
Mở cho đường cả Tát Ma Ha.

Ma Ha Ngọc Ðế cũng là Thầy,
Rộng mở Trời Nam ngấm cảnh đây,
Nhử cá mồi tôm đành đoạn dạ,
Bắt hùm bêu lợn nỡ nào tay,
Vạch đường chỉ ngõ ruồng gai gốc,
Quạt gió lồng sương vén ngút mây,
Khờ dại lắm nên con phải nhọc,
Ôi thôi ! nín miệng gượng làm khuây.

Làm khuây làm lảng đặng làm gương,
Nào biết nơi nào chốn lửa hương,
Ôm ấp cấp ca đồ vật chất,
Se sua đua tính cuộc thương trường,
Nghĩa Nhơn chẳng thấm sưong đôi giọt,
Ðạo Ðức không đầy giấy nửa trương,
Vì lổi lầm nê Cha xá tội,
Các con lớn nhỏ thấy càng thương.

24 tháng 6 năm Canh-Ngũ (20-7-1930)
(1) Ðồ-Thơ: Hà-Ðồ, Lạc Thơ
(2) Tư rồi Tám: Tứ tượng, Bát quái
(3) Ðạo Nguyên Bổn-Nhứt: gốc Ðạo rót cuộc rồi về có Một chẳng phải Ba.

Thể đức như gương chiếu cỏi Trời,
Liên châu năm sắc rạng nơi nơi,
Tiên phàm khuyên chớ đua hay giỏi,
Nữ kỷ nam cang rán chọn lời.

Ðạo Thầy huyền diệu thấu sao cùng,
Thức tỉnh người mê cõi Á-Ðông,
Mở dạy Trung Nguyên Ngôi Thái-Kiệt,
Rải gieo Nam Việt giống Thần Nông.
Ngoài trong đen trắng năm ba số,
Phải trái vàng xanh một ít vòng,
Ðậm lợt mỏng dày cao với thấp,
Hiểu chăng hoặc có khách non bồng.

Non Bồng ai khiến đến thày-lay,
Biết đó sao chưa biết đặng đây,
Tiểu Mụi núp gương cam phận túy,
Ðại Bàn phơi cánh ngóng Trời Tây.
Ðừng rằng cảnh Phật vui chuông trống,
Mà đón lòng người lướt gió mây,
Nầy thấy, nầy chưa, nầy ướm hỏi,
Trầm luân mài-miệt cuộc no say.

No say quên lửng nhứt phi tam,
Thập bác nguyên nhân nhị cửu hàm,
Trần tịnh trần sa oai Phục-Hổ,
Ðiển trừ yêu nghiệt báu Già lam.
Ðạo cao khuyên gắn công Ma Niết,
Học quản tua gìn chữ Khiết tham,
Người hỡi, người ơi, người khá tỉnh,
Chớ chia kẻ Bắc lại người Nam.

Người Nam kẻ Bắc lại sum vầy,
Khuyên chớ trầm trồ sự dở hay,
Hùm được thêm oai nhờ sức gió,
Rồng nên vẽ đẹp bởi chìu mây.
Vô biên vô lượng đành không dễ,
Bất kỵ bất cầu mới thiệt hay,
Chín chín nạn dư vừa thấy Phật (4),
Thấy rồi rõ Phật ở mình đây.

Mình đây nhiều kiếp biết tu hành,
Biết được mau lo độ chúng sanh,
Nhơn quả trả vay tuồng sóng lượng,
Công danh thành bại bức mây tranh.
Cờ cao túng nước mau xoay thế,
Nhà rộng Trời khuya kịp điểm canh,
Áo bả hài gai chuông tỉnh mộng,
Tài tình khuyên kẻ mựa cành nanh.

Cành nanh quá lắm ích chi đâu,
Tự cổ đồn bia tiếng bể dâu,
Liên-lạc vướng mành mưu chước nhện,
Oai phuông tuông nọc thế thần sâu.
Ðã sanh Người báu so Trời Ðất,
Thì để danh lành sanh trước sau,
Sáu chữ Di-Ðà nguồn cội cả,
Học cho thông suốt mối cơ mầu.

Cơ mầu Thầy mở dạy miền Nam,
Hào kiệt khuyên mau lánh khớp dàm.
Gióng trống giác mê qua bể ngạn,
Rung chuông khải ngộ đến Lôi-Am.
Hư-vô Kiến Tánh noi Ca Giáo,
Thanh-tịnh Tu Tâm học Lão Ðam,
Kìa bến, nọ bờ, đây lạc thổ,
Màu nào xanh đặng lấn hơn chàm.

Hơn chàm đặng thấy có TamThanh,
Mà đặng cùng không cũng tại mình,
Ðạo Lý Cao Kiên lo chạy cứu,
Công trình Trung Tín nỡ ngồi khoanh.
Minh mông sóng khổ đua chìm đắm,
Chợp rợp trường tu thiếu học hành,
Dầu cạn, đèn khêu, người ngáy giấc,
Chưa hay Trời đã quá năm canh.

Năm canh chuông mõ chẳng ngơi tay,
Khuyên nhủ anh em dậy rửa mày,
Long Hổ Ðiển Quang vầy hiệp đó,
Thần Tiên Xá Lợi sẵn sàng đây.
Ngàn năm một kiếp nên bồi bổ,
Mười tám trăm đều chịu trở day,
Khôn dại đua chen chi nước bọt,
Thôi thôi ráo tiếng giả làm khuây.

Làm khuây đặng có nghĩ trong lòng,
Hà Lạc Ðồ Thơ số tứ tung,
Bắc đẩu chốt then sao chói rạng,
Tây phương hình dạng cõi Hư Không.
Vô-Vi ấy Ðạo phi Chơn Tướng,
Hữu dụng cho người chiếm Hóa Công.
Khuyên rửa Tánh phàm noi Thánh Huấn,
Ðạo Thầy huyền diệu thấu sao cùng.

17 tháng 9 năm Tân-Vì (1931)
(4) Chín chín: 9 x 9 = 81